Truyen3h.Co

PB (BT)

Epilogue 1

langvanhy

Xẹt xẹt−

Bộ phim bắt đầu trên màn hình với một tạp âm ngắn. Vì ở bệnh viện quá mức tẻ nhạt nên tên điên đã đưa tôi một đĩa CD để xem phim. Trực giác tôi đã biết được đó là bản biên tập tạm thời bộ phim của PD Jung. Tất nhiên là tôi phải bật nó lên xem ngay lập tức, nhưng vì hồi hộp không giống như tôi mà 30 phút sau, tôi mới cẩn thận nhấn nút play.

Bộ phim bắt đầu từ cảnh nhân vật chính vừa mới bắt đầu đi làm. Nghề nghiệp của nhân vật chính là VJ cho đài truyền hình cáp địa phương. Gặp được vận may vì đề xuất được với PD lên kế hoạch cho một bộ phim tài liệu và dự định sẽ biên tập lại các dự án mà anh đã dày công chuẩn bị trong thời gian qua. Kế hoạch của anh là phỏng vấn từng cá nhân khác nhau với một câu hỏi duy nhất. Câu hỏi rất đơn giản.

'Bạn đang sống vì điều gì?'

Để dễ phân biệt trong phim tài liệu, anh không chỉ phỏng vấn những người thông thường mà còn cả những người có điểm gì đó đặc biệt. Lesbian, đàn ông thích mặc quần áo phụ nữ, diễn viên run rẩy khi đứng trước camera, nhân viên văn phòng muốn chết, v.v. Mỗi khi anh biên tập được một cuộc phỏng vấn, câu chuyện trong quá khứ và hiện tại của anh đan cài lẫn nhau.

Thời thơ ấu khó nhọc, mọi thứ đều phải tự làm một mình, nhưng vì việc mình yêu thích mà có thể chịu đựng được. Đó là được ghi lại thế giới qua ống kính máy ảnh. Toàn bộ ước mơ của anh đều được ấp ủ tại đây. Thế nhưng, càng làm việc mình yêu thích, anh càng nhận ra rằng mình thiếu thốn tài năng. Trên đời tồn tại vô số thiên tài, anh nhận ra chỉ thích và nỗ lực không thôi thì không thể nào bắt kịp tài năng được.

Thế nên bây giờ anh đang phải đắn đo suy nghĩ. Liệu có nên dừng lại ở đây, hay là cứ để mặc kệ như vậy. Và bộ phim tài liệu anh đã chuẩn bị sẽ là bước ngoặt quan trọng để quyết định điều đó. Đã cố gắng hết sức, và đã quay lại những gì mình muốn quay bằng cả tấm lòng thành. Nhưng vào một ngày, khi giờ tan làm sắp đến, anh bỗng nhận được một cuộc gọi. Anh lẳng lặng bắt máy rồi kết thúc cuộc gọi với vẻ mặt cứng đờ, và nhân vật PD đã chạy đến phát cáu với anh.

Trong tay ông ta cầm bộ phim tài liệu của nhân vật chính. Nhân vật PD nói. 'Ai mà thèm xem ba cái nội dung nhạt nhẽo mô típ tầm thường này hả'. Bộ phim tài liệu dài 1 tiếng mà anh đã chuẩn bị suốt một tháng cứ thế đã trở thành thứ bỏ xó chẳng ai cần. Trên con đường về đến nhà, ống kính đuổi theo bước chân anh như một chú cún lẽo đẽo đi theo.

Cởi đồ, đi vào phòng tắm, làm gì đó trước gương một lúc rồi cuối cùng dừng chân trước bàn làm việc. Xem lại bộ phim tài liệu mà mình đã tự biên tập. Và mỗi lần khuôn mặt của một đối tượng phỏng vấn xuất hiện chớp nhoáng giữa chừng phim, camera bắt đầu chậm rãi quét qua căn phòng.

Trong cuộc phỏng vấn đầu tiên là của cô gái lesbian, một bức ảnh trên bàn hiện ra trước nhất. Bức ảnh chụp bố cô ấy khi còn trẻ với một người đàn ông nào đó, nhưng cả hai đang đan tay nhau như đang thể hiện một mối quan hệ thân mật hơn bình thường. Khi màn hình lướt tới diễn viên chỉ run rẩy khi đứng trước camera, ống kính chiếu đến chai thuốc đặt cạnh tấm ảnh của bố. Tên và ghi chú trên bao bì cho biết một loại thuốc kích thích tâm thần.

'Tôi không sợ camera.'

Đó là camera mà cậu yêu thích nhất, nhưng đến một lúc nào đó, cậu sẽ thấy sợ hãi và không thể ghi hình trước camera được nếu không uống thuốc. Và camera lần lượt lặng lẽ dõi theo các đối tượng phỏng vấn khác nhau, cuối cùng là những vật dụng có ý nghĩa đối với họ. Còn lại phỏng vấn của hai người.

Đến lượt người đàn ông có sở thích mặc đồ phụ nữ xuất hiện, ống kính đã chiếu đến khuôn mặt của nhân vật chính. Son đỏ và phấn mắt xanh. Lớp trang điểm công phu đó cho thấy đây là tay nghề không phải mới bắt đầu của anh. Và người phỏng vấn cuối cùng là một người bạn, một nhân viên văn phòng muốn đi chết. Lời cậu ta nói trong phỏng vấn được lặp lại lần nữa.

'Tôi nghĩ rằng cuộc sống chỉ cần cho những người có lí do để cầu mong nó.'

Màn hình lại chậm chạp phản chiếu cổ tay của nhân vật chính. Ở đó có vết sẹo tự hại từ lâu nằm theo chiều ngang. Cảnh quay lại thay đổi, nhân vật chính trở lại cuộc gọi nhận được khi tan làm ở công ty. Nội dung cuộc gọi là thông báo về cái chết của người bạn, và tôi xuất hiện. Phân cảnh một nhân viên văn phòng hoàn thành xong công việc và leo lên sân thượng, nhảy xuống không chút do dự.

Tôi ngừng thở nhìn theo giống như nhân vật trên màn hình kia không phải là tôi. Nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt khi nhảy xuống đã kì lạ khắc sâu vào trong trí óc. Quay trở lại nhân vật chính trong phòng, anh nhấn nút tắt bộ phim tài liệu đã kết thúc rồi đi đến trước bồn rửa mặt để tẩy trang. Thay một bộ âu phục đen, bỏ tất cả các thuốc an thần còn lại trong một cái hộp và cất trên người.

Và bóng lưng của anh khi ra khỏi nhà lẽ ra phải là cảnh cuối cùng của bộ phim. Đó là cái kết trong kịch bản mà tôi đã xem. Không một ai biết được nhân vật chính sẽ chết hay còn sống sau khi nốc hết đủ loại thuốc đó. Nhưng phía sau vẫn còn nữa. Bối cảnh là nhà tang lễ. Nhân vật chính đang đứng trước tang lễ tràn ngập tiếng khóc của mọi người, không thể bước vào.

Đến cuối cùng, khi quay ra ngoài, anh thấy một người phụ nữ khom người ngồi một góc và chỉ rơi nước mắt trong thầm lặng. Nhân vật chính nhận ra cô ấy là đồng nghiệp công ty đã từng gặp khi đến công ty để phỏng vấn bạn. Và cũng chính là nữ diễn viên đã quay phân cảnh văn phòng với tôi. Thấy cô gái diễn viên kịch nổi tiếng xuất hiện trở lại trên màn hình, tôi không thể không xem màn cảnh kết phim này với đôi mắt ngạc nhiên.

Nhân vật chính đến gần và hỏi cô có ổn không, cô gái liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt đượm buồn ngân ngấn nước mắt làm người xem cũng phải thổn thức. Hình ảnh cô gái khóc lóc chiếm trọn khung hình và chỉ nghe thấy giọng của nhân vật chính.

'Cô thân với thằng nhóc này lắm sao?'

Cô gái lắc đầu. Nước mắt vẫn rơi không ngừng, cô gái khẽ thì thào.

'Tôi cũng muốn thân... Tôi đã rất muốn trở thành lí do cho người đó sống vậy mà...'

Bộ phim đóng màn với nụcười buồn bã lệch lạc nhìn không ra hình thù trên màn hình thấm ướt nước mắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co