Chương 11
– Chương mười một: Bệnh viện kinh hoàng –
"Thật tình tôi không quan hệ gì với cậu ta hết." Ong Seongwu chỉ trời chỉ đất thề thốt với Hwang Hyunjin, "Cậu ta là một tay pha rượu ưa diễn trò quái đản trong quán bar, thỉnh thoảng tôi tới đó uống thôi mà. Dây vô cậu ta có mà hỏng người! Cậu ta đã từng xẻo luôn tiểu kê kê của tình nhân chỉ vì thằng chả đi tòm tem thôi đó!"
Hwang Hyunjin lạnh mặt nhìn Ong Seongwu, thấy hắn không ngừng quệt mồ hôi lạnh, vặn vẹo ngó ra ngoài cửa cầu cứu. Đáng tiếc bên ngoài chỉ có vệ sĩ với thủ hạ, lại toàn là bọn đã bị cậu Ong sàm sỡ qua, thành ra cả đám giờ đều vô cùng hả hê thập thò bên ngoài coi kịch vui.
"Dù không nói đến tên Ivy đó, nhưng rốt cuộc anh còn bao nhiêu điều gạt tôi hả?!" Hwang Hyunjin một tay chỉ thẳng mặt Ong Seongwu một tay đập bàn: "bác sĩ, rồi báo cáo xét nghiệm ADN, bao nhiêu chuyện trước đây anh không hề nói gì cho tôi hết!"
Nhà kính giữa vườn hoa lúc xế trưa, nắng chiếu xuyên qua khung thủy tinh, hắt đầy mặt đất những tia ấm áp. Ong Seongwu lười biếng ngậm cọng cỏ đuôi chồn, ngồi trên bậu cửa sổ lắp ráp khẩu M12 thân yêu của hắn, nòng súng được bảo dưỡng chu đáo sáng loáng không khác gì hàng mới.
"Được rồi, trước kia tôi cũng hơi lộn xộn, thành ra mới hứng thú với ba cái tin nhảm nhí vậy... Mà giờ cậu đằng nào cũng nắm quyền trong tay rồi, có một tờ chứng nhận ADN mà thôi, chẳng đến mức đá cậu rớt đài đâu, yên tâm đi."
"Nếu là kẻ nào khác cầm tờ xét nghiệm đó đến đây đòi đuổi cổ tôi, nói sao tôi cũng mặc xác! Nhưng đây là Kang Daniel, hắn ta một khi đã tóm được nhược điểm nhất định sẽ hại người ta muốn sống không được, huống gì ai cũng biết di chúc của cha tôi đã nói chỉ truyền lại gia sản cho con cháu anh tôi!"
"Hwang Minhyun làm gì có con với cháu."
"Bởi vậy Kang Daniel mới có lý do đến giành tài sản."
Ong Seongwu ngáp một cái, nắng xế trưa làm hắn buồn ngủ hết biết: "... Nè, cậu đừng có lo xa vậy được không... nói đi nói lại, mẹ cậu hồi đó đúng là một mỹ nhân nha, vừa vặn đúng là kiểu tôi ưa nhất... Ái!" Hắn ôm vội lấy đầu, "Đừng có chọi đá người ta mà!"
Hwang Hyunjin phủi tay, nhìn nhìn hắn: "Giờ anh còn đáng giá hai mươi phần trăm số đại lý của Kang gia đấy, thế nên nếu không liều liệu mà làm việc, tôi sẽ cột nơ bướm đóng thùng anh gửi trả Kang gia, không tin anh thử coi?"
Ong Seongwu mở to mắt vô tội nhìn hắn, bộ dạng thật y như chó con sắp bị chủ quẳng ra đường. Hwang Hyunjin mỉm cười dang tay, thân mật quàng cổ Ong Seongwu, kéo giật hắn lại rồi ôm siết vào lòng: "... làm việc! Từ sau còn để tôi phát hiện được anh có chuyện gạt tôi thì đi mà tự giác tắm táp rồi chui vô hộp nằm sẵn luôn nghe chưa!"
Ong Seongwu một tay ôm đầu một tay quơ súng luồn lách chạy té khỏi nhà kính: "Đồ trùm sò lòng lang dạ sói nhà cậu! Tư bản máu lạnh!"
Hắn ba chân bốn cẳng chạy được chừng trăm mét, sau đó dừng lại nhìn trước ngó sau thấy không còn ai, liền lấy lại ngay bộ dạng cường hào ác bá lớn cha lớn chớn, vênh vang đi tiếp, trên đường còn không quên đá lông nheo với mấy tay bảo vệ, thằng nhỏ thứ hai con nhà gác cổng mới sáu tuổi rưỡi, hai mũi thò lò đương ngồi nghịch giun bên đường, liền bị hắn vồ lấy ra sức sờ soạng xoa nắn một phen.
Phá phách xóm làng xong, cậu Ong cảm thấy tâm tình phơi phới vô cùng, bao tử cũng được thể kêu réo theo. Thành ra hắn lượn lờ ra ngoài, tấp vô quán quà vặt cạnh cổng gọi ba phần bánh bột lọc, đặc biệt bỏ thêm hai muỗng tương ớt, rồi vừa ăn vừa hít hà xuýt xoa
Quán bánh bột ngồi ngay kế bên cửa ngách Hwang gia, có người quen mặt hắn cũng đương ngồi ăn, trông thấy hắn liền cười bắt chuyện: "Cậu Ong! Làm gì mà như quỷ đói tám trăm năm chưa được ăn cơm vậy a?"
Ong Seongwu nghiêm mặt đáp: "Tối đến còn đi cua con gái nhà người ta, thì giờ nào ăn cơm đâu, bữa trưa phải ăn cho no bụng mới được." nói rồi lại chìa bát ra: "Ông chủ! Cho thêm một chén sủi cảo!"
Người này ngồi trong quán quà vặt ăn như hà bá, làm một hơi hết sạch phần ăn ba người, rồi xong đứng lên xách hộp đàn violon đựng khẩu M12, nghênh ngang đi dọc xuống con đường dẫn tới bệnh viện. Trong ba con phố này có một bệnh viên tư, nhưng hắn không rẽ vào, lại đi tuốt ra ngoại ô, đến một bệnh viện công mới dừng lại, đoạn ngồi xổm xuống đếm kiến trước bậc thềm của người ta. Người qua đường thấy tên quái cao lương này ngồi lê la trước cổng viện đều nhìn nhìn rất kỳ dị, hắn liền ba hoa giải thích: "Thiệt tình người ta chỉ là cái nấm sau mưa thôi mà..."
Cái nấm sau mưa ngồi bệt trước cổng viện đến tận giờ tan tầm, tới lúc đoán chừng mọi người về cả rồi, hắn mới phủi phủi tay đứng dậy, lững thững đi vào.
Loại người như Ong Seongwu, trời sinh không đi chung đường với thiên hạ, người ta vào cửa chính, hắn lại lấy đà giậm chân nhảy phóc lên mái tường lầu hai bệnh viện.
Khu điều trị nội trú mấy năm trước giờ đã được sửa sang thành khoa khám bệnh, bên trong chỉ còn vài người đương ôm con nhỏ đến khám, giờ này ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài ngồi trông con được truyền nước biển. Ong Seongwu cúi gập người, nhanh chóng lách mình qua cái khe đặt bồn rửa nhỏ xíu dưới mái tường. Bóng tối phủ sụp bên ngoài lẫn lộn vào màu áo đen của hắn, trở thành lớp ngụy trang lý tưởng, một người đàn ông ôm con ngồi trong bất chợt ngẩng lên, mơ hồ như vừa trông thấy vật gì vọt qua cửa sổ, thoáng chốc đã không còn hình bóng. Người đàn ông nọ dụi dụi mắt lẩm bẩm: "... mèo hoang sao?"
Ong Seongwu đứng trước một ô cửa sổ. Bên trong là phòng trực của khoa điều trị, giờ này chỉ có một y tá đang ngồi xây lưng về phía hắn, gà gật ngủ.
Ong Seongwu kiên nhẫn dùng một dụng cụ đặc chế luồn qua khe cửa sổ, chốt cửa vẫn là loại then cài kiểu cũ, hắn chầm chậm gạt mở cái then sắt, không gây một tiếng động, hầu như cả hơi thở lẫn nhịp tim đập đều bị kìm nén lại.
Coi thử, cô bé y tá kia thiệt trẻ trung khả ái, quả là mơn mởn như hoa. Xem chừng cô nàng còn chưa kết hôn, chắc ít lâu nữa cũng sẽ nắm tay một anh chàng tử tế cùng vào thánh đường, rồi cùng nhau sinh hai ba đứa nhỏ thông minh xinh xẻo.
Có lý nào lại để một sinh mệnh tươi đẹp như vậy tan biến trong màn đêm tĩnh lặng này.Cách một tiếng, then cửa sổ đã rời ra. Tiếng động vang lên không lớn hơn tiếng một cái bút rơi, cô bé y tá gục hẳn đầu xuống mặt bàn, ngáy khe khẽ.
Ong Seongwu đẩy cửa sổ hé mở một khoảng nhỏ vừa vặn cho hắn lách qua, tránh để gió đêm lùa vào quấy rối giấc ngủ say sưa của cô em. Hắn lấy đà nhảy vào trong, đầu ngón chân nhón qua bàn giấy rồi đáp xuống đất một cách im ắng.
Cô bé y tá hơi xoay đầu, miệng khẽ chóp chép. Ong Seongwu bước tới sau lưng cô ta, một tay vung lên, dứt khoát chém xuống cái gáy mảnh khảnh.
Tiếng rên bật ra trong giấc ngủ hầu như không thể nghe được. Cô bé y tá còn chưa kịp giật mình tỉnh lại đã lại chìm vào giấc ngủ nặng nề hơn trước. Lực phát ra, thời cơ, vị trí đều tuyệt đối chuẩn xác, đợi đến khi cô ta dậy cũng chỉ có thể cảm thấy sau gáy ê ê đau, nhưng đảm bảo không ảnh hưởng gì đến những cuộc hẹn hò dạo phố ngày mai.
Ong Seongwu quay lưng quan sát gian phòng làm việc của bác sĩ. Tài liệu chồng chất bừa bộn trong ngăn tủ lẫn trên mặt bàn, két sắt đã bị tận dụng không khác gì một giá sách bình thường, cửa két mở toang, bên trong nhét đầy những bệnh án bụi bặm xưa lắc.
Ong Seongwu bước tới tiện tay rút ra một tập. Bìa ngoài thấy ghi ngày này tháng này làm phẫu thuật cắt ruột thừa cho bệnh nhân xx nào đó. Ong Seongwu khẽ hừ một tiếng, nhét cái bệnh án lại chỗ cũ.
Bác sĩ Younghoon nổi danh trong thế giới ngầm, từng phụ trách phòng nghiên cứu sinh học của một gia tộc mafia, sau đó vì thực hiện nhiệm vụ sơ suất mà bị truy nã, cuối cùng tới Busan mai danh ẩn tích, chấp nhận phục vụ cho một vài dòng họ lớn để được che chở. Ông ta từng gắp đạn cho Ong Seongwu, bất quá bệnh án sau này chỉ ghi vỏn vẹn: dị ứng pê-ni-xi-lin.
Đột nhiên có tiếng chân vang lên từ hành lang sau lưng, liền tiếp theo cửa ngoài bật mở, Younghoon vừa ngẩng đầu: "Ai ở đó?!"
Ong Seongwu quay ngoắt lại, nòng súng đen bóng của khẩu M12 ánh lên những tia lạnh lẽo dưới bóng đèn tuýp trắng ởn của phòng trực.
Younghoon thoáng sửng sốt, rồi thản nhiên nói: "Cuối cùng cậu cũng tới. Cậu muốn gì?""Báo cáo xét nghiệm ADN tôi nhờ ông làm trước kia." Ong Seongwu giơ khẩu súng lên, "Và mạng ông nữa."
Younghoon không nhịn được phát run, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Tôi đã biết thường dạo bờ sông tránh không được ướt giày, lăn lộn trong giới này lâu rồi, rốt cuộc sẽ có ngày bị người lấy mạng. Bất quá chàng trai ạ, hôm nay cậu giết tôi, ngày mai không chừng sẽ có người tới giết cậu. Đời này nhân quả tuần hoàn, ngày nào đó sẽ tới lượt cậu thôi."
Ong Seongwu thở dài, gương mặt dường như thoáng chút tiếc nuối: "Số mạng cả thôi, ông già à, không phải tôi nghĩ ông không thể giữ bí mật, mà là con người tôi đây, chỉ tin được người chết không biết nói mà thôi. Ông chịu khó vậy."
Younghoon trầm mặc một hồi, rốt cuộc chậm rãi bước đến ngồi xuống ghế: "Bản báo cáo tôi để lạc mất rồi."
"Tốt, mớ giấy tờ bao nhiêu năm trước không có ông làm chứng cũng vô giá trị."Younghoon nhắm mắt lại: "Cậu ra tay đi."
Ong Seongwu giơ súng lên. Ngón trỏ dưới lớp găng tay da hươu đặt trên cò súng.Ngay khoảnh khắc đó, cửa sổ sau lưng hắn thình lình đập sầm một tiếng, Ong Seongwu quay phắt lại, đã thấy ba gã lính đánh thuê mặc đồ dã chiến đen, đeo mặt nạ nhảy vào. Hắn còn chưa kịp phản ứng, lại đến lượt cửa ngoài bị đạp tung, phút chốc bọn lính tràn vào vây chật phòng, trên tay gã nào cũng lăm lăm khẩu súng chĩa thẳng vào hắn.
Ong Seongwu sững sờ mất một giây, ngay sau đó tiếng vỗ tay vang lên từ ngoài cửa, giọng Kang Daniel chậm rãi dội vào tai hắn cùng một tia đắc ý vừa đủ nhận ra, "... Ong Seongwu, cái bẫy giăng vụng về thế này, vất vả cho cậu chui đầu vào lưới. Tôi thật tình hài lòng với cậu vô cùng."
Ong Seongwu đưa mắt nhìn, Kang Daniel đương đứng tựa cạnh cửa, nụ cười mỉm trên mặt thực hoàn hảo. Sau lưng hắn còn một người hai tay đút túi quần, rành rành là Hwang Hyunjin.Ong Seongwu buông súng, khẽ thở dài: "... Nếu anh muốn tôi hết hy vọng với Hwang gia, vậy anh đạt được mục đích rồi đó."
Hwang Hyunjin đứng đó mặt không biểu cảm. Giây đầu tiên luồng mắt lia tới chỗ hắn, Ong Seongwu nhịn không được nuốt nước bọt, khoang miệng ứ đầy mùi vị bị phản bội chua chát.Kang Daniel chăm chú quan sát thái độ của hắn, Ong Seongwu thuận tay quẳng khẩu M12 xuống đất, đến khi ngẩng đầu lên vẻ uể oải chán nản đã hoàn toàn biến mất khỏi gương mặt hắn. Từ rất lâu trước đây gã đàn ông này đã là vậy, hắn có thể thua, cũng có thể lộ ra sự yếu đuối trong khoảnh khắc thất bại, nhưng bản chất hắn luôn cao ngạo mà tự đắc, thậm chí cả chút yếu đuối nơi hắn cũng mang theo vẻ ngạo nghễ, không thể khinh thường.
Kang Daniel cười khổ, lên tiếng: "Tốt, Ong Seongwu, mục đích của tôi cũng chỉ có vậy."
Ong Seongwu hỏi Hwang Hyunjin: "Vì hai mươi phần trăm quyền đại lý hả?"
Hwang Hyunjin không đáp, vẫn chỉ dửng dưng đứng tại chỗ. Mà Kang Daniel lại thở dài, nói: "Cậu cũng chớ trách cậu ta. Thời thế nào người ta cũng phải lo thân mình trước tiên, huống gì đã ở địa vị như vậy, trách nhiệm không chỉ với chính mình, còn phải nghĩ tới tay chân, thuộc hạ, nhiều khi cũng khó mà theo ý mình được."
Ong Seongwu cười nhạt: "Từ hồi nào anh lại biết nói tốt cho đối thủ vậy Kang Daniel?""Tôi chỉ là giúp cậu nhìn ra một sự thực mà thôi, cậu trong lòng Hwang Hyunjin, không quan trọng bằng chính bản thân cậu ta."
Thái độ Kang Daniel lại như có chút hưng phấn không nén nổi, hắn cười nhẹ, nói: "Thế giới này kẻ sẵn sàng bỏ qua những cái giá béo bở để chọn lựa cậu, cũng chỉ có mình tôi mà thôi."
Hắn quay lại hỏi Hwang Hyunjin: "Tôi chẳng yêu cầu gì nhiều, cậu nổ súng bắn gãy một tay cậu ta, chúng ta giữ đúng thỏa thuận đã bàn, cậu thấy sao?"
Hwang Hyunjin nhíu mày: "Vì sao phải thế?"
Sắc mặt Kang Daniel trầm như nước: "Để cậu ta tuyệt vọng."
"Ngài Kang này, ngài gây sự thế này, khiến tôi không khỏi cảm thấy như là thực ra ngài yêu Ong Seongwu thì phải." Hwang Hyunjin cười phá lên, móc súng ra, "Giấy tờ sở hữu và chuyển nhượng đã tới nhà tôi rồi phải không?""Phải.""Vậy thì tốt."Đáy mắt Hwang Hyunjin lấp lóe ý cười khó hiểu, ngay sau đó hắn giương súng lên, nhằm thẳng vào Ong Seongwu. Ong Seongwu khép mắt lại, không buồn nhìn hắn, dỡ đi lớp vỏ bọc phớt đời cố hữu, biểu cảm trên mặt hắn giờ này trầm tĩnh đến kỳ dị.
"Ong Seongwu." Hwang Hyunjin nhẹ nhàng nói, giọng điệu thân thiết như tiếng thì thầm, "Lượm súng lên, rồi qua đây với tôi ngay lập tức."
Hắn vừa dứt lời Kang Daniel liền quay ngoắt lại, nhưng đã không còn kịp. Hwang Hyunjin ghìm chặt vai hắn từ sau lưng, chuyển hướng họng súng đặt ngay trên ót hắn rồi lớn tiếng quát bọn lính đánh thuê còn chưa kịp phản ứng: "Tất cả bỏ súng xuống! Bằng không tao giết hắn!"
"Ha ha ha..." Ong Seongwu đưa tay vuốt mặt, tinh thần lại hăng hái cười phá lên với Kang Daniel: "Anh xem, người sẵn sàng chọn tôi trên đời này đâu phải có mình anh !"
Kang Daniel lẳng lặng nhìn hắn: "Cậu biết nó muốn chơi bắt cá hai tay nên mới để cậu mạo hiểm đến đây chứ?"
Hwang Hyunjin có chút nóng nảy: "Ong Seongwu, ra ngoài tôi sẽ giải thích, tôi là vì anh..."Ong Seongwu giơ tay chặn lời hắn: "Tôi biết."Lại quay sang Kang Daniel, tính nói gì nữa, nhưng Kang Daniel đã lên tiếng trước: "Nếu là tôi, dù là mạo hiểm để đổi lấy cái giá cao hơn nữa, tôi cũng không đời nào để cậu phải chịu, tôi sẽ không... sẽ không để cậu bị một chút tổn thương nào, cậu có tin tôi không?"
"... Tôi tin."
Ong Seongwu bước lại, hắn hầu như đứng đối mặt với Kang Daniel. Khoảng cách gần như vậy, chỉ cần Kang Daniel khẽ vung tay đã có thể bẻ gãy cổ hắn.
Ong Seongwu bình thản nhìn hắn: "Bị anh truy sát đến đường cùng, vô số lần chạy trối chết giữa làn đạn, giữa mùa đông rét buốt chui rúc trong tuyết lạnh, giành giật giữ mạng từng giây từng phút... trước khi nếm mùi tất cả những thứ ấy, lời này của anh, tôi tin."Kang Daniel nhắm mắt lại, không đáp được một lời
Hwang Hyunjin nhịn hết nổi chực nhào người qua xem sắc mặt Ong Seongwu, nhưng chỉ kịp thấy hắn nói nhanh: "Đi mau." rồi vội vã bước sượt qua.
Khẩu súng của Hwang Hyunjin vẫn dí sau ót Kang Daniel, Ong Seongwu đi trước, thẳng đến trước chiếc xe Jaguar đậu ngay cổng viện. Kang Daniel mở khóa nhận vân tay, Hwang Hyunjin xô hắn vào ghế phụ xe, rồi đóng sập cửa lại: "Ta đi đâu đây?""Về Hwang gia."
"Còn hắn thì sao?" Hwang Hyunjin hất hất mặt về phía Kang lão đại đương ngậm miệng hậm hực.
Ong Seongwu đột nhiên cả giận: "Quay xe quẳng hắn xuống ngọn núi sau viện!""Sao phải lên tận núi?"
"Tôi từng bị truy sát đến bước phải trốn vài ngày trong hang núi, không ăn không uống, chỉ có khoét tổ chim."
Hwang Hyunjin mỉm cười rất chi bất nhân, rồi vui lòng nhấn ga cho rớt hết đám xe bảo vệ của Kang gia.
Dọc đường không ai nói năng gì. Hwang Hyunjin ngâm nga điệu nhạc gì đó một hồi thấy cũng chán, liền liếc nhìn Kang Daniel qua cái gương trên đầu, nhịn không được chế nhạo: "Ngài Kang thấy tay nghề lái xe của tôi thế nào?"
Kang Daniel bình thản mỉm cười: "Không tệ.""Ấy thế sao mặt mũi ngài xanh mét vậy, coi bộ như đương lo tôi sẽ chạy tuốt vô hang núi ấy nhỉ?""Đâu có chuyện đó."
Ong Seongwu ngồi ghế sau lạnh lùng mở miệng: "Cậu không muốn mắc lỡm hắn thì đừng có tiếp chuyện hắn."
Hwang Hyunjin trông sắc mặt nghiêm khắc của Ong Seongwu, liền ngậm miệng chăm chú lái tiếp. Xe đi từ bệnh viện tới chân núi đại khái chỉ mất vài phút, bất quá đêm tối đường xá trúc trắc, đi hết chừng chục phút, bọn họ mới thấy bóng cây um tùm tối đen.Đường hơi lầy lội, đột nhiên xe sụt xuống, Hwang Hyunjin cố gắng nhấn ga: "Kẹt rồi."
"Shit!" Ong Seongwu chửi thề, "Cậu xuống coi sao đi, tôi trông chừng hắn."
Nhìn nhìn con đường nhoét bùn đất trước xe, Hwang Hyunjin ấm ức cự nự: "Sao lại là tôi?"
"Vì trông cậu trâu bò nhất." Ong Seongwu giật khẩu súng, cẳng chân dài vói qua khe hở giữa ghế lái và ghế phụ xe, đạp mông Hwang Hyunjin một cú: "Té mau! Té mau!"
Kang Daniel nhìn hắn không chớp, khóe miệng khẽ nhếch lên. Rừng cây trên ngọn núi sau viện trông qua có phần um tùm ma quái, gió lướt qua ngọn cây thành từng điệu sàn sạt ngân nga, lại mơ hồ như có người đương lẩn lút đếm bước trong rừng. Này là nơi Ong Seongwu định quẳng hắn vào đây.
Kang Daniel vẫn quan sát Ong Seongwu qua gương. Gã đàn ông vẫn đang vắt chân ngồi trên ghế sau, nhìn từ góc độ này có thể thấy cẳng chân vung vẩy dưới lớp quần jeans, kéo dài tới tận cái khe mờ ám giữa hai đùi. Cảnh tượng như vậy thực dễ khiến người ta hồi tưởng lại một đêm cũng giống như hôm nay... thậm chí hắn còn mường tượng ra đường nét cái cổ bật cong của người này khi nằm bên dưới mình, cả cảm giác chặt khít nơi mé trong đùi hắn; vậy mà giờ chớp mắt hắn đã bị khống chế dưới họng súng của hắn ta.
Rừng cây phía trước thấp thoáng có bóng đom đóm lập lòe. Giữa tình thế căng thẳng nhường này mà ngồi điểm lại những phút nồng nàn ướt át đã qua, thật càng khiến hắn thấm thía nỗi kích thích đến hầu như mê hoặc.Ong Seongwu nhạy cảm cảm giác được luồng mắt chằm chằm trắng trợn của hắn, liền ngẩng lên, Kang Daniel chớp được ánh mắt hắn qua gương, cũng chẳng buồn giấu giếm mà cười rộ lên: "Cậu đoán tôi đang nghĩ gì?"
Ong Seongwu lạnh nhạt khỏ khỏ nòng súng lên ót hắn: "Nghĩ chuyện anh sắp bị tôi nhét vào cái hang nào cho muỗi xơi."
"Không." Kang Daniel nói, "Tôi đang nghĩ, tôi có chỗ nào kém cỏi hơn đám nhân tình chớp nhoáng của cậu, cớ gì khi cậu tán tỉnh chơi bời chè chén với kẻ khác, chẳng bao giờ cậu buồn nghĩ đến cảm giác của tôi?"
"Cái điều chán ngắt ấy có khác gì tôi có chỗ nào không bằng Hwang Minhyun, cớ gì anh rộng rãi được với cậu ta, mà phải nghiệt ngã với tôi vậy." Ong Seongwu dửng dưng châm một điếu thuốc, rít một hơi thật dài, "... đừng có làm ra vẻ oán phụ oan ức lắm đi, Kang Daniel, có hồi nào tôi quên dạy anh câu ấy chưa hả? Tự anh chẳng ra gì thì mặc xác anh, chớ có quơ quàng bôi bác lây cả tôi."
Khói thuốc chầm chậm cuộn vòng lơ đễnh, Kang Daniel hít được mùi thuốc lá, chất nicotin từng chút từng chút một thấm vào da thịt, độc tính lan tỏa trong bóng đêm.Hắn đột nhiên lên tiếng: "Đừng hút thuốc Ong Seongwu, hại sức khỏe."
Ong Seongwu làm như không nghe.Kang Daniel bất thần lật người, vùng dậy khỏi ghế phụ lái, hung hãn giật điếu thuốc trên môi Ong Seongwu, đoạn lạnh lùng nói: "Tôi đã bảo cậu không hút nữa!"
Ong Seongwu thoáng cái bị thái độ sừng sộ của hắn làm bất ngờ. Mà hắn còn chưa kịp nện nòng súng xuống đầu Kang Daniel, đã thấy một nhóm quân phục kích nhảy xổ ra từ những bụi cây trước xe, liền sau đó tiếng thét kinh hoàng lẫn đau đớn của Hwang Hyunjin vang lên.
Ong Seongwu vùng dậy, Kang Daniel đã ghìm cứng hắn lại, hung hăng chộp lấy cổ tay bàn tay đang cầm súng của hắn. Đôi bên giằng co quyết liệt, rồi... đoàng một tiếng, khẩu cạc-bin cướp cò, cửa kính xe vỡ choang.Thân thể Kang Daniel đột ngột cứng đờ, đêm tối mờ mịt không sao nhìn rõ sự tình, cánh tay Ong Seongwu nhất thời mềm nhũn: "... anh làm sao rồi hả?"
Ngay tích tắc thất thần, hắn bị nhấc bổng khỏi ghế sau, Kang Daniel thô bạo ấn dúi hắn ngồi vào ghế phụ lái rồi cột chặt hắn xuống ghế bằng sợi dây an toàn đã bị giằng đứt. Kang Daniel nhanh chóng lách qua ghế lái xe, vừa bẻ lái vừa đạp ga, chiếc Jaguar như một con ngựa hoang vừa thoát cương, lập tức chồm lên phóng vọt khỏi vòng vây giữa khúc đường rừng.Ong Seongwu giãy giụa điên cuồng: "Kang Daniel! Mẹ kiếp anh còn muốn chơi tôi đến nước nào hả?!"
"Nếu cậu không muốn thằng nhãi họ Hwang toi mạng thì đừng quay lại nhìn nó." Kang Daniel chăm chú nhìn đường, giọng hắn vang lên lãnh đạm mà sắc lạnh như kim châm, "... bằng không tôi sẽ làm thịt nó ngay lập tức, không khác gì lột da lũ nhân tình loạn ẩu của cậu trước kia đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co