Truyen3h.Co

Our Love

19

KookMinJeonjeon

Pavel về đến khu trọ khi trời vừa sụp tối.
Anh bỏ dở lịch trình đang chạy giữa chừng.
Buổi họp bị cắt ngang. Quản lý gọi theo phía sau, gương mặt sững sờ. Trợ lý luống cuống nhắc anh còn cảnh quay tối. Pavel không nghe. Điện thoại bị nắm chặt trong tay đến trắng bệch, màn hình vẫn còn sáng tên Pooh — cuộc gọi đã kết thúc từ lâu.
Anh chỉ nói đúng một câu, giọng khàn đặc: — “Cho tôi nghỉ.”
Không đợi ai trả lời, Pavel quay lưng đi.
Cánh cửa phòng trọ mở ra.
Không khí bên trong lạnh hơn anh tưởng.
Pavel đứng sững ở ngưỡng cửa, tim đập thẳng vào lồng ngực. Ánh đèn vàng quen thuộc vẫn bật, nhưng căn phòng… sai rồi. Sai một cách rõ ràng đến đau đớn.
Quá trống.
Chiếc ghế cạnh bàn vẽ không còn treo áo khoác của Pooh. Góc phòng nơi vali thường bị nhét tạm đã rỗng. Trên bàn, laptop biến mất. Sổ phác thảo không còn. Những cây bút chì Pooh hay cắn đầu khi suy nghĩ cũng không thấy đâu.
Pavel bước vào, mỗi bước chân vang lên rõ ràng đến khó chịu.
“Pooh…?”
Không ai trả lời.
Anh đi thẳng vào phòng ngủ. Giường được dọn rất gọn. Ga trải phẳng phiu, không một nếp nhăn — kiểu gọn gàng chỉ có Pooh mới làm được. Không còn mùi sữa tắm quen thuộc. Không còn hơi ấm còn sót lại.
Chỉ là… một căn phòng đã được trả lại như lúc bắt đầu.
Pavel đứng im rất lâu.
Rồi anh chợt nhận ra điều khiến mình lạnh sống lưng nhất:
Pooh không bỏ đi trong giận dữ.
Không đồ đạc vứt bừa. Không thư chia tay. Không một dòng trách móc để lại.
Cậu rút lui một cách bình thản. Như thể đã suy nghĩ rất lâu. Như thể đã chuẩn bị từ rất lâu.
Pavel mở tủ.
Tủ quần áo trống hẳn. Những chiếc áo Pooh hay mặc đã biến mất. Chỉ còn lại vài món đồ cũ của anh — những thứ Pooh từng gấp gọn giúp, từng đặt đúng vị trí.
Lần đầu tiên, Pavel cảm thấy đồ của mình… thừa thãi.
Anh quay lại phòng khách, mắt lướt qua bàn.
Chiếc hộp giấy nhỏ nằm ở đó.
Pavel nhận ra nó ngay.
Anh chậm rãi bước tới, tay run run mở nắp.
Bên trong là những mảnh ký ức mà anh từng nghĩ Pooh sẽ giữ mãi.
Vé xem phim. Thẻ ra vào đoàn phim cũ. Và mảnh giấy anh từng viết khi còn nghèo đến mức chỉ dám hứa bằng chữ nguệch ngoạc:
“Cố lên, sau này anh nuôi em.”
Pavel cầm mảnh giấy lên.
Ngực anh đau nhói.
Anh đã nuôi được gì cho cậu? Hay chỉ nuôi lớn những ảo tưởng của chính mình, còn để Pooh gầy đi từng ngày phía sau?
Điện thoại rung lên.
Quản lý gọi. Rồi trợ lý. Rồi lịch trình tiếp theo được gửi đến dồn dập.
Pavel nhìn màn hình, rồi tắt nguồn.
Anh ngồi phịch xuống sàn, tựa lưng vào sofa, mảnh giấy vẫn siết chặt trong tay.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Pavel hiểu ra một điều muộn màng đến tàn nhẫn:
Pooh không bỏ anh vì có người khác. Cũng không vì cãi vã.
Cậu rời đi… vì đã không còn chỗ để đứng bên cạnh anh nữa.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn. Lịch trình vẫn chạy. Sự nghiệp vẫn tiến về phía trước.
Chỉ có căn phòng trọ này — và Pavel — bị bỏ lại phía sau, lần đầu tiên thật sự một mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co