Chương 5
– Chương năm: kịch bản hoàn hảo –
"Ví dụ như..."
Mỗi chữ hắn nói ra đều như quẩn quanh vương vấn nơi kẽ răng, ướt át mà mê hoặc.
" Park phu nhân, ví dụ như... cô?"
Cả Park Soyoung lẫn Park đại lão đều bật dậy ngay tức khắc, nhất là Park Soyoung, cô ta rít lên the thé: "Dựa vào cái gì mà anh nghi ngờ tôi!"
"Phu nhân, phu nhân." Ong Seongwu phác một cử chỉ thủ thế lịch lãm, "Ngồi xuống nào, đợi chút đã, đừng vội."
Hắn đang đứng trước cử tọa, hầu như mặt kề sát cạnh Kang Daniel. Mỗi từ hắn nói ra, uyển chuyển lạnh lẽo, mềm mỏng mà sắc bén, như thể đều ghim thẳng vào Kang Daniel, lại luẩn quẩn quấn theo hơi thở gợi cảm khàn khàn ấm áp.
Kang Daniel biết hắn đúng ra phải né tránh.
Nhưng hắn làm không được.
Hắn cứ như đã bị trúng phép định thân, chỉ còn biết đứng cứng đờ tại chỗ.
"Kang gia hàng năm đều nhập đủ loại dao găm và mã tấu, nhưng thứ sát hại Hwang Minhyun không phải dao găm thông thường. Tuy nhìn qua nó giống hệt những con dao của Kang gia đã bị phát tán ra ngoài, nhưng thực tế có một điểm khác biệt rất lớn."
Âm lượng Ong Seongwu phát ra rất vừa phải, nhưng dễ dàng thấu suốt tới tai Kang Daniel, "... Kang lão đại, anh có dám đem con dao găm ấy ra đây cho mọi người cùng xem không?"
Kang Daniel nhắm mắt lại, thở ra ba chữ: "Mang ra đây."
Một gã thuộc hạ do dự bưng khay ra, trên đó là một con dao găm đen sậm tăm tối. Điểm đặc biệt của loại dao này chính là hoàn toàn không phản quang, mục đích để bí mật hạ sát tù binh trên chiến trường mà không gây chú ý, có thể coi là một loại vũ khí lạnh cực kỳ tàn độc.
Ong Seongwu tiện tay cầm con dao lên, cười dài ngắm nghía, lại nắm chuôi dao, huơ huơ: "Thấy rõ rồi chứ?"
Những người bên dưới đều gật đầu.
"Con dao này là năm xưa tôi và Kang lão đại sang Nhật thỉnh chuyên gia rèn dao chế tác. Lúc đó khi chờ ngoài cửa, Kang lão đại có nói một câu."
Ong Seongwu ngừng lại một chút, như đang ngẫm nghĩ lại chuyện gì, nụ cười trên môi lạnh nhạt vô cùng, nhưng vẫn phong lưu khôn tả.
"... anh ta nói: Người nắm tay làm bạn suốt đời Kang Daniel này, nhất định phải có thể sánh vai cùng tôi giành được giang sơn. Con dao găm này là quà tặng của tôi cho người ấy, hy vọng người đó có thể giữ gìn nó đến tận ngày tôi chết."
Ong Seongwu dịu dàng nhìn Park Soyoung: "Park phu nhân, là 'người nắm tay làm bạn suốt đời' của Kang lão đại, cô... giải thích chuyện này thế nào đây?"
Park Soyoung hốt hoảng nhìn sắc mặt Kang Daniel, hắn đã nhắm mắt lại, như thể mặc kệ tất cả những thứ đang diễn ra.
Cô ta lại nhìn sang cha mình, Park đại lão đã bị đả kích đến mụ mị, căn bản không biết phản ứng ra sao.
Giọng Park Soyoung run run vang lên: "Tôi... tôi chưa từng nghe nói... nói bậy, toàn là nói bậy... làm sao anh chứng minh được con dao ấy là dao của Daniel nhà tôi!"
Ong Seongwu cười ha hả: "Bằng cớ rất rõ đây. Có một lần Kang lão đại bị ám sát, trong lúc cấp bách tôi đã vơ nhầm con dao này để phi đi, vừa lúc kịp chắn trước nòng súng tên sát thủ. Kết quả lưỡi dao bị đạn xoáy thủng một lỗ rất nhỏ." Hắn lại nhón con dao lên, lật lật, "... Park phu nhân, cô sờ thử xem?"
Park Soyoung đã hoàn toàn không biết phải phản ứng ra sao nữa.
Ong Seongwu thả con dao xuống, tuy hắn vẫn giữ nguyên bộ dạng khoa trương, lịch lãm vờ vĩnh, nhưng ánh mắt rành rành lộ ra hai chữ chán ghét, giống như con dao ấy là thứ gì vô cùng bẩn thỉu.
"Anh... anh nói bậy..." Park Soyoung yếu ớt bào chữa, "Tôi căn bản không có lý do giết Hwang Minhyun, tôi không có lý do gì hết, tôi không hề giết anh ta! Tôi chưa bao giờ giết người hết!..."
"Cô có lý do." Ong Seongwu lãnh đạm nói, "Kang Daniel và cô đã đính hôn, thế nhưng anh ta chẳng hề biết vì cô mà kiềm chế tính phóng đãng. Hai năm qua Kang Daniel và Hwang Minhyun vẫn qua lại mờ ám, tuy bên ngoài không ai cho là thật, nhưng cô vẫn sinh lòng ghen tuông, rồi nhịn không được mới giết Hwang Minhyun."
Đầu óc Park Soyoung nhất thời cũng u mê hoảng loạn: "Tôi không có! Tôi không hề giết anh ta! Tôi chưa bao giờ quản những việc đó, anh ấy có tình nhân hay không tôi chưa từng để ý, thậm chí cả anh!... Thậm chí lúc đó đòi giết anh, cũng không phải do tôi muốn!"
Kang Daniel đột ngột quát lên: "Đủ rồi! Im miệng!"
Nhưng đã muộn.
Xung quanh đã ồ lên, vô số ánh mắt hiếu kỳ, ngờ vực quét tới lui qua bọn họ, rốt cuộc nhất loạt đều dừng lại giữa Ong Seongwu và Kang Daniel.
"... Ha, ha, ha..."
Ong Seongwu một tay chống trên mặt bàn, một tay bưng thái dương, cười hụt hơi đứt quãng.
"Park phu nhân... Cô thật là... Cô thật là một vị tiểu thư thiên kim chẳng hiểu đời chút nào..." hắn cười đến thở không ra hơi, "... Ong Seongwu này là ai chứ? Tôi chơi bời thiếu niên thiếu nữ xinh đẹp còn ít ư? Loại như Kang Daniel này..." Hắn trỏ vào Kang Daniel, ngón tay cũng phát run vì cười, "... loại như anh ta, tôi chơi chẳng một trăm cũng đến tám mươi..."
"Cô đi hỏi thử thiên hạ, ai không biết Ong Seongwu này đổi bạn tình siêng hơn người ta thay quần áo? Bảo tình ái, chẳng hóa mỗi người mỗi yêu mỗi đương, tôi có mệt chết không a? Ha ha ha..."
Hắn cười hồi lâu, trước linh cữu hiu quạnh chỉ còn nghe thấy tiếng cười thanh thanh thấu tận xương của hắn, hốt nhiên gió lạnh cuốn qua, đã bị nghiền vụn không còn ra ngữ điệu.
Nếu có người nhìn thấy ánh mắt Kang Daniel lúc này, nhất định sẽ khiếp sợ tột cùng.
"Đủ rồi..." Bàn tay Kang Daniel siết chặt cạnh bàn, "... Đừng nói nữa..."
"Park phu nhân a." Ong Seongwu chật vật lắm mới ngừng cười được, vừa ôm ngực lấy hơi vừa nói, "Ghen tuông thì cũng được, nhưng lần này cô ghen lầm mất rồi a. Mà ngàn vạn lần cô không nên ra tay giết ngươi, lại càng không nên giết đúng cậu cả Hwang Minhyun nhà họ Hwang!"
Park Soyoung hung dữ chồm lên: "Anh nói láo! Tôi thực sự không giết người, tôi không có, anh nói láo!..."
Ngay khi cô ta chực nhào tới Ong Seongwu, Kang Daniel đã khẽ lách mình, chặn đứng trước mặt cô ta. Park Soyoung nức nở ngẩng lên: "Sao đây, cả anh cũng nghĩ em giết Hwang Minhyun ư?"
Kang Daniel mặt trầm như nước: "Cô không có thủ đoạn ấy."
Park Soyoung lập tức rú lên, không buồn để tâm đến phong thái thiên kim tiểu thư gì nữa: "Vậy con dao này là sao? Rốt cuộc nó có phải tín vật đính ước của anh không?! Có phải tất cả căn bản là nói láo, cả thư từ lẫn con dao đều là vu khống, hung thủ giết người rõ ràng là hắn ta! Là hắn! Là Ong Seongwu hận chúng ta, hắn muốn vu oan để trả thù chúng ta!"
"... Chuyện con dao." Giọng Kang Daniel vang lên phiêu phiêu tán tán, hầu như rã tan trong tiếng gió rít dữ dội, "Là thật..."
Giọng hắn nói rất khẽ, nhưng tựa như hòn đá vô tình quăng xuống mặt hồ, kích động ngàn vạn tầng sóng nước, tiếng người bên dưới ầm ầm rộ lên, đến cả Park đại lão cũng ngồi không yên nữa: "Daniel, con dao ấy thực sự liên quan đến con hả? Hay tên Ong Seongwu này đang vu oan cho các con?"
Nếu ánh mắt của Park đại lão có thể ngưng đọng thành thứ vật chất gì, vậy chắc chắn phải là những nhát dao tẩm độc, để sớm băm vằm Ong Seongwu thành từng mảnh vụn. Bất quá Kang Daniel đã đứng chắn trước mặt Ong Seongwu, ngăn cách hắn và hàng ghế chủ tọa, Park đại lão chỉ có thể trông thấy bóng lưng sừng sững trong bộ đồ Tây đen tuyền của hắn.
Kang Daniel còn chưa mở miệng thừa nhận, Ong Seongwu đã đột ngột mỉm cười: "Lời này cũng không đúng rồi, cái gì gọi là vu oan cho đôi... đôi vợ chồng quý này nhỉ? Ông già, riêng câu này của ông là mình
phải bàn lại a, không lẽ ông tính nói tôi giết Hwang Minhyun, rồi còn đem lá thư với con dao này ra vu oan cho con gái con rể nhà ông hả?!"
Park đại lão tức giận đến huyết áp tăng vọt, người đứng hầu cạnh vội vàng mang thuốc nước lại, ông già run rẩy hết nửa ngày mới hồi hồi, lại đập bàn lạnh lùng nói: "Ong Seongwu, không phải chỉ vì mày nói con dao này là của Kang Daniel thì chúng tao phải tin nó là của Kang Daniel, mày nói lá thư là Kang Daniel viết chúng tao cũng phải tin thư là nó tự tay viết! Trong tay mày có bao nhiêu chứng cứ vừa khớp như vậy, Hwang Minhyun đã chết, Hwang Hyunjin thì tuổi nhỏ, tự nhiên quyền làm chủ Hwang gia rơi vào tay mày, mày mới là kẻ hưởng lợi lớn nhất sau cái chết của Hwang Minhyun, chính mày cũng là kẻ bị tình nghi!"
Những lời này kỳ thực lại đánh trúng điểm nghi hoặc lớn nhất trong lòng mọi người, trong khi con dao bí ẩn kia đã được chính miệng Kang Daniel thừa nhận có liên quan đến mình, giờ Kang gia đã không còn trong sạch hoàn toàn nữa. Nếu Kang gia bại trận trong cuộc chiến tranh đoạt di sản này, vậy người đắc lợi lớn nhất chính là Hwang Hyunjin và người giám hộ hắn, Ong Seongwu, đó chẳng qua là sự thật hiển nhiên chẳng ai muốn thừa nhận.
Ong Seongwu chậm rãi lui xuống nửa bước, giờ đường nhìn của hắn đã có thể lướt qua đầu vai Kang Daniel, nhắm thẳng tới Park Soyoung và Park đại lão.
Sắc mặt hắn dần trở nên kỳ dị, gần như một vẻ bi ai sâu sắc, đau thương đến ghi tâm khắc cốt, biểu cảm như vậy lại có thể hiện diện trên gương mặt chưa bao giờ đứng đắn, mỗi lúc mỗi khoa trương diễn xiếc của hắn.
Mà chính vì biểu hiện quá chân thực, rốt cuộc lại khiến người ta cảm thấy không sao tin tưởng.
"Thế giới này có rất nhiều người muốn giết Hwang Minhyun, thế nhưng, tuyệt đối không thể có tôi..."
Ong Seongwu chậm rãi giơ tay bưng trước ngực, mắt nhìn linh đường, từ từ quỳ một gối xuống, "... bởi vì tôi yêu cậu ấy đến vậy... Ong Seongwu này cả đời, duy nhất chỉ yêu sâu sắc một người, tên người ấy, là Hwang Minhyun..."
Kang Daniel chồm dậy, nếu không phải trước mặt còn dãy bàn ngăn cách, có lẽ hắn đã xông thẳng tới bóp chết Ong Seongwu ngay lập tức rồi.
Những ngón tay hắn bấu chặt đến mức cạnh bàn gỗ lim chắc nịch đột nhiên bật rắc một tiếng, một khe nứt chạy dài xuất hiện, "... Ong Seongwu cậu nói cái gì?! Cậu lặp lại lần nữa xem!?"
Tiếng ầm ầm bàn tán của đám người dưới như muốn nhấn chìm tất cả. Ngay từ đầu nhiều người đã tin chắc tai mình có vấn đề rồi, Ong Seongwu nói hắn yêu ai? Cái gã chỉ biết của ngon vật lạ, chỉ cần là mỹ nhân thì bất kể trai gái đều phải chấm mút chơi bời, gã Ong Seongwu phong lưu đến đáng giận này, giờ lại nói hắn yêu một người!
Còn yêu đến mức tình nguyện vì báo thù cho người đó mà một mình xông vào linh đường này! Yêu đến mức không ngại công khai trở mặt với cả Kang gia lẫn Park gia!
Là ai a!? Đây có còn là Ong Seongwu oán tình đầy rẫy, hại không biết bao nhiêu thanh xuân khuê nữ hận đến cắn răng không!
Ong Seongwu làm như không nghe không thấy lời chất vấn hùng hổ của Kang Daniel, hắn vẫn quỳ tại chỗ, ngẩng mặt về phía linh cữu Hwang Minhyun, nước mắt lã chã hai hàng.
"Bảy ngày rồi, Hwang Minhyun, cậu chết bảy ngày rồi. Bảy ngày nay Kang Daniel sai bao nhiêu người tới giết em trai duy nhất của cậu, cậu có biết không? Cậu có biết để bảo vệ nó, ba ngày ba đêm tôi không thể chợp mắt hay không? Tôi chong chong canh chừng nó giữa lùm cây bụi cỏ tối tăm ẩm ướt, chỉ e chớp mắt sơ sảy, nó sẽ bị Kang Daniel giết người diệt khẩu theo cậu mất! Bảy ngày nay, Kang Daniel giết cậu còn chưa thấy đủ, vì gia sản sinh thời cậu khó khăn gây dựng, đến cả em trai duy nhất của cậu, máu mủ ruột thịt duy nhất của cậu hắn cũng không buông tha!"
Ong Seongwu đứng bật dậy, quay phắt lại nhìn đám người của các đại gia tộc, hắn chỉ thẳng mặt Kang Daniel, gằn từng chữ từng chữ như thấm đầy lệ máu: "... bảy ngày nay bao nhiêu lần chúng tôi suýt chết trong tay thủ hạ của Kang Daniel! Nếu không phải vì hắn giết Hwang Minhyun, liệu hắn có quyết đòi mạng Hwang Hyunjin đến vậy không?! Sự đến nước này hắn còn dám chối hắn không phải hung thủ giết Hwang Minhyun, các người tin được sao?!"
Bên dưới một phen xôn xao bàn luận, ngôn từ nghe ra từ ngờ vực đã bắt đầu chuyển qua tin tưởng, thậm chí có lắm kẻ không biết nể nang tiền bối đã lên tiếng bức xúc Kang gia lần này ép người quá đáng. Hwang Hyunjin tai nghe một màn hí kịch xoay chuyển liên miên vậy, dù sao cũng là một cậu ấm nhà giàu quen sung sướng, mấy ngày nay chật vật khốn cùng, bao nhiêu ấm ức rốt cuộc được một phen bùng phát tuôn trào. Hắn kìm không được ôm mặt khóc rống lên, khóc đến ruột gan muốn đứt rời từng khúc, nghẹn ngào nức nở không sao ngừng nổi.
Ong Seongwu ôm chầm lấy hắn, hạ giọng an ủi: "Khóc ra được là tốt rồi... đừng sợ, có tôi ở đây... có tôi ở đây.."
Hwang Hyunjin hai mắt nhòa lệ ngẩng lên nhìn hắn, nhưng ánh mắt Ong Seongwu lại hoàn toàn bình thản, thậm chí thấp thoáng còn lộ ra những tia lãnh đạm đến thờ ơ.
Lòng Hwang Hyunjin đột ngột xẹt qua một tia ngờ vực.
Người đàn ông trước mắt này, nước mắt đau thương của hắn, giọt nào cũng quá chân thực quá thống thiết, quá hoàn hảo. Khi hắn nói với Kang Daniel đời này hắn chỉ yêu duy nhất một người, giọng điệu đó, lời lẽ đó, quả thực giống hệt như những lời hắn nói với Hwang Hyunjin trong nhà trọ bình dân đêm nọ.
Cứ như một kịch bản hoàn hảo đã tập dợt qua vô số lần, rốt cuộc được diễn thành một vở kịch trơn tru không tì vết giữa sân khấu.
... Chính vì không chút tì vết, trái lại càng khiến người ta cảm thấy chân thật đến giả dối.
Hwang Hyunjin dù sao tuổi còn nhỏ, thêm nữa lại đang ở trong trạng thái kích động quá thể, chút hoài nghi rất nhanh chóng bị hắn quên bẵng đi. Ong Seongwu cúi xuống thấp giọng nói với hắn: "Sẽ kết thúc ngay bây giờ đây, rồi có muốn ngủ một lát không?"
Hwang Hyunjin lắc đầu.
Ong Seongwu hỏi: "Cậu sợ sao?"
Hwang Hyunjin lại lắc lần nữa, nhìn ánh mắt quan tâm của người đàn ông này, hắn kìm không được nói: "Không sợ, có anh đây rồi."
Ong Seongwu bật cười: "Phải, có tôi ở đây rồi."
Hắn quay lại nhìn thẳng vào Kang Daniel... đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn xuất hiện trong lễ tang, hắn nhìn thẳng vào mắt Kang Daniel. Giọng hắn cất lên vẫn bình thản như thể giữa bọn họ chưa hề xảy ra bất cứ biến cố nào, như thể ngày hôm nay là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau.
"Kang lão đại, sự đến nước này người chết chẳng thể nào sống lại, tôi và Hwang Hyunjin cũng không muốn đòi anh trả giá cho cái chết của Hwang Minhyun. Nhưng sản nghiệp này của Hwang gia, bất luận thế nào cũng không thể giao cho hung thủ sát nhân là anh được."
Kang Daniel chăm chú nhìn Ong Seongwu, ánh mắt hầu như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ trước mắt, thế nhưng giọng hắn vang lên lại hoàn toàn trái ngược, vẫn ôn hòa đến mức người ta khó mà tin nổi đó là lời Kang lão đại ngày thường luôn lạnh lùng kiệm lời nói ra, "... A? Ong Seongwu, chúng ta có nên nói một vài chuyện khác, không liên can gì đến di sản, ví như..."
"Giữa chúng ta chẳng có gì cần phải nói cả."
Kang Daniel coi như không nghe, "Ong Seongwu, cậu có nhớ cái năm tôi còn chưa lên nắm quyền, cậu cũng từng nói với tôi đúng như vậy, nói rằng cậu sẽ ở bên cạnh tôi, luôn luôn ở cạnh tôi..."
Ong Seongwu cười phá lên: "Tôi nói vậy với rất nhiều người, có một câu nói mà thôi, vậy mà anh tin ư?"
Kang Daniel chăm chú quan sát hắn, hơi thở hổn hển gấp gáp, bờ ngực phập phồng dữ dội. Nụ cười chết tiệt ấy của Ong Seongwu... khóe mắt đưa tình, miệng cười phong lưu, nhẹ tênh như thể hắn đối với mỗi người đều chỉ có thế, luôn luôn sẵn sàng quyến rũ bất cứ ai tầm tay hắn chạm được tới...
... Đẹp đến vậy...
... Khiến người ta... đau đớn xé tim gan đến vậy...
Ong Seongwu lại phác một cử chỉ, hắn cúi xuống, dịu dàng kéo Hwang Hyunjin dậy, chỉ thẳng vào Kang Daniel rồi nói nhỏ với Hwang Hyunjin: "... thấy người đàn ông này chưa? Hắn là Kang Daniel, kẻ giết Hwang Minhyun anh trai duy nhất của cậu, giết người duy nhất Ong Seongwu này từng yêu. Cậu nhớ lấy Hwang Hyunjin, đời này tôi nhất định giúp cậu đòi lại món nợ máu này, dù Ong Seongwu tôi có tan xương nát thịt, cũng quyết phải trả thù cho Hwang Minhyun."Mỗi chữ mỗi từ hắn nói ra như thể mũi dao sắc nhọn, trắng trợn găm thấu tim phổi.
Kang Daniel đột ngột còng người khuỵu xuống, ói ra một búng máu tươi.
Người xung quanh hoảng hồn xúm lại, nhưng đều bị Kang Daniel cứng rắn gạt ra. Hắn lảo đảo vịn lưng ghế đứng dậy, nhìn chằm chằm gương mặt Ong Seongwu, bật cười đứt quãng: "... Được lắm, Ong Seongwu, cậu được lắm, được lắm..."
Ong Seongwu mỉm cười với hắn, giống như mỉm cười với mỗi một tình nhân lúc chia tay, dịu dàng, bạc bẽo, có chút áy náy vờ vĩnh, cứ như thể hắn đích thực rất nuối tiếc khi phải chia tay với người ta vậy.
"... Được, giết một mạng Hwang Minhyun chứ gì?!" Kang Daniel lạnh lùng nói: "... tôi nhận!"
Hắn mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, đứng thẳng dậy, hơi thở còn hổn hển mà giọng nói vang lên lẩn khuất sự bi thương, "Món nợ máu ấy, cứ tính cho Kang Daniel này!... Đi!"
Nói rồi quay lưng bỏ đi, đám thủ hạ tuy vẫn đầy bụng nghi hoặc nhưng cũng phải theo gót hắn rời khỏi Hwang gia.
Cổng lớn bị thiêu gần như cháy rụi cọt kẹt trong gió lạnh, bóng quạ đen không hiểu từ đâu bay tới đậu lại ngọn cây, rúc lên một tiếng bi thảm, tựa như đang níu gọi linh hồn đã phiêu dạt tận nơi nào. Hwang Hyunjin đột ngột cảm thấy thân người bên cạnh trĩu nặng, hắn quay đầu lại, Ong Seongwu đã gục trên vai hắn, miệng cười không thành tiếng mà nước mắt tuôn đầy hai má.
Nụ cười hòa lẫn nước mắt quện thành một tổ hợp kỳ dị, nhưng không hiểu vì đâu, Hwang Hyunjin lại thấy kỳ thực hắn như thế này mới càng chân thực hơn.
Giống như miệng vết thương máu thịt đỏ tươi bị xẻ ra trước mắt, cảnh tượng nhầy nhụa ghê sợ lồ lộ, chân thực không gì sánh nổi, chỉ cần vươn tay là có thể đụng chạm tới nơi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co