Truyen3h.Co

[ Ôn Bất Để Hàn - Lộng Giản ]

Chương 4

Laziiieerrr

Edit : Kie

Beta : Kie

[ 4. ]

"Thao! Cái chủ kiến loạn xuất thập ma! Hại lão tử ngày hôm qua một đêm ngủ không ngon!" Ôn Mạch mặc dù là đàn anh nổi danh đến muộn, nhưng hôm nay lại không như vậy, bởi vì cậu muốn đưa Lục Ly đi, Lục Ly cũng chưa bao giờ tới trễ, nên cậu đương nhiên không đến muộn, huống hồ cậu còn phải đến sớm hơn giảng đường "Thuận tiện", bởi vì cậu còn muốn lợi dụng bộ dáng phong lưu tiêu sái để đón lấy sự sùng bái của nữ sinh.

Ôn Mạch liếc mắt liền thấy Trịnh Nhị đứng ở cửa trường học, hôm nay thứ hai, có nghi lễ kéo cờ, đám giáo viên cổ hủ trong trường học xuy xuy râu mép, trừng mắt mà cường điệu nói, học sinh nhất định phải mặc đồng phục đi học.

Định bụng tiến vào trường học mà không mặc đồng phục, cũng chỉ cậu mới có lá gan đó.

"Ôn ca, cái này không nên trách em a!" Trịnh Nhị đáng thương vẫn không thể chuẩn bị tốt tâm lý, trên ót liền bị đánh một cái đau đến thấm thía, nhất thời nhảy dựng mà hú lên, nó e sợ thiên hạ bất loạn mà tiếp tục nói: "Là chính đại ca chuẩn bị không tới nơi tới chốn!" Vuốt vuốt cái ót thương yêu mới bị tổn thương.

"Thao! Ba mày mới chuẩn bị không tới nơi tới chốn! Sinh ra một thằng không có đầu óc!" Ôn Mạch cực kỳ tức giận, cảm thấy tiểu tử Trịnh Nhị này không cho mình dưới bậc thang.

Gặp thoáng qua hai thằng dở hơi, Lục Ly khóe môi nhếch lên cười, sâu sắc kích thích Ôn Mạch.

Vì bất minh, cho nên Trịnh Nhị "được" Ôn Mạch ôm cổ thắm thiết, khiến nó hô hấp khó khăn như hen suyễn, cuống quít cầu xin tha thứ.

"Thao! Nhị tiểu tử! Sau này không có việc gì thì đừng có quyết định bậy bạ!" Hại cậu ném chết cái gọi là thể diện. Buông ra lão tổ tông Trịnh Nhị bị siết cổ sắp đi gặp cụ tổ, coi như lão tử nhân từ tạm thời bỏ qua cho nó một mạng.

"Thật là, nếu không phải là Ôn ca lớn tiếng ồn ào, cũng sẽ không khiến chị dâu nghe được!" Trịnh Nhị ủy khuất vô cùng, cũng không phải là lỗi của nó a, nó chỉ là hảo tâm cho cậu ý kiến, chỉ không đành lòng thấy đại ca độc thủ khuê phòng vô ích thôi mà, lẽ nào cái này cũng sai???!!!

"Còn ở đây thì thầm cái bếch gì! Nhột hả?!" Ôn Mạch quyết tâm phải đem uỷ khuất ngày hôm qua tính toán trên đầu Trịnh Nhị.

Trịnh Nhị ngoan ngoãn ngậm miệng, lùi lũi làm đàn em ngoan ngoãn, không dám múa mép khua môi nữa, chỉ sợ thật sự chọc giận Ôn Mạch. Con bà nó! Cho dù bốn người trong bang đều cố gắng giúp sức rất nhiều, tại sao chỉ có mình hứng một trận phát tiết của thằng cha này. Ai ôi! Vậy thử hỏi thằng cha nào lúc đầu hỏi mình làm quân sư quạt mo cho thế??? Đúng là làm ơn mắc oán nha!

Trung học Đông Sơn có "Tứ nhân bang" khét tiếng, bang chủ Ôn Mạch danh tiếng lớn đến nỗi giáo tài Y thị còn dám làm trái. Lão Nhị xem như thành tích tốt, phẩm hạnh kém, chính là Tống Kha đồng môn. Lão Tam thời là trong nhà có tiền, thành tích kém, phẩm hạnh thật đáng hổ thẹn, Phan Vân. Còn lại lão Tứ, thành tích cũng thông thường như bao loại thông thường khác, phẩm hạnh làm người ta phát chỉ, còn chung quy thì vẫn tao nhã, đại não đầu mưu ma chước quỷ, Tự Phong quân sư, nhưng thường thường làm việc phía sau Chư Cát Lượng aka Trịnh Nhị.

Mới vừa tan học, Ôn Mạch nghiện thuốc lá đi lên lầu, muốn tìm người đánh yểm rút ra điếu thuốc. Cũng có thể kiếm Trịnh Nhị đi nhà xí.

Trong bốn anh em, Ôn Mạch cùng Trịnh Nhị ở cùng một lớp, Ôn Mạch bất hảo vì điếu thuốc, nên chạy đi làm phiền Tống Kha hoặc Phan Vân ở lớp hai. Vốn muốn nhịn một chút, nhưng lại không nhịn được, uống vài hớp nước lạnh vẫn chưa thấy đỡ, nên vẫn quyết định đi ra chỗ vắng nào đó quất một cây.

Hành lang lớp bốn vừa vặn hướng về phía lớp hai ở lầu đối diện, Lục Ly mới vừa tan khoá, sắp xếp sách vở, đang chuẩn bị đi tìm giáo sư dạy vật lý để lấy bài tập, quay đầu lại đã nhìn thấy Ôn Mạch đang nhả khói, Ôn Mạch cũng thấy hắn, vội thủ tiêu điếu thuốc, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, hướng Lục Ly cười cười.

Lục Ly không thích cậu hút thuốc, điểm này Ôn Mạch hết sức minh bạch.

Lục Ly nói, không phải là già mồm cãi láo, mà bởi vì hút thuốc có hại cho sức khoẻ, hoặc là nghĩ muốn giúp Ôn Mạch vãn hồi chút hình tượng, nhưng đơn thuần không phải vậy, mùi thuốc lá rất kỳ quái, sẽ che giấu mùi thơm cơ thể vốn có của Ôn Mạch.

Ôn Mạch nghe xong lời này, liền ồn ào nói chịu không nổi chịu không được, đại nam nhân có cái rắm mà mùi thơm cơ thể, nhưng trong lòng lại nhảy nhót tung tăng a tung tăng, hạnh phúc quá chồng em lo cho em nà. Do đó nên cậu rất ít khi hút thuốc trước mặt Lục Ly, lần này bị bắt được, hắc hắc, vẫn phải thức thời cấp tốc thủ tiêu.

Nhưng chân mày của Lục Ly vẫn còn cau lại, nhíu một cái.

Ôn Mạch hai tay chắp trước mặt, vẻ mặt đáng thương hề hề xin khoan dung xin dung thứ, thấy Lục Ly từ mẫu cười một tiếng, cậu mới dám quay đầu chạy tưng tửng về phòng học.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co