GemSagi
Của nàng Katori1212
Cái này viết trước thi nên giờ đăng nốt=))
Năm Nhân Mã mười sáu tuổi, thế giới của cô sụp đổ lần đầu tiên.
Người ta hay nói, ai rồi cũng phải trải qua một cú ngã để trưởng thành. Nhưng cú ngã của Nhân Mã... lại quá tàn nhẫn. Và điều tàn nhẫn hơn cả là cô chẳng hề được lựa chọn.
Từ khi tám tuổi, sau một vụ tai nạn xe nghiêm trọng, ba mẹ cô qua đời, để lại hai chị em bơ vơ giữa đời. Khi đó, chị cô mới mười tám tuổi, từ một sinh viên năm nhất ngây thơ bỗng chốc trở thành người giám hộ bất đắc dĩ, vừa phải đi học, vừa phải gồng gánh nuôi em gái nhỏ đang sợ hãi, bơ vơ.
Không họ hàng thân thích nào đủ gần để dang tay, nên hai chị em chỉ biết nương tựa vào nhau, bấu víu nhau mà sống tiếp. Mỗi bữa cơm, mỗi mùa thi, mỗi lần bệnh vặt... đều chỉ có hai người lặng lẽ lo cho nhau. Căn nhà nhỏ nơi cuối hẻm là cả thế giới của họ, một thế giới tuy chật hẹp nhưng từng rất ấm áp.
Nhân Mã từng nghĩ chỉ cần có chị, thế giới dù có vỡ vụn cũng không sao.
Chị cô là ánh mặt trời, là tất cả yêu thương, là người luôn mỉm cười và nói: "Chị không giỏi gì đâu, nhưng chị giỏi nhất là yêu thương em."
Nhưng rồi, khi ánh sáng duy nhất ấy bắt đầu mờ đi... Nhân Mã mới thấm thía - thế giới không chỉ có thể sụp đổ một lần.
Đêm hôm đó, trời mưa như trút. Thành phố như phủ lên một lớp u ám lặng thinh, mùi đất ẩm và nước mưa lùa vào hành lang dài của bệnh viện khiến không khí thêm lạnh giá. Trong căn phòng cấp cứu màu trắng nhạt, tiếng máy theo dõi sinh mệnh vang lên đều đều, xen kẽ những tiếng nấc nghẹn không thành tiếng.
Nhân Mã ngồi bên giường bệnh, tay cô nắm chặt bàn tay gầy guộc lạnh ngắt của chị gái mình - người chị mà cô yêu thương nhất, ngưỡng mộ nhất, và cũng là người thân duy nhất còn lại trên đời.
"Chị xin lỗi... Mã Mã... Chị không mạnh mẽ như em nghĩ..."
Giọng chị gái khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió. Nhân Mã cúi đầu, nước mắt không biết từ khi nào đã ướt đẫm gò má.
"Đừng nói nữa... nghỉ đi... chị sẽ ổn thôi..."
Cô biết mình đang nói dối. Và chị cô cũng biết. Nhưng hai người họ đều không muốn đối diện với sự thật rõ ràng trước mắt. Cô không muốn mất chị. Người đã thay mẹ nuôi cô từ năm tám tuổi. Người đã luôn hy sinh mọi thứ để cô được học hành, được sống vui vẻ.
Nhưng giờ đây... chị đang nằm đây, thân thể đầy vết cắt và bầm tím... vì một thằng đàn ông mà cô từng yêu đến dại khờ.
Chị cô từng rất rực rỡ. Là hoa khôi của trường đại học, học giỏi, xinh đẹp, dịu dàng. Và rồi chị yêu một người... sai lầm. Một chàng trai cũng học cùng trường, cũng nổi bật, cũng giỏi giang - và cũng độc hại không khác gì thuốc độc được bọc trong lớp kẹo ngọt.
Ban đầu, Nhân Mã từng nghĩ chị mình thật hạnh phúc. Những bó hoa, những buổi hẹn hò, những lần chị về nhà với nụ cười rạng rỡ... Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chị gái trở nên lặng lẽ hơn, ít cười hơn, hay giật mình khi điện thoại rung, và những vết thâm tím trên tay bắt đầu xuất hiện.
Khi cô hỏi, chị chỉ cười gượng: "Chị bất cẩn thôi."
Nhân Mã khi đó còn quá nhỏ để hiểu hết mọi chuyện. Cho đến khi chị gái bị phát hiện nằm bất tỉnh trong phòng, bên cạnh là một lá thư tuyệt mệnh ngắn ngủi:
"Xin lỗi, em gái. Chị đã cố gắng, nhưng chị không còn đủ sức nữa."
Đêm đó, tim cô như ngừng đập. Và cũng từ đêm đó, một Nhân Mã khác đã ra đời.
Mấy tháng sau, chị gái cô dần hồi phục, nhưng tinh thần thì chẳng bao giờ trở lại như xưa. Chị bị trầm cảm nặng, thường xuyên phải đến gặp bác sĩ tâm lý, và sống trong một thế giới khép kín, tách biệt khỏi tất cả mọi thứ.
"Em đừng bao giờ yêu một người như hắn," chị cô nói, đôi mắt rỗng tuếch nhìn ra cửa sổ.
"Em sẽ không yêu ai cả," Nhân Mã đáp, mắt ráo hoảnh.
Từ đó, cô dần trở nên sắc sảo, lạnh lùng, và lý trí đến đáng sợ. Cô ép bản thân trở nên giỏi giang, đứng đầu trường, thi đậu vào đại học danh giá nhất với điểm số gần tuyệt đối. Nhân Mã giờ đây là hình mẫu kiểu "băng sơn mỹ nhân" đúng nghĩa. Người ta ngưỡng mộ cô, có người thích cô, có người sợ cô, nhưng không ai thật sự hiểu được cô.
Bởi vì bên trong vẻ ngoài chững chạc ấy... vẫn là một cô gái đã mất đi gia đình quá sớm, mất niềm tin vào tình yêu từ khi còn quá trẻ, và đang cố gắng kiểm soát thế giới của mình bằng học thức, kỷ luật và sự lạnh nhạt.
Có những ngày, Nhân Mã đi học về, vừa đặt chân tới nhà là lập tức lao vào bếp. Cặp sách chưa kịp tháo, đồng phục còn chưa thay, cô đã cúi người mở tủ lạnh kiểm tra nguyên liệu rồi tranh thủ vo gạo, thái rau. Tiếng dao lách cách vang lên xen lẫn tiếng nước chảy và tiếng đọc bài lí nhẩm trong miệng - một thói quen mà cô hình thành từ rất lâu. Chỉ có như vậy, Nhân Mã mới đủ thời gian để học và sống.
Bữa cơm chiều là một khay cháo nóng, mềm và thơm dịu. Cô bưng tới đầu giường, nhẹ nhàng gọi:
"Ba giờ rồi, chị ăn chút đi rồi ngủ tiếp nha."
Chị gái cô quay đầu, ánh mắt vẫn mờ mịt và đờ đẫn như người sống trong giấc mộng dài. Cô đút từng thìa cháo, lau từng vệt nước dính bên môi chị, kiên nhẫn đến mức người khác nhìn vào sẽ không tin đó là một cô bé chưa tròn mười tám.
Sau khi dọn dẹp, Nhân Mã ngồi vào bàn học lúc bảy giờ tối. Nhưng thay vì ôn bài như những học sinh khác, cô bật laptop, mở sổ tay ghi chú công việc, check tin nhắn của khách hàng trên các nền tảng làm việc online. Có hôm làm thiết kế đồ họa cho một tiệm in nhỏ, hôm thì đánh máy luận văn thuê, chỉnh sửa bài viết thuê cho sinh viên... Việc gì kiếm được tiền là cô làm, bất kể có phải thức tới một, hai giờ sáng.
Cô từng giao hàng, từng phát tờ rơi, từng dầm mưa đạp xe hơn mười cây số để tiết kiệm ba mươi ngàn tiền xe buýt. Có lúc mệt đến mức chỉ muốn gục ngay giữa đường, nhưng Nhân Mã vẫn cắn răng đi tiếp. Bởi cô biết, nếu mình ngã... sẽ không ai nâng cô dậy.
Tháng nào cô cũng chia đều số tiền mình kiếm được: một phần dành cho thuốc men, một phần cho sinh hoạt, và phần còn lại thì đóng học phí. Cô không dám mua bộ đồ mới, không dám ăn vặt hay tụ tập cùng bạn bè. Nhưng chẳng ai thấy được điều đó. Trong mắt mọi người, Nhân Mã vẫn là học bá lạnh lùng, xinh đẹp, lúc nào cũng gọn gàng chỉn chu. Không ai biết rằng chiếc balo cô đeo đã dùng ba năm, đôi giày dưới chân đã bung chỉ và được dán keo lại mấy lần.
Mỗi lần chị cô lên cơn trầm cảm, la hét, đập phá, cô lại ôm lấy, dỗ dành, ru chị như một đứa trẻ. Nhiều hôm, chị giãy giụa, xô cô té, cô bật khóc... nhưng rồi lại đứng dậy, lau nước mắt và tiếp tục. Bởi vì, gia đình của Nhân Mã... chỉ còn lại hai người.
"Chị là tất cả của mình," cô từng thì thầm như vậy, khi ngồi cạnh giường vào những đêm khuya tĩnh mịch.
"Mình cần học, còn trẻ, còn cuộc sống phía trước... Đừng hy sinh như vậy, Nhân Mã..."
"Không sao đâu. Mình mạnh mà, mình không sao hết."
Nhân Mã chưa từng nói dối ai ngoài bản thân mình.
Sau biến cố, Nhân Mã không còn là một đứa trẻ chỉ biết khóc nấc bên giường bệnh của chị gái. Cô trưởng thành... theo cách tàn nhẫn nhất.
Ngày chị cô được xuất viện, trời lại mưa. Nhân Mã đứng bên lề đường, tay cầm một túi thuốc an thần và đơn hẹn tái khám, mắt nhìn đăm đăm dòng xe trôi chầm chậm. Bên cạnh cô, chị gái cúi đầu, đôi mắt trống rỗng, bàn tay run lên từng cơn. Mái tóc dài trước kia từng là niềm kiêu hãnh của chị giờ xơ xác, cắt ngắn đến sát gáy như muốn trốn khỏi chính mình.
Chị không còn là chị của trước đây. Và Nhân Mã cũng không thể là Nhân Mã của trước kia được nữa.
Cô bắt đầu đọc. Đọc tất cả mọi thứ về Song Tử. Tên, ảnh, hồ sơ học tập, các hoạt động xã hội hắn từng tham gia, nhóm bạn thân, thậm chí cả tài khoản mạng xã hội hắn đã khóa. Cô không tìm kiếm để nhớ. Cô tìm để không bao giờ quên.
Song Tử từng là sinh viên khoa quản trị kinh doanh của trường đại học X - ngôi trường danh giá bậc nhất phía Nam, nơi chỉ những học sinh điểm cao nhất nước mới có thể bước vào. Và chính nơi đó, hắn từng giành học bổng, từng phát biểu trước toàn trường, từng được thầy cô tung hô là "niềm tự hào".
Còn chị cô... thì gục ngã không ai hay.
"Em sẽ thi vào đó," Nhân Mã thốt lên trong một đêm yên tĩnh, đôi mắt cháy lửa khi nhìn vào gương. "Em sẽ vào trường X."
Không phải vì danh vọng. Không phải để trở nên giỏi giang. Mà là để kéo mặt nạ thánh thiện kia xuống trước ánh sáng, để có tiếng nói, có vị trí đủ lớn khiến ai cũng phải nghe sự thật từ em.
Thế là kế hoạch bắt đầu.
Trong suốt năm lớp 12, Nhân Mã vẫn ngày ngày chăm chỉ học bài, làm thêm để kiếm tiền lo cho chị gái, dù cơ thể có những dấu hiệu bất thường. Những cơn đau nhói ở bụng ban đầu cô chỉ nghĩ là bệnh vặt, có lẽ do căng thẳng hay do thói quen ăn uống không hợp lý. Cô vẫn cố gắng chịu đựng, không cho phép mình yếu đuối. Cô nghĩ, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẽ ổn.
Nhưng cơn đau không hề dịu đi. Nó cứ âm ỉ mỗi ngày, đôi khi còn kéo dài, khiến cô không thể tập trung hoàn toàn vào việc học. Cô bắt đầu lo lắng, nhưng rồi lại tự trấn an mình: "Chắc không có gì đâu, chỉ là stress thôi mà."
Những ngày tháng ấy, Nhân Mã không chỉ phải đối mặt với áp lực học hành, mà còn phải đối phó với sự mệt mỏi, đôi khi cảm giác như cơ thể cô đang phản bội lại mình. Cô không dám nói ra với ai, dù là chị gái hay bạn bè, vì cô không muốn ai lo lắng thêm.
Vào những buổi khuya, khi căn phòng trọ nhỏ đã tắt đèn, chị cô nằm im sau tấm rèm mỏng, Nhân Mã vẫn ngồi bên bàn gỗ cũ, tay viết công thức, đầu óc quay cuồng nhưng đôi mắt chưa từng mất đi sự tỉnh táo.
Có lần chị nói nhỏ trong bóng tối:
"Mã Mã... em đừng ép bản thân như thế... chị ổn rồi..."
"Em biết chị không ổn," cô đáp, giọng nhẹ như sương, "và em không ép bản thân đâu... em đang làm điều cần làm."
Trường X không đơn thuần là một ngôi trường. Với Nhân Mã, nó là chiếc cầu duy nhất để bước vào thế giới mà Song Ngư từng thống trị. Là nơi cô sẽ vươn lên ngang tầm, không - là vượt lên, để buộc hắn phải cúi đầu.
Những người khác học để mơ ước. Còn cô học để trả giá cho một lời hứa.
Tháng thi đến, cô bước vào phòng thi với một tâm thế lặng như nước đá. Không sợ, không hồi hộp, chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
"Nếu em trượt, thì kẻ như hắn vẫn sống yên ổn. Nếu em đậu, hắn sẽ không còn chốn trốn chạy."
Và cô đã đậu - không chỉ đậu, mà đậu với điểm gần tuyệt đối, đứng trong top đầu toàn quốc.
Ngày biết tin, cô không cười. Chị cô bật khóc, ôm chầm lấy em gái, còn Nhân Mã chỉ thở ra một hơi nhẹ như mây:
"Bước một, hoàn thành."
Cô ngước mắt lên bầu trời xanh ngắt, ánh mắt lạnh như gươm. Phía trước là bốn năm đại học - và cũng là bốn năm để từng bước dọn sẵn sân khấu... cho một màn trả thù đẫm máu.
Thời gian thấm thoát thôi đưa, Nhân Mã tạm biệt chị gái của mình rồi bước vào ngôi trường mà cô muốn từ lâu. Ngày đầu tiên bước vào cổng trường X, Nhân Mã cảm thấy mình như đang tiến vào một thế giới khác. Một không gian rộng lớn, đầy ắp những ánh mắt tò mò và ánh đèn sân khấu. Dù vậy, cô chẳng mấy mặn mà. Cô đã từng tưởng tượng ra khoảnh khắc này hàng trăm lần trong đầu, nhưng khi thực sự đối diện với nó, lòng cô lại trống rỗng.
Nhân Mã không phải đến đây chỉ để học. Cô đã có mục tiêu rõ ràng hơn cả. Trong đầu cô, kế hoạch trả thù Song Tử đã được vạch sẵn từng bước một. Cô biết, việc vào được trường này không chỉ là một thắng lợi lớn về học vấn mà còn là một bước đầu tiên trong trận chiến mà cô sẽ chơi với tất cả lý trí và sự lạnh lùng của mình.
Dù bước vào đây với những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời chào hỏi nồng nhiệt của bạn bè mới, cô vẫn cảm thấy cô đơn. Đặc biệt là trong những lúc cô nhìn thấy Song Tử lướt qua, với nụ cười tự mãn và ánh mắt khó hiểu. Anh ta vẫn cứ như vậy, không mảy may biết được những gì cô đã trải qua, những gì cô đã và đang chiến đấu.
Nhưng không sao, Nhân Mã không để điều đó làm ảnh hưởng đến mục tiêu của mình. Cô biết, mục tiêu chính của cô không phải là tình bạn hay sự thừa nhận từ mọi người. Cô không cần phải chứng minh bản thân với ai. Chỉ có một người duy nhất mà cô cần phải chứng minh, và đó chính là Song Tử.
Trong suốt những ngày ở trường, cô nỗ lực hơn bao giờ hết để duy trì vị trí thủ khoa, luôn đứng đầu trong mọi môn học. Đó là cách cô giữ vững sự tự tin, sự kiên cường của mình. Và hơn hết, đó là cách cô chinh phục mọi thử thách, dù trong lòng cô biết rằng kế hoạch trả thù với Song Tử chỉ mới là khởi đầu.
Bỗng vào một ngày đẹp trời, khi cô đang đi dạo thì gặp Song Tử và đám bạn sau hắn đang cười nói rôm rả phía trước, cả hai ánh mắt nhìn nhau. "Tránh ra. Đừng chắn đường tôi, đồ rác rưởi." Cô lên tiếng đầu tiên. Không thách thức. Không giận dữ. Chỉ là một câu tuyên án vô tình - khiến đám bạn phía sau Song Tử cười ồ lên, còn hắn thì đứng chết trân. Nhân Mã không đỏ mặt, không lúng túng, không tỏ vẻ bối rối như những cô gái khác. Cô bước qua cậu như thể cậu là hạt bụi ven đường. Một ánh nhìn lạnh tanh lướt qua trên người đối phương rồi bước qua để tránh họ.
"Ghê thật đấy, Song, bị chửi 'rác rưởi' ngay giữa sân trường. Cú này đau nha!" Ma Kết cười không chút nể tình, tay đập lưng hắn như thể cổ vũ cho một pha làm nhục đầy ấn tượng.
"Con bé thủ khoa đó ghê thật... Mới vô trường có một tuần mà đá văng bao ánh nhìn thả thính. Tao tưởng chỉ giỏi học, ai ngờ khẩu nghiệp cũng top đầu." Thiên Bình huýt sáo, ánh mắt vẫn chưa dứt khỏi bóng dáng Nhân Mã đang bước qua hành lang nắng gắt, vai áo trắng nhẹ rung theo từng bước chân dứt khoát.
"Không phải kiểu dễ gặm đâu. Mày tính bỏ qua à?" Ma Kết hỏi, giọng vừa tò mò vừa chờ đợi. Hắn quá hiểu Song Tử. Cái gì càng khó, gã càng muốn có cho bằng được.
Song Tử khẽ nhếch môi, đứng tựa vào gốc phượng già giữa sân trường, tay đút túi quần, đôi mắt xám tro như phủ bụi nắng chiều. Không tức giận. Không xấu hổ. Ngược lại, hắn đang cười - nụ cười quỷ quyệt của một tay thợ săn lão luyện.
"Mày thấy sao? Thêm một kèo nữa không?" Thiên Bình xoay xoay cây bút trong tay, giọng lả lơi như gió mát đầu hè. "Cưa đổ em thủ khoa trong vòng hai tháng. Nếu được, tụi tao bao nguyên chuyến đi Nha Trang hè này, hạng thương gia luôn. Nếu thua thì..."
Song Tử không chờ câu sau. Hắn chậm rãi nói, rõ ràng từng chữ:
"Tao mua cho mỗi đứa một đôi Jordan bản giới hạn."
"Cái quái... Thật không?!" Ma Kết mắt tròn mắt dẹt.
"Tao nói dối bao giờ chưa?" Hắn nhướng mày, ngón tay vuốt nhẹ cằm. "Mày nghĩ ai có thể từ chối được tao quá ba ngày?"
"Nhưng mà... Nhân Mã là kiểu khác đó, Song à. Cô ta có vẻ không quan tâm đến trai đẹp, không hứng thú với drama, thậm chí còn chửi thẳng vô mặt mày. Không giống tụi con gái khác đâu."
"Tao biết." Hắn nhắm mắt một giây, rồi mở ra, sâu thẳm và hiểm độc như mặt hồ đêm. "Và chính vì vậy... Tao mới hứng thú."
"Cô gái này không chỉ là thử thách. Cô ta là cơn nghiện mới."
"Bệnh nặng rồi..." Ma Kết lắc đầu lè lưỡi.
"Cho tao hai tuần thôi." Song Tử cười nhạt. "Rồi tụi mày sẽ thấy, Nhân Mã cũng sẽ rơi như bao người khác. Cứng đầu? Tao sẽ bẻ gãy."
Ngày học trôi qua nhàm chán tới chiều tối thì Nhân Mã về nhà, cô bước vào phòng, nơi chị gái của cô đang ngồi tựa lưng vào gối, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô vẫn giữ nụ cười yếu ớt, nhưng Nhân Mã biết rõ, đằng sau vẻ ngoài ấy là sự đau đớn mà chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu.
"Chị cảm thấy thế nào rồi?" Nhân Mã hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn không che giấu sự lo lắng.
Chị gái của cô mỉm cười, dù có vẻ yếu ớt. "Không sao đâu, em. Chỉ là mệt thôi."
"Em không thích thấy chị như thế này," Nhân Mã nói, ngồi xuống cạnh giường. Cô nắm lấy tay chị gái, vỗ về như một cách để làm dịu đi cảm giác bất an trong lòng. Nhưng trong giây phút ấy, một cảm giác khác cũng xuất hiện, một cảm giác đã có từ lâu, lấn át cả sự lo lắng với chị. "Dù sao thì, em cũng có một vài thứ để giải khuây." Cô cười nhạt, ánh mắt như đang nhìn xa xăm.
Chị gái Nhân Mã nhìn cô, đôi mắt đầy sự hiểu biết. "Cứ lo cho chị mà quên bản thân rồi. Em có vui vẻ không?"
Nhân Mã không trả lời ngay lập tức, chỉ thở dài. "Vui không thì cũng không sao. Chỉ là gần đây em mới có một chút 'thú vui' mới." Cô nở một nụ cười nửa miệng, như thể đang giấu kín một bí mật.
Chị gái Nhân Mã khẽ chau mày. "Thú vui gì?"
"Em đang chơi với một tên gọi là Song Tử." Nhân Mã nói, ngón tay gõ nhẹ lên thành giường. "Hắn ta... chắc em không cần phải nói thêm nhiều, chị cũng hiểu."
Câu nói của Nhân Mã khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn. Chị gái cô im lặng một lúc, không dám nói gì, nhưng Nhân Mã lại tiếp tục, như thể muốn thả lỏng bản thân một chút.
"Thật ra thì, em chỉ nghĩ là... Hắn ta có chút hứng thú với em thôi. Hắn không biết rằng em chẳng quan tâm mấy về cái gọi là tình cảm ấy. Em chỉ muốn thử xem có thể dẫn dắt hắn đi đâu thôi." Cô mỉm cười đầy ẩn ý.
Chị gái Nhân Mã nhìn cô, ánh mắt có chút lo lắng, nhưng cũng không nói gì thêm. Cô biết, Nhân Mã luôn là người không dễ bị cuốn vào những trò chơi tình cảm. Nhưng lần này, trò chơi ấy có vẻ sẽ để lại hậu quả.
Nhân Mã đứng dậy, nhìn chị gái đang dần ngủ thiếp đi. "Chị cứ nghỉ ngơi đi. Em sẽ làm những gì cần làm." Cô nói, giọng điệu bình thản như mọi ngày, dù trong lòng đang chất chứa một sự phức tạp không thể nói ra. Sau đó cô như mọi khi làm hết bài tập, lau dọn nhà cửa và đi ngủ.
Sáng hôm sau, trời đổ nắng nhẹ, sân trường Đại học như ngập ánh vàng. Giảng đường B2 bỗng xôn xao hơn thường lệ. Tin đồn về "trợ giảng đẹp trai khóa trên" lan nhanh như gió. Lũ bạn cùng lớp Nhân Mã rì rầm bàn tán, vừa ngó về phía cửa vừa chỉnh lại tóc tai.
"Nghe nói ảnh là sinh viên năm ba, khoa Kinh tế quốc tế. Đẹp trai, giàu, nghe đâu từng được mời chụp ảnh tạp chí trường," một nhỏ thì thầm bên tai Nhân Mã.
Cô chẳng buồn để tâm, mắt vẫn chăm chú vào tài liệu. Những thứ phù phiếm đó chưa từng hấp dẫn cô.
Cửa lớp bật mở. Tiếng giày vang lên trên nền gạch. Song Tử bước vào, dáng vẻ thong thả như thể cả thế giới chẳng có gì đáng bận tâm. Áo sơ mi trắng xắn tay, cà vạt đen lỏng lẻo, tay đút túi quần - tất cả tạo nên một hình tượng "badboy đại học" đúng chuẩn phim Hàn.
Giảng viên già giới thiệu sơ qua, rồi giao lại phần điểm danh cho Song Tử. Trong lúc đọc tên, hắn ngẩng đầu nhìn khắp lớp, ánh mắt như vô tình nhưng lại vô cùng sắc bén. Đến cái tên "Nhân Mã", hắn khựng lại một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Nhân Mã?" - hắn gọi, giọng trầm khàn.
Cô ngẩng đầu lên, không gật đầu, không phản ứng gì ngoài ánh nhìn lạnh như băng. Song Tử không ngạc nhiên. Đúng như lời bọn bạn mô tả: đẹp, kiêu, lạnh - nhưng cực kỳ có sức hút. Một thử thách thú vị. Hắn thích vậy.
Suốt buổi học, Song Tử không chỉ ngồi ghi chép. Hắn bước qua từng dãy bàn, kiểm tra vở, chỉnh tư thế ngồi, đưa vài câu nhận xét "trông có vẻ chuyên nghiệp". Và rồi, tất nhiên, hắn dừng lại nơi Nhân Mã.
"Chỗ này em ghi thiếu," hắn nghiêng người, chỉ tay vào trang vở cô.
"Không cần anh chỉ." - Giọng cô cứng như thép, mắt không thèm liếc hắn thêm lần nữa.
Song Tử bật cười. "Ừ, tự tin là tốt. Nhưng đừng sai chính tả kiểu này nha, trợ giảng nhìn vô không nỡ tick điểm đâu."
Nhân Mã đặt bút xuống, lần đầu ngẩng đầu lên đối diện thẳng ánh mắt hắn. Ánh nhìn sắc bén, bình tĩnh. "Nếu anh định dùng mấy lời như vậy để bắt chuyện, thì xin lỗi, không có tác dụng với tôi."
Không ai nói gì thêm, nhưng không khí giữa hai người chợt như ngưng lại. Một bên cười nhếch mép, một bên ánh mắt thản nhiên như nước.
Song Tử bước đi, nhưng trong lòng dâng lên cảm giác... thích thú. Cô gái này không giống những người khác. Có lẽ lời bọn bạn nói đúng - đây không chỉ là một vụ cá cược. Mà là một cuộc chơi cần đầu óc và kiên nhẫn.
Về phía Nhân Mã, cô quay lại với vở ghi nhưng môi hơi mím lại. Không phải vì khó chịu với lời chọc ghẹo ấy. Mà vì... đúng như cô nghĩ, tên Song Tử kia đã xuất hiện. Quá đúng lúc.
"Trò chơi bắt đầu rồi, đồ rác rưởi..." - cô nghĩ thầm, bàn tay siết nhẹ cây bút.
Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên giữa tiết trời nóng bức. Sinh viên rời khỏi phòng học như nước vỡ bờ, tiếng cười nói huyên náo khắp hành lang. Nhân Mã thong thả xếp lại tập vở, vẫn là dáng vẻ điềm nhiên, chẳng hòa vào đám đông đang túm tụm bàn tán đủ thứ chuyện nhảm nhí, trong đó không thiếu những lời thì thầm về "tên đẹp trai vừa giàu vừa giỏi kia".
Cô biết những lời đó đang nói về ai. Nhưng chẳng mấy bận tâm.
Song Tử lúc này vẫn đứng trò chuyện với giảng viên chính. Một tay đút túi quần, tay kia đỡ cằm lắng nghe, nụ cười nửa miệng đặc trưng treo hờ trên môi. Lũ con gái đi ngang qua không khỏi ngoái lại vài lần. Hắn chẳng thèm để ý. Mắt hắn... đang ngó về phía một bóng lưng.
Bóng lưng của cô gái vừa lặng lẽ bước khỏi lớp mà chẳng buồn liếc lấy một cái về phía hắn.
"Nhân Mã."
Cô dừng bước, quay đầu lại. Ánh mắt lãnh đạm.
"Có chuyện gì?"
Giọng cô nhẹ, nhưng lại mang theo một khoảng cách khó tả. Song Tử bước tới gần vài bước, vẫn giữ vẻ ung dung.
"Giảng viên bảo tôi hỏi em có thể gửi bản ghi chép hôm nay qua mail không. Trông em ghi chép rất đầy đủ."
Nhân Mã khẽ nhướng mày, môi nhếch nhẹ, không rõ là khinh thường hay thờ ơ. "Không cần giả vờ lịch sự như vậy đâu. Anh có thể nhờ người khác."
"Vậy là từ chối?"
"Chính xác."
Nói xong, cô quay lưng bước đi. Không nhanh, không chậm. Nhưng mỗi bước như một dấu chấm hết cho cuộc đối thoại ngắn ngủi vừa rồi. Để lại Song Tử đứng nhìn theo, im lặng.
Có một thứ gì đó lướt qua ánh mắt hắn. Không phải ngạc nhiên. Không phải bực dọc. Mà là... tò mò.
Lũ bạn của hắn ngồi chờ ở ghế đá đầu hành lang. Vừa thấy Song Tử bước đến, tụi nó đã phá lên cười.
"Ủa rồi, 'thủ khoa khó nhằn' cho mày húp chưa?"
"Đừng nói là bị đá thẳng mặt nha?"
Song Tử thở ra, ngồi phịch xuống cạnh đám bạn, mắt vẫn còn dán vào chỗ cô vừa rẽ hướng. Hắn cười, nhưng không cợt nhả như thường lệ.
"Đá thì chưa. Nhưng... hình như con cá này không thích mồi dễ dãi."
"Thua rồi à?"
"Không. Nhưng tao thấy bắt đầu vui rồi đó."
Trong khi đó, Nhân Mã bước ra sân trường, dừng lại ở quầy nước nhỏ gần thư viện. Cô mua một chai trà lạnh, vừa vặn bật nắp thì điện thoại rung lên. Cô mở máy, bấm vào ghi chú.
Ngày 3 - Bước đầu tiếp xúc.
Hắn vẫn như tin đồn: tự tin, chủ động, thích chinh phục.
Phản ứng đúng như dự đoán. Có chút thất vọng nhẹ vì dễ đoán quá.
Dự kiến: đẩy hắn vào thế hoang mang nhẹ. Gây nghi ngờ bản thân.
Cô gõ xong, cười nhạt. Nụ cười không đến từ sự thích thú, mà là thỏa mãn.
Phía bên kia sân, từ cửa sổ tầng hai, Song Tử đang đứng chống tay lên lan can. Ánh mắt dõi theo từng bước chân cô gái ấy. Không hiểu vì sao, hình ảnh lạnh nhạt, im lặng và dửng dưng ấy... lại khiến hắn muốn chạm vào nhiều hơn bất kỳ nụ cười nào hắn từng thấy.
Vào buổi chiều, tiết học chiều kéo dài như thể không bao giờ kết thúc. Cả lớp dường như đã mất kiên nhẫn, ánh mắt học sinh cứ len lén nhìn đồng hồ. Song Tử vẫn ngồi đó, chống cằm viết vài dòng vào sổ tay, vẻ mặt tập trung đến lạ.
Chỉ có điều... đôi mắt kia không thật sự nhìn vào trang giấy.
Chúng đang nghiêng nhẹ về phía cô gái ngồi dãy bên kia - người duy nhất chưa từng đặt ánh mắt quan tâm nào đến hắn.
Ngay sau khi tiếng giảng viên vang lên: "Chúng ta kết thúc tại đây," cả lớp ùa ra như được giải thoát. Nhân Mã cũng đứng dậy, bước nhanh về phía cửa, tay cầm tập, mặt không biểu cảm.
Ngay trước lối đi ra, cô dừng lại một giây.
"Em Nhân Mã," một giọng nói cất lên sau lưng.
Cô quay đầu. Song Tử đứng đó, lịch sự nhưng không kém phần tinh ranh. Trên tay hắn là một cuốn sách triết học - chính là môn họ học chung buổi sáng.
"Cuốn này em từng mượn thư viện phải không? Hình như còn ghi chú bên trong?" Hắn đưa ra cuốn sách, mắt không rời cô.
"Anh muốn gì?" Nhân Mã hỏi, giọng sắc lạnh.
"Chỉ tò mò về cách em nhìn thế giới." Song Tử cười, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. "Ngắn gọn, logic và... hơi cô đơn."
"Không cần anh đánh giá." Cô vươn tay cầm lấy cuốn sách. "Ghi chú là của tôi. Không liên quan gì đến anh."
"Tôi biết chứ. Nhưng có vẻ... tôi lại thích những người như em." Hắn nói không một chút do dự.
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Không đỏ mặt. Không bối rối. Cô chỉ khẽ nói: "Lời khen đó, nếu là thật, thì giữ lại mà dùng cho mấy người dễ lung lay hơn tôi."
Rồi quay đi, không chờ thêm một phản ứng nào.
Nhưng cô không biết, phía sau, Song Tử mỉm cười, đầy đắc ý.
Vài ngày sau.
Hội trường tổ chức buổi tọa đàm học thuật. Sinh viên khối ngành xã hội tập trung đông đủ. Nhân Mã ngồi một góc hàng ghế giữa, vừa nghe vừa ghi chú. Cô không để ý rằng, cách đó ba hàng ghế, một người đã âm thầm dịch dần về gần phía cô.
Giữa lúc MC mời sinh viên đặt câu hỏi, Song Tử bất ngờ giơ tay. Giọng hắn vang lên rõ ràng: "Tôi có một câu hỏi cho khách mời - nhưng cũng là một vấn đề mà tôi từng tranh luận với... một bạn nữ trong lớp."
Cả hội trường xì xào.
"Bạn nữ đó," Song Tử quay đầu liếc nhẹ về phía cô, "từng nói rằng cảm xúc không nên chi phối lý trí trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nhưng nếu như cảm xúc là nền tảng của hành động, liệu lý trí có thật sự đủ sức để làm chủ hành vi?"
Một câu hỏi tưởng như học thuật, nhưng ánh mắt của hắn lại cố tình bắt gặp ánh mắt cô.
Cả hội trường giờ không còn tập trung vào câu trả lời của khách mời nữa. Mọi người bắt đầu liếc qua Nhân Mã, kẻ đang bị "lôi tên ẩn danh" giữa một buổi thuyết trình đông người.
Sau buổi học, khi cô đứng ở hành lang định rời đi, hắn đã chờ sẵn.
"Xin lỗi nếu làm em khó xử. Nhưng em biết không, khi người ta muốn gây ấn tượng, họ sẽ chọn cách độc đáo nhất."
"Và cách của anh là kéo tôi vào trò thể hiện bản thân đó?" cô hỏi, ánh mắt lạnh tanh.
Song Tử chắp tay ra sau, hơi cúi đầu. "Không hẳn. Chỉ là... em khiến tôi tò mò. Và tôi thích giải những câu đố khó."
"Anh sẽ thất vọng thôi. Tôi không phải câu đố, cũng chẳng phải chiến lợi phẩm."
"Tốt. Vậy em là gì, để tôi còn có cơ hội tìm hiểu?"
Cô không đáp. Chỉ nhìn hắn một thoáng, rồi quay bước đi.
Nhưng ngay khi bước đi ấy vang lên, Song Tử biết - hắn đã thành công.
Không phải khiến cô bối rối. Mà là khiến cô phải... nhìn hắn như một biến số.
Buổi chiều tối, sân sau khu giảng đường cũ - một nơi vắng vẻ ít ai lui tới.
Nhân Mã bước qua con hẻm nhỏ lát gạch cũ kỹ, nắng chiều đổ dài chiếc bóng của cô lên tường rêu xanh. Tai nghe vẫn bật nhạc, nhưng ánh mắt cô không còn thư giãn như mọi khi. Bản năng cảnh giác trỗi dậy khi có tiếng bước chân lạ vang vọng sau lưng.
Cô dừng lại, quay đầu.
Ba gã thanh niên lạ mặt - tóc nhuộm, áo sơ mi bỏ ngoài quần, ánh mắt như thể đã chờ cô từ lâu.
"Ê cô em," một gã nhếch mép, giọng kéo dài nham nhở. "Đi đâu vội vậy? Nói chuyện xíu coi."
Nhân Mã cau mày, gỡ tai nghe xuống. "Mấy anh là ai?"
"Bạn của một người quen." Tên thứ hai nói, tay cầm hộp thuốc lá. "Của Song Tử, chắc em biết?"
Cái tên ấy khiến mắt Nhân Mã tối sầm, nhưng cô lập tức che giấu cảm xúc. "Không quen. Tránh đường."
"Không quen mà hắn nhắc em hoài? Đừng làm cao nữa."
Tên còn lại tiến lên một bước, giơ tay định giữ vai cô.
Chỉ trong tích tắc, Nhân Mã xoay người, giật mạnh balo về phía sau, tay còn lại đập thẳng vào cổ tay hắn khiến tên đó la lên đau đớn. Cô nhanh nhẹn lùi lại, tư thế phòng thủ hoàn hảo như người từng được huấn luyện.
"Đừng tưởng ba người ép được tôi." Giọng Nhân Mã lạnh như băng.
Gã bị đánh tức giận, gằn giọng. "Con này láo!"
Gã thứ hai rút trong túi ra một con dao gấp nhỏ, bước tới gần. "Tụi tao không muốn động tay đâu, nhưng mày ngoan cố đấy!"
Ngay khi tình thế căng như dây đàn...
"Rồi rồi rồi, dẹp đi được chưa?"
Giọng nói cất lên từ phía sau. Song Tử bước ra từ bóng râm, nụ cười nửa miệng, một tay cầm điện thoại, tay còn lại đút túi. Ánh mắt hắn không hề hoảng sợ. Trái lại, như thể hắn đã xem trước kịch bản cả trăm lần.
"Các ông đánh phụ nữ ngoài giờ học là thú vui mới hả?"
"Bọn tao-"
"Biết tao là ai không? Còn không biến đi trước khi tao gọi bảo vệ lên đuổi cả đám." Hắn ngắt lời, ánh mắt lạnh hơn cả giọng nói.
Bọn kia liếc nhau. Dù không rõ danh phận hắn tới đâu, vẻ tự tin cùng phong thái của Song Tử khiến chúng chùn bước. Gã cầm dao gập lại vội vã, kéo hai tên còn lại rút lui, vừa đi vừa làu bàu.
Khi không gian trở lại yên tĩnh, Song Tử chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt lướt qua Nhân Mã từ đầu đến chân.
"Ổn không đấy? Trông em lì thật."
Cô thở ra, lau tay lên quần jeans, không nhìn hắn. "Thú vị thật. Xuất hiện đúng lúc ghê."
Hắn cười khẽ. "Trùng hợp thôi. Anh cũng hay đi lối này."
"Ba gã đàn ông không đeo thẻ sinh viên, đứng đợi đúng lúc tôi đi qua. Trùng hợp thiệt đó."
Song Tử hơi khựng lại, nhưng vẫn giữ nụ cười. "Em đang nghi ngờ anh?"
"Không nghi." Nhân Mã nhún vai. "Chỉ nói đúng thôi."
Không khí thoáng chững lại. Gió chiều lùa qua, làm tóc cô bay nhẹ qua vai.
"Anh nghĩ mình tính trước được mọi thứ." Cô tiếp tục, giọng lạnh hơn. "Nhưng với tôi, anh chỉ đang diễn trong một vở kịch mà đạo diễn là tôi."
Lần này, Song Tử không nói gì. Mắt hắn khẽ co lại, không rõ là ngạc nhiên hay... thích thú.
"Anh sẽ còn bất ngờ nhiều lắm." Nhân Mã buông một câu, rồi lặng lẽ rời đi, để lại Song Tử đứng nhìn theo, tay nắm chặt chiếc điện thoại trong túi áo khoác.
Khu vực thư viện trường - một góc yên tĩnh với vài bàn học, đám bạn của Song Tử đang tụ tập, mắt họ không giấu được sự tò mò.
Song Tử bước vào, thả chiếc ba lô lên bàn với vẻ mặt vẫn không đổi, nhưng trong ánh mắt của hắn, có gì đó khiến đám bạn phải chú ý. Hắn ngồi xuống, liếc nhìn họ một vòng rồi châm thuốc. Cái điệu bộ đầy tự tin của hắn, kiểu như đang chờ đợi một câu hỏi nào đó, khiến đám bạn càng thêm hứng thú. Họ biết hắn là kẻ luôn thích chơi trò thử thách, và lần này, mục tiêu của hắn là Nhân Mã, cô gái luôn lạnh lùng và khó tiếp cận.
"Chuyện gì vậy? Mới nhìn mặt mày là thấy có mùi chiến thắng rồi đấy." Bạch Dương, một trong những người bạn thân của Song Tử, cười hớn hở, mắt sáng rỡ. Hắn liếc mắt nhìn ra cửa sổ, rồi quay lại nhìn Song Tử như muốn biết hắn đang nghĩ gì.
Song Tử chỉ nhả một làn khói dài, trầm ngâm. "Không hẳn là chiến thắng. Chỉ là... có chút điều chỉnh lại kịch bản thôi."
Nhóm bạn xì xào, tò mò hơn nữa. "Điều chỉnh sao?" Ma Kết hỏi, nhướn mày, ánh mắt sắc như dao. Cả nhóm nhìn Song Tử, ai cũng muốn biết hắn sẽ làm gì tiếp theo, bởi vì ai cũng biết, hắn chưa bao giờ chơi trò gì dễ dàng.
Song Tử gác chân lên bàn, tỏ ra tự tin. "Em ấy không phải dễ dàng như mấy cô gái khác đâu. Ngày mai tao sẽ thay đổi phương pháp tiếp cận."
"Chơi dơ nữa à?" Bạch Dương hỏi lại, cười khẩy. "Chắc em ta không ngây thơ như tưởng đâu."
"Không phải chơi dơ." Song Tử quay sang, khóe miệng nhếch lên, lơ đãng nhìn về phía cửa sổ. "Chỉ là, tao nhận ra cô nàng ấy không phải là người dễ bị dẫn dắt đâu. Càng cố gắng áp đặt, sẽ chỉ càng tạo ra khoảng cách thôi."
"Vậy sao?" Nhân Mã lắc đầu. "Tại sao không bỏ cuộc, chỉ cần tập trung vào những trò vui khác thôi."
Song Tử nhìn qua tất cả, không vội trả lời. Hắn tựa người vào lưng ghế, ánh mắt xa xăm, như thể đang suy nghĩ về cái gì đó. "Bỏ cuộc ư? Không. Đây mới chỉ là phần mở đầu. Mọi thứ đều phải có độ khó. Cô ấy không biết đâu, nhưng tao đã bắt đầu thích cái trò chơi này."
"Thích trò chơi này? Hay là thích cô ấy?" Ma Kết lên tiếng, không kìm được sự tò mò. Hắn cười như thể đang muốn trêu chọc Song Tử, nhưng nhìn vào ánh mắt của hắn, mọi người cảm thấy có chút gì đó khác lạ.
Song Tử không trả lời ngay mà chỉ nhún vai, đáp lại bằng giọng điệu mơ màng, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó xa xôi. "Có thể là cả hai. Cô ấy mạnh mẽ, khác biệt. Tao thích những người như vậy. Nhưng mà..." Hắn chậm rãi nhấp một ngụm nước, sau đó đặt cốc xuống bàn và nhìn vào mắt từng người bạn, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn, đầy ẩn ý. "Cô ấy còn chưa biết đâu, tất cả những gì tao làm, không phải vì tình cảm gì cả. Mà là vì tao thích thử thách. Và tao sẽ chiến thắng."
Cả nhóm im lặng, rõ ràng là bị cuốn vào những lời nói của hắn. Họ biết Song Tử không phải loại người sẽ dễ dàng từ bỏ một mục tiêu nào, đặc biệt là đối với một cô gái như Nhân Mã. Hắn là người đàn ông luôn muốn làm chủ mọi tình huống, và lần này cũng không ngoại lệ. Tất cả chỉ là một trò chơi đối với hắn.
Đám bạn ngồi im, dường như tất cả đều đang chờ đợi quyết định cuối cùng từ hắn. Lúc này, Song Tử lại phá vỡ sự im lặng.
"Ngày mai, mọi chuyện sẽ khác." Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Nhân Mã không ở trong phòng này, nhưng rõ ràng hắn đang hình dung ra cô gái ấy trong đầu. "Hãy xem cô ấy sẽ phản ứng thế nào khi tao thay đổi."
"Ngày mai sẽ là một ngày thú vị." Bạch Dương nói, miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Xem ra chúng ta sẽ chứng kiến một màn biểu diễn đặc sắc."
Song Tử không trả lời, chỉ bước đi, để lại đám bạn ngồi lại trong sự tò mò và kỳ vọng. Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ để lại một cảm giác chắc chắn rằng ngày mai, mọi chuyện sẽ không còn giống như trước.
Trong suốt hơn một tháng, Song Tử đã không ngừng tìm cách chinh phục Nhân Mã, từng bước tiếp cận cô với đủ mọi thủ đoạn để khiến cô chú ý. Mỗi lần gặp mặt, hắn đều cố gắng tạo ra những cơ hội, từ những lời nói đầy ẩn ý đến những hành động quan tâm ngẫu nhiên nhưng tinh tế. Hắn cố gắng trở thành người mà Nhân Mã không thể phớt lờ, dùng mọi chiêu trò để làm nổi bật sự quyến rũ và sức mạnh của mình. Những trò đùa, sự tự tin và khí chất đầy thu hút của Song Tử dường như không thể làm Nhân Mã lãng quên.
Dù vậy, Nhân Mã không phải là một cô gái dễ bị lay động. Cô vẫn giữ sự lạnh lùng và kiên quyết, không dễ dàng vướng vào trò chơi tình cảm mà Song Tử cố gắng giăng ra. Cô chẳng phải người vội vàng trong những quyết định về tình cảm, và luôn tỏ ra thờ ơ trước những nỗ lực của hắn. Tuy vậy, càng tiếp xúc nhiều, cô càng không thể phủ nhận rằng Song Tử có một điều gì đó đặc biệt, một sự thu hút mà cô không thể lý giải nổi.
Song Tử không hề dễ dàng bỏ cuộc. Mỗi ngày, hắn lại tìm ra những cách khác nhau để chứng minh mình không chỉ là một người chơi theo kiểu "lả lướt", mà hắn có thể mang lại sự thú vị và thú vị hơn nữa trong cuộc sống của Nhân Mã. Hắn tạo ra những tình huống khiến cô phải suy nghĩ về mình, những màn gây gổ rồi làm lành, những sự quan tâm bất ngờ khiến Nhân Mã càng ngày càng khó lòng né tránh.
Cuối cùng, sau một tháng kiên trì, vào những ngày cuối tháng, Nhân Mã, với trái tim không còn hoàn toàn lạnh lùng như trước, đã đồng ý. Nhưng đó không phải là vì cô đã rung động hay thay đổi cảm xúc của mình, mà là vì cô muốn hiểu rõ hơn về cái cách mà Song Tử dùng để tiếp cận mình. Cô chờ đợi những động thái cuối cùng, những lời hứa hẹn đầy mơ hồ, để xem Song Tử có thể thuyết phục cô hay không. Và trong một khoảnh khắc, cô quyết định thử xem hắn sẽ đi đến đâu trong trò chơi này.
Dù Nhân Mã đã đồng ý, cô vẫn giữ vững sự hoài nghi và không dễ dàng để bản thân lún sâu vào trò tình cảm này. Nhưng đây chính là lúc một cuộc chơi mới giữa hai người thực sự bắt đầu, và có thể Song Tử sẽ phải nỗ lực nhiều hơn nữa để có thể chinh phục trái tim cô.
Trong suốt những ngày tháng yêu nhau, Nhân Mã không hề có tình cảm thực sự với Song Tử. Cô chỉ đơn giản là chơi trò lạc mềm buộc chặt, theo đúng cái cách mà cô đã tính toán từ ban đầu. Mỗi buổi hẹn hò, cô đều tỏ ra quan tâm, cười đùa, thậm chí dành cho hắn những ánh mắt ngọt ngào nhưng tất cả chỉ là một vở kịch. Những lời yêu thương mà cô thốt ra, những cái ôm vội vã khi chia tay, tất cả đều không xuất phát từ trái tim cô. Cô chỉ làm thế để giữ vững sự kiểm soát, không để Song Tử phát hiện ra rằng mình chỉ là một con cờ trong trò chơi của cô.
Song Tử, trong khi đó, vẫn hoàn toàn bị lóa mắt bởi vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đầy quyến rũ của Nhân Mã. Hắn tin rằng mình đang là người chiến thắng trong trò chơi tình cảm này, rằng cô đã bắt đầu rung động và thực sự yêu hắn. Hắn không nhận ra rằng mình chỉ là đối tượng để Nhân Mã thỏa mãn một phần nào đó trong cái kế hoạch trả thù của cô đối với những gì hắn đã làm với chị gái cô.
Những ký ức về chị gái lại ùa về trong tâm trí Nhân Mã, khi nghĩ đến Song Tử. Chị của cô, người từng mạnh mẽ và vui vẻ, giờ đây chỉ còn là cái bóng của chính mình. Cô nhớ lại từng ngày, khi chị gái bắt đầu thu mình lại, không còn cười như trước, chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng và những đêm dài không ngủ. Cô đã phải đưa chị đi khám bác sĩ, và những chẩn đoán trầm cảm đã đến, tất cả chỉ vì một người-Song Tử.
"Chị... Chị đừng khóc nữa, em xin lỗi..." Nhân Mã nhớ lại những lần mình phải an ủi chị, nhưng lòng cô lại đầy tức giận. Cô đã chứng kiến chị gái gục ngã vì những trò chơi tình cảm của Song Tử. Và giờ, khi cô đối diện với hắn, sự giận dữ trong lòng càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mỗi lần họ gặp nhau, Nhân Mã vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng cô lại không ngừng dằn vặt. Một lần, trong lúc đứng bên cạnh hắn, cô không thể không thốt ra lời:
"Đừng nghĩ rằng mày có thể dễ dàng chiếm được lòng tao. Mày chỉ là một trò chơi, một món đồ chơi cho tao giải trí mà thôi."
Song Tử chỉ cười, tự tin như một kẻ chiến thắng.
"Nhưng tao biết mày thích chơi với lửa, và mày sẽ không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của nó."
Cô nhìn hắn, một cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng dâng lên, nhưng lại nhanh chóng bị đẩy lùi bởi sự giận dữ trong lòng. Cô biết rằng không thể để cho hắn nhận ra mình yếu đuối. Mỗi khi hắn mỉm cười với cô, cô lại thấy một cảm giác lạ lùng, vừa ghét, vừa muốn tiếp tục. Cô chỉ muốn hắn biết, cô đang điều khiển tất cả. Nhưng tại sao khi hắn chạm vào cô, lại khiến tim cô thắt lại, đau đớn đến vậy?
Nhân Mã không dám thừa nhận, nhưng mỗi lần hắn nhìn cô bằng đôi mắt đó, lòng cô lại có một chút gì đó bối rối. Cô đã từng tự nhủ rằng tất cả chỉ là để trả thù, nhưng khi hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc cô, một cảm giác lạ lùng xuất hiện trong lòng.
"Chịu đựng đi, Nhân Mã. Mày đang chơi trò gì vậy?" cô tự hỏi trong lòng.
Những ngày tiếp theo, cô vẫn duy trì mối quan hệ này. Nhưng càng ở gần hắn, cô càng cảm thấy trái tim mình đang dần bị cuốn đi. Hắn không ngừng dành cho cô sự quan tâm, những lời khen ngợi đầy mê hoặc mà cô không thể nào từ chối. Và trong một buổi tối, khi cả hai đứng gần nhau, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt Song Tử, cô không thể không thốt ra:
"Đừng nhìn tao như vậy, tao không cần tình cảm của mày."
Song Tử chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt như một lời thách thức.
"Thế sao? Mày nói vậy mà tao lại cảm thấy mày đang lừa dối chính mình."
Nhân Mã quay đi, cố gắng đẩy những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu. Nhưng trong khoảnh khắc đó, trái tim cô lại thắt lại, một nỗi đau lạ lùng dâng lên, chẳng thể nào diễn tả. Cô ghét mình vì lại bắt đầu có cảm giác với hắn.
Nhưng cô không thể để cho hắn chiến thắng. Không thể! Sự giận dữ và hận thù lấn át cả tình cảm mà cô đang bắt đầu nhận ra trong lòng. Chỉ có một điều chắc chắn, cô sẽ không để cho hắn có cơ hội làm tổn thương mình hay chị gái cô thêm lần nào nữa.
Những cơn đau đầu và mệt mỏi không ngừng kéo đến. Cô cảm nhận cơ thể mình đang dần suy yếu, nhưng mỗi khi ngồi bên cạnh Song Tử, Nhân Mã vẫn phải cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra như tất cả đều ổn. Dù trong lòng, cô biết rằng mình đang dần mất kiểm soát, cả về tình cảm lẫn sức khỏe.
Kỷ niệm 1 năm yêu nhau đến gần, nhưng đối với Nhân Mã, tất cả chỉ là một vở kịch mà cô đã đóng vai từ lâu. Dù vậy, càng gần đến ngày kỷ niệm, sự căng thẳng trong lòng cô lại càng gia tăng. Cô không thể phủ nhận rằng cảm giác với Song Tử đã thay đổi, không còn chỉ là sự hận thù đơn thuần. Nhưng tình yêu, cô tự nhủ, không phải là thứ cô có thể dễ dàng trao cho một kẻ đã từng làm tổn thương chị gái mình.
Bệnh của Nhân Mã cũng không ngừng gia tăng. Những cơn đau đầu kéo đến dày đặc hơn, đôi khi cô cảm thấy choáng váng, mệt mỏi đến mức không thể đứng vững. Cô gắng gượng đi học, tham gia các hoạt động cùng Song Tử, nhưng dường như sức lực của cô đã dần cạn kiệt. Mỗi sáng thức dậy, Nhân Mã lại thấy mình kiệt sức, dù chỉ vừa mới ngủ dậy.
Trong những ngày tháng này, Song Tử càng trở nên kiên trì hơn. Hắn không ngừng bày tỏ tình cảm, làm đủ mọi cách để khiến Nhân Mã cảm thấy hắn quan trọng. Nhưng đối với cô, tất cả chỉ là trò chơi. Cô chẳng hề yêu hắn, chỉ đơn giản là muốn trả thù. Tuy nhiên, sự đau đớn trong tim mỗi lần hắn nhẹ nhàng chạm vào cô lại khiến cô phải tự hỏi liệu mình có đang lừa dối chính mình không.
Một ngày, khi cả hai cùng ngồi trong quán café như mọi lần, Nhân Mã cảm nhận được sự yếu ớt trong cơ thể mình. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng không thể che giấu sự mệt mỏi trong ánh mắt.
"Em sao thế? Trông em có vẻ không ổn." Song Tử lo lắng nhìn cô, khuôn mặt hắn giờ đây không còn chỉ là một biểu tượng của sự tự tin, mà còn chứa đựng sự lo lắng.
Nhân Mã chỉ mỉm cười, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu trong người. "Chỉ là hơi mệt thôi, không sao đâu."
Tuy nhiên, trong lòng cô lại không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra giữa cô và Song Tử. Chị gái cô, người đã từng yêu đời và vui vẻ, giờ đây lại bị đánh gục bởi chính trò chơi của hắn. Nhân Mã biết, nếu cô không làm gì, hắn sẽ không bao giờ biết được hậu quả của hành động mình.
Ngày kỷ niệm 1 năm yêu nhau đến gần, Song Tử tiếp tục làm tất cả những gì có thể để chứng minh tình cảm của mình. Hắn đã chuẩn bị một buổi tối đặc biệt cho cô, với hoa và nến lung linh, và cả một lời tuyên thệ yêu thương. Nhưng đối với Nhân Mã, những thứ đó chỉ khiến cô thêm mệt mỏi.
Cô bước vào buổi tối ấy, với một nụ cười gượng gạo trên môi. "Chúc mừng kỷ niệm, Song Tử," cô nói, giọng điệu bình thản như mọi khi.
Song Tử nhìn cô, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Em không cảm thấy thế sao? Em đã cười, đã hạnh phúc như thế này, phải không?"
Nhân Mã không trả lời ngay. Cô nhìn vào đôi mắt của hắn, đôi mắt luôn chứa đầy sự tự tin và kiên định. Nhưng cô không thể bỏ qua quá khứ, không thể bỏ qua những gì hắn đã làm với chị gái mình. "Em không biết nữa," cô nói, giọng cô gần như tắt đi, như thể những lời ấy không còn là của cô nữa.
Bên trong cô, mọi thứ như vỡ vụn. Cảm giác yêu ghét lẫn lộn, đau đớn và dằn vặt khiến trái tim cô như muốn nghẹn lại. Cô có yêu hắn không? Hay cô chỉ đang cố gắng tự thuyết phục mình rằng mình vẫn ổn, vẫn mạnh mẽ? Chắc chắn, mọi thứ đã thay đổi. Nhưng liệu cô có đủ can đảm để đối diện với nó?
Song Tử nhìn cô, và lúc đó, hắn dường như cảm nhận được điều gì đó. Một cái gì đó không ổn, không phải là lời nói, không phải là những cử chỉ nhẹ nhàng của cô. Hắn nắm lấy tay cô, rồi nhẹ nhàng hỏi: "Em không muốn tiếp tục nữa sao?"
Nhân Mã nhìn hắn, lòng đầy xáo trộn. Cô không biết mình sẽ nói gì, làm gì. "Em... em không biết." Cô cười khẩy, nhưng tiếng cười ấy không có chút vui vẻ nào. "Em không biết mình muốn gì nữa."
Song Tử chỉ im lặng, rồi hắn nhẹ nhàng nắm tay cô hơn. "Nếu em cần thời gian, em cứ nói. Nhưng em đừng bỏ cuộc, Nhân Mã."
Nhân Mã nhìn hắn, ánh mắt mệt mỏi nhưng cũng đầy bối rối. "Có lẽ em sẽ cần thời gian, nhưng không phải để yêu anh." Cô buông tay hắn ra, rồi quay đi. "Em chỉ cần thời gian để tìm lại chính mình."
Tối hôm ấy, Nhân Mã lại một mình, trong căn phòng tối, cố gắng kiềm chế cơn đau dồn dập trong cơ thể. Dù cô đã cố gắng, nhưng mỗi lần nhìn thấy Song Tử, trái tim cô lại đau như cắt. Nhưng cô vẫn phải tiếp tục giả vờ, tiếp tục duy trì vở kịch này, dù cho chính cô đang ngày càng kiệt quệ hơn.
Nhân Mã nằm trên giường bệnh, cơ thể cô yếu ớt và gầy gò đến mức có thể nhìn thấy rõ từng mạch máu dưới làn da mỏng manh. Trước khi Nhân Mã vào phòng cấp cứu, bác sĩ đã đưa cô đi khám lại vì tình trạng sức khỏe ngày càng xấu đi. Những dấu hiệu bất thường trước đó giờ đây đã rõ ràng hơn. Cô cảm thấy mình kiệt sức, mệt mỏi, như thể mọi sức lực trong cơ thể đã cạn kiệt dần dần.
Bác sĩ nhìn vào bảng kết quả xét nghiệm rồi quay lại nhìn Nhân Mã, vẻ mặt nghiêm trọng. "Cô Nhân Mã, tình trạng của cô rất nghiêm trọng. Căn bệnh của cô đã tiến triển nhanh chóng, và chúng tôi không thể kiểm soát được nữa. Nếu không có sự can thiệp kịp thời, tình trạng của cô có thể xấu đi bất cứ lúc nào."
Nhân Mã cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại đượm vẻ đau đớn, như thể không thể che giấu nổi sự tuyệt vọng trong lòng. "Cảm ơn bác sĩ... tôi biết mình không còn nhiều thời gian."
Bác sĩ khẽ thở dài, một chút áy náy trong ánh mắt. "Tôi biết, nhưng cô phải cố gắng. Đừng bỏ cuộc quá sớm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cô."
Nhân Mã không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn bác sĩ rời đi. Trong đầu cô lúc này, những suy nghĩ về quá khứ ùa về. Những lần cô giả vờ yêu Song Tử, những âm mưu trả thù vì chị gái cô đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ từ hắn... Mọi thứ như một vòng xoáy không lối thoát, nhưng ít nhất, cô đã có thể nói ra sự thật trước khi rời khỏi thế giới này.
Khi bác sĩ ra khỏi phòng, cô nhắm mắt lại một lúc, nhẹ nhàng thở ra. Cô biết mình không còn nhiều thời gian nữa. Và tất cả những gì cô có thể làm bây giờ là chờ đợi, chờ đợi sự kết thúc đến một cách bình thản, dù trong lòng cô không thể ngừng đau đớn.
Cô không còn sức lực để giả vờ. Những lời chị gái từng nói, những lời hận thù đối với Song Tử, tất cả những cảm xúc bấy lâu nay đã bị kìm nén giờ đây như một dòng chảy không thể dừng lại. Đến lúc này, cô cảm thấy phải nói ra sự thật, không còn gì phải giấu giếm nữa. Những nỗi đau đã bám lấy cô suốt một thời gian dài, và giờ đây, khi đối diện với cái chết, cô không thể giữ im lặng.
Song Tử, người đang ngồi cạnh cô, không thể hiểu được sự thay đổi trong ánh mắt của Nhân Mã. Hắn ngồi đó, lo lắng, nhưng trong lòng vẫn còn chút tự mãn. Hắn không biết rằng những gì hắn làm sẽ gây ra hậu quả lớn đến thế nào.
"Song Tử," giọng Nhân Mã yếu ớt, nhưng có vẻ như cô đã quyết tâm nói ra tất cả. "Mày... mày có biết tại sao tao lại chơi trò này với mày không?"
Song Tử nhìn cô, đôi mắt tràn ngập lo âu. "Em... em sao vậy? Đừng nói những lời như thế, Nhân Mã. Em sẽ ổn thôi, bác sĩ sẽ giúp em."
Nhân Mã khẽ lắc đầu, từng cơn ho làm cô phải ngừng lại. "Mày có biết không, lúc đầu tao chỉ muốn trả thù mày, trả thù vì những gì mày đã làm với chị tao. Chính mày... mày đã làm chị tao rơi vào trầm cảm, chính mày đã khiến cô ấy gục ngã, khiến cô ấy không còn là chính mình nữa."
Song Tử nhíu mày, ngỡ ngàng. Hắn không thể hiểu nổi những lời cô vừa nói. "Nhân Mã... tao không làm gì hết, mày đừng nói thế."
Nhân Mã không để hắn cắt lời, tiếp tục với giọng run rẩy. "Mày có thể tự nói với mình rằng mày không làm gì, nhưng mà mày đã tàn phá cuộc đời chị tao. Chị tao yêu mày, Song Tử, và mày đã lợi dụng tình cảm đó để chơi đùa, để khiến chị tao đau đớn, rồi mày bỏ đi, không một lời giải thích. Cả tao cũng vậy, mày đến với tao như một trò chơi, chẳng hề quan tâm đến cảm xúc của tao."
Cô hít một hơi dài, rồi lại tiếp tục, đôi mắt giờ đây đầy vẻ kiên quyết. "Tao đã biết mày là kẻ như vậy, nhưng chị tao... chị tao đã không thấy được bộ mặt thật của mày. Tao đã theo đuổi mày, chỉ để trả thù, để khiến mày cảm nhận được những gì mày đã làm. Nhưng rồi, mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát của tao. Cảm xúc của tao cũng bắt đầu bị lạc lối. Tao đã ghét mày, nhưng... rồi lại có những lúc tao không thể không nghĩ về mày. Nhưng giờ tao không còn đủ sức để tiếp tục trò chơi này nữa."
Nhân Mã khẽ cười nhạt, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má cô. "Mày không biết đâu, Song Tử. Tao đã không còn là tao nữa rồi. Từ lúc bắt đầu kế hoạch này, tao đã đánh mất chính mình."
Song Tử ngồi im lặng, đôi mắt hắn mở to, cảm giác choáng váng xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Hắn không thể tin vào những gì vừa nghe. Hắn chỉ biết rằng Nhân Mã đang ở đây, trên giường bệnh, và hắn có thể làm gì để cứu cô?
Nhân Mã cảm thấy cơ thể mình bắt đầu lạnh dần, từng nhịp thở yếu ớt, và tim cô đập mỗi lúc một chậm hơn. "Tao đã nghĩ... sau khi trả thù xong, tao có thể quay lại cuộc sống bình thường. Nhưng giờ tao biết, không có gì là bình thường nữa cả. Tất cả chỉ là một chuỗi những lựa chọn sai lầm. Một trò chơi mà tao đã tự rơi vào."
Cô nhìn vào Song Tử, ánh mắt đã mờ đi vì cơn đau, nhưng vẫn đầy sự kiên quyết. "Mày sẽ không bao giờ biết được những gì tao đã phải chịu đựng... nhưng mày sẽ biết, trước khi tao chết, tao đã khiến mày hiểu được một chút về cảm giác đó, tao hận mày."
Nhân Mã nhắm mắt lại, cơn đau cuối cùng đẩy cô vào một giấc ngủ vĩnh hằng. Trong khi đó, Song Tử ngồi cạnh cô, đôi mắt đẫm lệ, nhưng tất cả những lời cô vừa nói đều như một cú sốc mạnh mẽ, khiến hắn không biết phải làm gì tiếp theo.
Cơn mưa chiều hôm đó rơi như trút nước, phủ kín cả không gian, hòa cùng nỗi đau của tất cả những ai có mặt tại đám tang của Nhân Mã. Bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, như thể thời gian cũng ngừng lại, không ai nói gì, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng nấc nghẹn ngào từ những người thân thiết.
Song Tử đứng đó, ánh mắt đờ đẫn, không thể tin vào sự thật trước mắt. Nhân Mã, cô gái mà anh đã mất bao công sức để chinh phục, cuối cùng lại ra đi trong im lặng, bỏ lại anh cùng với một núi tội lỗi không thể nào gánh vác hết.
Một tiếng động từ phía sau kéo anh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Khi quay lại, anh nhìn thấy chị của Nhân Mã, người mà anh chưa từng gặp kể từ ngày cô ấy vào bệnh viện, vì đã quá lâu rồi, mọi chuyện cứ như một cơn ác mộng.
Chị của Nhân Mã đứng đó, ánh mắt sắc như dao, nhưng đôi mắt lại đẫm lệ. Cô ấy không còn cái vẻ hiền dịu như trước nữa, mà thay vào đó là một sự kiên cường đến lạnh lùng. Mái tóc dài của cô xõa ra, đôi tay nắm chặt lấy chiếc khăn tay, như để kìm nén sự đau đớn trong lòng.
"Anh đến đây làm gì?" Giọng chị của Nhân Mã lạnh lẽo, không hề có chút cảm thông.
Song Tử im lặng một lúc, rồi mới bước tới gần, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi... tôi đến để..." Anh nuốt nghẹn, cố gắng tìm lời giải thích cho hành động không thể tha thứ của mình. "Tôi xin lỗi."
Chị của Nhân Mã không nói gì, chỉ đứng im, đôi môi mím chặt, ánh mắt đục ngầu như muốn phun ra một cơn giận dữ không thể kiềm chế. Cô bước lại gần Song Tử, nhìn anh bằng ánh mắt đầy sự căm phẫn.
"Tôi biết rõ tất cả. Từ lúc Nhân Mã qua đời, tôi đã nhận được từng mảnh thông tin từ bạn bè, từ bác sĩ... Tất cả đều liên quan đến anh. Chính anh là người đã làm cho cuộc sống của em tôi trở nên tăm tối, chính anh là người khiến cô ấy phải chết trong đau đớn, trong sự trả thù mà em ấy không hề xứng đáng."
Chị của Nhân Mã dừng lại, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn đầy chua chát. "Vì anh, vì những trò đùa của anh, em tôi đã phải mang trên mình một gánh nặng quá lớn. Để rồi khi em ấy tìm thấy tình yêu, nó lại chỉ là một vở kịch mà anh dựng lên, để rồi kết thúc bằng cái chết của em ấy."
Song Tử không thể phản bác. Mọi thứ chị của Nhân Mã nói đều là sự thật. Anh đã khiến mọi thứ đi quá xa, đến nỗi giờ đây không thể quay lại.
"Tôi không cần sự xin lỗi của anh," chị của Nhân Mã nói, giọng càng thêm lạnh lùng. "Anh có thể sống tiếp, nhưng tôi không thể tha thứ cho anh. Và dù anh có xin lỗi bao nhiêu lần, cũng không thể mang em tôi trở lại."
Song Tử cúi đầu, mắt rưng rưng, trái tim như bị một ngọn dao nhọn đâm thấu. Anh đã mất đi tất cả, mất đi Nhân Mã và mất đi cả những gì mà anh coi là "trò chơi".
Chị của Nhân Mã quay lưng đi, để lại Song Tử đứng đó, cô đơn giữa không gian tĩnh mịch, giữa những tia mưa lạnh giá và nỗi hối hận khôn nguôi.
Mỗi ngày, Song Tử sống như một cái bóng của chính mình, lang thang trong những đêm dài không ngủ. Anh cố gắng chạy trốn khỏi chính những suy nghĩ của mình, nhưng chẳng thể thoát. Mọi thứ cứ quay cuồng trong đầu anh, như những mảnh vỡ vương vãi không thể ghép lại. Anh đã từng là người giỏi giang, luôn tự tin với mọi thứ xung quanh, nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ điên loạn, sống trong nỗi dằn vặt, trong sự trống rỗng không thể lấp đầy.
Anh tự hỏi: "Mình đã làm gì vậy? Tại sao lại làm như thế?" Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu mỗi khi anh nhìn thấy những hình ảnh của Nhân Mã trong tâm trí. Cô ấy không còn nữa, và anh không thể thay đổi được điều đó. Anh đã khiến cô phải chịu đựng bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu đau đớn chỉ để thỏa mãn một trò chơi ngu ngốc của bản thân.
Mỗi ngày với anh là một cuộc chiến nội tâm. Anh thức dậy với cái cảm giác trống rỗng, lòng không còn chút niềm tin hay hy vọng nào. Bước chân anh lặng lẽ, như thể không còn mục đích sống. Khi nhìn vào gương, anh thấy một thằng điên khờ khạo, một thằng đàn ông từng nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được mọi thứ, nhưng giờ đây lại không thể kiểm soát nổi chính mình.
Anh muốn gào thét, muốn thoát khỏi sự dày vò trong lòng, nhưng những lời xin lỗi không thể làm dịu nỗi đau, và những hành động đã quá muộn màng. Cứ thế, ngày qua ngày, anh chỉ biết sống trong những ký ức, trong những tiếng cười của Nhân Mã, trong những giọt nước mắt mà anh không thể lau khô.
"Mỗi ngày, tao như thằng điên vậy... Khờ khờ sống như thế này, không biết làm gì với cuộc đời nữa."
Song Tử tự hỏi liệu anh có thể chuộc lại được gì hay không, nhưng rồi lại nhận ra một điều đơn giản: chẳng có gì có thể thay đổi. Cái giá phải trả đã quá lớn, và anh chính là kẻ phải sống với sự mất mát ấy cho đến suốt đời.
Song Tử đã không còn sức để chiến đấu với chính mình nữa. Những đêm dài đằng đẵng, những ngày trôi qua lặng lẽ, anh như một cái bóng, mệt mỏi và kiệt sức. Nỗi đau và sự hối hận đã ăn mòn anh từ bên trong, như một cơn sóng không ngừng đập vào bờ, không để anh có một chút bình yên nào.
Anh đã sống trong sự dằn vặt, với mỗi phút giây đều chất chứa những câu hỏi không lời đáp. Những kỷ niệm với Nhân Mã cứ lởn vởn trong đầu anh, như những chiếc gai đâm vào trái tim anh mỗi khi anh cố gắng quên đi. Mọi thứ anh làm, mọi bước đi anh lựa chọn, đều chỉ dẫn đến một con đường mòn dẫn tới sự hối hận không thể xóa nhòa.
Anh đã tìm đến những nơi tối tăm, những nơi chỉ có bóng đêm và sự im lặng. Nhưng không có gì có thể xóa đi những tiếng gọi của lương tâm. "Mày đã làm gì vậy, Song Tử?" Câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu anh, không ngừng ám ảnh.
Và rồi, một buổi tối, khi sự mệt mỏi đã chiếm lấy toàn bộ tâm trí anh, khi mà những nỗi đau không thể nào chịu đựng nổi nữa, Song Tử đã quyết định. Anh bước đến nơi tối tăm nhất, nơi mà anh nghĩ có thể giúp anh thoát khỏi cơn ác mộng này. Không phải vì anh muốn đau khổ, mà vì anh không còn biết làm gì khác để giải thoát.
Anh đứng trước sự lựa chọn cuối cùng, nhìn vào bóng tối, nơi mà Nhân Mã có thể đang chờ đợi anh. Một chút hi vọng, một chút sự đoàn tụ sau tất cả những gì anh đã làm. "Có lẽ đây là cách duy nhất để tao được tha thứ," anh nghĩ, đôi mắt đẫm lệ nhìn vào khoảng không gian mịt mù.
Song Tử không còn muốn sống trong sự hối hận này nữa. Anh muốn được gặp lại Nhân Mã, dù chỉ là một lần nữa. Anh muốn một kết thúc, dù là tồi tệ, nhưng cũng là một kết thúc có thể giúp anh thoát khỏi cơn đau khôn cùng này.
Và với một quyết định cuối cùng, anh tìm đến cái chết, hy vọng rằng sẽ có một cuộc đoàn tụ ở thế giới bên kia, nơi mà không còn những lời nói dối, không còn những trò chơi, không còn những kẻ phải chịu trách nhiệm cho những lỗi lầm của mình. Anh đã sẵn sàng để gặp lại Nhân Mã, để được nghe cô cười một lần nữa, dù là trong giấc mơ.
Anh cảm thấy mình đã bị giam cầm trong nỗi đau, không thể nào thoát ra được. Mỗi đêm là một cơn ác mộng, mỗi ngày là một thử thách không thể vượt qua. Những ký ức về Nhân Mã cứ dai dẳng bám theo anh, như những vết sẹo không thể lành. Anh nhớ những ngày đầu khi họ còn bên nhau, lúc mọi thứ còn đơn giản và đầy hi vọng. Nhưng rồi tất cả đã tan vỡ, như một trò chơi mà anh đã thua, một ván bài mà anh đã cược tất cả nhưng lại mất trắng.
"Nếu như tao có thể quay lại, tao sẽ làm khác đi. Nếu như tao có thể cứu được mày, tao sẽ làm tất cả," anh nghĩ, đôi mắt ngập tràn sự tuyệt vọng. Anh bước tới, chuẩn bị chấm dứt tất cả.
Nhưng rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng, một điều gì đó ngăn cản anh. Không phải là sự sợ hãi, mà là một ý thức mơ hồ. Anh ngẩng đầu lên nhìn vào khoảng không gian trước mặt, và bỗng nhận ra rằng dù anh có muốn rời đi, có muốn chấm dứt mọi thứ, thì Nhân Mã sẽ vẫn ở trong trái tim anh mãi mãi. Anh không thể bỏ cô lại, không thể để cô ra đi mà không có một lời xin lỗi, không thể khiến cô phải chịu đựng sự trống vắng ấy.
Nhưng giờ, đã quá muộn để sửa chữa mọi thứ. Anh buông mình vào khoảng không, hy vọng rằng ở đâu đó, Nhân Mã sẽ hiểu và tha thứ cho anh, dù là muộn màng. Nhưng có lẽ, như anh đã biết từ lâu, cái chết không phải là câu trả lời, và có lẽ, anh sẽ phải sống với nỗi dằn vặt ấy mãi mãi.
Cái chết không thể giải thoát anh khỏi sự hối hận, mà chỉ càng khắc sâu thêm nỗi đau trong trái tim anh.
"Anh hối hận rồi, Nhân Mã."
Nàng xem tình tiết ổn chưa nè, chưa thì nói để tui sửa nhe
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co