Truyen3h.Co

[ ONRIA ]: Cai Thuốc

7

KylaQinn

Đối với kẻ đang có tình yêu như Moon Hyeonjun, chờ đợi đến giờ giải lao thật sự khó khăn và cả lớp sáng tác đã được một phen kinh ngạc khi Moon Hyeonjun lại chọn ngồi bàn cuối. Nơi dành cho những người không có hứng thú học hành.

Giờ giải lao của cả trường sau 4 tiếng dài đằng đẵng cũng đã đến, tiếng chuông quen thuộc và ngay lập tức nhìn thấy bóng dáng của anh phóng nhanh ra ngoài bằng cửa sau, anh đến trước lớp mỹ thuật đứng chờ không bao lâu sau thì nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của người trong lòng.

 Hyeonjun mỉm cười, nắm lấy bàn tay của Minseok kéo cậu vào góc khuất của cầu thang.

"Minseokie, thuốc lá sắp đánh bại tâm trí của anh này"

"hyung đã hứa không hút rồi mà"

"anh không hút, hãy giúp anh đi"

Minseok không trả lời vì cậu không thể trả lời khi đôi môi của bản thân bị đối phương chiếm tiện nghi, Moon Hyeonjun ôm lấy cậu và có thể gọi là mút mạnh vào cánh anh đào nhỏ, Minseok có hơi ngạc nhiên khi đột nhiên bị hôn bất ngờ như thế nhưng cậu chẳng chống đối chỉ im lặng ngầm chấp nhận nụ hôn ngọt ngào của người lớn hơn.

 Hyeonjun không có kinh nghiệm hôn môi tốt nhưng như vậy cũng có thể khiến cả hai hoàn toàn cảm thấy chúng thật ngọt ngào.

Sau khi được người lớn hơn trả lại đôi môi, Minseok ngại ngùng cúi gằm mặt, đầu tựa vào vòm ngực người đối diện, không biết nên đối diện ra sao.

"đây không phải lần đầu Minseok, khi anh thèm thuốc chỉ còn cách duy nhất là nếm đôi môi của em"

Cậu ngước mắt nhìn anh với hai cặp má đã ửng đỏ một phần, môi vẫn còn sưng sau nụ hôn khi nãy.

Minseok đưa hai tay ôm lấy đầu anh và hôn 'chụt' lên môi của anh sau đó nói:

"nếu có thể dùng nụ hôn để làm việc tốt thì em tự nguyện, anh có thể hôn em bất cứ lúc nào"

"hãy tốt với một mình anh thôi nhé"

Cậu gật đầu và cả hai đã nhìn nhau, trao cho nhau nụ cười của sự tia sáng tình yêu.

"được rồi, mình đi ăn"

Moon Hyeonjun đưa cậu đến một nhà hàng, được gọi là nhà hàng nhưng nơi đây rất đơn giản được trang trí bằng nhiều cây, hoa như thời xưa, rất cổ điển nhưng lại đơn giản, Minseok yêu thích một nơi như vậy.

Moon Hyeonjun đã gọi món ăn cho cả hai và khi cùng nhau ngồi ăn, Hyeonjun đã nói rằng anh rất muốn sẽ cùng cậu hẹn hò vào một ngày nào đó.

Một buổi hẹn hò đúng nghĩa, họ quay trở về trường sau khi ăn uống xong và giờ giải lao cũng đã kết thúc, Moon Hyeonjun không còn tiết học nhưng anh không trở về nhà mà anh đã đến studio của mình bước vào căn phòng chỉ toàn dụng cụ để sản xuất nhạc, Moon Hyeonjun nằm ngả người trên chiếc ghế sofa.

Tư thế không được thoải mái lắm, nhưng chịu thôi vì kinh tế có giới hạn mà tay Moon Hyeonjun với lấy bao thuốc ở cái bàn gần đó, chợt khựng lại một chút nhưng vẫn cầm chúng lên sau đó.

Moon Hyeonjun đưa bao thuốc đến trước mặt và đột nhiên bật cười.

Đã bao lâu rồi mình không hút thuốc?

Không biết là bao lâu vì chẳng để ý nữa, chỉ biết từ sau khi xuất hiện một Ryu Minseok như rằng có.

Một phép màu giúp Moon Hyeonjun cai thuốc lá. Đó là phép màu mà Moon Hyeonjun đã từng mong nó xuất hiện.

Moon Hyeonjun tỉnh lại sau giấc ngủ của mình ở studio, nằm mải mê suy nghĩ và anh đã chìm vào mộng đẹp từ khi nào.

Cho đến khi cảm thấy tư thế nằm nhức mỏi vô cùng mới thức dậy kiểm tra đồng hồ, nhận ra bản thân chỉ vừa ngủ được hơn hai tiếng, giờ vẫn còn sớm và Moon Hyeonjun muốn đến cửa hàng tiện lợi. Moon Hyeonjun với lấy áo khoác ngoài và mặc vào, anh rời khỏi tòa nhà hiện đại kia ngay sau đó.

Moon Hyeonjun đến cửa hàng tiện lợi gần trường học và mua những thứ như rau, củ và thịt hay là một số loại hải sản quen thuộc với hay là một số loại hải sản quen thuộc với sinh viên, đơn giản gọi như thế vì chúng rẻ và thường được giảm giá.

Anh đã mua thêm mì ăn liền và sữa, chúng dành cho nhóc con Minjun, thằng bé không biết nấu ăn nó có thể ăn chúng khi anh vắng nhà.

Dù sao đi nữa thì, Moon Hyeonjun chẳng quên phần của cậu em trai của anh. thời gian mua sắm đồ cũng trôi khá nhanh, mới đó đã gần đến giờ tiết học của lớp đương đại kết thúc.

Anh bước vào trường và đã gửi nhờ đống đồ vừa mua ở phòng bảo vệ, bây giờ thì anh đang đi đến lớp mỹ thuật, mở nhẹ cánh cửa, bên trong vẫn là không gian rộng lớn với bức tranh được treo cẩn thận trên tường. Cả lớp im lặng, chỉ còn tiếng bút chì sột soạt và ánh mắt chăm chú dõi theo từng nét vẽ, mỗi người như đắm chìm vào thế giới riêng.

Không quá khó để Moon Hyeonjun nhận ra hình bóng của người thương trong lòng, anh tiến đến vị trí gần với nơi giữa căn phòng, là nơi dành để luyện tập, từ nơi này quan sát có thể thấy người kia rất rõ.

Moon Hyeonjun mỉm cười khi thấy hình ảnh chăm chỉ luyện tập đến đổ những hạt mồ hôi trên cằm của cậu, gương mặt cậu lấm lem màu vẽ nhưng chẳng ảnh hưởng đến sức hút của cậu và điều đó nói rằng cậu vẫn rất xinh đẹp thậm chí còn thêm phần quyến rũ.

Trước đây Moon Hyeonjun nghĩ, anh đã yêu cậu vì vẻ bề ngoài xinh đẹp của cậu nhưng giờ thì anh thật sự cảm nhận được có lẽ anh yêu cái cách cậu giúp anh cai thuốc lá hay chỉ đơn giản là mỗi khi cậu đánh nhẹ lên tay anh, anh sẽ đều yêu chúng.

CÒN TIẾP

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co