Chương 11
Người ta vẫn gọi một bộ phận người là xã hội đen cũng là có lí do riêng cả. Trong cả một xã hội lớn vì ràng buộc bởi các quy tắc và đạo lí thế này, con người ta sống bình thản với nhau, và có đấu đá thì cũng đấu đá ngầm thôi.
Người ta vẫn dùng mấy trò vặt vãnh bẩn thỉu để chơi xấu nhau hoặc là để bảo vệ một ai đó, đó là điều rất đỗi bình thường với những kẻ mà có lẽ là sẽ được gọi là xã hội trắng.
Cùng chung một cụm từ 'xã hội' nhưng tụi xã hội đen khác. Chúng thường được nhớ đến với hình ảnh đống máu đỏ bầy nhẫy mùi súng đạn và những cành hoa nhỏ cài trên ngực áo để ra vẻ ta đây lịch thiệp. Chúng nuốt chửng và khuất phục lẫn nhau bằng cả bộ óc và năng khiếu bạo lực, cũng như những thứ vũ khí nóng lạnh.
Chắc bởi vậy mà xã hội trắng lại ghê sợ tụi xã hội đen đến thế. Họ e sợ một kẻ sẽ có thể dễ dàng lấy mạng họ mà không một chút dao động hay run rẩy, hoặc đơn giản hơn là họ không muốn chết, âu đó cũng là tâm lý bình thường.
Có một người tựa tay và lưng lên lan can tầng thượng, đầu hơi ngẩng lên cảm nhận gió trời mát lạnh sau cơn mưa tầm tã hồi chiều. Trong lòng cậu bề bộn những suy nghĩ.
Thế thì xã hội trắng là người xấu hay là tốt?
Nếu như một tên xã hội đen bị một kẻ trắng giết chết, phải chăng họ nên coi đó là sự trừng phạt và lẳng lặng cho qua? Những người xung quanh không có quyền trả thù cho người đã chết?
Ừ, giết người là sai, ngay từ đầu sát hại người đã là sai rồi.
Làn khói xám mờ bay leo lắt trong ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn tường. Có một người đứng cách xa ngọn đèn đó, tay dựa vào lan can đang cố gắng vừa cảm nhận mùi khói thuốc vừa như hít vào trong phổi cái mùi ẩm thấp sau mưa từ trong đất sâu.
Kẻ đó tưởng như đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng bản thân mà quên đi thế sự nhưng không, ngay khi cánh cửa sắt sau lưng mở ra, chỉ một tiếng kẹt rất khẽ, chúng ta có thể thấy hàng mi đen ấy rung lên, và đôi mắt xanh sáng như ánh ma trơi trong đêm đen bắt đầu khẽ đảo.
"Cảm ơn ngài đã đến tham dự hôn lễ của con gái tôi."
Đó là giọng nói của một người đàn ông mà ngh qua cũng có thể đoán được là tuổi đã đến tầm 60. Giọng ông ta trầm ồm mà, như cảm nhận cá nhân của vài tên cấp dưới của ông ta thì giọng nói đó quả đúng là thích hợp để làm chủ của cả một tổ chức riêng.
Hiển nhiên, giới ngầm ai mà lạ gì ông Anthony nữa, và quả thật ông ta là một ông chủ.
"Lâu lắm rồi không gặp, Độc Thần." - Ông Anthony nói.
Độc Thần, hay ta cũng có thể gọi là Minakanushi, hiển nhiên vì ta đang đứng trên mảnh đất gọi là Nhật Bản, mỉm cười rất lịch sự và đưa ta bắt lấy bàn tay đang giơ ra của ông Anthony.
"Tôi phải cảm ơn ông vì đã mời tôi tới mới đúng. Bữa tiệc đẳng cấp lắm, chú rể thật là may mắn mới có được trái tim lộng lẫy của tiểu thư."
Ông Anthony lắc đầu không quá hài lòng. Có lẽ nguyên nhân sâu xa của cái lắc đầu đó là thằng con rể ông không những khá quốc tịch, thật ra điều này không khiến ông bận lòng bằng những điều sau, mà chỉ là một tay nhân viên công chức bình thường chứ chẳng phải tỷ phú, cũng không phải ông trùm gì cho cam.
Thế mà con gái ông ta vẫn mê như điếu đổ, người ta đồn đoán rằng tên con rể đó cũng chẳng phải tay vừa.
Nói qua nói lại một hồi, cuối cùng người đàn ông đứng tuổi mới ngừng câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt mà nhìn xung quanh một vòng. Cửa ra ngoài ban công đã đóng lại, xung quanh chỉ có mỗi hai người, bên tầng dưới là dàn khách khứa vẫn đang nô đùa và đung đưa với nhau theo giai điệu nhạc Ý với ánh đèn đủ màu sắc như cái sàn nhảy.
Độc Thần biết ông ta đang tính làm gì, và quả nhiên khi bắt gặp con mắt xanh đang lẳng lặng nhìn, ông Anthony bắt đầu lên tiếng.
"Về chuyện lần trước ngài nhờ tôi..."
Người đàn ông lấy từ trong chiếc vali đen ông ta giữ khư khư trên tay nãy giờ một sấp tài liệu. Đôi mắt của Độc Thần dường như thoáng tối đi, nhưng có vẻ ông Anthony không nhận ra.
"Đây là danh sách những kẻ bị giao bán trên sàn đấu giá từ năm 2007 đến năm 2009 của sàn do tôi quản lí tại Nhật Bản. Tất nhiên bao gồm những kẻ đã chạy trốn và đã chết."
Độc Thần chỉ im lặng cầm lấy và lật giở từng trang.
Tiếng nhạc bên dưới tầng to đến mức át đi cả tiếng gió thổi khẽ trên tầng thượng, nhưng bầu không khí trên này kể từ khi sấp tài liệu được đặt vào tay ông trùm trẻ tuổi trở nên kì lạ.
Không biết đã bao lâu, cuối cùng bàn tay khẳng khiu cũng ngừng lại trên sập giấy. Ông Anthony giữ nguyên sự tôn trọng của ông với đối tác làm ăn mà không hề ngó vào dù chỉ một cái, thế nhưng nếu ông ta mà hiếu kì liếc vào dù chỉ một cái thôi, chắc chắn ông ta sẽ phải há hốc mồm.
Trên trang giấy mà bàn tay của Độc Thần dừng lại là một khuôn mặt mà bất kì ai nhìn vào cũng có thể nhận thấy là nó giống kẻ nọ một cách điên loạn.
Kẻ đó mà ta nói ở đây không còn ai khác ngoài chủ nhân của Thiên Ngự Trung Chủ, hay Độc Thần, hoặc như những tay người Nhật vẫn gọi, là Minakanushi.
Giống ở đây là giống về từng đường nét, chứ nếu so sánh về những mảng cảm nhận khác, như cái hồn trong đôi mắt thì kẻ đó và cái tên nô lệ bị bán đấu giá dường như khác nhau một trời một vực.
Gắn cùng với tấm ảnh tên nô lệ là thông tin cá nhân. Trên đó, phần tên họ đầy đủ được viết vội bằng bút mực đen, chỉ ngắn gọn mấy chữ.
Hanagaki Takemichi
Khoé môi của Độc Thần bỗng kéo lên thành một nụ cười man rợ, đôi mắt xanh kém sức sống loé lên, kẻ đó cứ như con thú vừa vồ được con mồi bản thân nhắm đến đã lâu.
Tìm thấy rồi, cõi lòng kẻ đó gào thét.
Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi.
Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi.
"Cảm ơn ông, quý ngài Anthony."
Ông Anthony quay đầu lại, chỉ thấy gương mặt bình tĩnh thường ngày của vị chủ nhân trẻ tuổi của tổ chức bóng đêm nức tiếng đang nhìn ông cười rất nhẹ.
"Vậy ngoài những tài liệu này ra, không còn cái gì có liên quan nữa phải không?"
Toàn bộ những tài liệu liên quan đều đã bị tiêu huỷ rồi phải không?
Từ đám cháy năm ấy?
——————————
Tiếng bước chân cồm cộp trên nền gạch. Rindou quay đầu lại.
Trời lại đổ cơn mưa tầm tã. Gã trông thấy ông trùm đang bước về phía gã, chỉ là khác với thường ngày, ánh mắt có vẻ đang bừng lên cảm xúc gì đó. Đi cùng ông trùm là anh trai gã, Hanma và Kokonoi.
Senju Kawaragi nghiêng chiếc ô đen che cho ông trùm, trong khi những người còn lại phải tự túc.
"Kakuchou vẫn ở trong phải không?"
Khoé mắt ông trùm cong cong khiến Rindou khẽ rùng mình.
"Đi thôi."
Nhiều năm như thế, ông trùm của Thiên Ngự Trung Chủ vốn đã kì quái giờ còn kì quái hơn nữa. Tuy nhiên, với tư cách là một cấp dưới trung thành, Rindou cảm thấy chẳng có gì để phàn nàn cả.
Gã đưa tay mở sẵn cửa xe, chờ kẻ nọ bước vào.
Trên đầu là màn đêm đen đặc, mưa rơi xuống mặt đất lách tách.
____________________
Chú thích: Theo Thần đạo Nhật Bản:
Ame-no-Minakanushi (アメノミナカヌシ Cổ sự ký ghi là 天御中主 Thiên Ngự Trung Chủ hay 天之御中主神 Thiên Chi Ngự Trung Chủ Thần, là vị thần đầu tiên, là khởi nguồn của vũ trụ, một trong ba Tạo hoá tam thần (造化三神/Zōka Sanshin, ba vị thần tạo hoá ra vạn vật). Ông là vị thần đầu tiên được sinh ra ở Cao Thiên Nguyên, các huyền thoại miêu tả ông là 独神 Độc thần (vị thần cô độc).
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co