Truyen3h.Co

[OP] Dandelion

Chương 128

_echoesofme

"XẸT"

Những cột sét liên tục được hạ xuống từ bầu trời xám xịt. Im với cây quyền trượng trong tay từ nãy đến giờ chỉ nhằm vào đúng mục tiêu thảm sát của mình mà không hề xoay chuyển vị trí.

Nhưng dù sơ hở đầy mình là vậy, vị Tứ Hoàng Tóc Đỏ và nữ kiếm sĩ vẫn không thể tiếp cận hắn bởi hàng ngũ Golem dày đặc được xếp hàng đống trước mắt.

Cô có thể cảm nhận thấy tay mình đang cứng lại, đầu ngón tay lạnh toát...cỗ lực lượng đáng gờm này làm mọi giác quan của cô luôn phải ở trong trạng thái ổn định nhất có thể. Lana cắn chặt răng, mím môi bình tĩnh đáp trả từng cột sét khổng lồ bằng cách lẩn trốn vào đám Golem dày đặc.

Khuôn mặt bầm dập của cô khẽ nhăn nhó, cả người cô vốn đã sớm mỏi nhừ đến muốn ngã khụy xuống, hơi thở cùng tầm nhìn ngày càng hạn hẹp, mọi thứ giác quan sắc bén giờ đây như đang dần rời khỏi vị trí của chúng.

Cô dứt khoát bấu chặt vào vạt áo nơi lồng ngực, khó khăn nấc nghẹn từng tiếng nhưng vẫn phải đề phòng bởi những tia sét kia có thể sẽ khiến cô đi đời ngay lập tức.

Những vết chém bất ngờ của Thần Chết phóng tới, Lana cơ thể trực tiếp nhận được những vết cắt sâu từ chiêu thức của Saturn, lão đang cố ngăn cô lại, nhằm tạo điều kiện cho Im hết sức có thể.

Cô vững vàng vung hai tay, trong nháy mắt như đã trông thấy kẽ hở trong cái khu vực đầy vết chém kia mà lập tức đặt tay vẽ nên một nửa trận pháp.

Nhưng nó vốn không còn dễ dàng kể từ khi thân thể cô tiếp nhận sự phản phệ của thần chú đáng sợ nhất.

Ánh mắt cô lại lần nữa mơ hồ, dần nhòe đi khiến cô không thể trông nhìn rõ nhát chém đang từ đâu tiến tới.

"Haki, dùng haki đi, nhan-!" – Lana gào thét trong lòng, hai tay bất giác hơi run lên vì cuống.

Ngay vào khoảng khắc vừa tiến hành phát động, cô đã cảm nhận thấy một luồng sát khí đang kề thẳng vào động mạch chính bên cổ mình. Bản năng nhận biết nguy hiểm và phản xạ lúc này của cô dường như đã đui chột, trong giây lát mồ hôi lạnh đã túa ra, cô...không thể sử dụng haki vũ trang kịp được!!

"KEENG!!"

Bên eo cô bị một lực khác kéo đi, Lana không kịp cảm nhận, hai tay chỉ vội vã với lấy nắm chắc ma trận quan trọng trên tay.

Đến khi lưng cô thành công dán vào lồng ngực rộng lớn nào đó, ý thức cũng trở nên mơ hồ, hai mắt đã hơi phiếm hồng lên.

Khi mọi đòn chém bay lơ lửng trong không trung đã bị hất văng sang nhiều hướng khác, lúc này anh mới hơi cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống người con gái dường như đang lọt thỏm trong lồng ngực mình:

- Xin lỗi, anh đến trễ. – Zoro khẽ cúi đầu hôn thật nhẹ vào hõm vai cô, ánh mắt tối tăm cuối cùng cũng đã hiện lên chút ánh sáng nói.

Không khí xung quanh như tĩnh hẳn lại, cảm giác bức bối khó chịu mấy ngày nay của cô trong phút chốc bay biến. Lana vẫn mở to mắt, môi mấp máy nhưng vẫn không cất tiếng nói gì.

Im và những vị Lão Tinh bên kia đang trông những người đã đến, răng môi nghiến chặt lại với nhau không biết đang suy nghĩ đến điều gì. Bỗng chợt, tiếng cười phá thiên của Luffy đã vang vọng, cùng một luồng ánh sáng trắng đối chọi với sự tối tăm của không gian xung quanh.

Vị thuyền trưởng băng Mũ Rơm với hình dạng "Bạch Thể" khổng lồ với tay lên nắm lấy phần rìa vững chãi của Red Line, nhẹ nhàng phóng thẳng lên trời với thân thể cao su co giãn, lớn tiếng nói:

- SẴN SÀNG ĐI!! CHÚNG TA TỚI ĐÂY ĐỂ ĐÒI LẠI ĐỒNG ĐỘI CỦA MÌNH!!

- JOY BOY?! – Immu gằn giọng thét lớn lên, vẻ mặt còn hiện rõ sự phẫn nộ.

Luffy đón đầu tia sét được phóng thẳng về phía cậu, lập tức mở màn giao chiến ngay tức khắc trong khi cô còn chưa lấy lại được tinh thần mà nhỏ nhẹ thì thào:

- Tất cả đều đến?

- Đúng, tất cả đều đến. – Zoro không nhanh không chậm khẳng định lại lời của cô, sau đó còn đứng lên trước kéo cô dậy. – Chúng ta sẽ cùng về nhà, Lana.

***

Luffy với trạng thái Nika đã làm rất tốt, cậu ta không ngần ngại chửi những câu từ mà trước giờ cậu ta chưa từng dùng với tất cả đám Chính Phủ Thế Giới, và hơn thế còn cả Shanks khi chú ta dám rời đi mà không hề gọi cậu. Zoro đứng cạnh cũng không ngừng vung kiếm bảo vệ cô.

Lana quay lưng tựa vào lưng anh, hơi thở cũng phần nào trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút. Cô hất mạnh tay tạo nên một vết chém dài trong không khí rồi ẩn đi về phía con Golem đang lại gần, chuẩn xác cắt đôi viên đá nhỏ trong suốt ánh xanh.

Cô thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi, cùng lúc có vài giọng nói vang lên trong tiềm thức cô.

"Immu là nguồn cơn của mọi thứ."

"800 năm trước, 20 năm trước hay bất kể là giờ phút này."

"Hắn vẫn là thứ sinh vật cần được thanh trừng."

Lana bên tai văng vẳng tiếng nói không ổn định mà không rõ là của ai. Cô dứt khoát đưa tay đến gần miệng cắn mạnh, tay còn lại nhanh chóng vẽ ra một hình vẽ mờ không hoàn chỉnh chỉ rộng một thước, giọng nói run rẩy ấn ngón tay đầy máu vào đó thở dốc nói:

- Ta lấy máu làm vật dẫn, lấy mạng làm vật tráo đổi. Hãy mở ra... cổ ma trận Yaalkahoma Lasatia.

Zoro hẳn đã nghe thấy nên ánh mắt có phần hoảng quay đầu lại, nhưng khi trông thấy cô đánh mắt sang với nụ cười trấn an cũng đành lòng mà tiếp tục giơ kiếm đánh bật nhát chém kia.

Không gian xung quanh sau lời cô nói lập tức biến đổi, nhanh chóng bị nhấn chìm trong một sắc đỏ kì dị. Đôi mắt cô mệt mỏi ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh liên tục túa ra nhưng tay không giảm lực mà tiếp tục ấn vào ma trận, tay còn lại hướng chỉ vào đám Lão Tinh cùng Im run run nói với khuôn miệng hơi nhếch lên như tự đắc:

- Phá...cổ ma thuật hộ thân cao cấp.

Cổ pháp thuật từ xa xưa này không được tối ưu như những pháp trận hiện giờ, việc triệu hồi nó khi trạng thái cơ thể không cho phép sẽ yêu cầu rất nhiều thứ tương tự như máu hay mạng để bù lại.

Nhưng có một ưu điểm, rằng chỉ cần ma trận trao đổi thành công, sẽ không còn gì có thể cứu vãn được cái thứ ma thuật cũ rích đó, ngay cả đảo ngược thời gian cũng không thể...

Ngụm máu đen lần nữa trào ra khỏi khóe miệng làm cô choáng váng, cô chưa bao giờ cảm thấy vị máu tanh nồng lại khó nuốt như lúc này.

"Rắc!"

Âm thanh vỡ vụn khẽ vang trong không khí, Lana nghe thấy liền lập tức nhìn lên, đôi mắt nheo lại nhìn thẳng về phía đám người phía đối diện.

Luồng sáng bảo vệ xung quanh đám người hiện ra vết nứt, Jupiter dường như cảm thấy điều không lành, hai tay đã lập tức chuẩn bị. Vị Phù Thủy thấy vậy liền nhanh chóng đưa tay lên, hướng hai mu bàn tay vào nhau rồi dùng sức cào mạnh sang hai hướng khác nhau.

"CHOANG!"

Khi tiếng vỡ vang lên cũng là lúc toàn bộ Golem đứng sững lại trong phút chốc. Dường như ngay vào khoảnh khắc đó, Luffy cũng lập tức từ mặt đất nơi Thánh Địa nhảy lên trời, tạo nên một luồng gió mạnh mẽ hất những Hiệp Sĩ Thánh to lớn xuống dưới:

- Chúng ta lên! – Shanks nhận định tình hình ngay lập tức, thanh Gryphon trên tay cũng được giơ cao.

Nữ kiếm sĩ lao vụt đi, không đáp lại...nàng đây là đã quá hiểu bạn đồng hành của mình:

- ZORO!! – Lana nói lớn lên, tay tạo nên một quả cầu ma thuật trong tay, chân nhún xuống cũng theo sau hai người kia.

- Chúng ta sẽ dứt điểm sau một đòn! – Anh lớn tiếng nói vào không trung, nơi thuyền trưởng với bộ não cao su đang không ngừng cau mày.

Nhưng ít nhất thì Luffy trên trời sớm đã có sự chuẩn bị, cậu ta nắm hai tay với nhau đưa thẳng lên đỉnh đầu, đợi thời cơ phù hợp liền nện xuống một cú đánh trời giáng. Lana cắn đôi môi nhợt nhạt, đè thấp tiếng rên rỉ đầy đau đớn khi cô chạy nhanh tới chỗ kẻ Im đang đứng kia:

- Oppugno.

Tia lửa xanh đỏ lẫn lộn trong tay cô nhiễu nhẹ, thanh kiếm của Shanks và Zoro đồng thời tiến đến từ hai phía bên cạnh. Nữ kiếm sĩ bên kia cũng đã chặn lại bốn vị Lão Tinh già dặn. Luffy hai tay đập mạnh xuống, miệng còn không quên cười phá lên đầy ngạo nghễ.

__________

Đòn này liệu có tới đích không đây!? 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co