Ace
*Truyện edit phi thương mại, đã có sự cho phép của tác giả, xin vui lòng không reup đi nơi khác.
Mình để link truyện gốc dưới này, các tình iuu qua ủng hộ tác giả nhaa 💕
https://archiveofourown.org/works/87875956?view_adult=true
___________
Cảnh báo: R18!
Author: Chumbay
Summary:
Michael cười tươi. "Anh sẽ dạy em chứ?"
Kylian nắm lấy cánh tay và kéo Michael áp sát vào người mình. Họ kết thúc trong tư thế kẹp cổ với tay Kylian vòng lỏng quanh cổ cậu. "Anh đã dạy em suốt thời gian qua rồi, đồ ngốc."
Michael thoát ra và ôm chặt Kylian. Ngực họ áp vào nhau. Chàng trai trẻ gần như nằm trong lòng anh, cằm áp vào vai Kylian. Michael không có dấu hiệu muốn buông ra hay tách rời, vì vậy Kylian ôm cậu thật chặt dù tư thế có khó xử đến đâu. Hơi ấm và sự tiếp xúc cơ thể, hơi thở ấm áp của Michael phả vào cổ Kylian.
Michael rùng mình khi bàn tay Kylian vuốt dọc sống lưng cậu. "Em không muốn điều này kết thúc."
"Sao?" Kylian hỏi.
"World Cup" Michael lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Em không muốn nó kết thúc."
Kylian nuốt lời muốn nói suýt bật ra khỏi miệng. Michael không nói điều này để nhận được phản hồi. Cậu đã biết Kylian cảm thấy thế nào, biết anh sẽ nói gì nếu có thể thốt nên lời. Thay vào đó, anh chỉ ôm Michael chặt hơn. Đó là điều duy nhất anh có thể làm.
___________
Lúc đầu, Kylian chẳng biết nghĩ gì về Michael. Cậu ấy tài năng thật đấy, không phải bàn cãi. Kylian không chỉ biết điều đó với tư cách đồng đội mà còn từng nếm trải sự khó chịu khi phải đối đầu với cậu. Michael nguy hiểm, chính xác và lạnh lùng đến tàn nhẫn. Nhưng điều ấn tượng hơn cả là cậu làm mọi thứ với vẻ nhẹ nhàng của một kẻ biết rõ mình là thiên tài. Cậu không khoe khoang, nhưng cậu biết. Cái cách cậu di chuyển, với sức mạnh và sự uyển chuyển mà bất kỳ cầu thủ vĩ đại nào cũng có, đều nói lên điều đó.
Anh nhớ trận lượt về Real Madrid đụng Bayern, Michael đã hành hạ đội anh thế nào. Họ chiến đấu quật cường cho đến khi Cama lĩnh thẻ đỏ, mọi hy vọng tan thành mây khói. Kylian có thể bận bịu với phần sân của mình để không thể dán mắt vào Michael suốt trận, nhưng cậu quá nổi bật, quan trọng với hàng công Bayern như chính cậu vậy.
Chẳng có chỗ cho sự ngưỡng mộ trong đầu anh. Ít nhất là lúc đó. Cho đến khi Michael ghi một bàn thắng như tên lửa. Một tuyệt tác, một bàn thắng mà anh thèm muốn được ghi. Làm sao mà không ngưỡng mộ được? Bayern đã chiếm ưu thế và Michael là quân bài chủ lực trong trận đó cũng như cả mùa giải. Họ may mắn có được cậu. Bất kỳ đội bóng nào cũng sẽ hạnh phúc nếu gọi Michael là của mình.
Giấc mơ Champions League của Kylian vỡ tan khi trái bóng lăn vào lưới. Một mùa giải nữa anh lại bị từ chối. Cơn ác mộng thực sự, đến nỗi anh không thể xử lý ngay trên sân, nên anh đã làm điều mình giỏi nhất: gạt cảm xúc sang một bên. Anh đến gần các cầu thủ Bayern và chúc mừng họ với sự thanh lịch thừa hưởng từ mẹ. Hầu hết bọn họ đều vui mừng, phấn khích, tận hưởng niềm vui chiến thắng. Họ đang tiến gần hơn bao giờ hết đến chiếc cúp khao khát.
Kylian nhớ mình đã đến gần Michael và đưa tay. "Chúc mừng chiến thắng nhé. Bàn thắng đó điên rồ đấy."
Michael bắt tay anh, cái bắt chặt và mạnh. "Cảm ơn anh nhiều. Điều đó có ý nghĩa với em lắm." Một nụ cười thoáng qua trên môi cậu. Vẻ mặt vẫn bí ẩn.
Kylian không nán lại nói chuyện thêm. Dù có che giấu, nỗi đau của anh vẫn còn quá mới, quá nguyên sơ, và Michael là một phần nguyên nhân.
***
Các trận giao hữu đến, và Michael là niềm vui khi được chơi cùng, được xem cậu làm điều mình giỏi nhất. Kylian vẫn chưa có khoảnh khắc nào với cậu ngoài sân cỏ kéo dài thành một cuộc trò chuyện thực sự. Là đội trưởng, anh tự nhận trách nhiệm nói chuyện với từng cầu thủ, dù chỉ vài câu động viên hay đơn giản là làm quen.
Anh có những cầu thủ mà mình thường hướng đến. Điều đó tự nhiên thôi. Ousmane đã là bạn thân từ thuở nhỏ, hợp với cái tính hỗn loạn của anh, và Thuram cũng khá ăn ý với những trò quậy của anh. Anh thích xem mọi người là gia đình, nhưng ngay trong gia đình cũng có nhóm nhỏ, và đội tuyển quốc gia cũng không ngoại lệ.
Cảm xúc nhiều nhất Kylian thấy Michael thể hiện là khi cậu ghi hat-trick vào lưới Bắc Ireland. Cậu bừng bừng phấn khích, cười tươi để lộ hết hàm răng. Bữa tối hôm đó, cả đội và ban huấn luyện dành riêng thời gian chúc mừng cậu. Kylian quan sát chăm chú, thấy cậu có vẻ choáng ngợp trước những lời khen. Xứng đáng cả thôi. Michael xứng đáng biết mình đặc biệt thế nào, nhưng Kylian quyết định giữ lời khen của mình trong lòng vào lúc này.
Sau bữa tối, Kylian ra ngoài và thấy Michael đứng một mình trên hiên, nhìn vào màn đêm. Cậu đeo tai nghe, hát theo bài nhạc đang phát. Một ký ức chợt hiện ra trong đầu anh. Hình ảnh Michael lúc mới gia nhập đội, cầm chai nước sát miệng sau một bữa tối như thế này và tập rap. Kylian là một trong những người vỗ tay nhiệt tình khi cậu kết thúc. Bầu không khí thân thiện đến lạ. Một kỷ niệm đẹp.
Kylian tiến lại, chạm vào khuỷu tay cậu để báo hiệu. Michael quay người lại, mắt mở to khi thấy anh. Cậu tháo tai nghe bỏ vào túi. Kylian tiến đến đứng cạnh, hai người sát vai nhau. Anh im lặng một lúc, chỉ nhìn ánh đèn đêm, tay thả lỏng bên hông. Mùi nước hoa của Michael, thứ gì đó ngọt ngào và say đắm, thoảng qua, khiến anh nuốt nước bọt. Michael đang liếc trộm anh, chắc đang tự hỏi tại sao Kylian lại ra đây và sao im lặng mãi.
"Im lặng là vùng an toàn của em, đúng không?" Kylian không nhìn vào cậu khi nói. Giọng anh như thì thầm một bí mật.
"Anh cuối cùng cũng để ý à?" Michael nhếch mép. Nụ cười đến rồi đi. Kylian bắt kịp vì anh đã quay đúng lúc.
Kylian khựng lại. Phản ứng này không như anh nghĩ. Anh thử lại: "Anh đã từng như em. Từ rất lâu rồi." Lần này anh quay hẳn sang đối diện, không muốn bỏ lỡ điều gì.
"Em thấy khó tin đấy." Michael nói bằng tiếng Pháp pha giọng, kèm theo cái nhếch mép. Mắt cậu ánh lên vẻ tinh quái.
Cậu đang chế nhạo anh à?
"Sao?" Kylian hỏi, giọng không lộ vẻ tức giận.
Michael khoanh tay trước ngực. "Còn phải hỏi hả? Anh cực kỳ ồn ào."
Lại cái nhếch mép đó. Lần này cậu không che giấu. Kylian ấp úng. Anh không ngờ điều này. Michael không chỉ khó đoán trên sân cỏ.
"Anh biết mình ồn ào." Kylian lẩm bẩm, đút tay vào túi. "Nhưng khó tin đến mức anh từng trầm tính à?"
Michael nhún đôi vai rộng. "Đại loại vậy." Giọng Anh của cậu làm điều gì đó với Kylian mà anh không muốn mổ xẻ. Không phải đêm nay, hay bao giờ cả.
Kylian nhìn bên hồ sơ của cậu, ngắm đường quai hàm sắc nét, chiếc mũi thẳng, đôi mắt to thường sắc sảo mà giờ mềm mại trong đêm. "Anh tưởng em hướng nội. Hóa ra em chỉ thô lỗ một cách kín đáo." Anh cũng không biết tại sao mình nói vậy. Anh không biết Michael như thế.
Michael cười nhẹ. Không kéo dài nhưng đủ để anh thấy. "Hướng nội không có nghĩa là em không có cá tính."
Kylian ngạc nhiên. Anh không biết tại sao, nhưng nó làm anh ngạc nhiên. Đằng xa, tiếng cười đồng đội vọng lại. Họ chắc đang chơi trò gì đó. Anh chưa từng nghĩ về Michael ngoài vai trò cầu thủ. Cậu không cho nhiều hơn thế, và anh chưa từng tiếp cận cậu như bây giờ.
"Kiểu cá tính xúc phạm đội trưởng của mình hả?" Kylian không có ý đó, nhưng Michael không thể biết.
Trừ khi cậu biết. "Thủ đoạn thao túng không ăn thua với em đâu. Em miễn nhiễm rồi."
"Ôi! Chúa ơi" Kylian bật cười. "Tôi đang nói chuyện với ai đây?"
Michael cười theo, chạm vai Kylian. "Chỉ em thôi."
"Anh từng đáng sợ lắm." Kylian càu nhàu, và điều đó khiến Michael càng cười lớn hơn. Tiếng cười của cậu dễ thương, Kylian nghĩ thầm. Trẻ con và du dương. Anh muốn nghe nó thường xuyên hơn.
Michael lắc đầu phủ nhận. "Anh không đáng sợ chút nào. Đã thế em chẳng dám nói chuyện như này."
"Ồ vậy à?" Kylian ậm ừ, nhìn về phía ánh đèn.
"Em đã để ý anh từ lâu." Michael thú nhận. "Em thấy cách anh đối xử với mọi người. Anh luôn tốt bụng. Luôn cười, luôn vui vẻ. Ngay cả khi bọn em sai. Ngay cả khi em sai. Anh chỉ có những lời tử tế. Đó là kiểu đội trưởng, kiểu người của anh, và điều đó có ý nghĩa. Vì thế em mới dám trêu anh."
"Hả." Kylian không biết nói gì. Anh không ngờ điều đó, nhất là từ Michael. Đúng là họ nói chuyện nhiều trong các trận đấu, nhưng hiếm khi ngoài đời. Vậy mà cậu đã chú ý nhiều hơn cả anh.
Kylian lại đưa tay ra, nắm lấy cánh tay Michael. Cơ bắp cuộn lên dưới những ngón tay anh. Michael nhìn xuống điểm tiếp xúc, rồi đôi mắt to đó nhìn Kylian. Anh mất mạch suy nghĩ trong giây lát. Một tràng cười lớn từ xa vọng lại, kéo anh ra khỏi cơn mơ màng.
"Anh ra đây tìm em có lý do." Kylian thì thầm.
"Vâng?" Michael chớp mắt, hàng mi rung rinh.
"Anh muốn nói..." Kylian hít một hơi sâu, tiếp tục. "Anh chưa có cơ hội chúc mừng em... về màn trình diễn hôm nay. Em thật phi thường, Michael. Em phải biết mình quan trọng với đội đến thế nào. Giành World Cup sẽ không thể thiếu em."
Vẻ mặt Michael đóng sầm lại, như thể không muốn anh thấy tác động của những lời nói. Sự khó chịu trỗi dậy trong Kylian. Anh muốn thấy cậu cười, hay chế nhạo anh.
"Áp lực? Áp lực gì cơ?" Michael chuyển sang tiếng Anh, giọng đều đều khiến Kylian bật cười. Nụ cười trên mặt cậu nói rằng đó là mục đích.
"Anh thực sự có ý đó." Kylian nói, giọng nghiêm túc.
Michael gật đầu, mắt sáng lên. "Em biết. Cảm giác thế nào? Giành nó khi còn trẻ như vậy ấy?"
Kylian nhìn vào màn đêm, trầm ngâm. "Thật đặc biệt. Anh nhớ mình đã nâng cúp và nghĩ, đỉnh cao ở tuổi mười chín rồi, liệu mọi thứ có đi xuống không?"
"Nhưng đâu có, phải không? Anh đã vào một trận chung kết khác." Michael nhẹ nhàng nhắc.
"Nhưng anh đã không thắng." Vết thương đã lành nhưng vẫn còn dư chấn.
Michael chạm vai anh, ngăn anh không rơi vào vòng xoáy. "Anh đã làm mọi thứ có thể. Cả thế giới ngưỡng mộ. Em đã ngưỡng mộ. Và lần này, chúng ta sẽ thắng. Cúp sẽ về nhà."
Sự tin chắc trong giọng cậu khiến Kylian quay sang. "Đó có phải là lời hứa?"
"Anh có em mà, phải không?" Nụ cười mãn nguyện lại xuất hiện. Kylian không thể tin đã có lúc anh nghĩ cậu nhạt nhẽo. Không hề. Michael là một thứ gì đó hoàn toàn khác.
"Ừ, chúng ta có Michael Olise." Kylian nói với giọng dịu nhất, nhìn cậu từ đầu đến chân.
"Vậy thì chúng ta sẽ thắng." Cậu nói như thể điều đó đã được định sẵn. Khiến Kylian nghĩ.
Có lẽ là vậy.
***
Trận đấu với Senegal bắt đầu, và Kylian cảm thấy sức nặng của cả dân tộc đè lên vai. Anh chạy quá sớm, mất bóng. Bị cướp bóng dễ dàng. Chuyền hỏng. Anh không ở phong độ cần thiết, cái mức mà đội và đất nước cần. Anh không thường để áp lực ảnh hưởng, nhưng hôm nay nó đã tác động.
Senegal chơi tốt. Họ cắt bóng đều đặn, phòng ngự nhiều hơn tấn công. Hiệp một diễn ra chủ yếu ở phần sân Pháp, nhưng các tiền đạo đều bị khóa chặt. Vào giờ nghỉ, Kylian có một bài phát biểu đầy nhiệt huyết. Mạnh mẽ và đi thẳng vào vấn đề. Thông điệp rõ ràng.
Hãy hoàn thành công việc.
Michael đã theo dõi anh suốt, và giờ cậu tiến đến bên cạnh, ngồi xuống ghế, sát vào anh dù cả hai đều cởi trần. Sự tiếp xúc da thịt làm Kylian giật mình, nhưng anh không để lộ.
"Anh ổn chứ?" Michael hỏi, đang lau mồ hôi trên mặt bằng khăn. Cái nóng thật khủng khiếp.
Kylian uống nước một lúc để trì hoãn. "Anh ổn. Chỉ cần thắng thôi."
"Chúng ta sẽ thắng." Michael trấn an. "Anh chỉ cần... nhớ mình là ai trên sân, nhé? Và tin rằng em sẽ tìm thấy anh."
Kylian nhìn cậu. Anh không ngạc nhiên với những lời đó, nhưng chúng đánh thức điều gì đó. Cậu nhìn lại, đôi mắt điềm tĩnh đến lạ. Kylian thư giãn. "Cảm ơn em." anh nói, chạm vai cậu như một thói quen mới hình thành.
Họ tìm nhau trong mỗi buổi tập. Kylian mang chai nước cho Michael. Cậu sẽ chớp mắt ngạc nhiên, rồi đáp lại bằng một trong những nụ cười hiếm hoi, chạm vai anh và uống. Michael sẽ nói điều gì đó nghe như xúc phạm nhưng không phải, và Kylian sẽ cười không thể kiềm chế. Michael sẽ nhìn anh như thể sứ mệnh đã hoàn thành, đầy tự mãn. Kylian nhận ra sứ mệnh đó luôn là làm anh cười, và điều đó đã trở thành một phần của anh.
"Em có anh rồi." Michael nói. "Hít thở và buông thả thôi."
***
Michael không hề nói dối. Cậu là phù thủy, là quái vật, là kẻ tình tứ với trái bóng. Cậu làm mọi thứ trở nên dễ dàng. Những pha chạy chỗ vượt qua hậu vệ để tìm đồng đội, những pha lùi sâu kết nối tiền vệ và hỗ trợ phòng ngự. Cậu làm nó trông thật dễ dàng, phong cách chơi thoải mái như chính con người cậu.
Kylian thư giãn, di chuyển vào vị trí cần thiết. Michael tìm thấy anh như đã hứa. Bóng không dính chân lâu trước khi Kylian dứt điểm tung lưới. Không phải bàn thắng đẹp nhất của anh, nhưng đủ. Họ dẫn trước và sự tự tin của anh trở lại.
Bàn thắng thứ hai trong ngày là thứ mà các thước phim tổng hợp mơ ước. Anh nhìn đường chuyền của Michael và bắt đầu chạy. Hoàn hảo, như thể các vì sao đã xếp hàng. Anh không thể không nghĩ liệu sự kết hợp này có phải là định mệnh không.
***
Không phải là quyết định có ý thức để ngồi cạnh nhau trong bữa tối. Trước World Cup không như vậy, nhưng giờ đã là thói quen. Kylian chấp nhận điều đó và không thay đổi. Anh thích có Michael bên cạnh, hít mùi nước hoa của cậu, cảm nhận hơi ấm tỏa ra. Michael có một sự hài hước khô khan khiến Kylian cười mãi. Cậu nói nhiều hơn anh tưởng. Không ồn ào, nhưng có nhiều điều để nói.
Họ đấu Iraq vào ngày mai, nên phải về sớm sau bữa tối. Không khí náo nhiệt như mọi khi. Kylian không thể tập trung hoàn toàn, bởi cách Michael dựa vào anh, nói chuyện nhỏ nhẹ. Anh không nhận ra khi nào cậu trở nên thoải mái như vậy, nhưng điều đó làm anh hài lòng.
"Câu chuyện này ngu ngốc quá." Kylian tuyên bố, tay che miệng cười.
"Đâu có." Michael phản bác. "Nói em xem ai thắng."
Kylian nhìn cậu với vẻ không tin, trong khi Ousmane bên kia bắt đầu hát. "Giữa cá mập và hổ á?"
Michael gật đầu, dịch lại gần hơn.
"Nó quan trọng à?" Kylian nói. "Ousmane im đi, giọng mày khủng khiếp quá." Ousmane vỗ tay anh và hát tiếp.
"Tất nhiên là quan trọng." Michael khăng khăng. "Em đang kiểm tra bản năng sinh tồn của anh."
"Vậy hỏi anh sẽ làm gì nếu với khỉ đột đi. Hợp lý hơn không?"
Đôi mắt to của Michael hơi nheo lại, và Kylian muốn chết. Cảm giác như chìm xuống cát lún.
"Sao anh lại đánh nhau với khỉ đột?" Michael hỏi, tất nhiên. "Lý do gì mà một cầu thủ triệu phú lại đánh nhau với khỉ đột?"
"Và tại sao cá mập không sống trên cạn lại đánh hổ?" Kylian đáp trả. "Tại sao, Michael?"
Cậu nhún vai. "Em nghĩ đó sẽ là một cuộc chiến hoành tráng để xem. Giả thuyết thôi." cậu nói tỉnh bơ.
"Và điều đó khiến em thành thằng ngu nhất vũ trụ." Kylian nói, mặt lạnh tanh.
"Kylian!" Michael rên rỉ, rồi cả hai bật cười. Michael cười đến mức đầu cậu gục xuống vai Kylian. Anh không muốn cậu di chuyển, không phải với những cảm xúc đang xâm chiếm trái tim anh.
"Không, em chỉ đặc biệt thôi." Michael thì thầm, cười khúc khích.
Kylian không thể phủ nhận. "Ừ, em đặc biệt thật." anh thì thầm, tay đặt lên lưng cậu. "Đặc biệt điên rồ."
Michael thở hụt một nhịp, và đầu cậu càng vùi sâu hơn vào cổ Kylian. Kylian ngẩng lên thấy Ousmane đang nhìn họ, anh nhanh chóng mấp máy, "Đừng." Ousmane chỉ giơ tay đầu hàng và tiếp tục hát.
Trận đấu với Iraq trôi qua dễ dàng như dự đoán. Kylian ghi thêm hai bàn, và ngủ say như một đứa trẻ. Sự thống trị hợp với anh.
***
Họ vừa hoàn thành buổi tập mệt nhoài, Kylian kiệt sức. Nhưng anh vẫn tìm thấy sức mạnh để bước đến chỗ Michael đang nằm vật ra ở góc sân một cách kịch tính. Kylian mang theo hai chai nước. Đó đã thành thói quen: mang nước, khăn cho Michael tập luyện, hoặc giúp cậu giãn cơ. Nó khiến anh thấy dễ chịu, được chăm sóc bằng những điều nhỏ nhặt. Chẳng thấm vào đâu so với những gì Michael làm cho anh, cách cậu luôn tìm thấy anh. Kylian đứng sừng sững bên cạnh, cười toe toét. Michael rên rỉ và lấy tay che mặt.
"Em sẽ không nhúc nhích trong mười năm tới." cậu nói sau bàn tay. "Chân em tê rồi."
Kylian ngồi xuống bên cạnh. "Cầm lấy và uống đi." anh ra lệnh.
"Em không nhúc nhích đâu."
"Michael, em cần bổ sung nước trong cái nóng này. Đừng để anh phải nhắc lại."
Giọng thép trong lời nói của Kylian đã có tác dụng. Cậu ngồi dậy và cầm lấy chai. Kylian cũng uống nước từ chai của mình, xua tan cái nóng.
"Anh hài lòng chưa?" Michael mỉa mai.
Kylian không do dự. "Rất hài lòng." Ngay cả trong nóng nực, họ vẫn kề cận nhau.
Michael nhìn anh, mặt không biểu cảm. "Đây là lý do mọi người gọi anh là nhà độc tài?" cậu nói.
"Đồ khốn." Kylian càu nhàu, nhưng không có giận dữ.
"Nhà độc tài Mbappé đang ép em uống nước." Michael cười khi nói điều đó.
"Nhà độc tài Mbappé không muốn em bị mất nước, đồ ngốc." Kylian cố nói qua tiếng cười. Mấy cái meme nhà độc tài trên mạng lúc đầu khó chịu, nhưng giờ thì buồn cười. Ngay cả đồng đội cũng trêu anh. Đã đến lúc anh chấp nhận nó.
"Nó có làm anh phiền không?" Michael hỏi, nghiêm túc hơn.
"Sao?" Kylian nhìn thẳng về phía trước. Hầu hết đồng đội đang di chuyển vào bóng râm. Cái nóng thật khủng khiếp.
"Tất cả cái chuyện nhà độc tài đó." Michael nói. "Em biết anh có lòng tự trọng lớn, nhưng em không biết một người có thể chịu được bao nhiêu."
Michael trông có vẻ lo lắng, và Kylian trân trọng điều đó. "Anh ổn." anh nói, mỉm cười. "Trớ trêu thay. Giá mà anh có nhiều quyền lực như vậy."
"Ồ?" Michael gợi ý. "Anh sẽ làm gì?"
"Đưa em đến Madrid sẽ là ưu tiên hàng đầu." Những lời thốt ra trước khi anh kịp nghĩ, không thể rút lại.
Sau đó là im lặng. Tim Kylian như thắt lại khi chờ Michael nói gì đó. Anh không dám nhìn cậu.
"Kylian, em hạnh phúc ở Bayern." cuối cùng Michael nói, giọng nhẹ nhàng. Không phải Kylian mong đợi điều gì khác, nhưng tại sao đột nhiên anh khó thở?
"Anh biết, Michael." anh cố nói, chỉ nghĩ đến việc giữ thể diện.
"Em hạnh phúc ở đó." cậu tiếp tục, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng và cân nhắc. "Em được câu lạc bộ và người hâm mộ đối xử tốt. Nhưng cùng câu lạc bộ với anh, chơi cùng anh mỗi tuần... đó sẽ là giấc mơ."
Họ nhìn nhau, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, Kylian không biết nói gì. Một cái gì đó đang âm ỉ giữa họ. Nhưng tốt hơn hết là đừng khuấy động.
***
Có hai đường kiến tạo trong tay thật tuyệt, nhưng điểm nhấn trận đấu với Na Uy đối với Kylian là cú hat-trick của Ousmane. Anh vui mừng cho bạn mình, bế cậu lên trong phấn khích. Đây là cách tốt nhất để bịt miệng những kẻ chỉ trích nói Ousmane vô dụng với đội tuyển. Giờ họ sẽ nói gì? Kylian là đội trưởng của một đội mà tất cả đều sẵn sàng chiến đấu vì anh. Anh tự hào vô cùng. Dù ai nói gì, đây không phải chương trình của Kylian Mbappé. Anh không muốn nó như vậy. Anh ở đây để nâng đỡ mọi người và giành cúp. Anh sẽ không bị từ chối lần thứ hai.
Trong phòng thay đồ, tất cả đều muốn ôm Ousmane. Cậu bị kéo vào hàng loạt cái ôm, bị vỗ lưng mạnh mẽ khi tên cậu được hét lên. Họ là một đám đông ồn ào, càng hăng hơn khi có lý do.
"Mais, Ousmane, tu es fou ou quoi?" (Này Ousmane, mày điên hay sao ấy?) Jules nói, bóp má Ousmane trong khi cả hai cười. "C'est une dinguerie!" (Thật điên rồ!) một cú hat-trick World Cup trong hiệp một.
Aurélien cũng ca ngợi. Những người khác tiếp lời khi họ đang cởi đồ. Một số đã vào tắm. Désiré và Bradley nhảy múa trên ghế dài. Kylian cố nhịn cười cho đến khi ánh mắt chạm trán Michael.
Cậu đang đứng một mình, khoanh tay, vẻ mặt bối rối. Cậu và Kylian dường như cùng suy nghĩ, bị giải trí bởi những trò hề của đồng đội. Họ nhìn nhau và cười, chia sẻ niềm vui đồng đội một cách nhẹ nhàng. Kylian không nhớ lần cuối mình cảm thấy nhẹ nhàng như thế này.
Cuối cùng, Michael bước đến chỗ Kylian đang đứng và họ ngồi xuống ghế dài, tận hưởng màn trình diễn trong im lặng và thỉnh thoảng cùng cười.
"Chúng ta bỏ ăn tối với đội, ăn cùng nhau trong phòng anh đi." Kylian nói đủ lớn.
Anh không tự hỏi tại sao. Mong muốn ở một mình với Michael trở nên mãnh liệt. Anh không muốn nghi ngờ cảm xúc của mình nữa. Anh không biết nên lo lắng hay không về phản ứng của Michael.
Cậu chỉ gật đầu. "Được."
Kylian thở phào, tim đập nhanh trong mong đợi. Anh vẫn sẽ không đặt câu hỏi về bất cứ điều gì.
***
Đồ ăn đã xong. Bây giờ họ đang chơi FIFA trên ghế sofa. Michael giỏi thật, giỏi hơn Kylian nghĩ, và điều đó làm anh phát bực.
"Em có phải giỏi hơn mọi người trong mọi thứ không?" Kylian cáu kỉnh khi thua thêm một trận. Anh ném tay cầm xuống và gầm lên thất vọng.
Michael cười khúc khích, mãn nguyện. Kylian muốn giận, nhưng khó khi Michael trông như thế này. Ánh đèn vàng dịu trong phòng khách sạn làm nổi bật các đường nét. Cậu thật đáng yêu, và cố giận cậu là trò chơi thua cuộc.
"Đừng là kẻ thua cuộc cáu kỉnh, đội trưởng. Không xứng với anh đâu." Lại giọng Anh đó. Giai điệu lời nói của cậu bao quanh Kylian như một cái vuốt ve. Anh không nên tập trung vào nó.
"Em nên nói tiếng Pháp nhiều hơn." Kylian nói, rồi thêm: "Giọng của em thật xấu hổ. Anh sẽ tìm cách loại bỏ nó sớm."
Mặt Michael sầm xuống. "Anh đúng là kẻ bắt nạt. Vì em đánh bại anh ở FIFA thôi mà."
Kylian cười. Anh đang độc ác, anh biết. Nhưng giọng Anh đó, với Michael trông như thế này trong ánh sáng, ngả người thoải mái... anh cần một sự phân tâm.
"Chỉ cho em lời khuyên thôi, frérot (anh bạn)." Kylian nhún vai.
"Đừng gọi em như thế," Michael nheo mày.
Kylian giả vờ ngây thơ. "Gọi em là gì?"
"Điều anh vừa gọi." Michael không cần nhắc lại.
Kylian cười gượng. "Anh gọi mọi người như vậy."
"Em không phải mọi người." Michael tuyên bố. "Hay em phải?"
Kylian lắc đầu. "Không, em không phải."
Michael mỉm cười chậm rãi, đôi mắt lấp lánh, và Kylian nuốt nước bọt. Anh đã nghĩ gì khi mời cậu đến?
Michael ngửa đầu ra sau ghế, để lộ cổ. Những ngón tay cậu vẽ vội trên môi. Kylian bị thu hút bởi hành động đó. Căn phòng im lặng. Quá im lặng. Michael ngồi quá gần.
"Em không phải lúc nào cũng tự tin nói tiếng Pháp." Michael thú nhận.
Kylian sững sờ. "Sao? Em phải luyện tập cho đến khi hoàn hảo."
Michael nhìn đi chỗ khác. "Em sẽ không bao giờ nói như người bản xứ."
"Em không cần. Chỉ cần nói tốt là được."
Michael cười tươi. "Anh sẽ dạy em chứ?"
Kylian kéo Michael lại gần, kẹp cổ cậu một cách lỏng lẻo. "Anh đã dạy em suốt thời gian qua rồi, đồ ngốc."
Michael thoát ra và ôm chặt Kylian. Ngực họ áp vào nhau. Cậu gần như nằm trong lòng anh, cằm áp vào vai anh. Michael không có dấu hiệu muốn buông, vì vậy Kylian ôm cậu thật chặt dù tư thế có khó xử. Hơi ấm và sự tiếp xúc, hơi thở ấm áp của Michael phả vào cổ anh.
Michael rùng mình khi bàn tay Kylian vuốt dọc sống lưng. "Em không muốn điều này kết thúc."
"Sao?" Kylian hỏi.
"World Cup." Michael lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào. "Em không muốn nó kết thúc."
Kylian nuốt lời nguyền. Michael không nói để nhận phản hồi. Cậu đã biết Kylian cảm thấy thế nào, anh sẽ nói gì nếu có thể. Thay vào đó, anh chỉ ôm cậu chặt hơn. Đó là điều duy nhất có thể làm.
***
Kylian sẽ không nói đội của họ là hoàn hảo, nhưng khá gần. Anh nhận ra điều đó trong trận đấu với Thụy Điển, cách họ vận hành trơn tru. Họ kiểm soát hoàn toàn, không cho đối thủ khoảng thở. Họ đến để thống trị, để tạo dấu ấn. Thụy Điển chỉ là một trở ngại nhỏ.
Khi ghi bàn đầu tiên, anh chạy đến ăn mừng với Didier. Huấn luyện viên cần biết họ chơi vì ông, và họ chia sẻ nỗi đau của ông. Vẻ mặt vui mừng của ông làm Kylian tự hào. Ông xứng đáng với điều đó.
Bàn thắng của Bradley khiến Kylian hét lên vì niềm tự hào. Khi khả năng dứt điểm của cậu cải thiện, Bradley sẽ là một thế lực.
Thụy Điển không thể theo kịp họ. Họ là một cỗ máy được bôi trơn với Michael là nhạc trưởng. Tình huống dẫn đến bàn thắng thứ hai của anh là một tác phẩm nghệ thuật. Sự phối hợp giữa anh, Bradley và Michael di chuyển vào các khoảng trống, đưa bóng đến cho anh, như thể họ đạt trạng thái dòng chảy, biết chính xác phải làm gì.
Tiếng ồn từ khán giả làm Kylian ù tai khi anh chạy đến rìa sân. Anh vừa quay lại thì thấy Michael đang nhảy cẫng cậu nhảy rồi lao vào vòng tay anh.
Kylian bế cậu lên, giữ đùi cậu. Vòng tay Michael quanh cổ anh, và cậu đặt một nụ hôn lên đầu anh. Cái ôm không kéo dài, nhưng Kylian cảm nhận từng giây. Anh đang cười, vui mừng trước sự thể hiện tình cảm công khai. Đó chỉ là hai đồng đội ăn mừng bàn thắng, nhưng nó có ý nghĩa hơn vì vài ngày trước, Michael đã giữ chặt anh như thể sẽ tan rã nếu anh buông.
Được ôm Michael cảm thấy đúng. Cảm thấy đúng lạ kỳ.
***
Kylian đã nán lại phòng thay đồ cho đến khi mọi người rời đi trừ Michael. Anh nhìn cậu với một cái nhìn đầy ý nghĩa. Bằng cách nào đó, họ giao tiếp mà không cần lời nói. Cả hai đều ra khỏi phòng tắm với khăn quấn quanh hông. Phòng thay đồ trống, và Kylian cảm thấy một điều gì đó vỡ ra trong lồng ngực.
Michael đứng trước mặt, đung đưa, trần trụi ngoại trừ chiếc khăn. Trong ánh mắt cậu dành cho Kylian, đôi mắt to cầu xin. Cậu không cần cầu xin. Kylian sẵn sàng cho cậu bất cứ điều gì.
"Michael, lại đây." Giọng Kylian trầm và nhẹ. Không phải mệnh lệnh. Michael đi theo như theo bản năng.
Cậu thu ngắn khoảng cách cho đến khi ngực trần cọ vào nhau. Mùi sữa tắm trái cây xâm chiếm các giác quan. Kylian đưa tay vuốt dọc cánh tay Michael, cơ bắp cuộn dưới ngón tay. Anh đã muốn chạm vào cậu từ lâu.
Hơi thở Michael hụt đi. Mắt cậu lim dim. Chiếc lưỡi hồng liếm đôi môi mềm mại. "Kylian, làm ơn."
"Suỵt, amour (tình yêu), em không cần xin." Kylian thì thầm vào môi cậu, không khí giữa họ như điện. "Anh cũng muốn em không kém."
Kylian giữ eo Michael, kéo cậu lại gần trong khi cậu vòng tay quanh cổ anh.
Không có pháo hoa với nụ hôn đầu tiên. Nó giống như chìm vào vòng tay ấm áp. Môi Michael mềm mại, và Kylian nhanh chóng mất đi mọi suy nghĩ. Anh hôn như thể mình có ý nghĩa, ép môi họ vào nhau như thử nghiệm. Nụ hôn kéo dài, môi vẫn khép trong một thời gian dài.
Kylian không thể làm tim mình chậm lại nếu tính mạng phụ thuộc vào điều đó. Anh đang hôn Michael và cậu đang hôn lại. Thế giới của anh chưa bao giờ tươi sáng hơn. Anh khuyến khích môi Michael mở ra và lưỡi anh liếm vào miệng cậu. Kylian đã mê mẩn. Cậu bé anh hôn thật ngọt ngào, làm anh choáng váng.
Mọi nơi da thịt chạm nhau đều bỏng rát. Khi lưỡi họ chạm nhau, cả hai đều thở hổn hển và chìm sâu vào nụ hôn. Sự leo thang khiến nó ướt át và khẩn thiết hơn. Có sự tuyệt vọng nuốt chửng lẫn nhau, nhưng họ không thể làm điều đó trong phòng thay đồ.
Kylian lùi lại, Michael theo môi anh, mắt vẫn nhắm. Kylian giữ cằm cậu. "Đủ rồi, amour."
Michael chớp mắt. Đôi môi hồng mềm mại đó đang thử thách sự kiên quyết của anh.
"Em thật dễ thương khi nhảy đến với anh như một cô gái tuổi teen đang yêu." Kylian trêu, cười khẽ.
"Đừng chế nhạo em." Michael rên rỉ, vùi đầu vào vai Kylian.
Kylian ôm cậu chặt, cười khúc khích. Anh say sưa với chiến thắng và vì đã hôn một cậu bé đẹp đến nỗi anh đang xem xét lại ý nghĩa của từ đó.
Michael đẩy ra khỏi chỗ trốn và hôn Kylian. Nó không kéo dài, nhưng anh vẫn say đắm. "Đến phòng anh tối nay." Kylian nói.
Michael gật đầu. "Vâng, em sẽ đến."
Kylian không thể cưỡng lại việc đặt thêm một nụ hôn lên môi cậu, sự háo hức rạo rực.
***
Michael không để Kylian chờ lâu. Họ không dám bỏ bữa tối đội, nên phải ngồi qua đó với ngọn núi căng thẳng giữa họ. Họ không nói nhiều, không chạm vào nhau. Nếu Ousmane hay bất kỳ ai nghĩ nó kỳ lạ, họ giữ im lặng.
Kylian rời đi trước, về phòng sớm nhất có thể. Anh không lo lắng, nhưng bị kìm nén. Trong một thời gian dài, anh đã không cho phép mình muốn điều này công khai. Anh có quá nhiều thứ phải gánh vác. Nhưng anh cũng không thể nghĩ Michael là một sự phân tâm. Không phải khi cậu làm Kylian vững vàng, không phải khi cậu mở ra một con đường mà anh luôn có thể tin tưởng.
Khi cậu đến, Kylian mở cửa mà không cần lời dạo đầu. Anh không có lý do gì để giả vờ rằng Michael không phải là cảnh tượng duy nhất anh muốn ngắm.
"Chào!" Michael nói, mỉm cười nhẹ nhàng. Tay cậu chắp sau lưng.
"Bonsoir" (Chào buổi tối) Kylian đáp, ngắm nhìn cậu như một người thèm khát.
Tóc cậu xõa xuống, trông thật lộng lẫy. Kylian muốn chạm vào những lọn tóc đó, kéo chúng, xem Michael có thích không. Chiếc áo thun đen ôm sát ngực, cơ bắp căng ra dưới lớp vải mỏng như chiếc quần ôm lấy đùi. Kylian thèm khát đến choáng váng.
Michael không đợi được triệu tập. Cậu lao vào Kylian và lấy những gì mình muốn. Cậu chiếm lấy miệng anh trong một nụ hôn mạnh mẽ. Đầy đam mê và nuốt chửng. Ham muốn ập đến như chưa từng có. Tay anh chạy dọc lưng cậu, cảm nhận các cơ bắp.
Anh thích cách Michael ôm anh thật chặt, cái nắm chặt trên eo Kylian khi háng họ cọ vào nhau. Một loại khoái cảm khác, một cảm giác đê mê khác. Nó như được nuông chiều, như đang nếm trải thứ gì đó độc quyền. Anh không nghĩ nhiều người có thể có Michael như thế này, gần như điên cuồng vì ham muốn.
"Em muốn anh." Michael thở vào môi anh. "Chúa ơi, em đã phát điên khi cố gắng kìm nén nó. Em muốn anh rất nhiều."
"Em muốn nói về nó không?" Kylian hỏi, giả vờ bình tĩnh.
Michael lắc đầu trước khi anh kịp nói xong. "Đó là điều cuối cùng em muốn làm."
Kylian dành thời gian hôn hơi thở ra khỏi cậu. Chậm, triệt để, và tàn khốc. Khi anh kết thúc, Michael đang rên rỉ. Cậu thật nhạy cảm chết đi được.
"Em thích đụ anh hơn à?" Giọng Kylian mềm như lụa.
Môi Michael hé mở trong tiếng thở hổn hển. "Em thực sự đã hy vọng... anh sẽ..."
"Lần tới." Kylian hứa. "Cần cảm nhận em trong anh, tối nay nhé?"
"Vâng."
Họ lại hôn nhau, cào cấu quần áo. Nếu chỉ họ có thể tách ra đủ lâu để cởi đồ bình thường. Họ không thể. Âm thanh duy nhất đi kèm với tiếng rên rỉ và càu nhàu là tiếng điều hòa.
Bằng cách nào đó họ lên được giường, cuối cùng cởi bỏ hết quần áo. Kylian đẩy Michael nằm xuống và đứng lại ngắm nhìn. "Làm sao em có thật?" Kylian thì thầm, hoàn toàn mê hoặc.
Michael không cố trốn hay ngăn anh. Cậu tựa khuỷu tay, một nụ cười quyến rũ trên môi. Đôi mắt to giữ ánh nhìn anh khi tóc phủ xuống mặt. Hình xăm đẹp ở khắp mọi nơi, và Kylian muốn hôn từng cái để tôn thờ.
Đùi dày của cậu dang rộng trên giường. Những ngón tay vẽ vòng tròn lười biếng trên bụng, ngại ngùng chạm vào dương vật. Miệng Kylian chảy nước khi anh nhìn vào chiều dài đó. Anh gần như có thể nếm được chất lỏng trên đầu.
"Anh muốn nếm thử chứ?" Michael trêu, lưỡi chạy qua răng khi cậu nắm lấy dương vật của mình và kéo vài cái lười biếng.
Kylian tiếp tục nhìn, mê mẩn, dương vật của anh đập vào bụng.
"Anh không muốn dương vật của em sao, Kylian?" Michael xúi giục.
"Im đi." Kylian rên rỉ, quá kích thích.
Michael phá vỡ vai diễn và bật cười. Cậu dễ thương đến nỗi Kylian không thể chịu nổi. "Anh chỉ định đứng đó nhìn chằm chằm vào em à?"
Cuối cùng Kylian nhúc nhích và leo lên giường. Anh cúi xuống và đập tay Michael khỏi dương vật cậu.
"Ối, ác quá!" Michael bĩu môi.
Kylian nắm lấy chiều dài của cậu và bắt đầu vuốt ve thực sự. Khô, nhưng từ tiếng rên rỉ của Michael, hẳn là cảm thấy tốt. Môi anh theo sau và anh nuốt trọn, ậm ừ quanh miệng đầy dương vật.
"Ối chết tiệt," Michael rên rỉ. "Kylian... chết tiệt!"
Kylian sẽ gửi một nụ cười mãn nguyện nếu có thể. Anh hài lòng với việc làm rung chuyển thế giới của cậu khi đầu anh bắt đầu nhịp nhàng. Anh thích cảm giác dương vật của Michael trong miệng, hít mùi cơ thể, cảm nhận các đường gân trên lưỡi. Michael đang nhấp vào miệng anh, những tiếng rên rỉ đẹp đẽ thoát ra. Điều đó khiến Kylian cương cứng. Anh cần dương vật này lấp đầy mình ở một nơi khác.
Kylian rút lui và nhìn cậu đăm chiêu. "Em có biết cách mở rộng ai đó không?"
Michael tỏ vẻ bị xúc phạm. "Tất nhiên. Đây không phải lần đầu của em với đàn ông."
Kylian lăn mắt như thể sự xác nhận làm anh khó chịu. "Anh chỉ kiểm tra thôi."
"Em không—" Michael ngắt lời mình bằng một tiếng thở dài. "Không bao giờ. Dầu bôi trơn đâu?"
"Trên bàn đầu giường. Cùng với bao cao su." Vì lý do nào đó, Kylian gục xuống giường trong một trận cười khúc khích.
Michael nhìn anh như thể anh mất trí. "Có chuyện gì với anh vậy?"
Kylian lao vào cậu và hôn cậu chậm rãi và sâu. "Anh chỉ vui vì em ở đây."
Michael mỉm cười, đôi mắt sáng lên. Anh không đơn độc trong cảm giác này.
"Mở rộng cho anh." Kylian ra lệnh, hôn cậu một lần nữa vì không thể cưỡng lại.
"Chúa ơi, cái miệng của anh." Michael rên rỉ. Tay cậu đặt lên mông Kylian và xoa bóp mạnh mẽ. Điều đó khiến Kylian rên rỉ.
Michael dành thời gian của mình để mở rộng anh. Đó là sự tra tấn. Cậu dành quá nhiều thời gian chỉ với một ngón tay. Dù Kylian có nói thêm một ngón, cậu vẫn từ chối.
"Em là một con quái vật." Kylian càu nhàu, không thỏa mãn.
"Đến lượt em làm kẻ bắt nạt thôi." Michael khúc khích bên tai anh. Cậu cắn vành tai, chạy lưỡi dọc theo sụn.
Michael đang lơ lửng trên anh khi Kylian ở tư thế chống tay và đầu gối, mông giơ cao. Kylian định đáp lại điều gì đó thông minh. Michael chọn khoảnh khắc đó để đưa ngón thứ hai vào. Kylian nhắm mắt và thấy trắng xóa, thở hổn hển.
"Đây là thứ anh cần à?" Michael thì thầm, chuyển sang tiếng Anh. Mẹ kiếp, cậu biết mình đang làm gì.
"Anh cần nhiều hơn." Kylian van nài.
Michael không bắt anh cầu xin nữa. Cậu đưa ngón thứ ba vào và Kylian rên rỉ. Những ngón tay dày của cậu cảm thấy thật tốt bên trong. Anh cảm thấy đầy. Không gì sánh được với cảm giác dương vật của cậu, nhưng anh sẽ chấp nhận điều này lúc này. Michael địch anh bằng ngón tay và cậu làm tốt, như mọi thứ khác. Không ngạc nhiên.
"Anh sẵn sàng rồi." Kylian cố nói qua những tiếng rên rỉ. "Anh sẽ cưỡi em." Anh không xin phép.
"Được rồi. Không ý kiến gì từ em." Michael rút ngón tay ra và di chuyển cho đến khi dựa vào đầu giường. Kylian cầm bao cao su và đeo vào, bôi trơn dầu cho nó.
Michael rít lên vì khoái cảm. Kylian nhìn cậu cắn môi, muốn hôn cậu lần nữa nên anh khép khoảng cách và làm điều đó, ậm ừ trong miệng cậu. Anh đã nghiện điều này? Cảm giác về Michael? Anh sẽ làm gì khi—
Anh gạt bỏ dòng suy nghĩ đó. Bây giờ không phải lúc. "Anh thích hôn em." Michael thú nhận trên môi anh. "Anh thích chạm vào em..." Michael vuốt tay dọc lưng Kylian khi anh bắt đầu hạ xuống, lún sâu vào dương vật cậu.
Kylian đưa cậu xuống tận gốc. Cả hai đều rên rỉ khi cảm nhận toàn bộ sức mạnh. Kylian choáng váng đến không thở nổi. Anh muốn nói mình nhớ cảm giác này, nhưng anh chưa từng có Michael trong mình như thế này. Anh không thể nghĩ đến việc có ai khác sớm.
"Chúa ơi, anh yêu... cách anh cảm nhận.." Michael thở những lời vào môi anh, tay siết chặt hông anh khi Kylian điều chỉnh với kích thước của cậu.
Thuật ngữ trìu mến đi thẳng vào đầu anh. "Ừ? Tốt lắm à?" anh trêu.
Anh không cho Michael cơ hội đáp lại. Anh nâng mình lên và hạ xuống lần nữa. Michael nghẹt thở. Kylian đã cười nếu anh không bị lấp đầy, nếu anh không bơi trong một thế giới khoái cảm đến mức không muốn nghĩ đến khi nó bị lấy đi.
Tay anh kéo tóc Michael khi anh cưỡi cậu một cách hăng hái. Michael kéo anh vào một nụ hôn bẩn thỉu, đầy nước bọt và răng. Cậu đang thúc vào Kylian, địch anh thật triệt để khi Kylian siết chặt quanh cậu. Đó là niềm hạnh phúc, cách họ chạm vào nhau, cách họ hôn nhau, bản giao hưởng của cuộc truy hoan. Nó không giống lần đầu tiên, mà giống những người yêu cũ gặp nhau trong một điệu nhảy quen thuộc.
Kylian kéo tóc Michael cho đến khi cậu rít lên, cho đến khi cậu địch sâu hơn. Nó quá tuyệt, Kylian muốn khóc. Anh hôn Michael để không khóc, thở vào môi cậu, hợp nhất linh hồn họ. Chết tiệt, anh không muốn điều này kết thúc.
"Đừng dừng lại." Giọng Kylian khàn khàn. "Làm ơn, đừng."
"Không bao giờ." Michael hứa, nghe tan nát. "Chúa ơi, anh yêu, em sẽ không bao giờ."
Không có gì có thể kéo dài mãi mãi, điều này cũng vậy. Kylian cảm thấy lõi của mình thắt chặt khi cực khoái đến gần. "Anh sắp ra." Anh nắm lấy dương vật đang rỉ nước của mình. Chỉ vài cái vuốt và sự thăng hoa đã hoàn tất. "Putain de merde!" (Chết tiệt!)
Có đốm sáng khi tinh dịch bắn lên bụng Michael và anh run rẩy trước cậu. Anh hôn cậu như thể sẽ chết nếu không, thành hậu môn thắt chặt quanh dương vật Michael khi sự nhạy cảm bắt đầu. Anh cảm thấy cậu cứng lại, rồi xuất tinh vào bao cao su.
Cậu rên rỉ vào môi Kylian và anh chỉ sẵn lòng nuốt lấy. Mọi thứ về Michael đều ngọt ngào, và Kylian có một vấn đề có thể cần được giải quyết trong tương lai gần, nhưng không phải bây giờ, ngay bây giờ, không gì có thể làm vỡ bong bóng này, không gì có thể kéo anh xuống.
"Em có thể làm tiếp không?" Kylian hỏi, hôn đôi môi không thể rời xa.
Mắt Michael mở to hài hước. "Bây giờ?"
Kylian đập vào đầu cậu. "Không, ý anh là, trong khoảng một giờ nữa."
Michael ưỡn ngực, giơ tay chào. "Rõ, thưa đội trưởng!"
Kylian cười, cảm thấy sự mãn nguyện thấm sâu vào xương. "Đồ hư hỏng."
"Của anh đấy." Nụ cười của Michael gần như làm anh tan chảy.
Kylian không thể cãi được sự thật đó, nên anh hài lòng với việc hôn cậu lần nữa, cắn nhẹ môi cậu vì anh chỉ là một kẻ bắt nạt như vậy.
Michael Olise thực sự là quân bài chủ lực của anh. Trên sân cỏ và cả ngoài đời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co