Truyen3h.Co

on2eus | blue tequila.

Chương 16

mid9summer

Chai soju trên bàn xoay một vòng rồi dừng lại ở chỗ Wooje. Cả bọn cười hô hố vì còn chút dư âm bốc quà lúc nãy. Siwoo cao hứng hỏi: 

"Ơ lại là Wooje nè, lần này là thật hay thách?"

"Em chọn thật." 
Cả bọn ù oà lên. 

"Vậy người mà em nhớ nhất bây giờ là ai?" Jaehyuk hỏi. 

Cả bọn còn chưa kịp ngăn thì Doran đã phấn khích đáp:

"Anh đặt câu gì dở ẹc! Đương nhiên là Hyeonjoon rồi."

Đáp lại câu nói của Doran là một khoảng lặng ngượng ngùng đến đáng sợ. Jihoon đẩy vai Doran, lúc đó cậu mới biết là mình bị hớ. 

"Mọi người sao vậy, anh Doran nói đúng mà." Wooje thấy không khí đột nhiên thay đổi, cậu cười xuề xoà đáp. Nhưng tất cả mọi người ở đó đều rõ, Wooje thất vọng, trống trải đến nhường nào.

Trò chơi cũng khép lại từ câu nói đó. Mỗi người đều trở lại làm việc riêng của mình, nghỉ ngơi chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay. Minhyung ôm mãi cây đàn ngồi ở giữa quán, đang diễn tập lại lần cuối bài Last Christmas cho Minseok nghe, quán ison chìm trong giai điệu ngọt ngào êm ả. 

Wooje trở lại phòng, lựa cho mình một bộ đồ, dù đã lựa đi lựa lại rất nhiều lần, nhiều bộ đồ khác nhau, cuối cùng vẫn quay lại bộ ban đầu mà mình chọn, nó thấy sáo rỗng, vốn dĩ không có bộ đồ nào hợp với đôi giày mà Hyeonjoon đã tặng. Tâm trạng hôm nay của Wooje cũng giống y như thế, dù đã cố không nghĩ đến những chuyện không hay, nhưng trong lòng lại chứa nhiều nỗi bất an không thể tả thành lời, dù đã cân nhắc lựa chọn, nhưng thật tâm nó không muốn chọn, dù là bất cứ thứ gì. 

Sanghyeok gõ cửa bước vào nhìn nó đang thẫn thờ trước mớ quần áo lộn xộn trên giường.

"Để anh chọn giúp em." 

Wooje nép sang một bên đưa mắt nhìn Sanghyeok. Nó biết anh Sanghyeok đến không phải chỉ để giúp nó làm việc này. 

"Hyeonjoon sẽ về thôi, nếu không phải hôm nay thì sẽ là ngày mai, nó không đi luôn đâu, vả lại tình cảm của hai đứa đâu phải chỉ hôm nay." 

Lúc nãy chơi trò chơi cùng mọi người ở ison, Wooje bị anh Wangho thách uống một ngụm soju, nó vốn dĩ chỉ nhấp môi cho có lệ nhưng không hiểu sao bây giờ, sau khi nghe được lời Sanghyeok nói, đầu nó lại có chút quay cuồng, tâm trạng cũng rất tệ. 

Nó mới chợt nghĩ, thì ra lúc buồn, người ta thích đến ison là vì ở đây không khí rất tốt, tiếng nhạc rất hay, cocktail rất ngon và quan trọng hơn hết là tất cả những điều đó đều đang khuếch đại nỗi đau của họ, họ muốn mình đắm chìm trong đó, để rồi khi rời khỏi ison, mọi nỗi đau đều trôi tuột lại nơi đáy ly cocktail. 

Bạn có bốn cuộc gọi nhỡ từ "Hyeonjoon của em". 

Wooje giật mình khi kiểm tra điện thoại, nó gọi đi gọi lại mấy cuộc nhưng đáp lại ở đầu dây bên kia chỉ là tiếng nói của tổng đài báo rằng không liên lạc được. Nó tức điên người, chỉ kịp chụp lấy chiếc áo khoác treo ở đầu giường rồi chạy ào ra ngoài. 

Nó đến sân bay, chạy hết một vòng mấy cổng ra vào cũng không tìm được bóng dáng của người nó muốn tìm.

Nó bất lực. 

Buổi hòa nhạc diễn ra lúc gần tám giờ, sân trường đại học trở nên rất đông đúc, có rất nhiều người đến tham gia, từ học sinh sinh viên của trường, giảng viên hay học sinh nơi khác cũng đều đổ về khuôn viên trường đại học Seoul. Sân trường ánh rực lên màu của những quả chuông reo, những ngọn đèn chớp nháy theo điệu nhạc du dương. 

Cả ison dừng lại dưới gốc cây thông chụp một tấm ảnh kỉ niệm. 

"Mọi người cười lên nha! Một, hai... ba!" Dohyeon bất đắc dĩ trở thành phó nháy. 

Cả bọn chụp xong ảnh thì đùa giỡn đến náo loạn. Wangho cầm lấy bức ảnh Dohyeon vừa chụp, khen lấy khen để còn bảo lần sau đến quán nhất định giới thiệu bạn cho Dohyeon làm quen.

"Muốn chụp với Wooje không? Anh chụp giúp em." Wangho hỏi khi thấy Dohyeon ngần ngại nhìn về phía Wooje đang thẫn thờ đứng ở xa. 

"Dạ." Dohyeon gãi đầu ngượng ngùng.

Wangho í ới gọi Wooje, chỉ cần nhìn nét mặt và ánh mắt của Dohyeon nhìn Wooje thôi Wangho cũng đoán ra được sự tình, mấy chuyện cỏn con này sao mà qua được mắt Wangho. Nhưng thật tâm Wangho chỉ muốn Dohyeon đứng cạnh Wooje với một tư cách khác, chứ không phải như điều mà Dohyeon đang mong đợi. Dohyeon có thể toàn tâm toàn ý ở phía sau chăm sóc, lo lắng cho Wooje nhưng vốn dĩ trong lòng Wooje đã có một người nhất định, nếu không phải người đó thì sẽ chẳng là ai khác nữa.

Wooje và Minhyung ngồi ở phòng chờ chuẩn bị cho tiếc mục đầu tiên trong buổi tối ngày hôm nay, Minhyung cứ hồi hộp đứng ngồi không yên, liên tục uống nước để luyện giọng, Wooje ngồi bất động, đôi mắt không rời khỏi màn hình điện thoại. Minhyung vỗ vai nó dỗ dành. Cả ison ngồi ở khán đài giơ chùm bóng hơi cổ vũ, phấn khích hét tên Wooje và Minhyung khi người dẫn chương trình bắt đầu lên sân khấu. 

Cuộc gọi đến từ "Hyeonjoon của em". 
Woojw ngồi bật dậy, không nén được lòng mà liên tục hỏi:

"Anh đang ở đâu vậy? Có chuyện gì hả?"

Hyeonjoon bên kia điềm nhiên đáp:
"Không có, giọng em lo lắng thế? Lúc nãy trước khi lên máy bay đã gọi cho em nhưng không được. Phải làm một vài thủ tục ở đại sứ quán nên giờ mới có thể đến chỗ em. Ra ngoài đón anh được không? Anh gần tới trường em rồi." Hyeonjoon giải thích. 

Hai mắt Wooje sáng rực lên hệt như ánh sáng của ngôi sao giữa trời đêm. 

"Sao vậy, Hyeonjoon hả?" Minhyung trố mắt hỏi. 

"Em ra ngoài đón anh ấy, em quay lại ngay." Wooje nắm lấy áo khoác đang đặt trên ghế rồi chạy ào ra ngoài.

Trong suốt nửa năm ở ison, lần đầu tiên Minhyung thấy Wooje vui vẻ đến vậy, ngay cả khi được anh Siwoo nấu cho món bánh gạo yêu thích, hay được anh Wangho ghé ngang đưa cho hot choco, Wooje cũng chưa từng phấn khích như thế.

Giống như đạt được thứ gì đó sau khi đã chờ đợi rất lâu. Nó đã ôm trong lòng nỗi bất an lo sợ suốt mấy ngày qua, rằng Hyeonjoon sẽ không về, không nghe kịp nó hát bản Last Christmas cùng với anh Minhyung. 

Nó tưởng chừng như mình sắp được ngắm nhìn một cơn mưa sao ison lần nữa trong đời. 

Tối hôm trước Hyeonjoon đã suy nghĩ một vài điều, nó muốn đêm nay gặp Wooje nó phải là người chỉn chu nhất, nói với Wooje những điều mà nó muốn nói nhất. Nó không muốn mối quan hệ của nó và Wooje cứ lưng chừng sóng vỗ, cứ bấp bênh không có điểm nào là bờ. Mấy ngày qua đủ để nó hiểu Wooje quan trọng với nó như thế nào, dù nó có đốt lên hàng trăm điếu thuốc để tự trấn an mình thì cũng không bằng một lời nói bâng quơ của Wooje. Trước giờ dù ở tận cùng đáy xã hội, nó cũng không thỉnh cầu điều gì, chỉ có tối hôm qua, lúc nó dựa lưng vào tường, đốt lên điếu thuốc mà nó nghĩ là cuối cùng, nó đã mong mỏi rằng, sau hôm nay nó có thể đường đường chính chính bước vào cuộc đời của Wooje, trở thành người duy nhất của Wooje, dùng tử tế đối đãi với Wooje. 

Hyeonjoon đứng ở bên kia đường, đối diện cổng trường đại học. Hôm nay nó mặc áo sơ mi trắng của Wooje mua cho, mặc thêm áo hoodie mà nó lấy được từ trong tủ của Wooje dạo trước, nó mang đôi giày Travis Scott là một cặp với đôi mà Jeongwoo bốc từ hộp quà, dây chuyền có biểu tượng mặt trăng được quấn xoắn lại hai vòng đeo ở cổ tay, nó cầm hoa đợi Wooje.

Một số điện thoại lạ gọi đến cho nó, nó khó khăn quẹt lên màn hình nhận cuộc gọi. Dạo đây có rất nhiều số lạ gọi cho nó, đa số đều gọi đến hỏi Wooje, nó không biết Wooje đã đưa số điện thoại nó cho bao nhiêu người rồi.

"A lô?" 

"Nói chuyện một chút được không?" 

"Ngay bây giờ?"

"Bọn tao ở con hẻm gần trường đại học. Chỉ cần mày đến, sau này bọn tao không đến tìm mày nữa."

Hyeonjoon thở hắt, nó đưa mắt nhìn về con hẻm ở xa. Kéo lại trong ánh nhìn của nó là Wooje đang đứng ở bên kia đường vẫy tay cười với nó. Wooje muốn chạy sang nhưng mấy đợt xe cứ ào ạt chạy qua, không tài nào qua được. Hyeonjoon giấu nhẹm đoá hoa ở sau lưng mình.

Hyeonjoon gọi cho Wooje, rồi ra hiệu cho nó ở bên kia nhận cuộc gọi.

"Sao lại gọi, anh mau sang đây đi, xe nhiều quá em không dám sang." Wooje cười nũng nịu. 

"Wooje, anh có việc, em vào trước nhé? Ừm... một lát thôi. Anh sẽ quay lại." 

Hyeonjoon bước tới con hẻm nhỏ, ánh sáng hiu hắt của ngọn đèn đường tạt xuống nền đất, khung cảnh này làm nó nhớ lại khu chợ cũ vào hai năm trước, ở đó có đến năm bảy thằng đang đợi sẵn. 

"Bọn mày muốn gì, nói nhanh đi."

Bọn nó không trả lời, một tên đi đến gần Hyeonjoon hút lấy một hơi thuốc rồi phả vào mặt Hyeonjoon một làn khói trắng. Hyeonjoon giương mắt nhìn.

"Mẹ nó!" Hyeonjoon nhổ nước bọt xuống giày của hắn. 

"Kết thúc chuyện này ở đây đi." Hyeonjoon nói tiếp.

Bọn nó cười. Cười vì Hyeonjoon trưng ra gương mặt bất lực, cười vì cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc xuôi theo lời bọn nó nói. Lời Hyeonjoon nói ra đối với bọn nó chẳng khác nào lời van xin. Van xin rằng hãy buông tha cho cuộc đời của nó, để nó có thể thanh thản dù chỉ là một chút ít ỏi. 

Hắn quăng điếu thuốc trên tay xuống nền đất ẩm, rồi áp sát mặt mình vào Hyeonjoon, hắn mỉm cười hài lòng rồi ghé vào tai Haruto nói nhỏ:

"Mày nhớ lúc trước tao nói gì không? Lần sau gặp lại, nhất định bẻ gãy tay mày. Nhưng anh em của mày ở cái quán chết tiệt đó làm tao cảm động quá, nên tao muốn tặng cho bọn nó món quà." 

Hắn bật ra con dao găm, đâm vào hông của Hyeonjoon, cậu chẳng phản ứng gì, chỉ cảm nhận được máu đang dần loang ra ướt hết cả một mảng áo lớn. Bọn nó cười rộ rồi đẩy Hyeonjoon ngã xuống. 

"Gọi anh em của mày đến nhận quà đi." Hắn vỗ vào mặt Hyeonjoon rồi cười mãn nguyện. Cả bọn rời đi. 

Hyeonjoon nhăn mặt chạm lấy phần hông máu đang không ngừng tuôn của mình. Nó nằm trên mặt đất mỉm cười, chẳng hiểu sao nó lại thấy lòng mình yên bình đến lạ. Nếu hôm nay nó chết đi, Wooje sẽ chẳng phải chờ lời tỏ tình từ nó nữa. Wooje sẽ buồn, sẽ đau khổ, nhưng không phải một đời. Nó nghĩ rồi Wooje cũng sẽ quên đi nó, quên luôn cả nỗi đau dằn vặt mà nó gieo rắc vào cuộc đời của Wooje. 

Đến cuối cùng nó vẫn hèn hạ như thế. Nó chỉ biết giờ đây nó cảm thấy bản thân mình không chút lo lắng nào, ngay cả khi chết đi. Nó chỉ buồn vì không thể nói được lời nào tử tế với Wooje,  không thể nghe Wooje cất tiếng hát, không thể cùng Wooje dự buổi tiệc giáng sinh, không thể cùng Wooje đi tiếp đoạn đường còn lại. 

Nhưng thật, nếu có một điều ước, nó mong mình chưa từng gặp Wooje. Nó thấy mình nợ Wooje nhiều. Thứ nó mang lại cho Wooje không có gì ngoài sự chờ đợi, hết lần này đến lần khác. Nó hèn nên nó gắng gượng bên Wooje, dù nó biết bản thân nó chẳng thể nào buông bỏ được mình của vài năm về trước. Hình ảnh nó ở nơi cuối ngõ đánh nhau với người ta, bán mạng để kiếm vài đồng bạc lẻ, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để nó cách xa Wooje vạn dặm. 

Nó nằm ở giữa vũng máu của chính mình, đoá hoa vốn dĩ dành tặng cho Wooje bây giờ cũng đã nhuốm đỏ, điện thoại của nó phát sáng lên tin nhắn đến từ Wooje. 

Anh có sao không?
Đã xong việc chưa? Em vừa hát xong rồi.
Anh xong việc thì nhắn cho em nha, em đợi anh.

Nó khóc. 

Trên đời này nó chẳng thiết tha vướng bận điều gì. Nhưng nó không nỡ để Wooje một mình, nó không tham sống sợ chết, chỉ là nó không nỡ để Wooje phải khóc, khóc vì một người chẳng ra gì như nó. Nếu lỡ cả đời này Wooje chỉ mãi nhớ về nó thì sao. Nó không biết từ khi nào, người lo lắng, dốc lòng yêu thương nó lại trở thành nỗi lo đối với nó. Nó bây giờ thảm hại, sống hay chết đều không có ý nào làm nó toại nguyện. 

"Đồ ngốc, Choi Wooje." 

Sao phải đợi nó, đợi một người chẳng thể nào tới. Wooje có nhiều lựa chọn tốt hơn mà, sao cứ phải là nó. Hyeonjoon trách mình tồi. Nó cười đau khổ giữa trời đông lạnh, đôi tay nó run rẩy, cả người nó chẳng còn chút cảm giác gì nữa. Nó không rõ mình cố để bản thân không chìm vào giấc ngủ vì điều gì. Nó nhìn bó hoa mình đã lựa chọn rất kĩ lúc chiều, nhìn chiếc vòng mặt trăng ở cổ tay, đều là một màu đỏ thẫm khép lại ánh nhìn của nó.

Thì ra, người ta đến ison không phải chỉ để bỏ lại chút nỗi buồn nơi đáy ly cocktail màu xanh ngọc bích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co