Truyen3h.Co

One True Love

15

changmeikl

Nhà của Jungkook Lisa biết. Không chỉ biết mà còn từng ở đó một tuần liền.

Nhưng buổi tối thứ sáu, trên đường về nhà, cô vẫn mở mục tin nhắn trên web trường ra nhắn cho Haeun: Itaewon-dong đi thế nào?

Nick của Haeun phải đến tận chín giờ tối mới sáng. Sau đó khung chat hiển thị một dòng trạng thái "đang nhập". Giây phút đó tim của Lisa rất ngứa, rất rất ngứa. Cô chống cằm, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón trỏ thỉnh thoảng còn gõ nhẹ lên má.

Chưa tới nửa phút, Haewon đã trả lời: Cậu sống ở đâu?

Lisa đáp: Seongbuk-dong.

Ba phút sau, Haeun gửi qua một lộ trình đi từ Seongbuk-dong tới Itaewon-dong. Lisa ngừng lại vài giây rồi nhanh chóng đánh phím: Mấy giờ cậu tới?

Haeun không trả lời ngay, khung chat cũng không xuất hiện trạng thái "đang nhập" nữa, có lẽ là cô ấy không còn ngồi ở trước máy tính. Phải đến mười phút sau Lisa mới nhận được phản hồi.

———Còn cậu thì mấy giờ?

Haeun không trả lời mấy giờ mình đi mà hỏi Lisa mấy giờ tới.

Lần này Lisa không trả lời ngay lập tức. Cô rót một cốc nước đầy, vừa nhìn cuộc đối thoại vừa trầm tư, lúc sau mới đánh một hàng chữ.

"Mười giờ. Mình không quen đường lắm, đi cùng được không?"

Nửa phút sau, Haeun trả lời: Được, vậy mình đợi cậu.

Bốn chữ "vậy mình đợi cậu" ở trong mắt  Lisa tức khắc nở rộ thành một đoá hoa, đẹp đẽ vô cùng.

Kết quả là Lisa một đêm mất ngủ, cả người thấp thỏm lâng lâng như đang ở trên mây. Tình trạng này kéo dài mãi đến tận chín rưỡi sáng ngày thứ bảy - khi Lisa đến trước Itaewon-dong nhìn thấy Haeun.

Hẹn mười giờ nhưng chín rưỡi Haeun đã đứng chờ cô ở cạnh bia đá ghi tên tiểu khu. Lisa kêu taxi dừng ở vườn hoa phía đối diện. Tầm mắt Haeun trong lơ đãng lướt qua đây, Lisa nhanh chân trốn tới đằng sau một hòn non bộ bên cạnh.

Vừa nãy còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, tự nhiên cảm thấy có chút xấu hổ. Cô hít sâu một hơi, không chút do dự dùng tay phải đập mạnh vào lòng bàn tay trái, nheo mắt nhìn về phía cổng tiểu khu rồi lại rời mắt đi.

Lại hít vào một hơi.

Hít xong lại nhìn một cái.

Lại dựa vào núi giả.

Hít vào.

"Này."

Vòng tuần hoàn cứ lặp đi lặp lại vài lần đột nhiên bị một tiếng gọi làm đứt quãng. Lisa theo bản năng quay đầu lại thì bắt gặp một cặp mắt lười biếng đang tìm tòi nhìn cô như sinh vật lạ mới rớt xuống trái đất. Nam sinh tuỳ tiện mặc một bộ quần áo trong nhà, tay trái cầm đồ ăn sáng, tay phải cầm một nửa miếng sandwich, vừa quan sát cô vừa nhai nhóp nhép.

Kim Mingyu.

Mingyu là hàng xóm của Jungkook, là anh em lớn lên từ thời còn mặc tã. Hồi Lisa ăn nhờ ở đậu nhà Jungkook từng trông thấy hắn bốn lần tới đó lục lọi tủ lạnh tìm đồ ăn. Hắn cũng đẹp trai, là kiểu nhìn một phát đã thấy đẹp, đầu óc rất nhạy bén. Mặc dù chơi chung với Jungkook nhiều năm như vậy nhưng vẫn chưa tới nỗi bị dạy hư, thậm chí còn rất khinh thường cái tính cách hư hỏng một cách thái quá của Jungkook, Còn  Jungkook thì chế nhạo Mingyu chỉ là cái đồ "gian thương."

Nói chung thú vui của hai người này là chơi xấu nhau, đôi lúc còn khiến đối phương ăn không ít khổ. Hôm nay là sinh nhật Jungkook mà hắn bây giờ vẫn chỉ mặc một bộ pyjamas ở ngoài đường ăn sáng chứng tỏ bọn họ lại tuyệt giao rồi. Lisa đáp: "Làm sao?"

"Cậu đang làm cái gì đấy?"

"Cậu cứ coi như không trông thấy tôi, tiếp tục làm những gì cậu đang làm đi."

Hắn chậm rì rì liếc qua cửa công quán: "Nhìn cô ta?" Nói xong liền cắn một miếng sandwich.

"Khó tán đấy."

Mingyu vừa nói ra lời này, Lisa lập tức đưa mắt nhìn hắn. Hắn lùi sang bên cạnh hai bước, biểu cảm rất khoa trương "Vãi, tôi thế mà đoán trúng à" cùng với "Tiểu gia thông minh quá đi mất", rồi lại dùng ánh mắt thấu hiểu nhìn cô "Không sao tôi hiểu mà", thậm chí còn có "Jungkook quả này xong đời rồi", một loạt biểu tình biến hoá. Lisa duỗi ngón tay chỉ vào hắn: "Kim Mingyu nếu cậu dám xen vào chuyện này thì chúng ta tuyệt giao."

"Ồ, chúng ta từng kết giao qua à?"

Hắn vừa nói vừa hồi phục lại dáng vẻ lười biếng thường ngày, có vẻ đối với chuyện này cũng không mấy hứng thú. Lisa đuổi hắn đi lên phía trước hòn non bộ. Mingyu ăn nốt miếng sandwich trong tay, chậm như sên rời đi, trông lười biếng muốn chết.

Lisa lại nhìn Haeun ở phía xa rồi dứt khoát chạy qua bên đó. Cô thả chậm cước bộ rồi dừng lại.

Haeun nắm hai tay đặt ở sau lưng, ngước mắt nhìn Lisa, mái tóc dài bay bay trong gió.

"Hi."

"Hi." Haeun nhẹ nhàng chào hỏi.

Lisa hỏi: "Bọn họ bắt đầu chưa?"

"Có lẽ là rồi."

Cuộc đối thoại có chút khô khan và cứng nhắc. Trên mặt Lisa vẫn giữ nụ cười thản nhiên nhưng trong lòng thực chất muốn cắn lưỡi cho xong. Haeun lại rất tự nhiên nói: "Vào thôi."

Itaewon-dong rất lớn, mỗi biệt thự đều cách nhau một khoảng rất xa, nhà nào nhà nấy đều có sân vườn rộng rãi trồng đầy cây xanh. Đây là khu dân cư sang trọng nhất trong thành phố. Lúc ở đây, Jungkook đưa cô ra ngoài chẳng bao giờ tránh né ai. Cậu nói người sống ở chỗ này còn ít hơn cả nhân viên bảo vệ, mà bảo vệ thì cũng chẳng ai rảnh mà bép xép.

Khi đó ba mẹ Jungkook xuất ngoại du lịch rồi, trong nhà chỉ còn lại cậu và em trai.

"Nhà cậu ta số bao nhiêu?" Lisa cố gắng tìm chủ đề.

"Số 68."

......

Hai người không ai nói gì nữa tiếp tục bước đi. Một lúc sau thì nghe Haeun nói: "Chuyện giữa mình và cậu ấy chắc cậu cũng biết."

Lisa hơi thất thần nhìn cô, không quá một giây liền nghe hiểu ra được đây là Haeun đang muốn ngả bài. Cô tiếp tục nhìn về phía trước, không tự chủ mà đem tay nhét vào trong túi áo: "Ừ".

Từ lúc gặp, tay của Haeun vẫn luôn nắm lại ở đằng sau lưng. Nghe thấy Lisa trả lời, cô vẫn như cũ cúi đầu, gió khẽ thổi bay tóc mái.

"Cậu cảm thấy thế nào?"

"Không có suy nghĩ gì hết."

Vừa nói xong lại bổ sung: "Mỗi người đều có sự lựa chọn của riêng mình."

Haeun chỉ gật đầu.

Cùi chỏ đột nhiên bị thứ gì đó khẽ giữ lại, Lisa nghiêng đầu nhìn Haeun đang kéo khuỷu tay của mình. Không phải là kiểu khoác tay thân thiết giữa hai nữ sinh, không phải như thế, mà là một cảm giác tín nhiệm lẫn nhau khó thể diễn tả thành lời. Tay trái của Haeun vẫn đặt ở sau lưng còn tay phải thì khẽ nắm lấy khuỷu tay của Lisa, năm đầu ngón tay không hề dùng sức, rất nhẹ. Lisa đi một bước, cô ấy liền đi theo một bước.

Cảm giác tốt đẹp này khiến người ta muốn đi thật chậm, càng chậm càng tốt.

Nhưng bầu không khí ấm áp này vừa đến gần cửa nhà của Jungkook liền bị chọc thủng. Bên trong biệt thự ẩn ẩn truyền ra tiếng nhạc ầm ĩ sôi động. Jungkook vừa lúc đi ra khỏi đình viện. Trước khi Lisa phát hiện ra cậu thì cậu đã nhìn thấy hai người rồi, cứng nhắc gọi một tiếng: "Haeun."

Chỗ mềm mại ở khuỷu tay trong nháy mắt liền biến mất, Haeun đem tay vòng trở lại sau lưng.

"Tới đây." Jungkook nói, giọng điệu có vẻ như đang tức giận.

Cậu nói xong liền bước vào nhà, cũng không đợi cô ấy. Haeun chậm vài giây liền chạy theo.

Lisa cố nhịn xuống không nói gì.

Ba mẹ Jungkook không có nhà. Vừa bước vào sân đã nghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ. Cô nhìn xung quanh nhưng không tìm thấy Haeun đâu. Ở ngoài cửa có mấy nữ sinh ở lớp mũi nhọn đang cười đùa vui vẻ bỗng dưng trông thấy Lisa xuất hiện bất thình lình thì có chút ngỡ ngàng. Lisa cũng chẳng thèm để tâm đến bọn họ quay đầu đi vào trong phòng khách.

Phòng khách và bể bơi phía sau vườn tụ tập rất nhiều người, tầng hai tương đối ít nhưng vì Wonwoo đang ở trên đó nên Lisa không muốn đi lên. Ở tầng một tìm một vòng, nhưng vẫn không thấy người đâu. Lisa có chút khát nước nên ngựa quen đường cũ đi vào trong bếp mở tủ lấy một chai bia.

"La tỷ, chị tới rồi à."

Vừa mới uống được vài ngụm thì đột nhiên có tiếng gọi từ phía sau, Lisa giật bắn mình suýt chút nữa thì phun hết ra bồn rửa tay. Vừa ôm ngực vừa quay đầu lại nhìn, hoá ra là em trai của Jungkook, Jeon Junghoon. So với hè năm ngoái có vẻ đã cao hơn nửa cái đầu rồi.

Lisa bị sặc vỗ ngực ho khan, hắn nhanh tay rút mấy tờ giấy ăn đưa cho cô.

Tên nhóc này lúc đầu không có lễ phép như vậy. Hồi Lisa mới tới, hắn còn coi cô như là giúp việc mà sai sử. Cô cũng lười so đo với hắn. Chẳng qua có một lần Jungkook và cô quên khoá cửa khi đang "làm việc" thì bị Junghoon xông vào quấy rầy. Tiểu tử này lúc đó vẫn còn nhỏ, ngứa mồm ngứa miệng nên trên bàn ăn tối hôm đó gọi Lisa là "hooker!"(*). Lời vừa thốt ra khỏi miệng liền bị Jungkook xách thẳng ra ban công đánh cho một trận tơi bời, nửa giờ sau vừa khóc lóc vừa đổi giọng gọi cô là "La tỷ". Từ lần đó đến giờ cứ nhìn thấy cô là hắn lại run lẩy bẩy, khách khí cứ như là họ hàng thân thích không bằng.

(*)ý chỉ mấy người làm gái.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co