Look - at - me
Look at me
Hãy nhìn tớ đi... Làm ơn hãy nhìn tớ đi... Cậu chưa bao giờ nhìn tớ... Chưa bao giờ... Chúng ta đang hẹn hò thế nhưng... Cậu chưa từng nhìn tớ... Thậm chí sau kỉ niệm hai tháng của tụi mình, cậu vẫn chưa hề nhìn tớ.
Tớ có thể hiểu mỗi khi cậu không nhìn tớ lúc chúng ta ở trong lớp. Chúng ta đã hứa mà phải không? Chúng ta hứa rằng sẽ hạn chế đến mức thấp nhất hành động nghiêng đầu lén nhìn nhau trong lớp học? Cậu đã bắt tớ phải hứa không được nói cho bất kì ai biết rằng chúng ta đang hẹn hò, kể cả anh bạn thân Leeteuk của tớ hay thậm chí là người chị song sinh Yuri... Chúng ta đã giữ được bí mật này cũng khá lâu rồi đấy.
Và mỗi khi tớ đưa cậu về nhà, cậu chỉ cho phép tớ nắm tay. Và thậm chí người chủ động luôn luôn là tớ. Không bao giờ là cậu cả. Và những lúc tớ trò chuyện với cậu trong lúc chờ xe buýt, cậu cũng không hề nhìn vào tớ nữa... Không bao giờ. Lúc nào cậu cũng chỉ nhìn xuống hai bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng ta. Còn nếu không thì, cậu lại ngó sang chỗ khác. Hay cậu lại ngắm nhìn bầu trời. Hoặc lại cúi đầu nhìn mặt đất. Nhưng không bao giờ nhìn vào tớ cả.
===
Cậu có biết tớ yêu cậu đến dường nào không?
Cậu có biết rằng ánh mắt của tớ vẫn luôn hướng về cậu không? Kể từ ngày đầu tiên đi học, gặp mặt cậu, lúc nào tớ cũng chỉ hướng về phía cậu. Cậu có biết đã bao lần tớ “vô tình” đi ngang qua lớp cậu chỉ để ngắm nhìn cậu không?
Cậu có biết tớ đã hạnh phúc dường nào khi biết rằng năm học sau đó chúng ta được học chung lớp không?
Cậu có biết tớ đã phải trằn trọc bao đêm, phải khó khăn lắm tớ mới có đủ dũng khí để tỏ tình với cậu không?
Tớ còn nhớ rất rõ lúc đó, cả hai chúng ta đều mặc đồng phục, những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, những chiếc lá vàng và mái tóc vàng óng của cậu tung bay trong gió. Và tớ đã bày tỏ tình cảm của mình. Nói ra những tình cảm mà tớ đã cất giữ trong suốt một năm rưỡi...
Cậu đồng ý. Nhưng lúc đó cậu cũng không nhìn vào tớ.
===
Và giờ đây, khi chúng ta tay trong tay tản bộ, tớ không thể nào ngăn mình tự hỏi xem liệu cậu có thật sự yêu tớ hay không. Chúng ta chỉ mới nắm tay nhau. Chỉ có thế. Không hơn không kém. Cậu chưa từng cho phép tớ hôn cậu. Cậu cũng chưa hề để tớ được ôm cậu. Này, tớ thậm chí còn không thể đứng cạnh cậu nữa; lúc nào cậu cũng hoặc đứng trước tớ một chút, hoặc đứng sau tớ một tẹo. Tớ là gì đối với cậu chứ?
Hở... Ồ vậy là giờ cậu cho phép tớ quàng tay quanh cậu ư? Dưới cơn mưa nặng hạt và cơn gió ào ào thổi qua? Cậu không nhận ra với tớ cậu có ý nghĩa đến thế nào sao? Làm sao mà tớ lại sẵn sàng để mình bị ướt chỉ để có thể che chở cho cậu bằng chiếc áo khoác của mình? Cậu có biết tớ vui sướng đến mức nào khi cuối cùng tớ cũng đã có thể gần gũi với cậu hơn một chút? Nhưng tất nhiên, cậu vẫn sẽ không nhìn tớ...
===
Cậu có biết là cậu trông rất dễ thương khi mặc bộ pyjamas của tớ không, mái tóc ướt bao phủ lấy khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của cậu. Tớ muốn hôn cậu. Tớ thật sự thật sự rất rất rất muốn hôn cậu... Cậu sẽ cho phép tớ chứ? Sau khi tớ lau khô người và thay đồ... Chúng ta có thể hôn nhau không?
Câu biết đấy, tớ đã nhìn thấy... Tớ đã thấy đôi mắt cậu nhanh chóng hướng sang hướng khác khi tớ bước vào phòng. Sao cậu lại làm thế chứ? Sao hai tháng trước cậu lại đồng ý trong khi có vẻ cậu thậm chí còn không thích mỗi khi ở cạnh tớ? Sao cậu lại ở đây trong khi có vẻ cậu không hề muốn chút nào? Sao cậu lại không lắc đầu từ chối khi tớ hỏi liệu cậu có muốn ngủ lại đây không? Tớ không thể hiểu được cậu...
===
Và cậu làm thế này chỉ vì tớ đã đề nghị sao? Cậu luôn là một học sinh ngoan ngoãn. Luôn làm theo những gì mà thầy cô và người lớn bảo... Phải chăng cậu đồng ý làm bạn gái tớ chỉ vì làm thế thì tớ sẽ không bị tổn thương? Phải vậy không? Cậu có biết rằng điều này còn làm tớ đau lòng nhiều hơn cả việc cậu thẳng thắn từ chối tớ? Tớ nghĩ mình sẽ hiểu... Nếu cậu nói rằng cậu không có cảm giác như tớ, tớ sẽ vượt qua được nỗi đau đó. Nhưng... Cậu thật độc ác... Thật độc ác... Nhưng tớ yêu cậu...
===
Hãy bảo tớ dừng lại đi... Làm ơn... Tớ không muốn làm thế này đâu... Tớ không muốn hôn cậu khi cậu không nhìn lại tớ... Đấu tranh đi... Đẩy tớ ra xa đi... Gì cũng được... Chỉ là... Chỉ là hãy ngăn tớ đừng hôn cậu nữa... Làm ơn mà... Bắt tớ ngừng lại đi...
Tại sao... Tại sao cậu lại để tớ làm thế với cậu? Tại sao cậu lại để tớ chạm vào cậu như thế? Tại sao cậu chỉ nằm đó? Tớ đã đúng đúng không? Cậu không muốn làm tổn thương tớ đúng không? Cậu nghĩ rằng làm thế này thì tớ sẽ không đau lòng sao? Ừm cậu lầm rồi... Đau lắm đấy... Tớ không thể chịu đựng được nữa...
===
Tại sao?! Tại sao?! Không phải là cậu sẽ hài lòng khi chúng ta không còn ở bên nhau nữa sao? Không phải là sẽ tốt hơn nếu chúng ta mỗi người một con đường sao? Tại sao cậu lại tiếp tục làm tớ đau thế này? Cậu thích thú đến thế sao?
Gì chứ... Cậu... Cậu yêu tớ? Tớ không hiểu... Hãy nhìn thẳng vào tớ và nói cậu yêu tớ... Nếu thật sự yêu tớ, hãy nhìn vào mắt tớ và nói rằng cậu yêu tớ... Tớ không thể biết được cậu cảm thấy thế nào, hay cậu đang nghĩ gì nếu cậu không nhìn tớ và nói...
Ngừng lại... Đừng khóc nữa...Nghe này tớ xin lỗi! Tớ đã sai rồi! Tớ xin lỗi... Lẽ ra tớ không nên... Tớ xin lỗi vì đã khiến cậu khóc... Tớ xin lỗi vì đã quá áp đặt cậu... Làm ơn mà... Lẽ ra cậu phải nói cho tớ biết... Lẽ ra cậu phải bảo tớ ngừng lại... Tớ sẽ không bao giờ làm gì khiến cậu tổn thương...Tớ sẽ làm tất cả những gì cậu muốn tớ làm... Và nếu cậu bảo tớ ngừng lại, tớ sẽ làm theo... Vậy tại sao cậu lại không nói? Cậu có yêu tớ chăng?
Sao cậu lại xin lỗi? Tại sao? Tại sao cậu lại không thể nhìn thẳng vào mắt tớ? Vì thế ư? Có thiệt không? Cậu... Cậu đang nghiêm túc đó chứ? Cậu thực sự yêu tớ nhiều đến thế sao? Cậu yêu tớ nhiều đến mức nếu nhìn thẳng vào mắt tớ, cậu sẽ mắc kẹt trong đó? Cậu không đùa với tớ đấy chứ?
Ôi trời... Cậu không nói dối... Đôi mắt trong veo của cậu sẽ không bao giờ nói dối tớ... Vậy là... Vậy đó chính là lí do mà lúc nào cậu cũng có vẻ mơ màng sao? Những lúc như thế là vì cậu đang nghĩ đến tớ ư? Tớ đã nghĩ... Tớ đã nghĩ rằng... Cậu chưa từng nói với tớ điều đó? Làm thế nào mà tớ biết được? Điều đó đâu có gì là kỳ cục... Không hề... Tin tớ đi... Cậu không kỳ lạ... Không hề... Thật sự thì... Tớ... Tớ thích điều đó... Tớ thích ánh mắt mơ màng của cậu... Rất dễ thương... Cậu biết không?
Cậu biết đó lúc nào tớ cũng đã cư xử rất kì quặc... Tớ đã làm thế... Cho dù tớ đã hứa là sẽ không bao giờ khiến cậu buồn... Nhưng chỉ là tớ không thể kiểm soát được bản thân mình... Cậu có biết kiềm chế bản thân khó khăn đến dường thế nào không? Không được hôn và ôm cậu bất cứ khi nào tớ muốn? Cậu biết tớ đã phải đè nén tình cảm đúng không? Ừ thì... Rất nhiều lần tớ muốn ôm lấy cậu, hôn lên má cậu và chạm vào cậu... Nhưng bởi vì cậu muốn giữ bí mật chuyện của chúng ta, tớ đã phải cố gắng chế ngự cảm xúc của mình...
Nhưng... Giờ thì chúng ta có thể làm tất cả những việc đó phải không?
Jessica... Tớ có thể hôn cậu chứ?
Trời đất cậu lại lơ đãng nữa rồi... Dễ thương thật... Để tớ hôn cậu nào...
Tớ yêu cậu Jessica...
=====
RANTs
Sica: Chị không hiểu...
Yoona: Ừm thì chị thấy đó... Nó giống như là độc thoại nội tâm của em ấy...
Sica: Ừ cái đó thì chị hiểu... Nhưng... Nó là suy nghĩ của em... Vậy chuyện gì đã xảy ra?
Yoona: Được rồi để em tóm tắt... Em nghi ngờ không biết chị có thật sự yêu em hay không...
Sica: Ừ chị hiểu cái đó... Chị không cho phép em làm những chuyện này nọ...
Yoona: Ừ... Và chị cũng không hề nhìn đến em nữa...
Sica: Ừ thì chị hiểu mấy đoạn như là tỏ tình và mấy chuyện trong quá khứ hay đại loại vậy...
Yoona:Vậy thì chị không hiểu chỗ nào?
Sica: Thật ra thì chuyện gì đã xảy ra?
Yoona: Ờ... Ok rồi một ngày chúng ta cùng đi về nhà... rồi trời mưa, rồi bằng cách nào đó mà chúng ta ghé vào nhà em...
Sica: À... sau đó chị thay đồ của em?
Yoona: Đúng thế. Rồi sau đó... sau đó em cố hôn chị nhưng có vẻ chị không thích thế...
Sica: Ờ... rồi sao?
Yoona: Ờ thì... tụi mình tiến xa hơn... hay nói cách khác là... em... tiến xa hơn... một lần nữa, có vẻ chị cũng không thích chuyện đó...
Sica: Nhưng sao chị lại không thích chứ? Chị rất thích mỗi khi em-
Yoona: Ahem! Trong truyện thì chị không thích... rồi sau đó em nghĩ rằng mình nên chia tay.
Sica: CÁI GÌ! Tại sao?
Yoona: Bởi vì có vẻ chị không yêu em...
Sica: Nhưng chị... Sao em lại-
Yoona: Trong truyện...
Sica: Oh...
Yoona: Rồi cuối cùng... chị bảo với em rằng chị không thể nhìn thẳng vào mắt em bởi vì chị sẽ mơ màng và mắc kẹt trong đó nếu chị làm thế... lúc đầu em không tin nhưng khi em nhìn vào mắt chị và ừm... chị lại lơ đãng...
Sica đang mơ màng khi nhìn vào Yoona.
Yoona: Ừ giống vậy đó... rồi sau đó... Chúng ta hôn nhau...
Sica: Giống vầy hả?
Sica hôn Yoona
Yoona: Ừ-ừ-ừm... giống vậy đó... vậy... các readers hiểu rồi chứ? Vậy thì... Sica và tôi có thể đi tìm chỗ nào riêng tư và tiếp tục được chưa?
-------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co