( 1 )
Han Wangho được biết đến nhiều hơn với tên gọi Peanut,cậu là một tuyển thủ chuyên nghiệp của tựa game liên minh huyền thoại và đang thi đấu ở vị trí đi rừng cho đội tuyển Hanwha Life Esport.Cậu nổi lên là nhờ có một dung mạo tuyệt sắc và lối đi rừng hổ báo với các vị tướng như Lee Sin,Olaf,....Nhưng trái với lối chơi có phần hơi gai góc trong game,Han Wangho là một mỹ nhân danh xứng với thật,nhẹ nhàng,dịu dàng vô cùng đáng yêu là những gì mà các tuyển thủ và cả khán giả đã nhận xét về cậu.
- Mày bỏ tiền mua báo viết bài này đấy hả Wangho?
Son Siwoo cầm điện thoại lướt bài báo về Han Wangho,anh không khỏi há hốc mồm bởi những thứ được miêu tả kia - gì mà nhẹ dàng,đáng yêu?Chói tai hơn nữa là có báo còn dùng từ mong manh,dễ vỡ,liễu yếu đào tơ để miêu tả về Wangho,đúng thật là Han Wangho có thân mình nhỏ xinh, mảnh khảnh nhưng mà đếch có mong manh dễ vỡ,liễu yếu đào tơ đâu.
- Mẹ kiếp,thằng khốn này chơi cho đàng hoàng xem.
Han Wangho ngồi trên chiếc máy tính trong phòng,miệng không ngừng hồi chiêu bật mic sấy người liên tục,chuyện là trận đấu của cậu đang dần đi tới hồi kết thì tên ad chung đội bỗng lơ đễnh,gã đi lẻ vì nghĩ mình xanh nên bị rừng team địch bắt được - chết chay tại chỗ khiến Han Wangho như phát điên lên.
- Mày đừng có đập vỡ màn hình máy tính đó,quản lý như tao phải đi giải trình nữa mệt lắm.
Anh lắc đầu bất lực,lặng lẽ nhấp tay báo cáo bài viết kia,biết làm sao được ?Son Siwoo chỉ biết chịu đựng thôi,không những là là quản lý,anh còn là bạn thân từ lúc nối khố với Wangho mà .Để nói về Han Wangho thì bạn thân của anh là một người có tính cách khác hoàn toàn với vẻ ngoài mỹ nhân của cậu,Wangho là một người cục súc,ma mãnh,lười biếng,nóng tính và đặc biệt là không - hề - đáng - yêu - chút - nào,một xíu cũng không,nhưng những điều này chỉ có Son Siwoo anh là biết rõ thôi.Siwoo cũng rất khâm phục Wangho vì cậu rất biết tận dụng nhan sắc được mọi người yêu thích này,cộng thêm nét 'diễn' dễ thương,đáng yêu kia của mình,mà Han Wangho thường đạt được những gì cậu muốn rất dễ dàng.
Một ví dụ cho chuyện đó là vào thời trung học,sau những tiết thể dục trước khi ra về thì những bạn nam phải phân công nhau bê những thùng bóng rổ siêu nặng và những bục nhảy gỗ cất vào nhà kho ở phía sau trường học,thì nhờ vào ngoại hình đáng yêu,mồm miệng linh hoạt và kỹ năng diễn xuất siêu đỉnh nên cả ba năm học Wangho chưa một lần làm những việc như thế,cậu vừa chạm tay vào thì y như rằng sẽ có người ra giúp cậu thôi.
- Ngu thế không biết.
Han Wangho tức giận vì chơi ghép trận toàn gặp những thành phần phá game,cứ hễ ra là lại feed mạng cho đối thủ thì dù là có là tuyển thủ chuyên nghiệp như cậu cũng không gánh nổi mấy con gà kia.Khi chữ Defeat hiện lên trên màn hình,cũng là lúc máu nóng của cậu dâng lên đỉnh điểm,Wangho bực dọc,cầm chuột đập tay xuống bàn với một lực cực mạnh,làm cổ tay mảnh khảnh,trắng nỏn bầm lên cả một mảng,đã thế còn trật cổ tay khiến cậu chàng phải la lên oai oái.
- A....Siu cứu tao.
- Ông trời con tao lạy mày.
Son Siwoo quăng cái điện thoại trên nệm,vội vàng chạy lại cầm lấy cổ tay Wangho.Cổ tay rất quan trọng đối với tuyển thủ chuyên nghiệp nhỡ có bị gì thì không thể thi đấu được nữa,Siwoo đã nhắc tên nhóc này bao nhiêu lần rồi mà cậu vẫn chứng nào tật nấy,hễ thua trận hay tức giận là đấm xuống bàn,thói quen xấu mãi không bỏ.Giờ thì hay rồi,cái cổ tay đỏ bầm cả một mảng thế này thì thi đấu kiểu gì đây?
- Tại mấy con gà đó cứ cản trở con đường leo rank của tao, huhu tay bị thế này thì làm sao tao tố cáo mấy con gà đó được đây?
- Bị thế mà mày chỉ nghĩ đến việc làm sao tố cáo người ta thôi hả?
- Đúng rồi,tố cáo tài khoản cho khỏi đánh rank được nữa luôn,gà thế chơi game làm gì xoá mịa game đi...
- Cái mỏ mày quá trời rồi.Đi kiểm tra đã.
Anh hết lời với người trước mặt,đưa tay cốc nhẹ vào đầu bạn,xong lại nắm lấy cái tay không bị thương của bạn,lôi bạn đi.Siwoo muốn đem bạn vào bệnh viện kiểm tra xem có bị gì không,tất nhiên là phải kiểm tra rồi...trông nặng thế này cơ mà.
-------------------------
Sau khi chở Han Wangho tới bệnh viện,Son Siwoo anh còn chưa hết kiếp nạn,đứng lôi lôi kéo kéo với Wangho trước cổng bệnh viện.Cậu nghĩ Siwoo chỉ chở mình ra nhà thuốc nên mới chịu theo cùng,nào ngờ mở mắt ra thì đã tới luôn bệnh viện rồi .Wangho dùng hết sức bình sinh để cự tuyệt, cậu từ bé vốn đã không thích bệnh viện,cực kỳ không thích.
Han Wangho lúc nhỏ đã rất nghịch ngợm hay chạy nhảy chỗ này chỗ kia nên thường xuyên bị thương,ngã có,va quẹt có,oánh nhau có...không nặng thì nhẹ,nhưng chưa một lần nào cậu chấp nhận vào bệnh viện hết.Bố mẹ Han rất xót Wangho,rất muốn mang cậu vào viện kiểm tra cho an tâm,mà khổ nổi mỗi lần thấy cậu òa khóc nức nở, khuôn mặt nhỏ nhắn,đáng yêu đỏ bừng lên vì khóc thì lại không nỡ, nên phải đành tự sơ cứu vết thương cho Wangho tại nhà và cũng không quên dặn dò tỉ mỉ nhóc con nhà mình phải cẩn thận,không được nghịch phá nữa,nếu có lần sau thì dù nhóc có khóc hết nước mắt cũng phải vào bệnh viện,nhóc con cũng thút thít ngoan ngoãn gật đầu.Sau đó mỗi lần bị thương Wangho đều sẽ đem giấu nhẹm đi mất.Bé sợ vào viện lắm.
- Mày mà không vào kiểm tra nhỡ không thi đấu được nữa thì sao?
Son Siwoo đọ sức không nổi với Wangho,người bạn bé mà cái lực tay tập tạ của bạn mà vùng ra thì Siwoo chỉ có nước bất lực.Đấu sức thì anh có thắng nổi con mèo lực điền kia bao giờ?Thế là dùng sức không được,Son Siwoo chuyển sang hù dọa bạn.
- Chắc không đến nổi nào đâu,tao đâu có đập mạnh như thế.
Wangho đang chạy trối chết ra ngoài,toang định bắt xe đi về,nghe thấy Siwoo dọa cũng phải đứng lại,vừa trả treo với bạn,vừa đưa cổ tay lên xoay thử vài cái - thì nó đau điếng người,đau đến mức khiến mặt cậu phải nhăn nhúm hết lại.
- Đấy tao bảo mà...
Mặc dù Wangho đang đeo khẩu trang,nhưng khi thấy viền mắt của bạn hồng lên,cậu khó chịu mà nheo mắt lại,Son Siwoo biết ngay rằng Han Wangho đang có biểu hiện đau đớn,liền tức tốc nắm lấy góc áo hoodie của bạn,lôi bạn vào bên trong.
- A...
Cánh cửa tự động của bệnh viện vừa mở ra ngay lập tức cái mùi chất sát trùng pha với mùi thuốc bệnh viện,tất cả hoà quyện vào mùi không khí bệnh viện,nó khiến Wangho cảm thấy mệt mỏi vô cùng,cậu chun mũi,đưa tay lên che để ngăn bớt cái mùi khó chịu này lại.Nó nồng nặc đến nổi ngay cả lớp khẩu trang tế của cậu cũng không thể chặn bớt cái mùi ấy.
- Đây,lấy số cho mày rồi đấy.Phòng bệnh số 03.
Son Siwoo đưa tờ phiếu vừa lấy cho cậu,anh chưa bao giờ thấy Wangho ngoan như thế này.Từ lúc Siwoo ấn bạn xuống ghế,bảo bạn ngồi im,còn bản thân mình thì đi lấy số - mặc nhiên trong mười lăm phút anh đi lấy số thì Han Wangho ngồi ngoan thật,khiến Son Siwoo cũng tròn mắt ngạc nhiên, chứ như tính cách thông thường của Wangho ở một nơi nào khác mà không phải ở bệnh viện cậu đã chạy tới chạy lui xem này xem kia rồi.
- Mày không đi cùng à?
- Người ta không cho.Mày đừng chửi bác sĩ là được.
- Tao đấm luôn được không?
- Không ba.
- Hic.
Han Wangho mặt như bị ai lấy mất sổ gạo,không tình nguyện cầm tờ phiếu Siwoo đưa,cậu lề mề đi tìm phòng của mình.Wangho ngẫm nghĩ xấu xa,lát vào phòng là phải doạ cho tên bác sĩ đấy sợ tới mức lần sau không dám khám cho cậu nữa,thấy tên cậu là chạy trối chết ngay.
Đứng trước phòng bệnh số 03,cậu chỉnh lại dáng người sao cho trông giang hồ hết mức có thể để hù doạ tên bác sĩ kia,chuẩn bị xong đưa tay vặn lấy nắm cửa luôn,cậu đây là cố tình không gõ cửa để tăng thêm sự 'giang hồ'.Cửa vừa mở,đập vào mắt Wangho là biển chức danh phòng y tế tròn vành rõ chữ.
Bác sĩ nội khoa
Park Dohyeon
Wangho thầm nghĩ hoá ra là tên Park Dohyeon,tôi không doạ cậu sợ chết khiếp thì không phải Han Wangho. Đưa ánh mắt lên định bụng sẽ lườm người ta một cái thật ghét thì...
.
.
.
.
Đeet...Đẹp trai quãi đạn vậy.
Da trắng,dáng người ốm,bờ vai rộng,lông mi dài,sóng mũi cao,đôi môi hồng căng mọng...Mé ngon dữ thần. Han Wangho chết trân tại cửa ra vào,mắt dán hẳn lên người vị bác sĩ đẹp trai kia.Người kia thì không biết có người vào,vẫn nhắm nghiền hai mắt, ngửa người ra sau ghế tay day day thái dương đầy mệt mỏi.
Người ta hay gọi bác sĩ là thiên thần áo trắng.
Thế này thì đúng là thiên thần thật rồi.
Han wangho lặng lẽ đưa tay quẹt nước míng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co