Chương 29
Mingyu và Haeun cùng đường nên hôm đó Mingyu đưa cô ấy về.
Buổi sáng ngày hôm sau, ở trường học.
Chuông báo vào lớp kêu lên hai lần, vẫn còn vang. Lana từ trong lớp đi vào nhà vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh nữ không có người. Lana chân trước vừa bước vào, Lisa liền chân sau theo tới. Cô ta đi tới gian thứ ba còn Lisa đứng ngay sau lưng ở buồng thứ hai. Lana vẫn chưa phát giác, vừa định khép cửa lại thì bị Lisa "ba" một tiếng chặn lại. Cô ta vừa nhận ra người đến là ai thì đồng tử lập tức co rút, Lisa nhanh chân lách người bước vào trong. Một tay bóp lấy cổ Lana đập thẳng vào vách ngăn, tay còn lại thì dứt khoát khoá cửa.
Trong không gian chật hẹp, Lana phát ra một tiếng nức nở, kinh hãi nhìn Lisa, Lisa hỏi: "Đau không?"
"Khụ.... khụ!"
Lisa lại hỏi: "Sợ không?"
"Khụ! Long.....khụ....."
Tay trái lại tăng thêm lực, Lana gần như trợn tròn mắt suýt lăn ra ngất. Lisa từ trong túi áo lấy ra một con dao tỉa lông mày dí sát vào tai cô ta: "Nước sông vốn không phạm nước giếng. Nhưng nếu có người dám động đến tao thì tao sẽ khoét mắt, rạch tai, cắt lưỡi cô ta. Con người tao vốn nóng tính sẵn, lại dễ xúc động. Nói được làm được. Bây giờ mày nghe hiểu điều tao nói chưa?"
Con dao cạo lông mày gần như là cào lên lỗ tai của lana, cô ta hoảng loạn gật đầu, Lisa nói tiếp:
"Người muốn trị tao ở cái trường này đâu chỉ có riêng mình mày, muốn nhìn thấy tao thất bại cũng không chỉ có mỗi mày. Bây giờ tao muốn mày đi nói với bọn chúng, mặc kệ là ghen tị hay là ghét bỏ, tốt nhất là cẩn thận cái miệng chó của chúng nó đấy. Bởi vì trước khi tao tốt nghiệp nhất định sẽ tận tâm tận lực giẫm đạp lên đầu lũ chúng mày, từ thành tích đến nhân duyên, kể cả là những người ở bên cạnh. Mỗi một thứ đều sẽ khiến chúng mày tự ti đến chết, để chúng mày biết ngoài khuôn mặt và cơ thể ra, những ưu thế còn sót lại duy nhất kia cũng sẽ đều bị tao giẫm lên hết. Không dám tìm người trả thù tao như mày thì tốt nhất là an an tĩnh tĩnh làm người thật thà một chút. Mắng chửi trong lòng cũng được, oán hận cũng tốt, nhưng đừng có để tao trông thấy. Bởi vì nếu có một ngày nào đó tao thăng tiến rồi thì nhất định sẽ quay lại nhổ nước bọt vào mặt chúng mày."
Lana nhắm chặt mắt, lỗ mũi hít thở khó khăn, mặt đỏ bừng, Lisa lại một lần nữa đập mạnh cô ta vào tường: "Mà mày!"
"Lịch sử đen của mày, lịch sử đen của thằng bạn trai bên ngoài trường của mày, lịch sử đen của đám hồ bằng cẩu hữu của mày, cũng sẽ giống như cái cổ của mày lúc này bị tao nắm chặt. Nếu mày dám xuyên tạc lời tao nói nửa phần hoặc là tính đi mách giáo viên, vậy tao chắc chắn có cách khiến mày phải thôi học. Còn có thể đảm bảo không có trường cấp ba nào trong thành phố này dám để mày nhập học. Mày đã hiểu rõ lợi hại trong việc này hay chưa? Học tỷ của tôi?"
Lana run rẩy gật đầu. Lúc này Lisa mới hài lòng thu tay lại. Lana vừa được thả ra liền ngã gục xuống bên cạnh bồn cầu, không nhịn được mà nôn mửa ra đất. Lisa nhét con dao cạo lông mày vào trong túi áo, mở cửa nghênh ngang đi ra ngoài.
Mà ở bên ngoài có một học muội không biết đã đứng bên cạnh bồn rửa tay từ lúc nào. Chắc là đã nghe thấy hết những lời đe doạ của Lisa nói trong buồng vệ sinh. Sắc mặt tái nhợt đầy sợ hãi, hai chân run rẩy như sắp ngã ngồi xuống đất, không dám rên một tiếng. Lisa chẳng buồn liếc mắt nhìn cứ thế rời đi.
Sau lần đó, Lana chỉ cần nhìn thấy Lisa là trốn bay trốn biến. Mặc dù mấy bài viết liên quan đến cô trên diễn đàn không giảm bớt là bao nhưng ít ra cũng sạch sẽ hơn trước. Một đám nam thanh nữ tú ngông cuồng chỉ dám trốn sau màn hình, nghĩ rằng bản thân cả đời này cũng sẽ không bị phát hiện cuối cùng cũng ý thức được Lisa là người như thế nào. Là kiểu người nếu như bị ép buộc thì so với ai cũng sẽ càng độc ác. Vì thế cả đám nhất thời như bị câm, ngoan như một đám trẻ sơ sinh.
Sớm biết thế này đã tốt. Đúng là bọn thiếu ngược.
Mà khí thế của Jungkook càng ngày càng tăng cao không thể với tới nữa rồi. Chuyện Lisa phản kích lại Lana đã lan truyền rộng rãi trong đám học sinh bình thường. Nhưng đám học sinh lớp mũi nhọn lại chẳng mấy ai để tâm. Bây giờ chuyện bọn họ càng quan tâm hơn là việc Jungkook áp đảo Wonwoo trên mọi phương diện. Nghe nói suất đề cử tuyển thẳng duy nhất của trường đại học danh tiếng cũng có thể tuột khỏi tay Wonwoo.
Danh ngạch đề cử này đối với Jungkook mà nói có lẽ cũng không quá quan trọng. Mục tiêu của cậu chưa chắc đã là trường đại học đó mà rất có thể bị bố mẹ ném ra nước ngoài lúc nào không biết (tất nhiên Baekmin cũng sẽ đi theo). Nhưng Lisa biết Wonwoo rất muốn vào trường đại học đó. Hiện giờ chỉ còn trông cậy vào viêcJungkook có ăn ở tử tế hay không, có cho Lisa mặt mũi hay không. Nếu Jungkook thật sự nhẫn tâm thì chắc chắn sẽ làm đến tận cùng.
Có điều chuyện liên quan đến Jungkook bây giờ Lisa cũng chẳng để tâm. Trận chiến giữa Jungkook và Wonwoo cũng là chuyện của bọn họ, lúc trước cô bị kéo vào giữa hai người còn chưa từng can thiệp thì càng đừng nói đến bây giờ sẽ không dại gì mà nhúng mũi.
Đầu tháng mười một, tiết trời mùa thu se se lạnh khiến cho áo đồng phục cũng dày lên một hai lớp áo len. Lisa đang nhận điện thoại của biên tập viên yêu cầu cô đi chụp một bộ ảnh cho bìa tạp chí mùa thu. Cô vừa nói chuyện điện thoại vừa đứng ở quầy của một tiệm cà phê gần trường gọi đồ uống. Vừa khéo gặp ba bốn fan trạch nam(*) đang cắm chốt tại chỗ đợi cô. Lisa gọi hai ly cappuccino, bọn họ cũng làm như vô ý gọi cappuccino rồi ngoan ngoãn đứng đằng sau nhìn cô. Lisa đang bận từ chối lịch trình của biên tập viên sắp xếp nên lười để ý đến họ, cầm hai ly nước rời đi.
(*)fan hâm mộ là trạch nam.
Kế bên tiệm cà phê là một hành lang triển lãm tranh. Haeun đang ngồi ở bên cạnh cửa sổ. Lisa đưa ly cà phê cho cô rồi nhìn về hướng Haeun đang nhìn, thuận miệng hỏi: "Nai?"
Bên kia là một bức tranh sơn dầu vẽ một con nai sừng tấm nhỏ đứng trong trời hoàng hôn mùa đông. Mặc dù nó mô tả một thế giới chỉ toàn băng và tuyết nhưng càng nhiều hơn lại là một phần bình yên ấm áp. Đặc biệt là chú nai con mới sinh kia, thật sự chọc người ta yêu mến.
Lisa không quá am hiểu hội hoạ nên ngoài cảm giác thoải mái ra không biết nên dùng từ nào để hình dung. Haeun chủ động giải thích: "Bức tranh này, là một nữ hoạ sĩ không biết tên vẽ con gái của cô ấy."
"Con gái cô ấy là một con nai?"
Haeun cười, nhận lấy ly cà phê, liếc Lisa một cái rồi tiếp tục xem tranh.
"Từ lúc mình có trí nhớ đã luôn trông thấy nó được treo ở đây. Chắc hẳn con gái cô ấy cũng tầm tuổi chúng ta."
"Còn mình cảm thấy bức tranh này càng thích hợp treo ở trong phòng cậu."
Haeun lắc đầu: "Nó thích hợp trưng bày trong tủ kính để cho nhiều người tới chiêm ngưỡng."
Vừa dứt lời, thì trông thấy ở ngoài cửa có một nhóm học sinh của lớp mũi nhọn từ cổng trường đi ngang qua. Chắc là mới tan học. Tầm mắt của Haeun cũng thu về, nhìn về phía cổng trường. Có người đang thân thiết giơ tay ra vẫy chào Haeun. Lisa nói: "Vậy mình đi trước đây."
"Cậu đừng đi."
......
Haeun gọi cô lại là bởi vì muốn sắp xếp cho Lisa một buổi gặp mặt nhỏ.
Mấy người tụ tập ở trong quán cà phê. Haeun với Lisa ngồi một bên còn ba người bạn tốt ở lớp mũi nhọn của Haeun ngồi ở phía đối diện. Ba người họ đều thuộc top 20 trong khối nhưng mỗi người đều có một tật xấu nghiêm trọng. Haeun thường giúp họ học bù những môn họ không tốt, còn lần này Haeun hy vọng bọn họ có thể dạy Lisa học những môn thế mạnh của mình.
"Cũng không phải là không được," Ngồi nói chuyện hết mười lăm phút, mới có một nữ sinh do dự nói, "Nhưng mà bọn mình cũng đã lên lớp 12 rồi. Tiến độ học của lớp mũi nhọn rất nhanh..... Haeun cậu cũng biết mà. Đến lúc đó chỉ sợ cả hai bên đều không lo nổi. Hay là hai cậu tìm một gia sư chuyên nghiệp đi."
Ý tứ chính là Lisa là gỗ mục không thể đẽo. Làm gì có ai nguyện ý lãng phí thời gian quý giá ở trên người cô ta chứ.
"Thực ra kết quả ra sao cũng không quá quan trọng. Mình nghĩ hay là mọi người cùng nhau học tập đi. Có chỗ nào không hiểu có thể giúp đỡ lẫn nhau. Mình cũng tiện giúp các cậu học bù mấy môn khác." Haeun trả lời.
Nữ sinh ngồi giữa nói: "Không phải bây giờ chúng ta vẫn thường học chung với nhau sao?" Cô ta nói xong lại liếc mắt nhìn Lisa, "Có điều bây giờ thêm cậu ấy nữa."
Lisa không thích giọng điệu của cô nàng nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn nhẫn nhịn không nói câu nào. Dĩ nhiên cũng sẽ không ở giờ phút này nổi cáu rồi đổ hết công sức nãy giờ xuống sông xuống biển, cho nên cô im lặng cúi đầu uống cà phê.
"Thực ra..... mình có đề nghị," Nữ sinh mở miệng đầu tiên nói, "Haeun, hay là cậu đi tìm mấy nam sinh ở lớp mình nhờ thử xem. Có lẽ sẽ tốt hơn. Bọn họ học giỏi hơn, với lại chắc chắn là sẽ đồng ý giúp Lisa...... chẳng hạn như Wonwoo."
"Ừm... hoặc là Jungkook."
Chết tiệt. Thế mà bọn họ lại dám nhắc đến hai cái tên cấm kị ở trong lòng Lisa và Haeun. Ngoài mặt Haeun rất bình tĩnh, Lisa cũng không có phản ứng gì. Còn ba nữ sinh kia như mở ra máy phát thanh tiếp tục nói: "Cậu ấy bây giờ không còn như hồi xưa nữa rồi. Là học thần đấy. Trước mắt người có năng lực tổng hợp mạnh nhất chính là Jungkook. Với lại nếu mà Haeun mở miệng nhờ cậu ấy giúp chắc cũng tiện."
"Chắc cũng tiện" ba chữ này, đúng là mang một tầng thâm ý khác.
Haeun không nói gì đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Mà ba nữ sinh kia bắt đầu tự mình ngồi tán gẫu. Lisa bên này ngồi làm cô gái văn tĩnh mười lăm phút cũng đủ lâu rồi. Lúc này mới chậm rãi đẩy ly nước lên phía trước một chút, dựa lưng vào ghế sô pha, hai tay đút trong túi áo, thoải mái thay đổi tư thế ngồi, mở miệng: "Có phải người có IQ cao thì EQ sẽ đặc biệt thấp hay không?"
Bọn họ sững sờ ngẩng đầu nhìn cô.
"Các cậu là bạn thân của Haeun à?"
Lisa hơi mỉm cười nhìn bọn họ, dịu dàng giống như cô MC trên chương trình truyền hình. Ba nữ sinh kia vẫn còn đang ngỡ ngàng, Lisa lại tiếp tục hỏi: "Hửm?"
"Ừ." Có một nữ sinh đáp lời.
"Vậy hẳn cũng phải phát hiện ra điểm bất thường trong mối quan hệ của cô ấy chứ. Mấy cậu chắc cũng nằm trong danh sách bạn bè của Haeun. Có phải hồi đó cái người rất lợi hại vừa rồi bởi vì muốn theo đuổi Haeun nên chủ động liên hệ với mấy cậu?"
"Cái này....."
"Lúc đó rõ ràng biết việc cậu ta theo đuổi Haeun là đẩy cô ấy vào tình thế bất lợi. Thế nhưng lại lựa chọn nói cho cậu ta biết toàn bộ sở thích của cô ấy. Chắc hẳn được cậu ta cho không ít lợi lộc nhỉ? Việc dư luận chèn ép Haeun, các cậu cũng phải gánh một phần trách nhiệm."
"Lisa. Cậu là người ngoài cuộc cậu không biết. Chuyện giữa Haeun và Jungkoook cậu cũng không hiểu rõ. Không có tư cách để lên án bọn tôi." Có người cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại, bắt bẻ.
"Đúng. Chính vì tôi không biết rõ cho nên tôi mới không bao giờ đứng trước mặt Haeun ăn nói bậy bạ. Mấy cậu tự nhận mình là bạn tốt của cô ấy lại càng không thể không hiểu rõ hơn tôi. Mà chuyện gần đây giữa Haeun và cái người đó nhắm mắt cũng có thể đoán ra được cái gì. Thế mà lại dám ngồi ở trước mặt Haeun hồn nhiên nhắc tới cậu ta. Đây là không thèm để ý đến cảm xúc của cô ấy đúng không?"
Lisa nói tới đây, liền khoanh tay: "Lúc từ chỗ người khác nhận được chỗ tốt chắc là rất an tâm hưởng thụ nhỉ? Đến lúc nhờ vả mấy cậu chút việc thì lại từng người từng người cố tình gây khó dễ. Cô ấy đối với mấy cậu cũng đâu có tệ. Thế nhưng lại biến mối quan hệ với cô ấy thành "cấu kết". Đã thế còn là kiểu cấu kết thượng đẳng của đám học sinh giỏi. Sao mấy cậu không chơi chung với Baekmin ấy? À. Cũng đúng. Baekmin chỉ thích chọn mấy cô em ở trong top 10 thôi. Mấy cậu ấy à... nhìn lên thì chẳng bằng ai nhìn xuống lại thấy không ai bằng mình. Tóm lại cũng chỉ là loại mặt hàng bị đào thải mà thôi."
"Lisa." Haeun bất ngờ lên tiếng kêu tên cô.
"Bọn mình không giúp cậu ta được đâu!" Một nữ sinh bị nói đến nỗi tai đỏ bừng, vừa thấy Haeun trở về, lập tức cầm lấy cặp sách đứng dậy, "Cậu ta chính là cái đức hạnh này. Căn bản không thể ở chung được."
Haeun cũng không khuyên bọn họ ở lại. Nữ sinh này đi khỏi, hai người còn lại cũng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau thu dọn đồ đạc, lúc đứng dậy khỏi ghế còn khuyên nhủ Haeun: "Cùng bọn mình đi thôi, Haeun."
Lisa chỉ ngồi nhàn nhã khuấy đồ uống trong ly của mình.
"Haeun! Chỉ bởi vì bây giờ cậu thân thiết với Lisa nên đám học sinh trong lớp mới nháo nhào đánh cược xem cậu có thể quay trở lại lớp hay không đấy. Cậu đừng quên tại vì cô ta nên cậu mới phải chuyển tới lớp thường!" Nữ sinh rời đi đầu tiên đang đứng ở trước cửa chờ lớn tiếng hét lên.
Ầm ĩ như vậy, khách khứa lẫn nhân viên phục vụ trong quán cà phê đều nhìn về phía này. Mà mấy học sinh cùng trường đang hứng thú dạt dào dỏng tai hóng hớt.
Bầu không khí trầm xuống một chút, Haeun đáp: "Mình sẽ trở lại."
Ba nữ sinh vốn tưởng đã khuyên được Haeun, đang định thở phào nhẹ nhõm thì Haeun tiếp tục nói: "Hơn nữa mình sẽ cùng Lisa trở lại."
Trong quán nhất thời vang lên tiếng xì xào bàn tán. Người đứng ở cửa cũng đã hoàn toàn chết tâm, vẫy tay rời đi. Hai nữ sinh còn lại cũng bất lực nói: "Vậy cậu nhớ bảo trọng. Bây giờ bọn mình cũng không biết nói gì với cậu nữa. Đừng để cô ta liên luỵ đến bản thân là tốt rồi."
Sau đó cũng rời đi.
Mà bầu không khí trong quán không còn tĩnh lặng như lúc đầu nữa rồi. Người có quan hệ hay không có quan hệ bây giờ đều ngửi thấy mùi thuốc súng. Có người đang bận gửi tin nhắn, có người lại bận bịu viết bài. Chỉ có Haeun vô tư dọn dẹp đồ trên bàn, nói: "Bọn mình cũng đi thôi."
"Mình đi thanh toán."
Lisa đến trước quầy thu ngân mới bình ổn lại được trái tim đang đập loạn của mình, tâm tình tốt đến nỗi suýt bật cười thành tiếng. Lúc này bị nhân viên nhắc nhở là đã có người giúp cô trả tiền rồi.
"Ai?"
Nhân viên phục vụ chỉ vào một hướng, chính là chỗ của ba người hâm mộ của cô. Bọn họ đang ngồi ở một góc ăn uống, trông thấy Lisa thì lập tức phấn khích vẫy vẫy tay.
"Tôi không quen bọn họ. Làm phiền chị giúp tôi trả lại tiền được không? Tôi tự mình trả."
Lisa vừa nói vừa cầm lấy ví. Nhưng đột nhiên trong đầu loé lên cái gì đó, lại quay đầu nhìn về phía ba anh chàng đang ngồi kia.
Áo đồng phục trên người bọn họ thêu mấy chữ học viện XX, là biểu tượng của trường đại học đó. Lúc đầu nhìn qua chỉ cảm thấy có chút quen mắt, bây giờ nhìn lại mới nhớ ra chính là cái trường đại học danh tiếng mà Wonwoo rất muốn vào.
"Phục vụ," Cô quay đầu, "Giúp tôi chọn ba món đồ uống, gì cũng được."
Đợi người phục vụ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì làm xong ba ly nước. Lisa bê lên đi về phía bàn của đám người đó.
Bọn họ từ xa nhìn thấy cô, hai mắt tức thì biến thành hình trái tim nhưng vừa trông thấy Lisa tiến lại gần thì lập tức trở nên căng thẳng. Lisa đi đến trước mặt bọn họ, đặt đồ uống lên bàn, trực tiếp hỏi: "Đại học Seoul ?"
"Hi...... Lisa......"
"Báo thứ hạng điểm thi đại học năm đó của mấy anh ra đây."
Bọn họ sửng sốt một lúc. Sau đó có một người lên tiếng đáp lại tiếng gọi của nữ thần: "Môn khoa học xếp thứ ba toàn tỉnh."
Người thứ hai đáp: "Môn xã hội đứng thứ năm toàn tỉnh."
Người thứ ba đẩy đẩy gọng kính, thâm tàng bất lộ trả lời: "Thành tích tổng hợp, top 10 toàn tỉnh."
Lisa hai mắt sáng ngời, hỏi: "Vậy mấy anh có rảnh giúp tôi học bù không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co