Truyen3h.Co

One True Love

Chương 13

changmeikl


Ngày thứ tư đã bắt đầu có người bàn tán chuyện Lisa vất tiền ở nhà thi đấu. Dư luận nhất thời chuyển hướng, vụ lùm xùm của Haeun cũng tạm lắng xuống. Nhưng trên thực tế, áp lực mà Haeun đang phải chịu chẳng hề giảm bớt.

Vẫn còn vài người bạn ở bên cạnh bênh vực cô, nhưng nếu đem so với thanh thế của Baekmin tóm lại vẫn là yếu kém hơn rất nhiều. Tiết thể dục, có người cố tình ngáng chân Haeun. Lúc Lisa biết tin thì đã muộn. Khi đó Lisa đang ngồi trong phòng giáo viên nghe chủ nhiệm khoa làm công tác giáo dục tư tưởng, khuyên cô đừng chụp ảnh tạp chí hay chạy lịch trình trong khoảng thời gian này nữa, gây ảnh hưởng lớn đến tinh thần học tập của học sinh cuối cấp. Cô nghe cho có lệ, ngoài miệng thì đáp vâng.

Đúng lúc này Baekmin từ bên ngoài tiến vào văn phòng nộp bài tập. Chủ nhiệm khoa tức thì lái từ chuyện học tập sang Baekmin đang đứng bên kia: "Nhìn lớp trưởng lớp 1 người ta kia kìa."

Cô khí định thần nhàn liếc qua.

Baekmin đang nộp bài tập cho giáo viên. Tầm mắt hai người vừa chạm nhau cô ta đã nghiêng đầu tránh đi. Baekmin mở miệng chào hỏi giáo viên của Lisa xong thì lặng lẽ ra ngoài, còn Lisa thì nhàn nhạt quét mắt theo bóng lưng Baekmin đến tận khi cô ta rời khỏi văn phòng mới thôi.

Chủ nhiệm nói cô có thể đi rồi.

Trùng hợp tiếng chuông báo hết tiết cũng vang lên. Lúc Lisa đi ra khỏi văn phòng, Baekmin vẫn đang cách cô khoảng năm sáu bước phía trước. Trên hành lang dài, học sinh ào ào từ trong lớp học tràn ra, khoảng cách giữa hai người tràn ngập tiếng nói chuyện cười vang. Cước bộ của Baekmin thoáng nhanh hơn, Lisa cũng đuổi theo. Nhưng cô ta chuồn lẹ hơn Lisa tưởng, biến mất không một dấu vết.

Thái độ của Baekmin đối với Lisa trước giờ đều rất khinh khỉnh, nhưng khi ở chung một chỗ lại vô tình để lộ ra dáng vẻ thất thố của bản thân. Thậm chí đa phần khi hai người đối mặt cô ta đều tìm cách tránh né.

Trước mặt giáo viên, trước mặt bạn học, kể cả trước mặt Jungkook,Baekmin luôn giữ được vẻ điềm nhiên trấn tĩnh, nhưng cứ lần nào gặp riêng Lisa thì lại lẩn lẩn tránh tránh. Baekmin chưa từng dám cùng cô chạm mắt quá ba giây. Chẳng hạn như khi họ chẳng may đυ.ng mặt ở trong nhà vệ sinh, Lisa có thể bình tĩnh đứng chải chuốt còn Baekmin chỉ có thể vội vàng rửa tay rồi chạy trốn mất dạng, đến gương cũng chẳng kịp soi.

Có thể là do từ bé đã được dạy dỗ trở thành thục nữ tiêu chuẩn, trời sinh đã phản cảm với việc quen biết người xấu. Mà Lisa một thân yêu khí khiến tiềm thức Baekmin bất giác sinh ra sợ hãi, sợ bị lây nhiễm thói hư tật xấu, lại càng sợ bị yêu khí ngộ thương. Giống như vụ tên béo ở trường thi lần trước, cô ta cũng trốn tránh đến nơi càng xa càng tốt.

Loại người sống dựa vào ánh mắt khao khát và sự ngưỡng mộ của người khác, một khi không có nó ở bên cạnh thì giống như bị lột xuống một lớp da, đi trên đường đến một phần khí thế cũng chẳng có. Lisa hiểu rất rõ.

May mắn vừa đi tới chân cầu thang thì bắt gặp mọi người trở về từ tiết thể dục. Trong đó còn có Haeun đang dựa vào tay vịn đi lên cầu thang, đầu gối bên trái có vết thương bị trầy da, đằng sau có một nữ sinh đỡ cô, bước đi rất chậm.

Lisa đang tính đi tới thì Baekmin bỗng từ đâu xuất hiện bước đến bên cạnh Haeun, nói với nữ sinh phía sau để mình lại dìu. Cô ta đỡ lấy cánh tay của Haeun, Haeun hơi nghiêng đầu nhìn. Lisa vẫn đứng ở vị trí ban đầu thu tất cả vào trong mắt.

Baekmin nói với Haeun cái gì đó, ngữ khí có vẻ rất hoà hợp, sau đó khoác tay cô đi về phía ban công. Haeun không từ chối, nhưng vẫn đi rất chậm. Dùng một tay khác chống lên tường, một đường được Baekmin đưa về lớp.

Học sinh trên đường ai cũng nhìn thấy.

Lúc Lisa vào lớp, Baekmin cũng vừa đi khỏi, haeun đã vào chỗ ngồi.

Vẫn đang trong giờ ra chơi, trong lớp mọi người rất ồn ào. Haeun một mình ngồi sắp xếp lại sách vở, vết thương trên đầu gối vẫn còn sưng đỏ, mấy nữ sinh xung quanh thì thầm thảo luận: "Baekmin khá tốt đó chứ....."

Lisa không nói lời nào quay về chỗ ngồi. Đang lục lọi cặp sách tìm băng cá nhân thì đột nhiên trước cửa lớp xuất hiện một người. Jungkook mang theo một hòm thuốc nhỏ tiến vào, nhìn thẳng về chỗ của Haeun, sau đó đem hòm thuốc đặt trên bàn cô. Haeun còn chưa kịp phản ứng lại thì cậu đã ngồi xổm xuống nói: "Đưa đầu gối đây tôi nhìn xem."

Nhóm nhỏ đang xì xào bên kia nhất thời im bặt. Haeun bị buộc phải xoay người khỏi gầm bàn. Jungkook đặt tay lên đầu gối bị thương, sau đó lấy thuốc và băng gạc từ trong hòm thuốc chậm rãi giúp cô ấy xử lí, động tác rất chậm cũng rất tỉ mỉ. Cả lớp không ai dám nói năng gì nữa. Haeun đặt hai tay lên ghế và mép bàn, im lặng nhìn cậu.

Sau khi xử lý tốt vết thương, Jungkook đứng dậy thu dọn hòm thuốc, không dài dòng nói: "Tan học ở lại lớp đợi tôi, tôi đưa cậu về."

Nói xong liền cầm hòm thuốc rời đi, cũng chẳng thèm cho Haeun thời gian trả lời. Cả quá trình kéo dài không quá năm phút. Mấy nữ sinh ngồi xung quanh Haeun nhướng mày nhìn nhau, bắn cho nhau một ám hiệu "ái muội chết mất thôi". Chỉ có Lisa đang đứng sững ở lối đi bị cậu bạn cùng bạn dùng ánh mắt tò mò quan sát.

"Nhìn cái gì?" Hồi lâu sau, cô mới ngồi trở lại vị trí. Hắn tránh né ánh mắt của cô rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc tan học, Lisa ra khỏi lớp đầu tiên. Cô không muốn biết Haeun lựa chọn ở lại hay rời đi, cũng không dám nghĩ đến. Nhưng bất ngờ là Haeun thế nhưng lại xin phép về sớm. Người tới đón cô không phải Jungkook mà là Baekmin.

Không biết Baekmin đã nói gì để thuyết phục Haeun, nhưng rõ ràng ngày hôm đó cô ta đã đâm sau lưng Haeun một nhát. Buổi tối, có một nữ sinh "vô tình" đăng tải một bức ảnh lên mạng, tiêu đề bài viết chẳng cần nhìn cũng biết không phải thứ tốt lành gì: Tình cờ bắt gặp một màn này ở trung tâm thương mại.......

Trong bức ảnh, ba nhân viên bán hàng đang vây quanh một nữ sinh ở quầy tính tiền, trên quầy đặt một chiếc vòng cổ chưa được gói lại, một nhân viên bảo an đứng bên cạnh dùng bộ đàm nói chuyện với cấp trên, còn Haeun ôm tay dựa vào quầy.

Vẻ mặt cô ấy rất lạnh nhạt, ngoài biểu tình không vui ra thì không nhìn ra được điều gì khác, động tác khoanh tay trông giống như tự vệ. Không thấy Baekmin đâu.

Bức ảnh này trong một buổi tối đã được học sinh trong trường chia sẻ hơn trăm lần. Nữ sinh kia khi được đám đông dò hỏi thì liền ba phải: Tôi cũng không rõ có chuyện gì xảy ra nữa. Cái vòng cổ đó được tìm thấy từ trong túi áo của Haeun.... Hình như là cậu ấy quên không trả tiền?

Được lắm, một lời vu khống cứ như vậy mà thành lập.

Chuyện về chiếc vòng cổ về sau đã được làm sáng tỏ. Nhưng rõ ràng người qua đường chẳng ai thèm quan tâm đến sự thật mà chỉ tự mình đưa ra kết luận. Bây giờ ngoài cái mũ "kẻ thứ ba", Haeun còn được ụp thêm cái danh "kẻ ăn cắp vặt".

Dù cho bản thân có là một người không màng danh lợi đến đâu thì đến một ngày nào đó cũng sẽ bị bức đến phát điên. Haeun chính thức sụp đổ vào tiết hai của ngày thứ sáu.

Lúc Lisa tìm thấy cô ở ngoài vườn hoa, cô đang khóc.

Nước mắt lặng lẽ rơi. Bóng dáng yếu ớt ấy thế nhưng lại ẩn ẩn cất giấu một cỗ ngạo khí cho dù trời có sập vẫn có thể một mình cáng đáng. Một bên tóc dài được vén sau tai trượt xuống, nước mắt từng hạt từng hạt chảy xuống mu bàn tay, lại từ mu bàn tay thấm ướt đầu gối. Cổ áo sơ mi và gấu váy khẽ run rẩy trong gió.

Chính vào lúc này Jungkook xuất hiện trước mặt Haeun.

Hai tay cậu đặt trong túi quần, cúi đầu nhìn bộ dáng đang khóc của cô. Dường như không phát hiện ra Lisa cũng đang ở đây, hoặc là nói cậu vốn không có ý định nhìn Lisa. Tay từ trong túi quần cậu đưa ra, quỳ một gối xuống đất, nắm lấy bàn tay của Haeun.

Haeun từ từ ngẩng đầu nhìn cậu.

Hình ảnh hai người ở bên nhau lãng mạn y như một thước phim trong phim thần tượng. Nữ chính yếu đuối ôn nhu và nam chính lãng tử quay đầu. Vành mắt Haeun đỏ ửng, mu bàn tay lẫn đầu gối đều ướt. Đến cả miếng băng gạc trên đầu gối cũng bị thấm ướt. Jungkook nhìn cô ấy, vươn tay phải gạt đi giọt nước mắt lăn dài trên má cô.

Haeun có chút ngượng ngùng né tránh động tác thân mật này, nước mắt lại rơi xuống một giọt.

Rớt trên tay của Jungkook.

Cậu nói gì đó với cô ấy.

Jeon Jungkook, cái người này một khi đã diễn thì có thể diễn đến xuất thần nhập hoá, nói năng trơn tru như thể đã được lên kịch bản sẵn từ trước. Mặc dù Lisa không nghe được bọn họ nói gì nhưng cũng có thể đoán đại khái mấy lời đó có bao nhiêu bùi tai. Haeun lắng nghe, khoé môi khẽ cong lên một chút.

Cậu lại lau nước mắt cho cô.

Giây tiếp theo, Jungkook đứng lên đỡ Haeun dậy.

Rồi kéo Haeun vào trong lòng mình. Trán Haeun vùi trong bờ vai Jungkook mà bàn tay cũng nhẹ nhàng đặt lên eo cậu.

Là ỷ lại. Là thứ tình cảm bộc phát sau khi được người khác an ủi. Là chính thức tiếp nhận đoạn tình cảm sống động như bức tranh này. Cho nên mới không do dự cùng cậu phối hợp.

Lisa hiểu.

Con gái rất dễ động lòng trong thời điểm yếu đuối. Sau khi bị Jungkook gián tiếp làm tổn thương hết lần này đến lần khác, lại được cậu đích thân đến xoa dịu mọi vết thương trong lòng. Bên ngoài trông có vẻ như rất vô hại nhưng thực chất Jungkook lại là một cao thủ lão luyện, tâm cơ sâu không lường được. Một người không rành chuyện tình cảm như Haeun cứ như vậy bị Jungkook thu phục. Chính vào lúc này cậu mới quay đầu nhìn về phía Lisa.

Đúng vậy. Vừa nhẹ nhàng vỗ vai an ủi Haeun, vừa nhàn nhạt nhìn Lisa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co