Truyen3h.Co

Paranoia

1 - con lai

Synqry

Tôi là một hari-onago (người phụ nữ gai - ma cà rồng nữ) nhưng tôi chẳng thích mấy cái định nghĩa chính cống nhảm buồi như cách bao người vẫn gọi. Vì gì nhỉ? Có hai lý do ngu ngốc mà tôi còn cóc có ý định giải thích. 

Thứ nhất, mẹ tôi là một hari-onago thuần chủng, bố tôi lại là một kitsune thuần chủng, thành ra tôi là con lai. Lai hai người đó với tôi là một điều may mắn, vì tôi sở hữu mái tóc tuyệt vời của mẹ nhưng lại hóa trắng do gen người cha và khả năng biến thân kỳ diệu của hồ ly. Hiếm hoi mới có được người như tôi, nên bạn cũng đừng tưởng bở mình sẽ được như tôi, nhất định không. 

Còn lý do thứ hai ư? - Tôi thích gọi mình là quỷ nữ hơn, ngắn gọn súc tích mà cộng thêm cái việc tai không ra tai, sừng không ra sừng trên đầu mình nên gọi như vậy hiển nhiên là quá đúng rồi.

Mà tôi còn suýt nữa quên, tôi là Senichi Haze, tôi có một thằng em cùng mẹ khác cha tên Anhaga (vì tôi không biết bố nó họ gì thành ra cũng chẳng biết nó họ gì). Chắc trong đầu bạn cũng một đống chấm hỏi khi cái chuyện ngu ngốc này lại có ả đàn điếm hai chồng. Tôi sẽ rất xin lỗi mẹ tôi nếu tôi dùng từ có phàm tục hại đến nhân phẩm bà, nhưng tôi có thể khẳng định rằng bà là một người phụ nữ tốt và hai ông bố của tôi, cũng là ayakashi tốt. 

Khi tôi lên mười, bố tôi mất, nhà hai mẹ con vẫn có thể nương thân vào nhau làm việc kiếm sống. Ba năm sau, tức tôi mười ba, bão vùng đông nam tràn qua, khiến tôi với mẹ tôi lâm cảnh khốn đốn. Người đàn ông dang tay giúp đỡ hai chúng tôi là một con quỷ, nhưng được cái tốt tính, ông ta và mẹ tôi dần dần thích nhau, tôi cũng không cản. Sau đó gia đình lớn sum vầy, thằng em thuần quỷ mà cóc có dính líu gì đến mẹ tôi trừ mái tóc đen bà dành cho. Ừ thì cũng được, tưởng đây là bến đỗ cuối cùng, ngờ đéo đâu mệnh bà khắc chồng, dượng chết. 

Ba mẹ con, chó chết, là tôi với mẹ, Anhaga mới có hai tuổi, biết đếch gì đến làm việc. Tôi thương mẹ, thương em dại, cũng thương hoàn cảnh khổ sở của mình, hạ quyết tâm làm như con thiêu thân, làm ngày làm đêm để đổi đời cho mẹ và em. Mỗi đêm về nhà, thấy tôi mệt, mẹ cũng khuyên tôi đừng cố quá, tôi cười rồi im. Tôi cóc phải loại con gái hở tí ra là khóc lóc, nhất là khó tí thôi không chịu được, tôi mà còn sức chắc tôi cũng sẽ kêu bà đừng can thiệp mà lo ở nhà chăm con đi. 

Thằng em mỗi lần gặp tôi, cứ dương cao đôi mắt trong veo màu máu tươi lên nhìn tôi. Nó bao tuổi rồi, tôi không nhớ, tôi không quan tâm. Cúi đầu nhìn nó, hai tay tôi nắm lấy hai tay nó, "Anhaga, chị sẽ giúp em đổi đời, như vậy sẽ đổi được gia cảnh chúng ta, sẽ không ai có thể chèn ép ba mẹ con ta. Nhất định, chị sẽ thay đổi mọi thứ, khi ấy em cũng phải cùng chị, giúp những người từng như chúng ta, nghe chưa?" Nó rưng rưng, chạy ào vào lòng tôi khóc, tôi không hiểu tại sao, nghĩ đi nghĩ lại cũng là do tôi đa cảm, nói với nó mà khóc ròng, thằng bé vì tôi mà khóc. Hai chị em ôm nhau khóc. 

Chết tiệt, ông trời sao lại đối xử với chúng tôi như vậy?

Tôi đã nói câu đấy đến tận bây giờ, không, là đến khi tôi thành công, tôi đã thôi hỏi như vậy. 

Thành công của tôi là những gì vượt ngoài mong đợi, tôi đương nhiên hài lòng. Vui hơn là tôi có được những ayakashi có thể tin tưởng để giao phó toàn bộ việc cho tôi mai danh ẩn tích nay chỗ này mai chỗ kia. Còn thằng em ấy à, nó giờ cũng có được cuộc sống sung túc, có những người có thể tin tưởng và đủ tôn trọng mình, thành ra tôi cũng chẳng phải bận tâm nữa.

Rồi một hôm, nguồn tin ngầm của tôi gửi tin đến, thằng em hiền lành của tôi dám cưới vợ mà không thông qua sự cho phép của tôi và mẹ. Mà có lẽ chỉ có mình tôi thôi, chứ kiểu gì mẹ cũng đồng ý, tôi thì còn chưa chắc. Ayakashi cưới con người cũng chẳng phải chuyện mới mẻ, nhưng căn bản còn tùy từng người vừa mắt tôi hay không.

Anhaga nhỏ bé ngày trước toàn bu bu lấy tôi như cái xích đu không muốn chơi dứt đã lớn khôn tới độ tự quyết định mọi chuyện theo cách khiếm nhã vô lệ. Tôi bực mình, mà không, tôi chỉ băn khoăn, trò vui này sẽ đi đến đâu khi tôi, một con quỷ nữ cực kỳ ưu tú trong đám ayakashi, đến cả hoàng tộc còn không dám đắc tội sẽ quyết định xuất hiện sau cả tá năm trời ẩn dật bôn ba tứ phương.

Mấy ngày sau, trong nhà nghỉ Toulucan (nhà nghỉ đối trọi với Senji-ou của Anhaga), tôi ào đến như cơn gió lạ. Toàn thể nhân viên, đến cả bà chủ Toulucan cũng phải ra nghênh tiếp tôi, vẫn màu đỏ uế rợn người lạnh lẽo và khuôn mặt vô cảm phát ngấy nếu nhìn quá lâu.

Kijo momiji (Quỷ Nữ Hồng Diệp) ném thẳng cái nhìn trần trụi thoáng nở niềm hân hoan trong con ngươi đỏ lên người tôi.

"Senichi-sama, điều gì đã đưa cô đến đây?"

Mấy chục năm nay không gặp, cô ta vẫn giữ cái dáng nhỏ con của mấy bé gái núng nính đáng yêu, nhìn cái đã muốn cưng nựng. Trái hẳn với âm giọng vừa trầm vừa nhạt bật ra từ đôi môi ngậm son anh đào, ghét thấy sợ! Tôi vẫn đứng ở trước cửa quán, mắt cười, miệng cũng cười, uốn lưỡi liếng thoắng ra mấy lời.

"Tôi nghe nói, cô đã bắt vợ của Anhaga về đây?"

Kozue (tên của kijo momiji) im lặng, nhưng đôi lông mày hơi ép sát vào nhau.

"Tôi đến để chung vui cùng cô."

Một tiếng thở dài bật ra từ cái mũi nhỏ của Kozue, cô ta nhắm mắt, cười một tiếng hài lòng, rất hài lòng.

"Vậy cô sẽ rất được chào đón ở Toulucan."

Tôi tự tiện, mà không, có cả sự trơ trẽn khi đến trước mặt em dâu và cố tình dùng cử chỉ khiêu khích khi đưa tay nâng mặt nó lên.

"Con người à? Ngươi có điều gì đặc biệt mà khiến Anhaga của ta yêu say đắm vậy?"

Nó trẻ, mặt mộc không phấn son, không phải đẹp nhưng không quá xấu, được cái nhìn là nhớ. Mái tóc dài đuôi cháy xém do nắng được cột gọn ra sau, rất đơn giản. Kimono bốc nồng mùi thức ăn sống, tiếc cho bộ lễ phục truyền thống đẹp đến vậy. Cử chỉ này, nhìn cái đã biết là có giáo dục, nhưng về việc đáp trả tôi, ấp a ấp úng, cực kỳ khó chịu nếu bạn là một con quỷ luôn chân luôn tay nghiền công việc thái quá trong mọi lúc mọi nơi. 

Tôi hạ tay xuống, lông mày nhướm lên cười khinh người. "Đưa ta chiếc vòng của ngươi."

Nó ngạc nhiên, hai tay mỏng nhỏ túm chặt lấy chiếc vòng cổ, giật lùi mấy bước.

"Không được." 

Đến nước này nó mới dám cãi tôi, dùng cái dụng the thé nhẹ bay như đang hát, tôi muốn cười quá. 

"Đây là món quà mà Anhaga-sama tặng tôi, tôi coi như bùa hộ mệnh, ngài không thể lấy đi được."

"Ngươi dám cãi ta?"

Tôi mới có lãnh đạm chút với lời lẽ hơi răn đe, con bé đó vội im lặng, cúi đầu không dám nhìn trực diện tôi. Loại con gái yếu đuối và thảm hại vậy, có gì đáng để thích? Gu thẩm mỹ của tôi với Anhaga khác nhau thật đấy.

"Không, tôi không dám. Nhưng tôi cũng không thể đưa ngài chiếc vòng được."

Tôi nghĩ mình nên dứt khoát việc trêu đùa một chút, chìa tay ra, chiếc vòng vuột khỏi kẽ tay nó và lửng lơ như những con ma trơi được tôi âu yếm giữa lòng bàn tay. Nó hoảng, tính lao vào tôi giật lại, nhưng người của nhà nghỉ vội chặn nó lại. 

"Làm ơn, xin ngài hãy trả nó lại cho tôi. Chiếc vòng đó rất quan trọng với tôi."

Đôi mắt nâu long lanh màu nước, nó trực  khóc, lòng tôi thầm rít lên mấy tiếng tọc mạch. Nói gì thì nói chứ tôi cũng là phái nữ, ai đời lại đi bắt nạt phái yếu khóc, tôi có điên đâu, nhưng mà, chẳng lẽ tôi đã nâng trình đến mức quỷ khóc thần sầu này.  

Tôi làm cái bộ mặt ngao ngán, vì một nàng dâu đầy triển vọng, nó không vượt qua nó sẽ phải cút khỏi âm giới, hoàn toàn lẳng lặng. Nói ra điều này chắc đám ayakashi mừng lắm, nhưng chuyện vui này không đến lượt họ can thiệp, tôi im.

Giữa chừng mặt cười, cái tai trắng và mái tóc trắng đi đến, siết lấy cổ tay tôi để tôi không phá nát chiếc vòng. Tôi khẽ nghiêng đầu lệch đi và đảo mắt một vòng rồi mới dừng lại giữa kẻ vô lại, muốn làm anh hùng cứu mĩ nhân ngay trước mặt mình. Nhân viên người nào người ấy tròn mắt lên, cáu gắt cái tên: "Sho."

Tôi nhận thấy niềm giảo hoạt thoáng qua trong suy nghĩ, khuôn mặt phẫn nộ mà không giấu đi vẻ khiêm nhường cùng cái nhìn trực diện làm trái tim tôi xao động không giây chần chừ.

"Senichi-sama, xin ngài đừng đùa nữa."

"Ồ, Sho, hồ ly các ngươi từ bé đến lớn hình như không tay đổi nhỉ. Nhưng có điều, ta không ngờ là Kozue lại lôi được cả ngươi về đây đấy," tôi hết lòng ca ngợi cô ta "tốt lắm, tốt lắm, cực kỳ giỏi."


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co