Chương 8
<Tuyển thủ O của một đội tuyển lớn thích con trai>
Dạo này trong vòng fan bắt đầu lan truyền một topic lạ, ở bên dưới là một loạt các đồn đoán, nhưng tuyển thủ viết tắt bằng chữ O đầu không nhiều nên Oner bị réo tên ở hầu hết các bình luận. Một số bộ phận khá cởi mở thì nói đó là quyền tự do của các tuyển thủ, nhưng có không ít những người bảo thủ lên án đó hành động tuyên truyền tư tưởng, lối sống lệch lạc, sẽ ảnh hưởng tới giới trẻ hay con cháu của họ, anti đông đảo cũng thừa cơ vào đó công kích làm cho topic đó ngày một nổi hơn.
"Oner, trước mắt em vẫn đang còn tin đồn với cô diễn viên kia phải không? Bên công ty sẽ tác động một chút để lái qua tin này. Nếu có thể em nên nhờ cô ấy đăng thêm hint đi." – Người đại diện nói với Oner.
"Không được, chuyện này..." – Oner lập tức lên tiếng muốn phản đối thì bị Doran ngồi bên giữ tay lại, anh lắc đầu ý bảo cậu bình tĩnh.
"Em nghĩ là mình cứ để im thôi, cũng không ít fan đã vào bảo vệ rồi. Nếu đẩy thêm tin kia vào chỉ khiến mọi người càng tập trung vào Oner." – Doran nói với người quản lý, anh không muốn mọi chuyện giống trước đây, đẩy sự chú ý theo hướng đúng ý cô ta, rồi lại khiến Oner phải cãi nhau với công ty để đòi đính chính. Sau cùng người bị ảnh hưởng nhất vẫn là Oner của anh.
Người đại diện đã ngụp lặn ở trong giới này cũng lâu, ông nghe thấy Doran nói khá có lý nên cũng gật đầu không nói nữa. Mọi chuyện cứ vậy cũng dần dần im ắng xuống.
Mà ở một bên khác, Miho thấy mọi thứ không theo ý muốn của mình nên bắt đầu nôn nóng. Thế nên buổi sáng hôm đó, Doran nhận được tin nhắn từ một số máy lạ.
[Em là bạn gái của Oner, có chuyện liên quan đến cậu ấy nên muốn gặp anh]
---
Doran đứng trước cửa quán cà phê, vài mảnh ký ức không vui xuất hiện trong đầu, đoạn quá khứ lặp lại này hiện đã gần đến hồi kết. Chỉ cần thay đổi được ở đây... cái kết kia chắc chắn sẽ có thể thay đổi.
Doran thở một hơi, đẩy cửa bước vào.
Miho đang ngồi ở một bàn cạnh cửa kính, vẫn với dáng vẻ yếu ớt hiền lành, nhìn thấy Doran cô vẫy tay với anh.
"Chào anh, chắc anh vẫn nhớ em, chúng ta có gặp nhau một lần rồi."
"Ừm, nhưng tôi nhớ là chúng ta không quen nhau" - Anh lạnh nhạt đáp lời.
"Em biết là hơi đường đột khi hẹn anh ra đây..."
"Vậy đúng ra cô không nên hẹn." - Doran đột nhiên ngắt lời, anh nhìn khá điềm đạm nhưng hơi lạnh trong giọng nói khiến Miho khẽ rùng mình. Cô không ngờ tới phản ứng này của anh.
"Em biết... nhưng cũng chẳng còn cách nào khác..." - Mắt Miho đảo nhanh một xíu rồi lại dịu giọng. Đôi mắt long lanh như sắp khóc.
"Nhìn thấy những công kích gần đây Hyeonjun phải chịu... em thực sự không chịu nổi." – Cô nói bằng giọng điệu tha thiết.
"Em đang nói những lời này với tôi với tư cách là gì của Hyeonjun?" – Doran hơi ngã người ra ghế, nhìn thấy cô vẫn khiến anh mệt mỏi.
"...Em biết hai người đang quen nhau, nhưng là một người rất yêu Hyeonjun, em cảm thấy vẫn phải nói vài lời." – Miho bị anh hỏi ngược thì có hơi cứng họng, cô khống chế nét mặt rồi mới đáp.
"Tôi nghĩ chuyện của chúng tôi, không cần nghe người ngoài khuyên nhủ."
"Còn về lo lắng, người của mình, tôi tự biết bảo vệ." – Anh nói thẳng vào trọng tâm. Đây là những câu mà trước đây anh đã không nói được.
"Anh có chắc Hyeonjun thực sự yêu anh không? Đó chỉ là sự ngộ nhận nhất thời của anh ấy thôi."
Vẫn là những câu hỏi y hệt trong ký ức được thốt ra từ miệng Miho, sau cùng anh vẫn thấy cô đẩy một tấm ảnh siêu âm lên trên bàn.
"Đứa con này Hyoenjun đã rất mong chờ... Nếu không phải..." – Miho bắt đầu khóc lóc.
"Miho, cô đúng là diễn viên giỏi nhỉ, khóc cũng rất thật tâm." – Doran cảm thấy mình nghe đủ rồi, anh lên tiếng ngắt lời Miho, một bộ phim anh có thể xem lại nhiều lần, nhưng thể loại này... gớm quá.
"Anh... Anh nói cái gì em không hiểu?" – Miho thấy thái độ của Doran có phần không đúng, nụ cười gượng cứng đờ.
"Tôi nói cô đừng diễn nữa..."
Doran cười lạnh, anh hơi rướn người lại gần cô.
"Đứa bé này ấy à.. hừm, để tôi nói với cô một bí mật nhé." - Anh thả từng chữ.
"Anh muốn nói gì?" – Miho ngừng khóc, sắc mặt bất an nhìn Doran.
"Mới sáu tháng trước... Hyeonjun ấy... Em ấy chỉ mất có năm phút thôi." – Doran thì thầm vào tai Miho. (Ý Doran là, lần đầu của Oner là cùng anh đó, haha... còn vì sao 5 phút, thì mọi người tự hiểu nha.)
"Anh... anh..." – Miho lắp bắp mãi không nói được một câu. Khuôn mặt lúc trắng lúc đỏ.
"Hy vọng chúng ta không phải gặp lại nhau." – Doran đứng dậy rồi đi thẳng ra ngoài. Kiên nhẫn của anh đã tới giới hạn.
---
Tất nhiên chuyện của Oner lần này cũng đến tai mẹ cậu, ngay tối đó khi mọi người đang nghỉ ngơi ở KTX thì mẹ Oner lên thăm, có vẻ hai mẹ con đã có một cuộc nói chuyện dài, họ ở rất lâu trong phòng mới xuống dưới.
"Được rồi, con đừng tiễn nữa, mẹ ở nhà chị chơi mấy ngày rồi sẽ về Gwangju. Mấy đứa cũng giữ gìn sức khỏe nhé." – Bà nói với mấy đứa nhỏ ở phòng khách, ánh mắt lúc lướt qua Doran còn ý tứ dừng lại một lúc.
"Có vấn đề gì không? Chắc dì lo lắm hả?" – Faker hỏi thăm Oner.
"Dạ không sao, mẹ em, bà ấy không dễ bị mấy lời bên ngoài tác động như vậy đâu." – Lúc trước có thời kỳ cậu còn bị chửi nhiều hơn thế, cũng là bà đã vực cậu dậy.
Doran im lặng không nói gì, không cần hỏi anh cũng biết có lẽ mẹ cậu biết chuyện rồi. Tâm trạng anh hơi chùng xuống, cảm giác thấp thỏm không yên, cúi mặt nghịch ngón tay của mình.
Oner như hiểu Doran đang nghĩ gì, cậu tiến lại ngồi kế anh, đầu gối khẽ cụng vào chân anh một cái, thấy anh nhìn qua liền nhe răng cười. Mà hay cái là chỉ một nụ cười này thôi lại đủ khiến lòng Doran bình yên trở lại. Anh cũng quay lại mỉm cười với cậu.
---
Giống dự đoán, mấy ngày sau mọi thứ có vẻ đã yên ổn.
Song Doran lại mỗi lúc càng bất an hơn. Còn hai ngày nữa là đến tai nạn đó rồi, mỗi ngày trôi qua anh đều thấy rất bồn chồn.
"Hiong~, anh đang nghĩ gì vậy?" – Oner ôm anh từ phía sau, cậu vào phòng lúc giờ mà Doran không hề phát giác.
"Không có gì, chỉ nghĩ sắp đến kỳ nghỉ đông rồi thôi..." – Doran đánh trống lảng.
"Tụi mình làm gì được nghỉ đông, nhưng mà xong trận sau là được nghỉ mười ngày, anh có muốn đi du lịch không?" – Oner ở trên tóc anh dụi dụi, dù không biết nguyên nhân nhưng cậu cũng cảm nhận được Doran đang có tâm sự, muốn nhân dịp này dẫn anh đi khuây khỏa.
"Đi đâu cơ?" – Tim Doran hẫng một nhịp.
"Đi Sapporo nhé? Ở đó sẽ rất thoải mái, không ai để ý giới tính hay thân phận của chúng ta." – Oner đã muốn đến đây với anh từ lâu.
"KHÔNG ĐƯỢC!!!"
Doran vội vàng ngắt lời, giọng anh hơi to, bàn tay để bên hông nắm chặt nổi đầy gân xanh.
"Tại sao? Anh không thích chỗ đó à?" – Cậu nghiêng đầu nhìn anh khó hiểu, lần đầu tiên thấy Doran to tiếng như vậy.
"Ừm, cả đời này...cũng không muốn tới đó." - Mắt anh đỏ ngầu.
"Được, được, được, không tới thì không tới." – Oner đoán chắc anh có kỷ niệm không vui ở đó nên gợi ý chỗ khác. - "Vậy mình đi Jeju nhé?"
"Không" -
"Không đi đâu cả, mười ngày này em phải ở nhà với tôi." – Ít nhất là phải qua ngày đó đã...
Bàn tay giữ áo Oner hơi run rẩy. Anh ép mình phải thật bình tĩnh để không lộ lo lắng trong lòng.
"Tôi chỉ muốn ở nhà với em thôi..."
Anh viện một cái cớ rất vụng về nhưng Oner chẳng vạch trần anh, cậu muốn đợi anh chủ động nói với mình nên chỉ cười khờ véo má anh trêu chọc.
"Ỏoo, chỉ ở nhà thôi hả? Hiong~, anh thật là mạnh bạo đó."
"Xùy, đi ngủ đi" - Doran đánh tay cậu một cái thật mạnh, leo lên giường giả vờ nhắm mắt.
Sẽ không sao đâu... không sao hết... chỉ cần họ không đi đâu...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co