Truyen3h.Co

oneshot (h văn)

vợ bạn

iseenobodybutyou

cô bước vào phòng ngủ tầng hai của biệt thự. ánh đèn vàng ấm áp từ ngoài vườn hắt qua cửa kính lớn, phủ lên thân hình cô một lớp sáng dịu dàng. nhã tịnh mặc chiếc váy ngủ mỏng, bước chân nhẹ nhàng. minh viễn đứng sau lưng vợ, hai tay vòng qua eo cô, kéo cô sát vào lòng. anh hôn nhẹ lên vai cô, giọng trầm ấm:

"em đẹp quá..."

nhã tịnh khẽ mỉm cười, tựa lưng vào ngực chồng. anh xoay cô lại, dẫn cô đến trước cửa kính lớn. anh kéo váy ngủ cô lên, đặt hai tay cô chống lên kính. nhã tịnh cong người theo bản năng, ngực cô dán sát vào mặt kính lạnh ngắt. hai bầu ngực đầy đặn bị ép dẹt, núm hoa cương cứng cọ vào bề mặt trong suốt khiến cô khẽ run lên vì khoái cảm.

minh viễn đứng sau. anh vuốt ve hông vợ, tay luồn xuống dưới vuốt ve âm hộ đang ướt át. "em ướt nhiều thế này..." anh thì thầm, rồi từ từ đẩy vào. nhã tịnh cắn môi, một tiếng rên dài đầy sướng khoái thoát ra khi anh lấp đầy cô. anh nhịp nhàng, chậm rãi lúc đầu, rồi dần mạnh hơn. mỗi cú thúc đều chạm sâu, khiến ngực cô cọ mạnh hơn vào kính.

"anh... sâu quá..." nhã tịnh thở dốc, giọng the thé vì khoái cảm. cô cong người nhiều hơn, mông đẩy ra sau đón từng nhịp. minh viễn siết chặt hông vợ, một tay luồn xuống vuốt ve hột dâm.

nhã tịnh gật đầu, mắt nhắm nghiền. "sướng... chồng làm em sướng quá..." cô run lên từng đợt, khoái cảm dâng trào. minh viễn tăng tốc, cuối cùng bắn vào trong cô. anh ôm chặt vợ từ phía sau, hôn lên tóc cô. hai người đứng yên hồi lâu, tận hưởng hơi ấm của nhau.

ngày hôm sau, nhã tịnh dậy sớm chuẩn bị cho bữa tiệc diễn ra ở sân sau biệt thự, ánh đèn vàng treo dọc hàng cây, tiếng nhạc nhẹ hòa cùng tiếng cười nói rôm rả. nhã tịnh mặc chiếc váy trắng mỏng nhẹ, ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường cong mảnh mai. mái tóc cô búi gọn để lộ chiếc cổ trắng ngần, chỉ điểm một đôi khuyên tai ngọc trai nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn. cô tất bật mang món ăn ra từ bếp, bước chân thoăn thoắt nhưng vẫn giữ được dáng vẻ duyên dáng hiếm ai làm được khi bận rộn.

không ít vị khách, cả nam lẫn nữ, đều khẽ nhìn theo cô mỗi khi cô đi ngang qua. một vài người khác trầm trồ nhỏ hơn, ánh mắt không giấu được sự chú ý.

trong đám đông ấy, có một người đàn ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát từ xa - vĩ thành.

anh ngoài ba mươi, dáng người cao lớn, vai rộng, mặc sơ mi tay dài xắn nhẹ lên cẳng tay để lộ những đường gân rắn rỏi. khuôn mặt anh có những đường nét sắc sảo của một người đàn ông trưởng thành. sống mũi cao, hàm góc cạnh, đôi mắt sâu với ánh nhìn điềm tĩnh, kiểu ánh mắt đã quen với việc quan sát và ra quyết định hơn là bị cuốn theo cảm xúc nhất thời. nụ cười của anh hiếm khi xuất hiện, nhưng mỗi lần nở ra lại có sức nặng riêng, đủ khiến người đối diện khựng lại một nhịp. anh là tổng giám đốc một công ty nội thất lớn, phong thái điềm đạm, ít nói, nhưng chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến không khí xung quanh trở nên khác, thứ khí chất người ta hay gọi là "sức hút của đàn ông từng trải", không cần cố gắng vẫn khiến ánh mắt người khác dồn về phía mình.

vĩ thành vốn không định chú ý đến ai đặc biệt trong bữa tiệc tối nay. anh đến vì phép lịch sự với chủ nhà, định bụng chào hỏi vài câu rồi về sớm. nhưng khi đang đứng nói chuyện công việc với một người quen, ánh mắt anh vô tình lướt qua sân sau, đúng lúc nhã tịnh cúi người đặt khay trái cây xuống bàn, một lọn tóc khẽ rơi xuống má, cô đưa tay vén lại bằng một động tác rất tự nhiên, không hề biết có người đang nhìn mình.

chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn. nhưng không hiểu sao, ánh mắt anh không rời đi ngay như mọi lần.

câu chuyện đang dở dang với người quen kéo dài thêm vài phút, và khi anh quay lại thì thấy khay trái cây nặng có vẻ khiến cô hơi lúng túng giữa đám đông đang chen nhau lấy đồ ăn. anh bước tới, không phải vì tính toán gì, chỉ đơn giản là theo phản xạ của một người quen giúp đỡ người khác. "để anh." anh đỡ lấy một góc khay, giọng trầm và nhẹ, không cố tỏ ra thân thiết.

nhã tịnh hơi bất ngờ, ngẩng lên nhìn anh. "cảm ơn anh." cô đáp, giọng lịch sự nhưng cũng thoáng chút ngại ngùng trước sự xuất hiện đột ngột của một người lạ có gương mặt khiến người ta phải nhìn thêm lần nữa.

họ đặt khay xuống bàn cùng nhau, khoảng cách gần đến mức nhã tịnh thoáng ngửi được mùi hương gỗ trầm nhè nhẹ từ áo anh. cả hai trao đổi vài câu ngắn, vô tình nhắc đến công ty của anh, rồi vô tình nhắc đến việc cô phụ chuẩn bị tiệc hôm nay. không ai chủ đích kéo dài cuộc trò chuyện, nhưng cũng không ai vội vàng kết thúc nó.

anh không nói gì vượt quá phép lịch sự. chỉ là, trong lúc trò chuyện, ánh mắt anh vô tình dừng lại hơi lâu một chút nơi khóe môi cô khi cô cười. bản thân anh cũng không chắc đó là cố ý hay chỉ là phản xạ tự nhiên trước một điều gì đó đẹp một cách yên tĩnh, không phô trương.

minh viễn uống nhiều, cười nói vui vẻ với bạn bè suốt buổi tiệc. đến gần khuya, anh gục xuống ngủ thiếp trên ghế sofa ngoài hiên, mặc kệ tiếng nhạc và tiếng cười nói vẫn tiếp tục rôm rả ở sân sau.

nhã tịnh bận rộn dọn dẹp gần hết buổi tối, đến lúc này mới thấy người nóng bừng, một phần vì chạy qua chạy lại trong bếp, một phần vì không khí đông người ngột ngạt. cô lặng lẽ tách khỏi đám đông, không ai để ý, đi lên cầu thang dẫn ra ban công tầng thượng để hóng chút gió.

ban công khá rộng, vắng người vì hầu hết khách khứa đều tụ tập ở sân dưới. gió đêm mát lạnh thổi qua, mang theo tiếng nhạc và tiếng cười nói vọng lên khe khẽ, nghe xa xăm như thuộc về một thế giới khác. nhã tịnh tựa tay vào lan can, ngửa mặt đón gió, để nó thổi tung vài lọn tóc lòa xòa trước trán. cô nhắm mắt một lúc, tận hưởng khoảng lặng hiếm hoi giữa một buổi tối bận rộn.

vĩ thành rời sân tiệc cũng không phải vì cố ý tìm cô. anh chỉ đơn giản thấy hơi ngột với không khí ồn ào dưới đó, muốn lên tầng trên gọi một cuộc điện thoại công việc cho yên tĩnh. khi bước ra ban công, gọi xong cuộc gọi, anh mới nhận ra có người đã đứng đó từ trước.

"em cũng lên đây hóng gió à?" anh hỏi, hơi bất ngờ khi nhận ra là nhã tịnh, giọng trầm và tự nhiên, không có chút dụng ý nào.

nhã tịnh quay lại, hơi giật mình vì không nghĩ sẽ gặp lại anh ở đây. "em thấy trong đó hơi ngột nên lên nghỉ chút." cô đáp, khẽ cười, cố giữ vẻ tự nhiên dù trong lòng có chút bối rối.

anh đứng cách cô một khoảng vừa phải, tựa vào lan can bên cạnh, mắt nhìn ra khu vườn tối om phía dưới thay vì nhìn cô. "cả buổi tối em chạy tới chạy lui, chắc mệt lắm." anh nói, giọng nhẹ như đang nhận xét một chuyện hiển nhiên chứ không phải đang bắt chuyện.

"cũng không có gì ạ, thỉnh thoảng mới như vậy." nhã tịnh đáp, rồi vì phép lịch sự, cô hỏi lại: "anh không ở dưới đó tiếp khách sao?"

"xuống đó lại phải nói chuyện phiếm." anh khẽ nhún vai, một cử chỉ hiếm khi thấy ở người có vẻ ngoài nghiêm túc như anh. câu trả lời khiến nhã tịnh bật cười nhỏ, không khí giữa hai người tự nhiên dịu lại.

họ đứng cạnh nhau, không ai chủ đích bắt chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn, về công việc, về buổi tiệc, về những chuyện không đầu không cuối. gió đêm cứ thế thổi qua, kéo dài khoảng lặng giữa hai người thành một thứ gì đó dễ chịu hơn là ngượng ngùng.

đến một lúc, một cơn gió mạnh hơn thổi qua, cuốn một lọn tóc bay ngang mặt nhã tịnh. cô theo phản xạ đưa tay lên vén, nhưng chưa kịp chạm tới thì bàn tay vĩ thành đã khẽ đưa tới trước, nhẹ nhàng gạt lọn tóc ấy ra sau tai cô, một hành động bản năng hơn là tính toán, giống như người ta vô thức đỡ một vật sắp rơi.

cả hai đều khựng lại trong tích tắc.

vĩ thành nhận ra hành động của mình có phần đường đột, khẽ rụt tay lại, nhưng ánh mắt anh vẫn chưa kịp rời khỏi gương mặt cô. nhã tịnh ngước lên nhìn anh, tim đập nhanh hơn một nhịp, không hiểu vì gió đêm hay vì khoảng cách giữa hai người bỗng nhiên gần đến vậy.

không ai lên tiếng phá vỡ khoảnh khắc ấy.

khoảng lặng kéo dài thêm vài giây, đủ lâu để cả hai đều nhận ra có điều gì đó đang thay đổi trong không khí giữa họ. nhã tịnh định mở lời, có lẽ để nói một câu gì đó xã giao cho bớt ngượng, nhưng chưa kịp cất tiếng thì đã thấy vĩ thành khẽ nghiêng người về phía mình.

anh không vội. ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô một chút, như đang hỏi một câu không lời, và khi không thấy cô lùi lại, anh mới cúi xuống.

nụ hôn rất nhẹ, gần như chỉ là một cái chạm môi thoáng qua, đủ để cả hai cùng khựng lại trong khoảnh khắc đó. gió đêm vẫn thổi, tiếng nhạc dưới sân vẫn vọng lên khe khẽ, nhưng dường như mọi âm thanh xung quanh đều lùi ra xa, chỉ còn lại nhịp tim đang đập nhanh của hai người.

nhã tịnh khẽ nhắm mắt, tay vô thức nắm nhẹ lấy thành lan can để giữ thăng bằng cho chính mình. cô không đẩy anh ra, cũng không đáp lại ngay, chỉ đứng yên trong khoảnh khắc mong manh ấy, để mặc cảm giác lạ lẫm nhưng không hề khó chịu lan tỏa.

vĩ thành là người rời đi trước, chỉ lùi lại một khoảng rất nhỏ, đủ để nhìn rõ phản ứng của cô. hơi thở anh không đều như thường lệ. "xin lỗi," anh nói khẽ, giọng trầm hơn mọi khi, "anh không định..."

anh bỏ lửng câu nói, không chắc nên giải thích thế nào cho một hành động mà chính anh cũng không lường trước.

nhã tịnh mở mắt, nhìn anh, gương mặt vẫn còn thoáng ửng đỏ dưới ánh đèn mờ từ xa hắt lên. cô không nói gì ngay, chỉ khẽ cắn môi, ánh mắt tránh né một chút rồi lại quay về phía anh, như đang cố tìm một câu trả lời hợp lý cho chính cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng mình.

vĩ thành không chờ cô tìm được câu trả lời. anh cúi xuống lần nữa, nụ hôn lần này sâu hơn, mang theo sự kiềm chế đang dần tan vỡ. tay anh đặt lên eo cô, eo nhỏ đến mức anh chỉ cần hai bàn tay là có thể ôm trọn. nhã tịnh khẽ run, nhưng môi cô lại hé ra đáp lại anh. nụ hôn dần cuồng nhiệt. anh siết eo cô chặt hơn, kéo cô sát vào ngực mình.

"em..." anh thì thầm giữa những nụ hôn, giọng khàn đặc. anh xoay cô lại, để cô tựa lưng vào lan can, mặt hướng ra khoảng tối của vườn sau. từ ban công tầng thượng, họ có thể nhìn thấy vài người khách vẫn còn đứng nói chuyện dưới sân, tiếng cười nói vọng lên rõ ràng hơn. nhã tịnh khẽ hoảng, nhưng vĩ thành đã kéo váy cô lên chậm rãi, tay vuốt ve lưng cô, lưng thon dài, đường cong mượt mà chạy xuống eo nhỏ và mông tròn.

anh cởi quần mình, con cặc cứng ngắc cọ nhẹ vào giữa hai chân cô. anh không đẩy ngay, chỉ cọ chậm rãi, để đầu khấc bóng loáng nước nhờn quệt qua âm hộ ướt át của cô. "em ướt nhiều quá..." anh thì thầm vào tai cô, giọng trầm ấm, một tay vuốt ve eo nhỏ của cô.

nhã tịnh cắn môi, tim đập thình thịch khi cảm nhận kích thước của anh, to và dài hơn hẳn minh viễn. anh từ từ đẩy vào, từng centimet một, chậm rãi để cô thích nghi. nhã tịnh khẽ rên, hai tay bấu chặt lan can. dáng vẻ của cô lúc này đẹp đến nao lòng: mái tóc búi lòa xòa vài lọn, chiếc cổ trắng ngần ngửa ra sau, lưng cong nhẹ, eo nhỏ bị anh siết trong lòng bàn tay, mông tròn hơi cong ra sau đón anh.

"anh... to quá..." cô thì thầm, giọng run run. trong đầu nhã tịnh lúc này chỉ có một suy nghĩ rõ ràng: anh to hơn chồng cô rất nhiều, và cảm giác đầy đặn, sâu thẳm này khiến cô sướng hơn hẳn những lần với minh viễn.

vĩ thành nhịp chậm, từng cú thúc sâu nhưng nhẹ nhàng, tay anh vuốt ve lưng cô, hôn lên vai cô. "lưng em đẹp quá..." anh thì thầm, giọng đầy khen ngợi. anh tăng nhịp dần, nhưng vẫn giữ sự dịu dàng, tay khẽ tát nhẹ vào mông cô như một lời vuốt ve.

nhã tịnh rên rỉ nhỏ, cơ thể run lên từng đợt. "anh... sướng quá... em không chịu nổi..." cô cầu xin khẽ, mông khẽ đẩy ra sau theo bản năng. dáng vẻ của cô lúc bị đụ thật quyến rũ: đôi chân dài khẽ run, eo nhỏ uốn éo, lưng cong mềm mại, ngực đầy cọ vào lan can theo từng nhịp.
vĩ thành siết eo cô chặt hơn một chút, nhịp sâu hơn. "em nói đi. em sướng hơn khi làm với anh phải không?"

nhã tịnh gật đầu, mắt long lanh. "anh to hơn... em sướng hơn nhiều..."

anh tiếp tục nhịp chậm, sâu, tận hưởng từng giây cơ thể cô siết chặt lấy mình, trong khi dưới sân vẫn vang lên tiếng cười nói của những vị khách vô tình không hay biết gì.

vĩ thành siết nhẹ eo nhỏ của nhã tịnh, nhịp đẩy chậm rãi nhưng sâu. mỗi lần anh rút ra một chút rồi đẩy vào lại, anh đều cảm nhận rõ ràng sự siết chặt kỳ lạ từ bên trong cô. anh khẽ thở dốc, giọng trầm thấp bên tai cô:

"em khít quá... đã có chồng rồi sao lồn em vẫn chặt thế này? chồng em không đụ em thường xuyên hay sao mà em siết anh chặt đến mức này?"

nhã tịnh cắn môi mạnh, mặt đỏ bừng. cô không trả lời được, chỉ rên khẽ trong cổ họng. dáng vẻ của cô lúc này đẹp đến mê hoặc: mái tóc búi lòa xòa vài lọn vì gió đêm, chiếc cổ trắng ngần ngửa ra sau, lưng thon dài cong mềm mại theo từng nhịp, eo nhỏ bị hai bàn tay to lớn của anh ôm trọn, còn bờ mông căng tròn, trắng mịn hơi hồng lên vì những cái tát nhẹ trước đó. mỗi khi anh đẩy sâu, mông cô khẽ rung nhẹ, đường cong hoàn hảo như được điêu khắc.

anh vuốt ve bờ mông ấy bằng lòng bàn tay rộng, ngón tay ấn sâu vào da thịt mềm mại. "đẹp thế này mà chỉ để cho chồng em làm thì phí quá..."

vĩ thành chậm rãi rút ra gần hết, chỉ để đầu khấc còn kẹt lại trong cô, rồi từ từ đẩy sâu trở lại, tận cùng. anh lặp lại động tác ấy nhiều lần, như đang thưởng thức từng centimet siết chặt và nóng bỏng của cô. nhã tịnh run lên từng đợt, hai tay bấu chặt lan can đến trắng khớp ngón tay. cô rên rỉ: "anh... chậm thôi... em sợ..."

anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên lưng cô, môi lướt dọc theo đường cong xương sống. một tay anh luồn xuống phía trước, ngón tay khéo léo vuốt ve hột dâm đang sưng mọng. "anh chạm được những chỗ chồng em không với tới phải không? nói đi."

nhã tịnh cắn chặt môi, hai tay bấu mạnh vào lan can đến mức khớp ngón tay trắng lại. cơ thể cô run lên từng đợt theo nhịp chậm nhưng sâu của anh. sau vài giây giằng xé, cô mới thở dốc, giọng nhỏ, đứt quãng, vừa xấu hổ vừa không kiềm được khoái cảm: "ưm... anh đâm sâu hơn chồng em."

vĩ thành tăng nhịp nhẹ, nhưng vẫn giữ sự dịu dàng, từng cú thúc đều được anh kiểm soát tốt. anh siết chặt bờ mông căng tròn của cô, hai tay bóp mạnh một chút rồi buông ra, để lại những vết hồng nhẹ trên da trắng. gió đêm thổi qua ban công, mang theo tiếng cười nói từ dưới sân vọng lên, nhắc nhở họ rằng chỉ cần một ai đó ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy bóng dáng hai người đang quấn lấy nhau.

nhưng chính sự nguy hiểm ấy lại khiến nhã tịnh càng run lên vì khoái cảm. cô cong người nhiều hơn, mông đẩy ra sau đón anh, eo nhỏ uốn éo theo nhịp. vĩ thành rên khẽ, giọng khàn đặc:

"em nhìn em này.... bị bạn của chồng đụ trên ban công mà vẫn cong mông ra đón anh thế này. lồn em siết anh chặt quá..."

anh rút ra hoàn toàn, xoay cô lại đối diện mình. nhã tịnh thở dốc, đôi mắt long lanh dục vọng. anh nâng một chân cô lên, đặt lên thanh lan can, rồi đút vào lại từ phía trước. tư thế này khiến anh chạm sâu hơn, và anh có thể nhìn rõ gương mặt đỏ bừng, đôi môi hé mở rên rỉ của cô.

"nhìn anh này..." anh thì thầm, nhịp đẩy chậm nhưng mạnh. "anh muốn nhìn em sướng vì anh."

nhã tịnh ôm lấy cổ anh, móng tay khẽ cắm vào vai anh. cơ thể cô nóng ran, run lên từng đợt theo nhịp đẩy sâu của vĩ thành. cô rên rỉ cầu xin khẽ bên tai anh, giọng đứt quãng vì khoái cảm:

"anh... mạnh nữa đi... em sắp ra rồi... anh bắn vào trong em đi..."

vĩ thành siết chặt eo nhỏ của cô bằng hai bàn tay lớn, hơi thở anh cũng trở nên dồn dập. anh hôn cô sâu, nuốt lấy những tiếng rên của cô vào trong miệng mình, lưỡi quấn quýt không buông. con cặc to lớn của anh liên tục chạm vào điểm sâu nhất mà cô chưa từng cảm nhận rõ đến thế, mỗi cú thúc đều chậm nhưng mạnh, như muốn khắc sâu dấu vết của mình vào trong cô.

"em dâm quá..." anh thì thầm giữa những nụ hôn, giọng khàn đặc đầy dục vọng. "có chồng rồi mà còn van anh bắn tinh vào trong lồn em... đồ dâm đãng."

nhã tịnh không trả lời được, chỉ cắn chặt vai anh, thân thể run bần bật. khi khoái cảm dâng đến đỉnh điểm, cô cong người mạnh mẽ, âm đạo siết chặt lấy anh như muốn vắt kiệt mọi thứ. cô đạt cực khoái mạnh mẽ, nước dâm tràn ra, ướt đẫm đùi cả hai người.

vĩ thành gầm khẽ trong cổ họng, siết eo cô rồi bắn tinh nóng hổi dày đặc sâu vào trong cô, như thể muốn lấp đầy hoàn toàn người phụ nữ đẹp đẽ này.

hai người đứng ôm nhau hồi lâu trên ban công, gió đêm mát lạnh thổi qua thân thể còn nóng bỏng và mồ hôi nhễ nhại. vĩ thành vẫn còn nguyên trong cô, một tay vuốt ve lưng thon dài của nhã tịnh, tay kia vuốt ve eo nhỏ, hôn nhẹ lên tóc cô.

nhã tịnh nép chặt vào ngực anh, thở dốc, mặt vùi vào cổ anh. trong lòng cô lúc này là sự hỗn loạn ngọt ngào, khoái cảm chưa từng có xen lẫn với một chút day dứt nhỏ nhoi, day dứt vì cô vừa để một người đàn ông khác chiếm hữu mình ngay trong chính ngôi nhà của hai vợ chồng cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co