3.
Sáng dậy cả người uể oải, cậu chẳng muốn rời khỏi giường và làm thức ăn sáng vì có làm hắn cũng đã ăn đâu.
Đang lim dim chuẩn bị vào giấc ngủ thì giọng nói của Wangho từ dưới nhà vọng lên: " Ryu Minseok "
Minseok giật bắn người liền bật dậy hấp tấp vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống: " Dạa? "
Cậu bất ngờ nhìn kim đồng hồ đã điểm 8h, thắc mắc hỏi trong lòng ' Tại sao hôm nay Han Wangho lại hong đi làm? '
Hắn bực bội từ sáng giờ vì chưa có gì trong bụng, định sẽ đợi cậu tự giác làm thức ăn rồi miễn cưỡng ngồi ăn chung, nhưng từ sáng giờ đã đợi được 2 tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy mặt mũi cậu đâu.
Nhìn quần áo sộc sệt của cậu, hắn nhìn sơ qua cũng biết cậu chỉ vừa mới thức: " Thân làm chồng nhỏ chỉ có việc nấu cơm nấu nước cũng làm không xong? Ngủ tới giờ này? Ba tôi có nhìn nhầm cậu không mà suốt ngày cứ khen cậu vậy? "
Minseok bất mãn cúi xuống, chu mỏ, nhẹ giọng nói: " Chứ bình thường làm có thèm ăn đâu..."
Hắn không nghe rõ liền cau mày: " Nói gì? "
Cậu ngước mặt lên lắc lắc đầu: " Dạ không có gì, anh đợi em một chút "
Nói rồi cậu chạy vào trong bếp, vội vàng làm thức ăn cho hắn.
Dọn đồ ăn ra xong cậu lớn giọng gọi: " Han Wangho vào ăn cơm thôi "
Wangho bước vào cùng với vẻ mặt hậm hực: " Nói gì? Nói lại coi "
Cậu không hiểu gì nhưng vẫn sợ hãi, ấp úng đáp: " D-Dạ? "
Wangho ngồi xuống ghế, bắt đầu dùng bữa: " Bộ cậu ba tôi hay gì mà gọi thẳng họ tên tôi vậy hả? "
" À em xin lỗi, lần sau...à không không có lần sau nữa ạ "
Han Wangho lườm cậu sau đó tiếp tục ăn. Cậu hạnh phúc nhìn người mình yêu liên tục gắp thức ăn bỏ vào miệng một cách ngon lành
" Có ngon không ạ? "
Wangho gật gật đầu sau đó lại lắc đầu: " Dở "
Cậu phì cười, nói thầm: "Dở mà cứ gắp thức ăn liên tục vậy anh?".
Hắn cau mày nhìn cậu: "Nói gì nữa?".
Cậu lắc lắc đầu nhỏ sau đó cũng cầm đũa lên và ăn.
Một bữa ăn chính thức trôi qua trong sự yên tĩnh, ăn xong Wangho liền ra phòng khách xem tv còn cậu phải dọn dẹp đống chén dĩa trong bếp, Wangho liền lớn tiếng gọi: "Đem dâu ra coi".
Minseok "Dạ" một tiếng sau đó rửa tay vì cậu đang rửa chén nên tay toàn xà phòng, cậu mở tủ lạnh, dâu cũng đã được cậu rửa sạch sẽ, sau đó đem ra cho hắn.
Hắn nhìn dĩa dâu cậu đặt xuống, liền cau mày hỏi: "Sữa đặc đâu?".
"A, để em vô lấy". Nói rồi cậu chạy vào trong đem sữa đặc ra cho hắn, thấy Wangho không nói gì nữa cậu liền chạy vào trong rửa đống chén còn lại.
"Minseok, cà phê".
"Dạ".
"Minseok, máy tính ở trên phòng tôi".
"Dạ".
" Quên nữa, còn tài liệu trên phòng nữa "
" Dạ "
" Minseok lấy dùm...."
Cây gậy lập tức từ cửa bay thẳng tới chỗ Wangho, hắn hốt hoảng né sang một bên: "Mày không có chân à?"
Gặp ba, hắn hoảng loạn, bật dậy: "Ba? Ba tới đây làm gì vậy?"
Lão Han cùng bà Han bước vào, hắn liền lụm lại cây gậy đưa cho ông: "Ta tới đây cũng không được sao?"
"Nhưng mà đó giờ ba có tới đây bao giờ?"
"Ta tới đây xem con có ăn hiếp con rể của ta không, nhưng có vẻ là có rồi: " Ông cầm gậy gõ lên đầu Wangho một cái bốp.
Ryu Minseok từ trên lầu bước xuống liền phì cười sau đó lại tất tả nắng chạy xuống ngay: "Ba, mẹ."
Wangho bất mãn nói: "Con có ăn hiếp cậu ta đâu, ba hỏi cậu ta thử coi."
bốp một gậy nữa gõ lên đầu Wangho: "Cậu ta là cậu nào?"
"Minseok"
*bốp* Lão Han liền quay sang Minseok, nhẹ giọng hỏi: "Bình thường Minseok con kêu Wangho bằng gì?".
Cậu rụt rè đáp: "D-dạ anh ạ".
Ông liền quay qua Han Wangho nói: "Minseok kêu con bằng anh thì con kêu lại bằng em, chứ cậu ta là cậu nào hả?".
Wangho nhăn mặt nói: "em sao? nghe gớm gớm kiểu gì ấy".
Lão Han giương gậy định đánh hắn Minseok liền can ngăn: "Ba à, anh vẫn kêu con bằng em mà, tại ảnh giỡn thôi, có đúng không anh?". Minseok liền quay sang nháy mắt với hắn.
Hắn lạnh lùng buông ra một câu: "Ừ".
Lão Han đùng đùng tức giận, cầm cây gậy ném thẳng tới chỗ hắn: "Thằng ranh, ta mà còn nghe con ăn nói với Minseok như vậy nữa thì coi chừng ta".
Hắn bất mãn nói một câu, đưa tay chỉ thẳng vào cậu: "Con với cậu ta ai mới là con ruột của ba vậy?".
"Cậu ta là cậu nào?".
Hắn thở dài một hơi, lườm cậu một cái, nghiến răng nói: "Dạ em Minseok".
Bà Han thấy tình trạng nghiêm trọng liền ra can ngăn: "Ông à, thôi đi, chúng ta còn về nhà nữa".
"Thằng ranh con, ta mà còn nghe con kêu Minseok bằng cậu này cậu nọ là tới số với ta". Nói rồi ông cùng bà Han rời khỏi, cậu liền ra tiễn 2 người họ. "Ba mẹ về cẩn thận ạ".
Ông bà Han rời đi thì cậu cũng bước vào trong lập tức nhận ngay ánh mắt không mấy thân thiện từ hắn.
Cậu sợ sệt cúi gằm mặt xuống cố gắng đi ngang hắn: "Đứng lại".
Minseok ngoan ngoãn dừng chân, quay mặt lại nhưng lại không dám nhìn mặt hắn: "D-da?".
"Còn biết nịnh ba tôi nữa sao?".
"E-em đâu có, em chỉ muốn giúp anh".
Hắn lập tức quát: "Thôi đi, biến đi".
Cậu lủi thủi đi vào bếp tiếp tục dọn dẹp, còn hắn lại thong thả ngồi bấm điện thoại.
CÒN TIẾP
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co