Truyen3h.Co

PB (BT)

Chương 75

langvanhy

Việc chờ đợi đêm xuống, có lẽ là vì dự đoán được vị khách cuối cùng thật sự sẽ tìm đến. Tôi có điều muốn nói với hắn. Nói thật thì tôi có hơi sợ khi phải gặp mặt trực tiếp vì đã nhìn thấy hắn ta chảy máu như vậy vào hôm qua. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng tôi cứ có cảm giác như hắn sẽ lại đổ máu lần nữa. Bởi vậy mà bây giờ tôi đang phải nghiến răng chờ đợi hắn ta. Không phải ít nhất cũng nên chửi hắn một trận sao?

Nhưng có lẽ vì tác dụng của thuốc, cơ thể đã dần dần rã rời rồi cứ thế xụi lơ. Tôi cố chống đỡ để không ngủ gật khi xem lại cuốn tiểu thuyết gốc mà Hansoo đã để lại cho tôi đọc. Và khi đọc lại cuốn sách, tôi đã xác nhận được vai diễn mà PD Jung nói là phù hợp với tôi.

Đó là một vai diễn phụ có tỉ lệ lên hình cao hơn tôi tưởng. Ban đầu là giao tranh với nhân vật chính, nhưng lúc sau thì lại là người bí mật hỗ trợ cho công việc của anh. Vai diễn đó cuối cùng được tiết lộ là một nhân viên Cục Tình báo Quốc gia (NIS), là kiểu người giỏi đánh nhau và kiệm lời. Khi tôi đọc sách, tôi cũng không thể tin được là mình lại cảm thấy nhân vật này còn hấp dẫn hơn cả nhân vật chính.

Có thật là PD Jung đã nói về vai diễn này không? Thật sự định để cho một người mới như tôi đảm nhận vai diễn này? Không biết từ lúc nào mà tôi đã đắm chìm vào cốt truyện trong cuốn sách và chú tâm vào những đoạn nhân vật đó xuất hiện, lách cách, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại. Khi ngước mắt lên, tên điên đang vừa tháo cà vạt bằng một tay vừa tiến lại gần.

"Buồn ngủ."

Hả? Còn đang căng thẳng nên tôi không kịp ngăn cản hắn ta vừa mới lại gần đã leo lên trên giường tôi. Việc đêm qua tức khắc cũng biến mất khỏi trong đầu để thế chỗ cho sự bối rối. Cái tên khốn này...

"Chật như vậy rồi anh còn lên làm cái gì?"

Nội việc di chuyển cơ thể ốm yếu thôi đã cực khổ rồi, nhưng hắn chỉ đơn giản lờ đi thái độ bất mãn của tôi mà dán vào. Sau cùng là ngả đầu xuống gối của tôi rồi cứ thế nhắm mắt lại. Lời chửi rủa ôm sẵn trong bụng lại không thể nào phát tiết ra được, là vì cánh tay hắn ta đã đặt lên trên người tôi. Được quấn băng trắng. Đến tôi cũng không nhận ra hơi thở của mình đã thoáng ngừng lại. Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng lẩm bẩm như mớ ngủ của hắn.

"... Tôi đã giẫm đạp lên mọi thứ và đến đây."





Khả năng thích ứng của con người dường như vẫn luôn vượt trội hơn so với tưởng tượng. Vì chỉ cần thở thôi cũng thấy vết thương ở bụng đau như thắt lại nên tôi đã nghĩ tất cả những gì mình có thể làm được chỉ là ngồi dậy. Nhưng có vẻ đã đánh giá thấp rồi. Khi đang ngủ và chợt mở mắt tại một thời điểm nào đó, tôi nhận ra mình đã luôn khó khăn chịu đựng trong một không gian chật hẹp như vậy. Ngoại trừ vị trí đang chật vật nằm nghiêng thì không trung đã kề cận ngay trước mắt tôi.

Ngay cả lúc ngủ cũng phải căng thẳng làm sao cho không bị rơi xuống, cơ thể tôi bị chèn ép cứng đờ đến mức không thể ê ẩm hơn. Thêm vào đó, cái tên lấn đến bám chặt như muốn hất tôi ra ngoài này đang dính sát sau lưng và quấn quanh vùng bụng đau của tôi bằng tay. Bảo sao đang ngủ mà cũng thấy đau nhức nhói. Nhìn ra bầu trời xanh sẫm ngoài cửa sổ thì giờ vẫn còn đang sáng sớm. Chết tiệt, vừa mới mở mắt đã bắt tôi phải chửi thề rồi. Có ngày tôi chết vì cái tên khốn này cũng nên. Tôi vươn tay cầm lấy cánh tay đang bao quanh bụng của hắn. Và dù đã vận hết sức lực thì cũng chẳng tài nào gỡ nó ra được.

"Hộc..."

Tôi lấy hơi một lúc rồi mở miệng.

"Này."

Không có phản ứng.

"Này!"

Khi giọng tôi vang khắp trong phòng, thân thể phía sau tôi cuối cùng cũng có động tĩnh. Vấn đề là cánh tay đang ôm tôi càng dùng sức hơn.

"Hự!"

Miệng vô thức rên lên một tiếng, tôi quặn người lại. Đầu óc tôi nhất thời trống rỗng. Vì cái tay hắn ta nhấn vào vết thương mà tôi không thể hiểu ngay được câu hỏi của tên thủ phạm đang nhấc người dậy phía sau lưng.

"Sao vậy?"

"... Ư... tay... anh..."

"Tay? A, đau ở đây sao?"

Giọng hơi trầm vì vừa mới thức dậy, nhưng hắn lại tỏ ra nhàn nhã đến mức trơ trẽn. Và tay đã kéo cơ thể tôi lại gần hơn như đang cố tình.

"Hư-ức!"

Tôi nhắm nghiền mắt hít sâu một hơi. Thế nên tôi không nhận ra hắn đã đặt tôi nằm thẳng lại mà chỉ quằn quại vì đau đớn. Phải đến khi tên điên ở bên cạnh dịu dàng đặt tay lên trán tôi thì tôi mới có thể mở mắt ra được. Không phải vì cơn đau đã đi qua, mà là vì lửa giận đã bùng lên. Tay còn lại của hắn vẫn đặt ngay ngắn trên bụng tôi. Vừa lảm nhảm thế này.

"Đau ở chỗ này?"

Vừa nhấn xuống lần nữa.

"... Hự... Mẹ nó, bỏ tay ra."

Gắng gượng gằn giọng và mở mắt ra, nhưng rồi không thể phun thêm một tiếng chửi thề nào được nữa khi xác nhận vẻ mặt của hắn ta thấy được qua ánh bình minh le lói. Hắn đang nhìn xuống vết thương của tôi, giương một nụ cười ớn lạnh. Đôi mắt không cười mà chỉ có một nụ cười ôn hoà trên môi, hắn ngước mắt lên nhìn tôi.

"Không thích."

"Cái gì?"

"Ai cho cậu tự ý để bị đâm mà chưa được cho phép."

Hắn ta cười sâu đến mức phải nghi ngờ hắn có phải là người vừa mới ngủ dậy không, rồi trầm giọng nói thêm.

"Vì lỗi của cậu mà tôi phải chịu đựng ngay cả khi chỉ là muốn chạm vào thôi sao?"

Siết.

Tay hắn lại ấn mạnh vào vết thương.

Hức! Mẹ kiếp...

Tôi khó khăn giữ chặt lấy tay hắn ta. Vết thương gần như chỉ chực chờ rách toạc lần nữa. Vì đau đớn nên trong đầu tôi chỉ còn suy nghĩ phải chặn hắn ta lại. Miễn là còn chưa thể đánh lại được hắn ta thì điều quan trọng bây giờ là phải dỗ dành hắn bằng mọi cách. Bởi vì lúc này tôi mới nhận ra. Tên khốn này vẫn luôn tức giận kể từ lúc tôi bị dao đâm. Tất nhiên là dù như vậy thì tôi cũng chỉ có thể nói được như thế này.

"... chờ... chút đã, tên khốn kiếp."

Giữ chặt để tay hắn ta không ấn xuống và ngước mắt lên. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng, tôi thì thào.

"Haa, tôi cũng... đang chịu đựng đấy."

"..."

"Tôi cũng muốn chạm vào."

Hắn chỉ nhìn xuống một lúc rồi từ từ rút lại sức lực dồn vào bàn tay đang ấn đè. Phải đến lúc này thì tôi mới có thể hít thở được. Cơ thể được giải tỏa căng thẳng và miệng thở dốc từng ngụm lớn, nhưng bàn tay trên trán vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc mái tôi. Nhưng tôi cũng không nới lỏng cảnh giác. Vì nụ cười của hắn ta không đáng tin. Cho dù bàn tay của hắn có dịu dàng đến mức nào.

"Nếu cậu cũng thấy hối hận như vậy thì tôi có thể sẽ tha thứ cho cậu một lần đấy?"

Chả có hối hận gì sất. Và dĩ nhiên là cũng chẳng thèm muốn gì sự tha thứ của hắn ta. Mắc mớ gì tôi phải được cái tên điên này tha thứ chứ hả? Nhưng mặc kệ bao nhiêu oán giận sôi trào trong lòng thì tôi cũng không thể phát tiết chúng ra được. Vì hắn đã lại dồn sức vào bàn tay đặt trên bụng. Dù có hơi mất sức nhưng tôi vẫn đáp lại ngay được.

"Đúng thế, hối hận."

"Còn gì nữa?"

"..."

"Còn.gì.nữa?"

"Ực... Tay anh... Haa, tha thứ, chỉ cần tha thứ cho tôi một lần... khỉ thật, tôi sẽ không để bị dao đâm nữa."

Nhưng hắn vẫn không bỏ tay ra và tiếp tục hỏi bằng giọng đường mật.

"Còn điện thoại?"

"Điện thoại gì?"

Ngay khi nhíu mày ngước lên, tôi nghe thấy một câu hỏi bổ sung.

"Lại định không nghe điện thoại của tôi?"

"... vẫn có trường hợp bất đắc dĩ mà."

"..."

"Ư hự! Mẹ kiếp... Anh... Ha-ức... Tôi nghe là được chứ gì!"

Trước khi tôi gần như mất đi tỉnh táo thì hắn ta mới từ từ rút tay ra. Tôi cúi gập người như con tôm và khó nhọc giành lấy từng hơi thở. Vì sợ hắn ta lại ấn vào vết thương nên tôi đã đưa tay ôm bụng lại, nhưng rồi lại cảm nhận trên tay dính gì đó ươn ướt. Chết tiệt, vết thương rách mất rồi. Bất chấp tình huống của tôi có thế nào thì vung nắm đấm với hắn ta mới có thể dập tắt được lửa giận trong tôi. Tên chó má này. Thầm chửi rủa, tôi gắng sức dựng cả người đổ mồ hôi ròng ròng dậy.

Cho đến khi siết bàn tay run rẩy thành nắm đấm thì vẫn còn tốt, nhưng lại không thể vung ra được. Hắn ta nhìn tôi và cười rồi chậm rãi tháo lớp băng quấn quanh cổ tay ra. Lửa giận phừng phực cả đầu, trong chớp mắt đã đông thành băng. Hắn ta xác nhận bộ dạng chết điếng của tôi và cho tôi thấy vết sẹo trên cổ tay đỏ đã khâu thịt. Thời điểm tôi cố gắng dời mắt đi, hắn đã ra lệnh bằng giọng vô cảm.

"Đừng rời mắt khỏi tôi."

Và tay nắm giữ cằm tôi không cho tôi di chuyển. Hắn ta nhìn thẳng chạm mắt với tôi, một giọng trầm đã vang lên.

"Thẳng thắn thừa nhận cái giá phải trả vì muốn chết của cậu đi."

Từ 'cái giá' nhắc nhở tôi từng giọt máu đang rỉ ra từ vết cắt trên cổ tay hắn ta. Tôi cắn chặt môi dưới để không run rẩy, thì thầm.

"Tôi không có trốn tránh, tên khốn."

Hắn cong mắt cười lên như đang khen ngợi lời nói cương quyết này.

"Được, tôi tha thứ cho cậu. Lần cuối cùng."





Cũng may là vết thương bị rách do tên điên không quá lớn. Nhưng dù sao cũng vẫn chảy máu khá nhiều, có lẽ vì vậy mà y tá đã hoảng hốt hét lên từ lúc sáng. Sau đó, tôi bị bác sĩ khiển trách trong lúc nhận điều trị, và lúc về phòng bệnh lại bị y tá mắng một lần nữa. Tâm trạng tôi càng chìm sâu xuống đáy khi nghe nói mình phải nhập viện lâu hơn.

Nhờ vả y tá đổi lại thành giường kích cỡ lớn hơn vì tội làm rách vết thương đã được thô bạo đay nghiến hết lần này đến lần khác. Nghĩ đến tên điên sảng khoái rời đi và nói sẽ quay trở lại vào buổi tối, rõ ràng là chẳng có cái luật nào có thể đảm bảo điều tương tự như đêm qua sẽ không lặp lại. Tôi sẽ lại co cứng người để không rơi khỏi giường chật, và hắn ta lại giữ chặt vết thương của tôi và đau đớn... Chết tiệt.

Cái trò đê tiện bẩn tính này, tôi sẽ không để bị thương lần nữa. Lòng hiếu thắng bốc lên ngùn ngụt thúc bách tôi gắng gượng đứng dậy khỏi vị trí. Tôi nghe nói đi bộ từng chút một sẽ giúp ích nên đã nắm lấy cây truyền nước trong một tay rồi nhấc chân lên. Và khi tôi đang định rời khỏi giường thì quản lý và Hansoo được cho là đang ở chỗ làm bỗng nhiên xuất hiện.

"Ặc! Taemin à sao cậu lại đứng dậy? Định đi đâu sao?"

Tôi định trả lời là đi tập thể dục thôi, nhưng có vẻ không phù hợp với dáng vẻ hiện tại của tôi cho lắm. 'Chỉ là, có hơi ngột ngạt thôi.' Tôi đáp, và Hansoo đã mau chóng đuổi theo.

"Vậy để em đi theo nói chuyện với anh cho vui nhé?"

"Không cần."

"Ơ, sao thế ạ? Anh thích nhưng mà chỉ đang chống chế thôi có đúng không?"

Gì? Thấy tôi nhìn lại với đôi mắt không hiểu nổi, quản lý đã mỉm cười và giải thích cho tôi.

"Hô hô, tôi đã nghe chú của cậu giải thích hết rồi. Bề ngoài cậu lạnh lùng thế thôi chứ thật ra vì ngại ngùng nên mới viện cớ như vậy đúng không? Haha, tôi đã nghe chú cậu kể là cậu đã giãy nảy lên lúc đem thuốc tới cho cậu rồi."

"Không phải chú của tôi. Còn thuốc bổ..."

Tôi cố dứt khoát phản bác và nhanh chóng nói thêm về thuốc bổ. Nhưng quản lý và Hansoo cứ thế đã thẳng thừng kết luận tôi là một người thích làm giá.

"Haha, Taemin à không cần phải viện cớ gì nữa đâu. Cậu tình cảm và tốt bụng thế kia mà không cho người ngoài biết nội tâm của mình như thế nào thì sẽ bị hiểu nhầm là một kẻ quái gở đó."

"Đúng rồi đó ạ. Anh Taemin, dù tụi mình đã thân thiết thế này rồi mà em vẫn có lúc hiểu nhầm anh là người thô lỗ nữa chứ."

"..."

Lạch cạch.

Giật mình.

"... cậu đừng bảo là định cầm cái cây truyền nước đó đánh đấy nhé?"

Yên lặng nhìn hai người giật nảy cả mình run rẩy thì tôi mới đặt cây truyền nước khó khăn cầm trong tay xuống. Cả hai tiến lại gần một bước rồi cười tươi như chưa từng có vẻ gì là căng thẳng. Tôi muốn quay người đi ra ngoài thật nhanh nhưng quản lý đã cẩn thận hỏi như vừa mới nhớ ra.

"À mà Taemin này. Cậu không giữ liên lạc với người nhà nữa sao?"

Khi tôi quay đầu lại, quản lý đã nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

"Tôi đã liên lạc với tất cả những người được lưu trong danh bạ điện thoại cậu nhưng không thấy số của người nhà cậu đâu hết."

Hansoo ở bên cạnh cũng gật đầu.

"Phải đó anh. Anh kể mình có một đứa em trai mà. Biết đâu nhóc đó đang chờ anh gọi điện thì sao. Quản lý chắc chưa biết đâu ha? Em trai của Taemin có cùng tên với tôi nhưng mà nghe bảo là học xuất sắc lắm luôn. Nên là anh Taemin, mau mau gọi liền đi."

Tôi nhìn hai người một lúc rồi nhẹ nhàng trả lời.

"Tôi không làm được."

"Sao vậy? Cậu với người nhà có mâu thuẫn gì nghiêm trọng lắm sao? Taemin à, xung đột có lớn đến đâu thì người nhà của cậu cũng sẽ..."

"Mất rồi. Từ 5 năm trước."

"..."

"Cả mẹ lẫn em trai tôi."

Cả hai lặng người nhìn tôi như đã ngừng thở. Tôi lại cử động thân thể đi ra ngoài sau khi nói thêm với Hansoo như thấy phiền phức.

"Bây giờ cứ gọi tôi là hyung đi."

Cạch.

Đóng cửa lại rồi dùng sức bước từng bước một vào hành lang. Khi đã đi được đến tận thang máy rồi thì tôi sực nhớ ra điện thoại của mình. Dù chắc là sẽ không có chuyện đó, nhưng lỡ như tên điên gọi... Chậc. Tôi lại lội ngược trở về. Nhưng rồi không thể mở cửa phòng bệnh được. Vì nghe thấy một tiếng khóc nhỏ bên trong.

"... Hức hức, làm sao đây quản lý. Tôi không biết chuyện đó ư hức... vậy mà trước đây còn nổi đoá lên vì không được gọi anh ấy là hyung nữa. Vì có cùng tên với em trai anh ấy nên tôi... tôi còn không biết... đã thế lại còn tùy tiện hỏi chuyện của em trai... Hức hức..."

Tôi nghe Hansoo nức nở một hồi và tiếng thở dài của quản lý nối tiếp.

"Hầy... Thằng nhóc Taemin đó cũng thật là... Trông bề ngoài thì mạnh mẽ cứng cáp, cái gì cũng tự mình làm tốt mà không cần ai khác giúp đỡ, vậy mà sao bên trong lại đầy rẫy những chuyện đau buồn thế cơ chứ..."

Tôi chuyển bước đi lại trên con đường hành lang. Nếu tên điên có gọi mà không nghe được thì cứ nói là tôi ngủ như chết rồi đi.

Chỉ có đi lên sân thượng rồi quay trở lại, nhưng 40 phút đã thoăn thoắt trôi qua. Tôi nghĩ chừng này thời gian là đủ cho hai người thấy tốt hơn nên đã quay về phòng bệnh, nhưng lần này vẫn không mở cửa ra được. Quản lý road đứng trước cửa phòng với vẻ mặt nghiêm trọng. Khi tôi đến gần, ông đã nhận ra và quay đầu lại.

"Sao ông không vào?"

Tôi chỉ vào phòng bệnh, ông đưa ra một câu trả lời mà tôi không thể hiểu được.

"... vì có người đang khó chịu."

Người đang khó chịu? Vừa tự hỏi liệu đó có phải là quản lý và Hansoo hay không thì đã nghe được một âm thanh rõ ràng thông báo sự tồn tại của mình từ bên trong.

"Cái này, tất cả mọi người ai cũng không biết hết mà. Cũng tại Taemin kín miệng quá nên có nói nhiều về người nhà của cậu ấy đâu."

Xác nhận được giọng nói đó là của giám đốc Alice, nét mặt tôi đã cứng đờ. Một cảm giác bất an đến tôi cũng không hiểu đã dâng lên. Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng quản lý hỏi lại với giọng ngạc nhiên.

"Vậy quả nhiên là chú của Taemin biết hết chuyện của gia đình cậu ấy đúng không?!"

"Huhu, gì chứ Taemin đi theo tôi suốt ấy. Cứ gặp khó khăn trắc trở nào là lại tìm đến tôi để tư vấn hết. Chắc là coi tôi thành người thầy nhân sinh rồi, nhưng mà a~ việc đó cũng áp lực thật. Chỉ cần được làm chú thôi là tôi đã hài lòng lắm rồi."

Cảm giác bất an của tôi là để nghe mấy cái nhảm nhí này à? Nhưng dự đoán của tôi đã sai. Quản lý và Hansoo đang cảm thán vì độ tự tin của giám đốc Alice rằng chỉ có bản thân ông ta biết về gia đình tôi, và một người đã hỏi. Vì sao hôm qua ông ta không đến. Sau đó giọng nói của giám đốc đã chuyển sang tức giận.

"Hôm qua tôi không tới được vì còn phải dọn dẹp vài thứ bẩn thỉu đấy mà. Nhưng ngoài ra còn là để... tìm một tên.chết.giẫm. nào đó."

"Tên chết giẫm nào cơ?"

"Ha, để xem, là một thằng nhãi nào đó dám lấy dao cắt cổ tay đứa cháu trai mà tôi quý ơi là quý! Tôi mà bắt được thằng nhãi đó thì cắt cái cổ nó luôn!"

Lộp bộp. Tôi lùi lại một bước. Tuy nhiên, cơn phẫn nộ của giám đốc vẫn chưa chấm dứt.

"Tôi còn chưa bắt được kẻ nào đã bẻ gãy tay cháu trai đáng yêu của tôi vào 5 năm trước nữa! Khư hức! Tôi nhất quyết phải tìm cho ra cái kẻ đó rồi bẻ gãy cổ nó ra!"

Lộp bộp. Quản lý road lùi lại một bước. Tôi khẽ đề xuất với ông.

"Đến nhà ăn được chứ?"

"Xin hãy làm vậyđi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co