Truyen3h.Co

OSW

Chương 14

PhngLinh390452

– Chương mười bốn: Lưu manh Ong Seongwu cũng muốn kết hôn –

Như bị một bát nước lạnh dội xuống đầu, Hwang Hyunjin đông cứng toàn thân, mãi một hồi sau mới lắp bắp bật ra được: "... anh muốn kết hôn?... với ai?!"

"Bữa đó Ivy giới thiệu cho tôi một nhỏ bạn của cậu ta, cô bé được lắm, tra gốc gác hóa ra còn là chỗ quen biết xửa xưa với nhà tôi. Đẹp thì tầm tầm thôi, mà được cái tính tình tốt dữ lắm, nấu nướng cũng biết luôn, đã vậy ý người ta cũng chỉ muốn kiếm người lập gia đình sống yên ổn, lấy về rồi có la cà chơi bời bên ngoài chút đỉnh cổ cũng chẳng chấp. Tôi nghĩ lớn đầu vậy rồi thôi thì có cửa nhà đàng hoàng cũng phải, hơn nữa người Ivy giới thiệu, nghe cũng yên tâm..."

Hwang Hyunjin đương lúc thất thần đâu nghe được lọt tai mấy từ, hắn chỉ thấy môi Ong Seongwu mấp máy liên hồi, thế nhưng cụ thể đang nói chuyện gì, hắn nửa chữ cũng không hiểu.

"Anh muốn kết hôn..." Hắn ngơ ngẩn lặp lại, "Nhưng... nhưng vì sao anh phải kết hôn?"

"Tôi cũng đã hai tám rồi." Ong Seongwu đột nhiên hạ giọng đáp, "Đâu thể nào sống vậy cả đời được, đàn ông độc thân là bọn làm đình đốn xã hội nhất trần đời nghe "

"Nhưng anh đã độc thân bao nhiêu năm vậy rồi..."

"Ừ thì xét cho cùng tôi cũng có ăn chực nhà người ta cả đời được đâu. Cơ mà Jiyeon xào nấu có nghề lắm nghe, bữa nào rảnh cho cậu tới nếm thử xườn xào chua ngọt cổ làm. A, Jiyeon là tên cổ đó. Tụi này tính mua một căn nhà, chừng nào dọn đi rồi sẽ ghé chào hỏi cậu một tiếng. Hwang Hyunjin? Bị sao đó? Mặt mũi khó coi dữ vậy?"

Hwang Hyunjin vuốt mặt, cười đáp: "Không sao, trong này ngột ngạt quá."

Ong Seongwu nghe vậy cũng dễ dàng ừ luôn, hắn còn đương bận để tâm tới chuyện khác: "Cậu vừa bảo cậu tính kết hôn hả?"

"Ờ không, không vội, không vội." Hwang Hyunjin khoát khoát tay, quay lưng chực đi ra cửa, "Việc của tôi chắc sẽ lùi tạm vài ngày..."

Cuối tiệc hôm đó, Hwang Hyunjin uống không ít, rốt cuộc thiếu điều say mê mệt để người ta dìu ra ngoài, trước khi đi còn không quên với lại tạm biệt thực khách, tuy bộ dạng không mấy phấn chấn, nhưng vẫn đủ cho khách khứa cảm thấy được tấm lòng tha thiết hiếu khách của chủ nhân.

Đến khi người nhà dìu được hắn về phòng ngủ thì đã gần nửa đêm. Hắn quăng mình xuống cái giường rộng thênh thang, ra sức chôn mặt xuống gối.

Mà kỳ dị nhất, là trong lòng hắn tuyệt nhiên không hề thấy đau khổ hay rầu rĩ chút nào, chỉ có duy nhất một giọng nói bình thản không ngừng vang lên trong đầu: điều vẫn lo sợ rốt cuộc đã thành sự thật rồi, phải mau tìm cách, tìm cách khiến mọi lý do có thể mang Ong Seongwu đi biến hết khỏi cõi đời này...

"Cậu... cậu hai, cậu muốn nghỉ rồi ạ?"

Hwang Hyunjin ngẩng đầu nhìn, lúc ấy mới nhận ra người vừa dìu mình vào là một cô bé, chỉ chừng mười mấy tuổi, chưa thấy mặt bao giờ, mà bộ dạng thoạt trông rất bối rối tội nghiệp.

"Cô là ai?"

Cô bé kia run run cúi đầu, chậm chạp cởi áo ra. Thân thể thiếu nữ dưới ánh trăng dường như được ướp thêm một làn sương ngọc, xinh đẹp đến khiến người ta ngạt thở.

"Là cậu Ong bảo em tới... cho cậu... xin cậu cứ..."

Hwang Hyunjin chồm dậy, bất kể trước mắt là một cơ thể thiếu nữ mỹ miều đến thế, giọng hắn cất lên hoàn toàn không nghe ra một chút phấn khích nào, chỉ thấy lạnh lùng băng giá như gió rét cuối đông: "... ai bảo cô đến?"

"Là, là cậu Ong..."

Hwang Hyunjin nhảy xuống giường, lao ra khỏi cửa. Hắn chạy xiêu vẹo suốt dọc hành lang, đến tận cổng lớn thì thấy Ong Seongwu đang đứng tạm biệt khách khứa ngoài đó. Kế bên còn có mấy gã tay chân, nhưng hắn chẳng buồn để tâm, cứ thế cắm đầu nhào đến túm cổ áo Ong Seongwu, trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng gằn từng chữ: "... Sao phải làm thế hả?!"

Đám thuộc hạ đều bị dọa đến hoảng hồn, mà Ong Seongwu chỉ thoáng sững người, rồi thản nhiên nhìn lại hắn: "Sao, không vừa lòng với quà sinh nhật tôi tặng hả?"

Còn chưa nói hết câu Hwang Hyunjin đã dộng nắm đấm về phía hắn.

Đám tay chân vội vàng xông vào ngăn lại, khốn nỗi đâu ai cản nổi cơn nóng giận đã muốn thiêu rụi lý trí của cậu chủ đang đường đường nắm thực quyền trong tay. Chỉ nghe bịch một tiếng, Ong Seongwu đã ngã sấp xuống đất vì cú đấm, nhưng hắn chồm dậy gần như ngay tức khắc, rồi chộp lấy cổ áo Hwang Hyunjin, vung tay thụi trả một cú ngay giữa bụng hắn.

"Phì phì phì!" Hwang Hyunjin nhổ ra mấy bãi nước miếng lẫn lộn máu tươi, còn muốn vùng ra trả đòn, nhưng Ong Seongwu đã nắm cứng được hắn, cổ tay xương mảnh nổi vằn gân xanh, mà sức mạnh thật không thể ngờ.

"Chẳng có lý gì mà cậu không vừa ý với món quà của tôi... cô bé đó là tôi cứu về từ tay cha chủ câu lạc bộ SM đó, xuất thân sạch sẽ tử tế, đừng tưởng trông cổ nghe lời vậy mà lớn lối, chữ nghĩa trong bụng người ta không chừng lắm hơn cậu nhiều, còn biết đàn cả dương cầm đó. Tôi tặng cổ cho cậu không phải để cậu giỡn chơi đâu, đối đãi với người ta cho tử tế vào."

Hwang Hyunjin vói tay lên tóm lấy cổ tay Ong Seongwu, những khớp xương mảnh khảnh như rạo rạo cà vào nhau trong lòng bàn tay hắn: "Tôi hỏi anh sao không đi mà giữ cho mình ấy! Tôi không cần gái gú gì hết!"

Ong Seongwu có vẻ ngạc nhiên, "... ừ thì cậu thích trai hơn cũng được, nhưng cả cảng đây cậu có bói ra được một nhà nào ngoài độc đinh một mình cậu, còn thì không có một ai thừa kế nữa như nhà này không hả? Hồi đó Hwang Minhyun bị giết, chí ít chúng tôi còn cậu, giờ nếu cậu sơ sảy làm sao, cơ nghiệp anh cậu để lại bằng như tan tành!"

Hwang Hyunjin nghe chính giọng mình mơ hồ vang lên, hầu như phi thực tế: "... anh bảo cô ta sinh con cho tôi?"

"Tôi không nói vậy, tôi bảo cậu giữ cô ấy lại đề phòng."

Bàn tay Hwang Hyunjin chầm chậm buông lỏng. Hắn hít một hơi thật sâu rồi thở ra nặng nhọc, cảm giác như sức lực toàn thân cũng trôi vuột theo hơi thở vừa xong.

Hắn hạ giọng hỏi: "... Ong Seongwu, anh vẫn yêu Hwang Minhyun, ngoài anh ấy ra không còn ai khác, có phải không?"

Ong Seongwu hơi ngẩn người, rồi đáp nhanh: "Phải, ngoài cậu ấy không còn ai khác."

"Anh nói anh yêu Hwang Minhyun."

"... Tôi yêu Hwang Minhyun."

"Được, được." Hwang Hyunjin chậm chạp quay lưng, xiêu vẹo bước trở lên lầu.

Hắn đang nghĩ thua chính anh trai mình cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, chí ít còn tốt hơn bại trong tay một đứa con gái nào.

Cô bé ban nãy vẫn đang đợi trong phòng ngủ, thậm chí bộ dạng cũng y nguyên như lúc Hwang Hyunjin bỏ đi, nhún nhường ngoan ngoãn, chẳng thay đổi chút gì.

Hwang Hyunjin bước tới trước mặt cô ta, mới cúi xuống đã thấy cơ thể thiếu nữ trần trụi bày ra dưới mắt, nhưng dường như tất cả chỉ là vô hình với hắn. Ánh mắt hắn không có lấy một tia ấm áp, như thể cô gái xinh đẹp này chẳng khác gì những món nội thất mỹ miều xung quanh, trong mắt hắn đều là đồ trang trí, mà trong cuộc đời hắn có hay không cũng vậy, chẳng mang một ý nghĩa thừa thãi nào.

" Seongwu có nói với cô... nếu cô không phục vụ cho tốt, anh ấy sẽ làm gì cô không?..."

Cô bé thoáng kinh ngạc, rồi khổ sở quỳ xuống: "Cậu chủ, không phải em không muốn hầu hạ cậu, em tình nguyện mà, thật thế đấy, ở đây không ai quát mắng em, không ai không coi em là người, cậu Ong còn cho em đi học... xin cậu đừng nổi giận, không phải em có ý..."

Hwang Hyunjin đột nhiên ôm đầu ngồi phịch xuống giường, gương mặt chìm khuất trong bóng tối, chỉ còn thấy thật dữ tợn mà thống khổ khôn cùng.

Cô gái sợ hãi nhích lại gần, mà chưa tới sát bên đã bị hắn vùng dậy vồ lấy, rồi ném bịch lên giường.

Tiếng thét yếu ớt tắc nghẹn trong cổ họng, Hwang Hyunjin hầu như chỉ hòng phát tiết phẫn nộ một cách tuyệt vọng, ngay trong khoảnh khắc tiến vào, hắn khẽ rên lên cái tên ấy, chỉ là một tiếng thở khàn, dễ dàng bị quên bẵng giữa những động tác kịch liệt thô bạo, rồi cứ thế tan biến trong không gian.

"Ong Seongwu!..."

Sao anh có thể... đẩy tôi cho kẻ khác

Đội trưởng đội bảo vệ đương chức tại nhà họ Hwang vài chục năm, tảng sáng ngày hôm sau sinh nhật cậu hai, đã bị điện thoại réo dựng dậy. Giọng điệu Hwang Hyunjin trong máy nghe bất hảo thôi rồi, lệnh hắn đến ngay lập tức, cấm không để ai biết.

Tay đội trưởng vội vàng chạy bổ đến nhà chính, và được diện kiến Hwang Hyunjin trông vô cùng chán chường, ngồi nhả khói thuốc trong phòng đọc sách cạnh phòng ngủ. Bộ dạng này của hắn thật chẳng giống ông chủ đường đường trong bữa tiệc mấy tiếng trước chút nào, cũng không có vẻ thỏa mãn phủ phê như sau khi hưởng thụ đã đời, ngược lại còn láng máng có mùi tức giận mà đang phải kiềm chế dữ lắm.

"Anh điều tra cho tôi một người, cô ta tên Jiyeon, là vị hôn thê của Ong Seongwu, có quan hệ gì đó với một gã pha rượu tên Ivy." Hwang Hyunjin nghiến răng dụi đầu lọc xuống cái gạt tàn, "Việc này tìm vài người tin tưởng làm, không được cho Ong Seongwu biết."

Gã đội trưởng tỏ vẻ bối rối: "Nhưng mà... cậu chủ, tất cả bọn tôi ngày nào làm gì cũng phải lên báo cáo với cậu Ong trước tiên."

"Ai ra vào cổng lớn phải báo với Seongwu?"

"Thưa cậu, cái này... người của Hwang gia hễ ra vào cổng lớn, có làm chuyện gì cũng phải báo cáo cậu Ong trước, được cho phép rồi mới qua được cổng. Còn nếu không được Cậu Ong đồng ý, ngộ nhỡ bị phát hiện thì ngay lập tức..."

Hwang Hyunjin ngắt lời hắn ta: "Cứ bảo đi làm việc cho tôi, không thì nói tạm thời tôi cho anh nghỉ, giải quyết việc riêng của anh."

"Vậy cũng không được..." Tay đội trưởng đã muốn vã mồ hôi lạnh, "Ai nghỉ phép cũng phải nộp súng lại, về nhà rồi còn phải báo cáo định kỳ nơi đi nơi đến, thời gian biểu, gặp ai làm gì với nhà chính... Bọn người thân cận như chúng tôi đây, hễ lịch trình hành động sơ sảy một cái, chắc chắn hôm sau cậu chẳng còn thấy tôi nữa đâu..."

Hwang Hyunjin đập bàn: "Nói vậy, cả cái nhà họ Hwang này từ trên xuống dưới ai muốn làm gì đều phải được anh ta cho phép hả?!"

"Quả là vậy..."

Hwang Hyunjin đột nhiên im lặng. Qua một hồi lâu, hắn mới lãnh đạm nói: "Anh cứ dẫn người đi làm đi, có bị phát hiện đã có tôi đây."

Gã đội trưởng muốn nói có cậu cũng là gì đâu, cậu Ong đã muốn xử lý ai thì còn ai được mở miệng xin xỏ giùm nữa. Bất quá cậu chủ đã nói đến thế, hắn chỉ còn nước quệt trán đáp dạ vâng.

Hắn vừa tính rút lui, lại bị Hwang Hyunjin gọi giật lại: "Chờ một lát."

Quay đầu lại thì thấy Hwang Hyunjin châm một điếu thuốc, bắt đầu phả từng bụm khói có vẻ đương ngẫm nghĩ chuyện gì, một lát sau mới chậm rãi nói: "Việc này tìm mấy người tin tưởng làm, xong việc rồi các anh sẽ thành một tổ mới, khỏi cần quay về tổ cũ làm nữa. Từ giờ tuyển người mới vào nhà, chọn trong đám đó vài tay được được đưa qua tổ các anh... Chi phí tiền bạc rút thẳng từ tài khoản của tôi, làm cho kín đáo, tuyệt đối không để Seongwu biết..."

Lúc ấy Hwang Hyunjin vốn chỉ nghĩ, có một nhóm nhỏ nhỏ như vậy bên người, sau này cần làm việc gì không thể cho Ong Seongwu hay cũng tiện. Mà "chuyện không thể cho Ong Seongwu hay" lần này, nói trắng ra là bí mật xử lý cô ả tên Jiyeon.

Hắn chậm rãi hút hết điếu thuốc, nhìn những mảnh tối tăm còn rớt lại trước ánh bình minh ngoài cửa sổ. Khu nhà ngang bên Ong Seongwu đã tắt đèn, không biết hắn đang ngủ hay còn làm trò gì nữa.

Lúc ấy hắn còn chưa biết cái nhóm nhỏ hắn nổi hứng lập ra rồi sẽ đi tới đâu, hắn không biết, một đám người ít ỏi hiện giờ rồi sẽ trở thành lực lượng ngầm chủ chốt của Hwang gia, giống như một mũi giáo sắc lẻm, nằm gọn trong tay hắn, mà Ong Seongwu không hề hay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co