Truyen3h.Co

[OnRiz] [M] Run Away

Chương 5

hikoderassi



"Chỉ là truyền thuyết đô thị thôi mà cũng đặt nhiều cảm xúc vào nhỉ?"

"Cậu nghĩ con quái vật ấy đáng thương hay đáng ghét?"

"Chắc là cả 2."

"Nhưng dù bị con người ghét tới vậy mà vẫn thích con người được, lạ nhỉ?"

-----

Việc Sion trốn học thường xuyên đã được báo về phụ huynh và họ thậm chí còn xem xét tới việc kỷ luật cậu. Bố mẹ của Oh Sion vốn rất bận, gần như không có thời gian để tâm đến con cái, từ khi được thăng chức thì lại càng bận bịu hơn, có những hôm 2-3 ngày mới về nhà 1 lần. Họ luôn tin tưởng giao phó nhà cửa đứa con trai ngoan ngoãn, giỏi giang, không bao giờ đòi hỏi hay chống đối cha mẹ của mình. Vậy nên lần này cả hai người đều bị gọi trực tiếp tới phòng giáo vụ mới bàng hoàng không nghĩ rằng đứa con vẫn luôn vâng lời của mình lại trở nên như vậy.

Vào buổi tối ngày hôm đó, bố mẹ Sion đã về sớm hơn bình thường thậm chí còn trước cả cậu nữa, Sion cũng chẳng buồn ngạc nhiên về điều đó. Họ đã có một bữa cơm, một cuộc nói chuyện gia đình và chắc đây là lần đầu tiên họ ngồi với nhau đầy đủ trong suốt 10 năm và cũng là lần đầu tiên bố mắng và đánh cậu.

Bố mẹ vốn không để tâm tới Sion nên cũng không hề biết rằng Riku chính là người yêu của cậu, sau khi bố biết chuyện thì ông phát hoảng, thậm chí cảm thấy ghê tởm. Ông đã tát cậu và bảo cậu không được vì một thằng nhãi ranh đồng tính mà đánh mất cả tương lai.

Sion không đau đớn vì cái tát đấy, cậu chỉ tức giận vì Riku bị gọi như vậy. Người đã cứu vớt cuộc đời cô độc đầy đau khổ của cậu qua miệng lưỡi của người phụ huynh đã luôn bỏ bê con cái lại trở thành một thằng nhãi ranh sao... Sion bùng nổ và đập vỡ chính những chiếc bát cái đĩa do tự tay Riku chọn cho gia đình mình, thậm chí em còn từng nói mong rằng khi cả nhà sum họp đầy đủ với nhau sẽ dùng những món đồ ấy để ăn một bữa cơm thật ngon. Sion cứ thế điên cuồng đập phá, chiếc đĩa vỡ rồi lại nhặt lên đập lại tới khi những mảnh vỡ vụn ra, mặc cho tiếng can ngăn của bố và mẹ. Cho tới khi bàn tay Sion chi chít vết thương và máu nhuốm đầy lên những mảnh vỡ, mẹ mới quỳ xuống, khóc lóc cầu xin Sion dừng lại, bố cũng không dám nói gì thêm nữa, từ lúc ấy tới tận bây giờ ông chỉ ngồi bên cạnh ôm lấy, che chắn cho mẹ Sion khỏi những mảnh vỡ bắn ra.

Cũng đều là vì yêu thương nhau mà bảo vệ nhau, tại sao không một ai hiểu cho cậu chứ...

Cuối cùng, Sion cũng không muốn ai phải mệt mỏi hay tức giận nữa nên cậu đã bỏ mặc đống bát đĩa vỡ nát và xin phép bố mẹ về phòng của mình dù vẫn chẳng hề nhận sai sau tất cả.

Sion không phải là một con ngựa bất tuân bất trị, cậu hiểu công việc của bố mẹ mình từ những năm còn 4 tuổi rằng họ rất bận nên Sion đã gần như tự làm tất cả mọi thứ kể từ khi còn rất nhỏ, cả việc học tập cũng luôn cố gắng đạt kết quả tốt nhất để bố mẹ không phiền lòng hay có thể nhận được học bổng để cắt giảm chi tiêu, thậm chí khi đi học Trung học và Phổ thông còn làm một số công việc lặt vặt để không dựa dẫm vào tài chính gia đình.

Nhưng Oh Sion chính vì thiếu hụt tình yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc từ chính gia đình của mình từ khi còn bé nên ngày được Riku giúp đỡ, cậu đã coi Riku như ánh sáng của cuộc đời mình. Thời gian ở bên Riku với Sion còn nhiều hơn cả thời gian cậu ở bên bố mẹ của mình, tình cảm nhờ đó cũng sâu đậm và to lớn hơn rất nhiều. Hạt giống hạnh phúc của Sion nhờ Riku gieo xuống, và nó nảy mầm cũng nhờ những cảm xúc chân thành mà Riku chăm chỉ tưới lên mỗi ngày.

Oh Sion chính là một kẻ si từ trong tâm. Hình ảnh của Riku đã bén rễ sâu vào trong trái tim của cậu từ rất lâu rồi, cả tâm trí của Sion cũng lúc nào cũng chỉ toàn là hình ảnh Riku của cậu mà thôi. Sion đã từng nói Riku chính là ước mơ, là cuộc sống của cậu, là thứ cậu hằng khao khát, thiếu đi em giống như mất đi cả trái tim vậy. Vì vậy mà dường như Sion đã dựa dẫm vào căn phòng bỏ hoang trên tầng 5 quá nhiều tới mức không thể tự mình thoát ra nổi nữa.

-----

Tôi đã gặp được Hime được gần 2 tháng rồi, dù cho tôi đã bị kỷ luật vì những sai lầm trước đó và bị đình chỉ học nhưng tôi cũng chẳng hề thấy hối hận dù chỉ một chút, thậm chí điều ấy cũng chẳng ngăn tôi tìm tới căn phòng.

Nhưng lần này tại sao vùng vô thức của tôi lại lạ quá, nó không còn là khoảng không tăm tối bình thường nữa mà lại là không gian buổi đêm của thành phố nơi tôi sống. Tôi nhận ra nó nhưng thật lạ rằng tại sao tôi lại không thể nhớ được đường đi. Tôi đã đi thẳng trong vô thức cho tới khi dừng lại tại một ngã tư thì mọi ký ức tồi tệ nhất lại ùa về.

Làm sao tôi có thể quên được nơi em gặp tai nạn và ra đi trong vòng tay của chính tôi...

Tôi muốn cử động, nhưng cả cơ thể hay thậm chí 1 ngón tay cũng chẳng thể cử động dù chỉ một chút.

Tôi đã lo lắng, tôi cầu mong rằng hãy chỉ có một mình tôi trong cái không gian chết tiệt này đi, làm ơn đừng có thêm ai cả.

Nhưng điều tôi lo lắng nhất đã thành sự thật, có một bóng người đi tới xuất hiện ở bên đường đối diện.

Là Hime sao...?

Không phải...

Bộ quần áo ngày hôm đó...

Đây là Riku...

Là người tôi thương yêu nhất cuộc đời này...

Em đang vui vẻ vẫy tay với tôi ở bên kia đường, em đang gọi tên tôi thật to.

Tôi biết khung cảnh này, tôi biết điều gì sẽ tiếp diễn.

Tôi cố gắng hét lên bảo em dừng lại, nhưng cổ họng như có gì chặn lại ngăn tôi cảnh báo em.

Đôi mắt của tôi cũng không thể nhắm lại, chỉ có thể nhìn về hướng em.

Rốt cuộc tôi chẳng thể giúp đỡ, cũng chẳng thể nói lời cảnh báo, cũng chẳng thể nhắm mắt trốn tránh, rốt cuộc là tôi chỉ có thể giương mắt lên nhìn em chuẩn bị băng qua đoạn đường tử thần này sao?

Ngay khi em đặt chân xuống mặt đường, thời gian cứ như chậm lại, để cho tôi quan sát từng thứ một.

Tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra với em, tôi biết mọi thứ, nhưng bây giờ tôi chẳng thể làm gì để giúp đỡ được em, giống như ngày em ra đi.

Và rồi điều gì tới rồi cũng sẽ tới.

Một chiếc xe lao nhanh tới tông vào khiến cả người em văng ra xa. Thân thể em trầy xước rất nhiều, chân tay cũng gãy cả rồi, đầu cũng đổ máu xối xả và cả một nửa gương mặt em cũng bị phá hoại nặng nề, giống hệt như ngày hôm ấy. Tôi nhìn em rơi nước mắt, tôi thương xót cho em và luôn đổ lỗi cho bản thân tôi là một kẻ vô dụng khi chẳng thể giúp được gì cho em.

Rốt cuộc Hime lấy đi cơn ác mộng mỗi ngày của tôi chỉ để làm điều này với tôi sao?

"Đây chính là thử thách cuối cùng mà cậu phải vượt qua, cậu không được quay đầu, hãy chấp nhận sự thật rằng Maeda Riku chẳng còn trên cõi đời này nữa." – Giọng nói từ đâu vọng tới mà Sion không thể phân biệt được là của Riku hay Hime, cũng không thể cử động để tìm kiếm nó.

Dường như giấc mơ này không phải giấc mơ của tôi, vùng vô thức này cũng không phải của tôi, là Hime đã chiếm lấy nó và dựng lại cơn ác mộng khủng khiếp nhất cuộc đời của tôi.

Nhưng Hime à... Mày thật sự rất độc ác... Mày biết không?

Hime đã tái hiện lại cảnh tượng đấy trước mắt tôi không ngừng nghỉ, những "Riku" do nó tạo ra đều tới, vẫy chào tôi, băng qua đường, bị xe đâm và chết. Một chuỗi những hành động tàn nhẫn cứ lặp đi lặp lại cho tới khi chỗ xác chết của "Riku" đã chồng chất lên nhau, nhiều tới mức không thể đếm được.

Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, tưởng như nước mắt của tôi sẽ không bao giờ cạn.

Tôi đã nghĩ rằng "Đúng rồi, thì ra em chẳng còn ở bên cạnh anh nữa..." thì cũng là lúc cơ thể tôi bình thường trở lại, đôi chân tôi không còn trụ vững nữa mà khuỵu xuống ngay khi có thể cử động lại.

Tôi ôm lấy cơ thể đang run lên của mình, tôi muốn lại gần chỗ những cái xác của em nhưng tôi không thể. Hime từ khi nào lại xuất hiện ở ngay trước mắt tôi, ôm lấy bờ vai yếu đuối của tôi một cách ân cần, nó nói.

"Tới lúc cậu phải chấp nhận sự thật rồi, Oh Sion."

"Đừng dựa vào tôi, đừng dựa vào một bản sao của người cậu yêu nhất."

"Cậu cũng không được nhìn về quá khứ này nữa."

"Tất cả chưa từng là lỗi của cậu, cậu nhất định không được dằn vặt về bản thân."

"Đừng bao giờ tự hành hạ bản thân mình nữa vì tôi đoán Maeda Riku cũng sẽ không muốn nhìn người cậu ấy thương phải chịu đau đớn như vậy đâu."

Sau đó, nó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán của tôi, vuốt đi những giọt nước mắt vẫn đang trào ra nơi khóe mi.

"Hãy chấp nhận sự thật này đi."

"Cậu không thuộc về nơi này."

"Cậu nhất định phải trở về thế giới của mình."

"Từ bây giờ, chúng ta sẽ không bao giờ có thể gặp lại nhau nữa."

"Hãy sống thật tốt nhé, Oh Sion!"

-tbc-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co