p8
Vì đó là tai nạn máy bay nên mọi người không thể tìm thấy thi thể của họ. Nhưng họ vẫn xây phần mộ cho Jung Dong Ho và Seo Sang Ok trong nghĩa trang của dòng họ. Nghĩa trang tọa lạc tại vùng ngoại ô Seoul với một khuôn viên yên bình, đó là nơi mọi người trong gia đình họ đến để cầu nguyện cho người đã khuất.
Đầu tiên, cả hai đến cầu nguyện tại mộ của Jung Dong Ho, họ chắp tay cầu nguyện thành khẩn.
“Cháu chào Harabeoji. Cháu vừa mới xuất ngũ trở về” Yonghwa nói.
“Tuy mọi việc khá khó khăn, nhưng cháu đã trải qua mọi chuyện thuận lợi, và có được nhiều người bạn tốt. Ông nói đúng, cháu sẽ trải qua chuyện này tốt hơn khi cháu vẫn còn trẻ”
“Cháu sẽ đến New York để học lấy bằng thạc sĩ, cháu sẽ cố gắng hết sức để không khiến ông phải thất vọng”
“Xin ông cứ yên lòng, Harabeoji”
Joohyeon cầm bó lan trắng đặt lên mộ của ông.
Sau đó, cả hai đi đến mộ của Seo Sang Ok, cô cầu nguyện.
“Appa, con đến rồi, con đã làm mọi việc rất tốt. Con vẫn chăm chỉ làm việc và học tập tốt như trước đây. Con sẽ tốt nghiệp với điểm số cao để ba có thể tự hào về con. Mọi người trong nhà đều rất tốt với con, vì vậy con không cảm thấy cô đơn nữa, ba không cần lo lắng về con. Jung shinne vẫn luôn ủng hộ con. Cậu ấy đang học rất tốt tại trường thiết kế, cả Kang Min Hyuk nữa…cậu ấy cũng rất tốt với con. Con sẽ cố gắng tiếp tục làm việc thật tốt. Mong ba cứ yên lòng, Appa. Con luôn nhớ tới ba”
Cả hai cúi đầu một lần nữa trước khi bước đi.
Joohyeon đã không khóc ở một, nhưng cô đã khóc khi họ trở lại xe.
Yonghwa nghĩ rằng nên để Joo Hyeon yên tĩnh một mình hơn là an ủi cô lúc này. Anh đang ngập tràn trong nỗi nhớ về Harabeojji vì thế anh lái xe trong im lặng.
Thật lạ, làm sao mà bạn có thể tiếp tục yêu thương một người quan trọng với mình, cho dù người đó đã ra đi từ lâu lắm rồi. Có thể tình yêu của bạn không thể dừng lại bởi vì bạn không thể nhìn thấy người đó. Kỷ niệm về tình yêu. Vì thế nếu bạn không quên người đó, chắc chắn bạn vẫn sẽ yêu thương họ.
Sauk hi Joo Hyeon ngừng khóc, Yonghwa lên tiếng “Anh đói rồi”
“Anh muốn ăn gì, Doryeonnim?”
“Anh thèm ramyon, em có biết quán nào ngon không?”
“Em biết một quán gần đây…đi cỡ chừng 10 phút”
“Ồ, Jjinjj? Có ngon không?”
“Ngon lắm, bọn em thích quán này lắm”
Yonghwa quay sang nhìn cô, anh cười tò mò “Bọn em…?”
“Lee Jungshin”
“Lee Junshin, tên nghe rất quen, em với cậu ta quen biết lâu lắm rồi đúng không?”
“Từ khi em học cấp hai…”
“Đó hẳn là một tình bạn rất tốt đúng không. Cậu ta chơi thân với em vì chính bản thân em”
“Đúng vậy, Doryeonnim”
“Ừ, tình bạn hơn hẳn giá trị tiền bạc, anh nghĩ vậy”
“Anh hẳn phải có nhiều người bạn tốt, đúng không?”
“Anh sao?” Yonghwa hỏi ngược lại.
Joo Hyeon hơi ngạc nhiên “Anh không có sao, Doryeonnim?”
“Anh có bạn…nhưng bạn tốt thì…hai hoặc ba người”
Cô cau mày.
“Trông em có vẻ như muốn hỏi tại sao. Em thông minh mà, anh chắc em sẽ đoán được lý do”
Yonghwa tập trung nhìn đường, để tránh miễn cưỡng phải nói thêm. Joo Hyeon cảm giác rằng đây là chủ đề mà anh không thích nhắc đến. Yonghwa đột nhiên nhìn cô.
“Anh vừa nhớ ra câu hỏi này”
“….câu hỏi gì, Doryeonnim? Anh nói đi”
“Cậu ta thật lòng hay chỉ vì tiền bạc?”
Joo Hyeon cảm thấy nhói lòng khi nghe Yonghwa hỏi điều đó.
“Anh nhìn mọi việc quá tiêu cực rồi….”
“Chỉ là, sau một thời gian, em sẽ biết được thực sự họ có thật lòng với em hay không.”
“Em hy vọng anh có bạn tốt và họ thật lòng quan tâm đến anh”
“Anh có chứ, nhưng không nhiều. Bọn anh biết nhau từ mẫu giáo đến đại học, anh đoán anh biết rõ họ là người thế nào sao từng ấy năm.”
“Hình như em có nhớ họ” Joo Hyeon gật đầu, cô nhớ về 3 người con trai thường xuyên đến nhà họ Jung, họ ăn trưa và chơi đùa trong phòng của Yonghwa.
“De. Họ cũng giàu có. Bọn anh rất hiểu nhau, nhưng anh cũng có rất nhiều bạn bè trong quân ngũ”
“Thật chứ, Doryeonnim?” cô nhanh chóng hỏi.
“Ne, anh đoán đó là lý do tại sao Harabeji và Abeoji muốn anh nhập ngũ càng sớm càng tốt. Để trải nghiệm nhừng điều khác với mọi người, khi làm việc chăm chỉ cùng nhau…anh cảm thấy họ đối xử với anh vì chính con người anh chứ không phải vì cái tên” Yonghwa nhấn mạnh “Hay vì tiền của anh”
Joo Hyeon cảm thấy đau lòng thay cho anh. Điều đó có lẽ thật khủng kiếp với người khác khi nghĩ như thế. Có thể anh đã có những kỷ niệm tồi tệ vì chuyện này, có lẽ đó là lý do anh luôn nghĩ thế. Nhưng ai đã khiến anh tổn thương? Cô gần như chết lặng khi nghĩ về điều đó, nhưng đây không phải là lúc thích hợp để hỏi.
“Anh vẫn muốn ăn ramyon chứ Doryeonnim?”
“Anh muốn lắm chứ. Quán ở đâu?”
“Gần trường Kookmin”
“Ồ, anh biết đường rồi” Yonghwa quẹo qua một ngã tư, “đường này gần hơn đúng không?”
“De. Nhưn-“
“Sao vậy?”
“đó chỉ là một quán bình dân thôi, em không nghĩ anh muốn ăn ramyon ở đó”
“Cái gì cũng có lần đầu mà, anh không quan tâm, miễn là ramyon ở đó ngon là được”
“May quá, quán đó rất ngon em đảm bảo đấy”
“Đến đó thôi. quẹo phải hay trái?”
“quẹo trái”
“Đường này sao?” anh hỏi khi họ đi vào một con đường lớn, nơi sinh viên thường đi bộ xung quanh và các hàng quán đông đúc.
Không may là, trước quán không không có chỗ đậu xe.
“Tsk. Anh ghét những chỗ không có bãi đậu xe” Yonghwa phàn nàn, anh nhìn xung quanh để kiếm chỗ đậu chiếc xe sang trọng của mình.
Nhưng khi anh thấy biểu hiện của Joo Hyeon anh nói “Nhưng anh vẫn muốn ăn thử ramyon ở đây”Cuối cùng họ tìm được một chỗ đậu xe, cả hai rời khỏi xe.
Quán ăn đông đúc vào buổi trưa, khi mà thời gian nghỉ ngơi mới bắt đầu. Quán ồn ào với những âm thanh khi húp mì, âm thanh tack tack va chạm của bát và đũa gỗ tạo nên, tiếng nói hối thúc của các nhân viên với nhà bếp vì các other chất đống, các cuộc nói chuyện của sinh viên Kookmin và những nhân viên văn phòng làm ở các toàn nhà gần đây.
Một bầu không khí bình dân, một cửa hàng ramyon không cầu kỳ. Tại đây bạn dễ dàng thưởng thức những món ăn ngon với giá phải chăng. Không hơn không kém.
Cả hai tìm thấy bàn trống cho hai người ở giữa cửa hàng, Joo Hyeon nhanh chóng mở menu khi họ vừa ngồi xuống. Cô bận rộn giới thiệu các món ramyon ngon nhất mà cô biết trong vòng ba phút cho đến khi Yonghwa quyết định thử món ramyon thị bò trước. Người nhân viên trẻ ghi lại món họ gọi và đi đến nhà bếp để gọi món.
Yonghwa cởi áo khoác ra, anh cở bớt vài nút áo sơ mi, cầm lấy menu quạt
“Anh không sao chứ, Doryeonnim?”
“Hm? Không có gì, chỉ là hơi nóng thôi”
“Nếu anh muốn, chúng ta có th-“
“Không sao đâu Joo Hyeon, anh không muốn đến chỗ khác. Anh đang rất vui và muốn nếm thử ramyeon ở đây”
“Algesseumnida, Doryeonnim” Joohyeon mỉm cười.
“Quán này kinh doanh có vẻ tốt nhỉ” Yonghwa nhận xét.
“Ne” cô gật đầu. “Quán này hầu như không bao giờ vắng khách”
“Ah, anh nghĩ lợi thế của các doanh nghiệp nhỏ thế nhày là chủ cửa hàng và nhân viên có thể thực sự tiếp xúc gần gũi với khác hàng, vì thế họ mới thường xuyên tới quán này.”
“Harabeoji đã khởi nghiệp như thế này, em biết không?”
“Ne, Doryeonnim, em đã nghe qua”
“Chỉ là một phòng trà nhở ở Jeju, sau đó ông và Haelmoni đã mở ba phòng trong ngôi nhà riêng của họ. Đó là sự khởi đầu của SangKyu Hotel”
“Những điều lớn lao đều bắt đầu từ những thứ nhỏ bé”
“Đúng vậy” Yonghwa gật đầu.
Ramyeon được dọn lên, Joo Hyeon tách một đôi đũa gỗ (dạng đũa của nhật trong mấy quán ăn), lau sạch bằng khăn giấy rồi đưa cho Yonghwa. Rồi tiếp tục lau ly gỗ rồi đổ nước trà xanh vào cho Yonghwa.
Cô đang quá nghiêm trọng khi cố giúp Yonghwa có thể thoải mái ăn uống mà không biết rằng anh đang mỉm cười nhìn cô chăm chú.
Joo Hyeon nhìn lên, cô lo lắng khi thấy anh nhìn cô như thế.
“W-Waeyo, Doryeonnim?”
Anh cười khúc khích.”Không, không có gì, chỉ là….em có một thói quen tốt đấy”
“De?”
“Em rất chu đáo nhưng lại không nhận ra điều đó. Đôi khi em giúp đỡ mọi người mà không cần suy nghĩ gì cả, cứ tự nhiên làm mà thôi”
Joo Hyeon nhìn vào mắt anh. Đó là sự chân thành và vui vẻ. Anh thực sự nói những gì anh nghĩ. Cô mệt mỏi khi nghĩ mình phải nói gì. Sao cũng được, chỉ cần 1/10 sự ngưỡng mộ của cô tới anh. Làm thế nào chỉ vì những lời khen đơn giản từ anh mà trái tim cô đã nhảy múa xung quanh như một bánh xe đang chạy trên đường cao tốc vậy.
“Hyeonnie?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Cả Joo Hyeon và Yonghwa quay lại, Jungshin đang đứng đó với hai người bạn, một chàng trai và một cô gái.
“Jungshinnie!” Joohyeon rạng rỡ.
“Hey” Jungshin chào lại, cậu lập tức nắm lấy tay Joo Hyeon. “Cậu đang ở đây mà không kiếm tớ sao?”
“Tớ đi thăm Appa rồi ghé vào đây”
“Oh, Okay. Tớ tha cho cậu đấy” Jungshin tuyên bố như thể cậu là người đàn ông tốt bụng nhất thế giới.
“Cậu ăn trưa xong rồi sao?”
“Yup. Tớ phải quay về trường, vì thế đừng có giữ tớ lại đó, tớ có bài kiểm tra”
“Tớ không thèm giữ cậu lại đâu” Joo Hyeon chọc Jungshin.
“À quên nữa” Jungshin cúi đầu một chút về phía Yonghwa “Annyeonghaseyo, Jung Yong Hwa-ssi, anh mới nhập ngũ về sao?”
“Ne. Rất vui được gặp cậu”
Jungshin mỉm cười một chút trước khi nhìn lại Joo Hyeon.
“Hãy tới chỗ tớ khi nào cậu có thời gian nhé”
“Wae?”
Tớ muốn cho cậu xem bản phác phảo mới nhất của mình. Chủ đề là mùa thu. Lớp của tớ sẽ tổ chức 1 show diễn thời trang các thiết kế của bọn tớ”
“Jeongmal? Vậy đó là show diễn đầu tiên của cậu rồi!”
“Tớ chỉ có một bộ trang phục thôi. Hãy đến nếu có thể đó”
“Tớ sẽ cố”
“Gặp lại sau, Hyeonnie” Jungshin vẫy tay. “Chào anh” Jungshin trang trọng nói với Yonghwa.
“Chúc may mắn” Yonghwa đáp.
Joo Hyeon vẫy tay cho đến khi Jungshin ra ngoài cửa hàng, sau đó cô bắt đầu ăn.
Yonghwa nếm thử Ramyon của mình.
“Ngon quá!” Yonghwa thốt lên trước khi nhanh chóng ăn tiếp.
“Anh có thích không, Doryeonnim?”
“Rất thích” anh khẳng đi, “chúng ta nên mua mang về cho đầu bếp Baek thử, anh muốn ông ấy làm giống vậy”
“Đầu bếp Baek làm ramyon cũng rất ngon mà”
“Ừ, nhưng không bằng quán này”
Cả hai ăn ngon miệng trong một lúc trước khi Yonghwa đột nhiên hỏi. “Vậy, cậu ta là ai hả Joo Hyeon?”
“De?”
“Lee Jung Shin hay Kang Minhyuk?”
Cô đã hiểu câu hỏi của anh, nhưng không thể mở miệng được...
Yonghwa nhướm mày.
“Em không muốn trả lời hay không biết câu trả lời?”
Cô hơi mím môi lại. cô muốn nói ra gì đó nhưng không thể.
Doryeonnim, nếu như em nói anh mới là lựa chọn của em, liệu anh sẽ nói sao?Yonghwa nghiêng đầu, sự tò mò hiện rõ trên khuôn mặt anh.
“Anh nghĩ là người thứ 2”
“N-Ne?”
“Không phải vì em không muốn nói với anh. Em không biết ai quan trọng hơn với em”
Em biết chứ, người đó đang ngồi trước mặt em, nhưng em không thể tự tiện nói ra với anh được. Joo Hyeon nghĩ.
“Doryeonnim”
“Ne”
“Hãy kết thúc chủ đề này thôi”
“MWO?!” anh bật cười.
“Oh, uri Joo Hyoen rất nổi tiếng nhỉ, có hai người đang chiến đấu vì em”
“Không phải vậy….”
“Vậy chuyện sao chứ?”
Joo Hyeon cúi xuống tiếp tục ăn ramyon.
“Ahrasseo”
Cô húp một miếng nước ramyon.
“Aigoo, em đúng là một playgirl!”
Joo Hyeon bị ghẹn, cô cố thở và ho sặc sụa, nước mắt trào ra.
Yonghwa cười vội vàng đứng dậy, xoa lưng xin lỗi Joo hyueon.
“Anh xin lỗi, anh chỉ đùa thôi mà! Xin lỗi, anh không nghĩ em sẽ bị sốc như vậy, anh không muốn em bị sặc vậy đâu.! uống nước, uống nước đi. Ráng thở vào rồi uống nước đi!”
Joo Hyeon hít một hơi thật sâu trước khi uống trà mà Yonghwa đưa cho cô.
Khi cô có thể gần như trở lại bình thường, mặt cô đỏ bừng lên và đôi mắt của cô vẫn còn ướt nước mắt vì họ, Yonghwa xin lỗi một lần nữa, “Anh xin lỗi”
“Không sao đâu, Doryeonnim, em biết anh không cố ý mà”
“Anh không hề muốn vậy” Yonghwa yên tâm, anh ngồi xuống .
Joo Hyeon nhìn anh, trái tim cô đập nhanh hơn nhưng không có lý do nào cả. Cô cả thấy thật thoải mái, cô ngồi cùng anh. Anh vui vẻ chọc cô.
“Em thấy đỡ chưa?”
“Ne”
“Em ăn xong bữa trưa đi, anh hứa không chọc em nữa”
Sinh nhật của Joo Hyeon sau một tuần sinh nhật của Yonghwa. Hôm đó Yonghwa thức dậy trễ, sau khi thức dậy anh đi tắm, rồi ngay lập tức đi kiếm mẹ của mình. Bà đang nghiên cứu bài phát biểu của mình tạu bữa tối từ thiện hằng năm sắp tới.
“Ommoni” Yonghwa gọi “Hôm nay là sinh nhật Joo Hyeon. Chúng ta hãy cùng chúc mừng cô ấy nhé”
Mẹ anh nhìn anh với biểu hiện chán nản “Yonghwa-yah, bây giờ là 11 giờ trưa rồi, tất nhiên là mọi người đã chúc mừng con bé. Từ Abeoji của anh đến bảo vệ, tất cả đều đã chúc mừng sinh nhật con bé! Anh là người duy nhất còn xót lại đấy”
“Oh!. Con bỏ lỡ sự kiện đó sao?”
“Muộn còn hơn không. Đi tìm con bé đi”
“Ahrasseo” Yonghwa đáp. Anh đang suy nghĩ xem giờ này Joo Hyeon thường ở đâu “Um- bây giờ cô ấy đang ở đâu nhỉ?”
“Hồi nãy mẹ thấy con bé đang ở trong bếp mở quà của mọi người”
“……con đã không mua quà cho cô ấy”
Mẹ Yonghwa nhìn anh “Yonghwa-yah! Đây là sinh nhật lần thứ 20 của Joo Hyeon! Sao mà con lại có thể quên chứ hả? bọn ta đã tặng con bé 1 cái vòng tay”
“Mẹ với Abeoji ư?”
“Ừ”
“.…..con sẽ mua cái đó sau”
Mẹ Yonghwa thở dài “con bé đã sống cùng chúng ta lâu nay. Căn nhà này sẽ trở nên hỗn loạn nếu không có con bé. Joo Hyeon quan tâm chúng ta hơn cả bản thân mình. Còn con thậm chí còn không thèm bỏ ra chút thời gian để mua cho con bé 1 món quà ư? Tsk, tsk, tsk Yonghwa-yah….con đúng là…”
“Do con không biết phải mua gì cho cô ấy”
“Một lý do cũ rít” Kim Yoo Mi nhấn mạnh.
Yonghwa nhún vai.
“Nhớ lại thì, mấy năm trước mẹ thấy con mua rất nhiều thứ cho bạn gái cũ của mình mà”
“Khác nhau mà”
“Nhưng, Joo Hyeon cũng là con gái. Mẹ chắc chắn nếu con biết mua quà cho bạn gái thì con cũng sẽ biết mua quà cho em gái”
“Hôm nay con sẽ đi mua”
“Không phải là món quà quan trọng, mà là con chân thành quan tâm đến con bé. Mẹ nghĩ con bé cũng sẽ nghĩ vậy” Mẹ Yonghwa nói, “Mẹ thấy Joo Hyeon rất vui và ôm lấy một người làm vì cô ấy đã tặng cho con bé một cái tách tự tay làm từ đất sét”
“Cô ấy là người con gái tử tế” Yonghwa gật đầu.
“Con bé là người con gái tử tế, vậy bây giờ con lo mà tìm con bé và chúc mừng sinh nhật đi”
“Vâng” Yonghwa đáp, anh quay người lại đi về phía cửa.
Anh tìm thấy Joo Hyeon đang ở trong bếp, cô đang khuấy gì đó trong một cái nồi nhỏ đặt trên bếp. Mùi rất thơm.
“Chào buổi sáng, Joo Hyeon”
Cô ngạc nhiên quay lại “Oh, Doryeonnim! Chào buổi sáng”
“Happy birthday!” Yonghwa nói, anh mỉm cười đưa tay ra.
Joo Hyeon bắt tay anh. “Anh hy vọng em sẽ luôn được hạnh phúc, khỏe mạnh và mọi mong muốn của em thành sự thật” Yonghwa nói.
“Gamsahamnida, Doryeonnim” Joo Hyeon mỉm cười đáp lại.
Yonghwa dòm cái nồi.
“Em đang nấu canh rong biển cho mình sao?” Anh hỏi. Đó là phong tục của người Hàn, họ ăn canh rong biển vào ngày sinh nhật của mình.
“Oh, Aniya, Doryeonnim. Mọi người đã nấu canh rong biển cho em rồi”
“Vậy, em nấu làm gì?”
“Cho MinHyuk”
“De?”
“Cậu ấy có cùng ngày sinh nhật với em”
“Whoa” Yonghwaa thốt lên, anh mở to mắt “em với bạn trai của mình…có cùng ngày sinh nhật sao?”
Joo Hyeon quay sang anh “Ne”
“Lãng mạng thật đấy”
Cô đỏ mặt, “Đó….uhm..Chỉ là trùng hợp thôi”
“Cùng năm luôn sao?”
“Ne, Doryeonnim”
Yonghwa hoàn toàn ngạc nhiên “Hai người đúng là-anh không biết…à định mệnh? Ý anh là, cùng ngày sinh nhật! giống như một cặp trời sinh!”
“Sự trùng hơp đáng ngạc nhiên, anh nghĩ vậy. Có lẽ không dễ dàng gặp ai đó có sinh cùng ngày cùng năm như vậy”
“Cơ hội giống như…1 trong 1 triệu vậy”
Joo Hyeon cười “chắc vậy”
“Hai người chắc rất hợp nhau”
Joo Hyeon cau mày nghĩ về nó “hai người?”, cô cười “Doryeonnim, lúc anh nói vậy, em nghĩ lại đúng là bọn em rất hợp nha, Minhyuk và em”
Yonghwa gật đầu, khuôn mặt của anh vui vẻ “Vậy, hôm nay em đi chơi với cậu ta sao?”
“Ne, Doryeonnim. Cậu ấy nói muốn tới nhà hàng, nhưng không nói với em là ở đâu”
“Một bất ngờ sao?”
“Ne…”
“Tình yêu tuổi trẻ thật tuyệt mà…”Anh trêu chọc, đôi mắt anh sáng rực.
“Anh bao nhiêu tuổi rồi Doryeonnim? Anh làm như mình già lắm vậy!”
“trong độ tuổi hai mươi…”anh mơ hồ nói.
“Hai mươn…lăm, đúng không?”
“Yup! Em nói đúng rồi”
Joo Hyeon khuấy sup và nếm thì.
Yonghwa giơ tay ra.
Cô nhìn anh, đôi mắt tò mò.
“Anh sẽ thử giúp em”
Joo Hyeon lùi lại, đưa thìa soup cho Yonghwa.
Anh nếm rồi nhân xét “Ngon quá, Minhyuk chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”
“Nó có vị lạ không?”
“Không. Ngon lắm”
“Đây là lần đầu em nấu nên em hơi lo”
“Mùi vị này chắc chăn không phải giống như người mới làm lần đầu”
“Ah. Gamsahamnida. Em thấy yên tâm rồi”
“Joo Hyeon, em có muốn bất cứ thứ gì đặc biết không?”
“De? Là sao , Doryeonnim?”
“Anh không biết phải mua gì cho em” Yonghwa thú nhận.
“Không sao đâu. Điều ước sinh nhật anh dành cho em là đủ rồi”
“Em chắc chứ?”
“Chắc chắn”
“Có một buổi hẹn tuyệt vời nhé”
Joo Hyeon cười rạng rỡ “Vâng, em hy vọng vậy, Doryeonnim”
*****************************************
Minhyuk đặt riêng một bàn trong một nhà hàng nổi tiếng nhất nhì Seoul. Cậu muốn hôm nay là ngày thực sự đặc biệt. Minhyuk đã tiêu hết số tiền tiếp kiệm của mình để đặt chỗ này, nhưng vì Joo Hyeon, điều này chỉ là một sự hy sinh ít ỏi.
Cô ấy rất thích nhà hàng, thưởng thức những bữa trưa ngon miệng, cùng nghe nhạc sống và trò chuyện cùng cậu. “Đây sẽ là một torng những bữa trưa tốt nhất mình từng có . Cám ơn cậu Minhyuk, cám ơn cậu nhiều lắm”
“Well, hôm nay chúng ta đều 20 rồi, vì vậy tớ muốn chúng ta có một bữa trưa phong cách”,Minhyuk order một chiếc bánh sinh nhật nhỏ, cả hai thổi nế cùng nhau, ăn sạch chiếc bánh cho đến mẩu cuối cùng.
Cả hai đi xem phim, Minhyuk nắm tay Joo Hyeon-cô không phản đối. Một bộ phim vui nhộn, ngọt ngào và lãng mạn, một bộ phim phù hợp để xem với người yêu hoặc bạn bè.
Sau đó, họ ngồi nghỉ trên băng ghế để Minhyuk có thời gian nếm thử suop rong biển Joo Hyeon đã làm cho cậu.
Cô đựng canh rong biển trong một chiếc hộp giữ ấm, Minhyuk không thể ngừng ăn để nói mùi vị món canh ngon đến dường nào, câu đang rất hạnh phúc vì cô ấy đã đích thân nấu cho mình.
Nơi đến tiếp theo trong kế hoạch của Minhyuk là sân trượt băng. Họ nắm tay nhau một lần nữa, trượt xung quanh với tiếng cười vui vẻ của họ.
Bữa tối là ttokbokki trên một cửa hàng khá đông khách. Vì điều đó nhắc họ nhớ đến những ngày tháng trung học, họ hầu như ăn nó mỗi ngày.
Một ngày ngọt ngào cho cả hai, sẽ không sao nếu có một nụ hôn, đúng không? Minhyunk đã rất mong muốn điều đó trong một thời gian dài, cậu muốn hôn cô rất nhiều, gần đây cậu thường xuyên mất tập trung và chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi của Joo Hyeon khi cô nói chuyện,
Tuy nhiên, cậu phải kiềm chế bản thân, cậu không muốn ép cô, hy vọng đến thời điểm thích hợp và cô sẽ không từ chối cậu.
Và Minhyuk đã nghĩ hôm nay là lúc thích hợp. Sau một ngày hẹn hò với cô, đắm chìm trong sự hiện diện của Joo Hyeon, trong một công biên gần nhà họ Jung, dưới ánh trăng, Minhyuk bước về phía trước, cậu đặt môi mình lên môi Joo Hyeon.
Cô nín thở, nhưng khi đôi môi của Minhyuk di chuyện, cô thở ra. Không có cảm giác gì sai cả, giống như cô chưa từng nghĩ đến điều đó. Không có cảm giác ghê sợ. Vụng về, đúng vậy. Nó giống như một ngôn ngữ nước ngoài mà cô chưa bao giờ nghe đến vậy, tuy nhiên cánh tay của Minhyuk đang ôm lấy cô, cô cảm nhận được sự khuyến khích và cô làm theo sự dẫn dắt của Minhyuk. Joo Hyeon nhắm mắt lại và cảm thấy MinHyuk đang nhẹ nhàng thăm dò cô, cô từ từ vòng tay qua cổ cậu ta.
Họ cứ đứng như nhế, cậu ấy đang khám phá cô-cô đồng ý.
**********************
Yonghwa vừa về nhà sau một hoạt động từ thiện do ba mẹ anh tổ chức. Anh về nhà một mình bằng xe của mình. Vẫn chưa muôn lắm, anh muốn lập kế hoạch những bộ phim mình muốn xem trong tối hôm này. Điện thoại anh đang ngật lụt bởi đống lời mời qua đên trong những clb nổi tiếng trong thành phố, nhưng anh không hề có hứng thú với chúng.
Điện thoại reo ngay anh đậu xe vào lề đường rồi cầm điện thoại lên. Anh đang ở phía trước một công viên gần nhà mình.
Sau đó, dưới anh đèn anh thấy Joo Hyeon đang ôm bạn trai của mình, hôn cậu ta như thể cậu ta là người đàn ông duy nhất trên thế giới này vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co