Chapter 1: Học Kỳ Mới
Tháng hai.
Thành phố vừa qua Tết chưa lâu, cái lạnh vẫn còn vương lại đâu đó trong từng dãy hành lang ký túc xá. Buổi sáng yên ắng, ánh nắng nhạt xuyên qua khe rèm cửa sổ, chiếu thẳng lên gương mặt Nguyễn Xuân Bách.
Trong phòng ký túc xá đặc biệt dành cho sinh viên năm hai khoa Truyền thông Nguyễn Xuân Bách và Phạm Khôi Vũ, tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi tới lần thứ năm.
Reng.
Reng.
Reng.
"...Đéo má...."
Một cánh tay từ trong chăn thò ra, loay hoay tìm điện thoại rồi tắt phụp.
Đúng ba giây.
Reng—
Ở chiếc giường đối diện, Khôi Vũ chống cằm nhìn thằng bạn thân của mình, cuối cùng cậu hết chịu nổi, cầm luôn cái gối ném thẳng sang giường Xuân Bách.
Bốp.
"DẬY ĐI ĐCM."
"Á đụ—"
Xuân Bách bật người ngồi dậy, đầu tóc rối tung, nét mặt nhăn nhó thấy rõ.
"Khùng hả mậy..."
Khôi Vũ khoanh tay dựa vào thành giường.
"7 giờ 15 rồi."
"Thì sao?"
"Hôm nay khai giảng học kỳ hai."
Xuân Bách ngáp một hơi dài.
"Ừ rồi sao nữa..."
"DUMA??!!Mày đòi 8 giờ lên khoa đón tân sinh viên mà??."
Xuân Bách đứng hình.
"...À.....MAAAAAA, TAO QUÊNNNNNN"
Nó bật khỏi giường, nhanh tới mức suýt ngã nhào
Khôi Vũ nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, cười khẩy.
"Hôm qua ai nói: 'Tao không có hứng thú với ai hết'?"
"Nín đi gobi^^không là anh phạt đấy."
Xuân Bách vừa mặc áo vừa lèm bèm.
Nó cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa.
Nguyễn Thành Công.
Hay còn được gọi là CongB.
Nghe đâu từng là thực tập sinh ở Hàn, vừa về nước đã nổi như cồn, nổi cả khi cậu còn là thực tập sinh. Ngoại hình cao ráo, gương mặt baby, ai nhìn cũng muốn đổ, học lực thì cực khủng, chưa gì confession trường đã đầy ảnh vỡi nhiều bài đăng kiểu "crush tân sinh viên khoa Truyền thông".
Xuân Bách vốn chẳng quan tâm.
Cho tới ba ngày trước.
Lúc đó nó đi nộp giấy tờ ở phòng tuyển sinh, vô tình nhìn thấy một bóng người cao ráo, tao nhã đứng dưới sân nói chuyện với giảng viên hướng dẫn.
Áo hoodie xám rộng, tóc đen mềm che nửa mắt. Lúc cười còn có lúm đồng tiền.
Đẹp khiến người ta vô thức nhìn thêm vài giây.
Xuân Bách nhớ rất rõ cảm xúc của mình lúc đó.
Lạ vãi.
Tim đập mạnh tới mức khiến nó cảm thấy khó chịu và phiền phức.
Khôi Vũ ngồi xuống ghế, chỉnh lại cổ áo sơ mi.
"Tao tưởng gu mày là kiểu girl phố ngầu ngầu đồ chứ."
Xuân Bách lau mặt bằng khăn, chỉnh sửa quần áo rồi liếc thằng bạn.
"Đáng yêu mà."
"ù uoiii, Bách oii"
Khôi Vũ nhăn mặt.
"Mày nói câu đó nghe nổi da gà vl."
"Sự thật."
Hai người quen biết nhau từ hồi cấp ba.
Chơi thân tới mức từng bị đồn yêu nhau suốt hai năm rồi vẫn chưa thấy cạch mặt nhau lần nào. Chỉ vì một lý do đơn giản: Không phải gu của nhau
Một đứa nổi tiếng hỗn và khó ăn khó ở. Đứa còn lại mặc dù cười nhiều nhưng miệng lại cực bén. Nhưng học lực và gia thế của 2 đứa thì miễn bàn: Cực kỳ xuất sắc và nhận được nhiều học bổng, lời mời đến từ nhiều trường đại học danh giá ở nước ngoài. Nhưng bọn nó không để tâm
Lên đại học, cả hai tiếp tục trở thành tâm điểm của khoa Truyền thông. Đi tới đâu confession trường bùng nổ tới đó.
Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên nhất là—
Nguyễn Xuân Bách chưa từng thích ai mặc dù được theo đuổi nhiều. Nó chưa từng để tâm.
Cho nên chuyện nó tự nguyện dậy sớm đi đón một tân sinh viên...
Là điều kỳ lạ đối với nhiều người, đặc biệt là Khôi Vũ: SỐC .
—
8 giờ sáng.
Khoa Truyền thông kẹt kín người. Tân sinh viên kéo vali, cầm hồ sơ đi tới đi lui, tiếng nói chuyện rôm rả, náo nhiệt.
Khôi Vũ vừa bước lên hành lang đã thu hút sự chú ý của nhiều nữ sinh. Họ xì xào, bàn tán rất nhiều
"Ê nhìn kìa..."
"Má ơi....đẹp điên đảo..."
"Đi cạnh anh Bách luôn kìa trời—"
Khôi Vũ nghe riết thành quen nên chẳng buồn phản ứng. Cậu vừa đi vừa cúi đầu nhắn tin.
[Bùi Duy Ngọc]
— Em tới chưa?
Khóe môi Khôi Vũ vô thức cong lên.
[Vũ]
— Tới rồi.
— Thầy ở đâu?
Tin nhắn bên kia trả lời ngay lập tức.
[Ngọc]
— Phòng giảng viên.
— Em qua không?
Khôi Vũ còn chưa kịp nhắn tiếp thì vai đã bị ai đó khoác lên. Là Xuân Bách. Nó cười cười rồi hỏi:
"Nhắn với ai mà cười dữ ta...ai dzị tarrrr?"
Khôi Vũ khóa điện thoại.
"Liên quan đếch gì đến mậy:)?"
"Lại thầy Ngọc?"
".Biết rồi còn hỏi, mé mày:)."
Xuân Bách bật cười.
Trong khoa ai mà chẳng ngửi ra được chuyện gì đó giữa Khôi Vũ với Bùi Duy Ngọc.
Thầy vừa trẻ, vừa đẹp trai. Giàu. Đã vậy còn có bằng tiến sỹ, dạy giỏi
Sinh viên thích nhiều tới mức lập hẳn hội riêng. Còn Khôi Vũ thì từ học kỳ trước đã đặc biệt thân với người kia.
Thân kiểu...
Thầy nhớ cậu thích uống gì.
Biết cậu ghét ăn sáng.
Có hôm còn đứng đợi trước lớp.
Xuân Bách từng bắt gặp ánh mắt Bùi Duy Ngọc nhìn bạn mình.
Không giống giảng viên nhìn sinh viên một chút nào. Mà là...Nhìn người yêu
"Ê."
Nó huých vai Khôi Vũ.
"Ổng thích mày thiệt đó."
Khôi Vũ im hai giây.
"...Tao biết mà."
"Rồi mày tính sao?"
Cậu chưa kịp trả lời thì đầu hành lang bỗng náo nhiệt. Mọi người đều dạt sang hai bên. Ở Giữa đám đông, một chàng trai mặc hoodie đen kéo vali bước vào.
Nước da trắng dưới ánh đèn hành lang, đôi mắt sáng trong, mũi cao thẳng cùng vài lọn tóc mềm mại rũ nhẹ trước trán. Một vẻ đẹp thanh tú, chỉn chu nhưng vẫn giữ được nét ngây thơ, đáng yêu riêng.
Xuân Bách chợt khựng lại, đôi chân như bị ai lấy kéo dính chặt xuống sàn.
Khôi Vũ thấy bạn mình đột ngột im bặt liền vô thức nhìn theo hướng mắt nó.
"À. Thành Công đấy à."
Đúng lúc đó, Nguyễn Thành Công vừa hay ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa khoảng không im lặng. Chỉ vài giây ngắn ngủi tưởng chừng như vô tận, nhưng cũng đủ khiến Xuân Bách đứng hình tại chỗ.
Lạ thật đấy. Ngực trái nó đột ngột giật nảy một cái, nhịp tim vô thức đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Người đối diện rất lịch sự, khẽ gật đầu chào trước.
"Chào anh."
Giọng nói nhẹ nhàng , êm tai tới mức khiến người ta muốn cưng chiều. Xuân Bách đơ mất một nhịp dài mới hoảng hốt thu hồi lại thần trí.
"Ờ... ừm, chào em."
Khôi Vũ đứng bên cạnh bất lực quay sang nhìn thằng bạn thân, lông mày nhíu lại.
"...Bách."
"Hả? Cái gì?"
"Mày nhìn người ta như muốn hiếp đến nơi ấy"
Thành Công nghe vậy thì ngơ ra một chút, đôi mắt chớp chớp lộ rõ sự ngơ ngác, đáng yêu. Xuân Bách giật thót, vội vàng ho khan vài tiếng để giấu đi sự bối rối đang bùng lên tận đáy lòng, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày rồi chìa tay ra phía trước.
"Anh là Nguyễn Xuân Bách."
Thành Công cũng ngoan ngoãn đưa tay ra bắt lấy.
"Em là Nguyễn Thành Công."
Đến khi hai bàn tay chạm vào nhau, Xuân Bách liền giật mình. Đôi bàn tay người kia vừa mềm vừa mát .
Đệt.
Đầu óc Xuân Bách hoàn toàn trống rỗng trong chốc lát, mạch suy nghĩ đứt phụt... Cho tới khi—
"Vũ."
Một giọng nam trầm, mang theo độ vang vang lên từ phía sau lưng. Khôi Vũ nghe giọng nói quen thuộc liền quay đầu lại, ánh mắt vốn đang dửng dưng lập tức dịu hẳn đi vài phần.
Bùi Duy Ngọc chậm rãi bước từ cuối hành lang tới. Thầy khoác trên mình chiếc áo sơ mi đen thẳng , đeo kính gọng bạc thanh lịch, khí chất áp đảo cùng vẻ ngoài nổi bật đến mức chỉ cần bước qua thôi cũng đủ khiến những người xung quanh vô thức ngoái nhìn.
"Sao không qua phòng giảng viên?" - Bùi Duy Ngọc dừng trước mặt cậu.
"Em bận đón người mới." - Khôi Vũ bĩu môi đáp.
Thầy Ngọc tiến lại gần thêm một bước, ánh mắt nhìn cậu đầy chiều chuộng:
"Em chưa ăn sáng đúng không?"
"...Chưa."
"Tôi mua cho em rồi, trên bàn làm việc phòng tôi."
Xuân Bách:
"..."
Thành Công:
"..."
Khôi Vũ chớp chớp mắt, môi hơi mím lại:
"Sao thầy biết em chưa ăn sáng?"
Bùi Duy Ngọc nhìn thẳng vào mắt cậu, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý:
"Tôi đoán."
Tai Khôi Vũ ngay lập tức đỏ lên, lây sang cả hai bên má.
Xuân Bách đứng cạnh nhìn cái bầu không khí mờ ám tràn ngập màu hồng này mà buồn cười muốn chết. Lộ liễu đến thế này thì giấu ai nữa hả trời?
Đúng lúc đó, người bên cạnh vang lên tiếng cười khẽ.
Xuân Bách lập tức quay sang, nhếch mày hỏi:
"Em cười gì đấy?"
"Đâu có, em đâu có cười."
"Rõ ràng là có."
"...Em chỉ thấy.... thú vị thôi." - Thành Công nhẹ nhàng đáp:
Xuân Bách nghiêng đầu tò mò:
"Thú vị chỗ nào?"
Thành Công chỉ cười nhẹ, nụ cười nhàn nhạt ẩn hiện trên khuôn mặt trắng trẻo, đưa mắt sang nhìn Xuân Bách:
"Ít ra thì anh Khôi Vũ còn có người quan tâm, mua đồ ăn sáng cho."
"..."
"Còn anh... chắc từ trước đến giờ chưa ai mua cho bao giờ nhỉ?"
Xuân Bách đứng hình mất hai giây. Rồi nó bất giác bật cười thành tiếng.
Mới gặp lần đầu mà đã dám đứng trước mặt cà khịa nó rồi. Nhưng cái chết người ở đây là—
Mẹ nó chứ, cưng vãi l!
______________________________________________________________________________
Đôi lời tác giả: Tạm thơi như vầy nha....mong cả nhà yêu đón nhận
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co