Truyen3h.Co

[ Pernut ] Thế thân

Thế Thân ( 5 )

TaeSuie


Han Wangho ngồi trong quán lẩu mà đầu óc cứ đâu đâu ấy, miệng thì hút mãi ly nước chỉ còn mỗi đá mà không hề hay biết cứ như người cạnh Hwanjoong và Geonwoo chỉ có thân xác, cũng đúng thôi bởi hồn anh nào có ở đây.

- Anh Wangho.

Yoo Hwanjoong nhìn khí trời âm u vốn khó chịu, lại còn gặp người đối diện cứ mãi thẫn thờ chẳng chịu động đũa kia nữa làm sự khó chịu của cậu nhân đôi, nhịn chẳng được đành gào mồm lên đánh thức anh đội trưởng đang lơ lửng trên mây kia xuống.

- Hả????

Han Wangho giật nảy người, ắt hẳn hồn đã về được một nửa, đặt ly nước xuống bàn bối rối nhìn Yoo Hwanjoong đầy hoang mang. Rơi vào tình huống bối rối như thế này chỉ cần nở một nụ cười tự tin thôi, nhỉ?

- Điện thoại anh rung nãy giờ đấy, Geonwoo kêu anh mãi anh có nghe không vậy? Đi ăn với nhau mà anh cứ đâu đâu ấy.

Yoo Hwanjoong xị mặt, đưa ngón tay mũm mĩm gõ gõ lên màn hình điện thoại đang rung lên không ngừng của Han Wangho, còn tốt bụng nhắc nhở anh nhấc máy. Kim Geonwoo đã kêu Wangho là anh có điện thoại, mà anh không để ý, lại phải để cậu nhóc đáng yêu là Hwanjoong đây phải lớn tiếng mới chịu cơ.

- À... anh xin lỗi hai đứa!! Anh nghe điện thoại chút, hai đứa cứ ăn tiếp đi nhé.

Han Wangho cầm điện thoại lên cười gượng, hai tay chấp lại ngại ngùng, mong hai đứa em tha thứ cho sự mất tập trung này của mình. Xong xuôi lại chạy bình bịch ra ngoài nghe điện thoại.

- Sao đấy? Dạo này gọi điện cho cậu khó khăn thế nhỉ.

Park Jaehyuk ở đầu dây bên kia khó chịu, cằn nhằn vì phải gọi tới cuộc thứ ba thì cậu bạn thân mình mới chịu nhấc máy, nhanh cái tay lẹ cái chân lên sao cứ lề mề rồi bắt người ta đợi.

- Ò ò biết rồi, gọi Son Siwoo không bắt máy mới gọi cho tớ chứ gì? Ông đây chẳng rành cậu quá.

Han Wangho thở dài bất lực, mệt mỏi với người ở đầu dây bên kia thật đấy. Mười lần như một, hễ tìm không ra Son Siwoo lại bắt đầu chuyển sang quấy rầy anh.

- Tớ muốn tâm sự ah~

- Biết rồi, biết rồi, cho cậu mười lăm phút nói nhanh. Tớ đang bên ngoài đấy không nói chuyện lâu được đâu.

Han Wangho nhìn đồng hồ, nhắc nhở Park Jaehyuk rằng hắn chỉ có mười lăm phút, sau phút thứ mười lăm cậu sẽ trực tiếp ngắt điện thoại.

Thật là Han Wangho cũng thương bạn mình lắm, mới ngày nào cả ba đều ở LCK thi đấu cho Gen G, mà giờ đây đã chia ba ngã lại còn là đối thủ của nhau. Park Jaehyuk qua LPL, còn anh với Siwoo tuy rằng vẫn ở LCK nhưng lại chẳng chung đội, là HLE Peanut và Gen G Lehends. Park Jaehyuk ở nơi đất khách quê người, hắn lại chẳng hiểu hay nói được tiếng Trung, muốn giải bày sự ấm ức chỉ có thể gọi về cho anh hoặc là Son[ Lehends] Siwoo thôi.

Vốn đã thân thiết vì có tính cách tương đồng, lại thêm cả ba trùng hợp đều bằng tuổi nhau, nên anh với Siwoo mặc nhiên luôn là đối tượng hay bị Jaehyuk làm phiền nhất. Nhưng thường là Siwoo phải chịu đựng sự quấy nhiễu nhiều hơn Wangho, vì chỉ có Son Siwoo mới nuông chiều Park Jaehyuk như thế thôi, chứ Wangho nào rãnh mà ngồi nghe một thằng đàn ông lải nhải suốt một tiếng đồng hồ hơn. Nhưng nếu thay bằng ngồi nghe Park Dohyeon lảm nhảm thì Han Wangho có thể suy nghĩ lại.

Cơ mà gần đây do lịch trình cận mùa của Gen G ở LCK dày đặc quá, Park Jaehyuk không liên lạc được với Son Siwoo bao nhiêu nên mới chuyển hướng sang Han Wangho rãnh rỗi bởi HLE không áp đặt lịch trình lên tuyển thủ, họ muốn đội tuyển của họ có thời gian nghỉ ngơi nhiều nhất có thể trước khi mùa giải mới bắt đầu.

Chuyện cả ba thường xuyên bám lấy nhau đã là chuyện bình thường ở thời điểm đó rồi, người người nhà nhà trong lol park đều đã quen với việc 98er đi kè kè với nhau. Nhưng nếu nói về thời gian than thiết thì là Han Wangho với Son Siwoo quen biết nhau trước, cứ hễ sáp lại là có thể líu lo cả ngày cũng được. Còn Park Jaehyuk ở thời điểm đó thật lòng thì Han Wangho chẳng thấy ấn tượng gì với hắn cả, cùng lắm để Wangho có thể mở lời đem Park Jaehyuk bắt chuyện trước chỉ có một lý do duy nhất.

Park Jaehyuk có chút giống với Park Dohyeon.

Han Wangho thừa biết Dohyeon- người mà lúc đó đang ở LPL là duy nhất, anh chỉ đang mang bóng hình của Em áp đặt lên người Jaehyuk, thậm chí Park Jaehyuk còn lớn hơn Dohyeon ba tuổi nên về lý nói đúng hơn phải là Park Dohyeon giống với Park Jaehyuk. Nhưng Wangho lại gặp Em trước, đặt Em trong lòng nên chỉ có người ta mang hình bóng Em, còn Em là độc tôn.

Han Wangho chính là người ngang ngược như thế đấy, rồi làm sao.

-------------------------
Ting ting ting

- Em tới rồi đây, đừng nhấn chuông nữa.

Park Dohyeon một tay vẫn còn đang dụi mắt, tay còn lại đưa ra mò mẫm nắm cửa, miệng thì càu nhàu khó chịu do người ngoài cửa cứ nhấn chuông mãi.

Đi chứ có bay được đâu mà hối người ta!

- Park Dohyeon em nói này, chân dài háng rộng thì anh đi nhanh lên một tí được không? Sao mà cứ lề mề thế không biết nữa.

Yoo Hwanjoong nghiêng người lách qua Park Dohyeon bước vào nhà, cũng không quên bực bội mà cằn nhằn người lớn hơn, bên ngoài trời thì mưa lạnh ơi là lạnh, Park Dohyeon chân dài thế để làm gì mà đi lâu thế.

- Đúng đó anh.

Kim Geonwoo tay xách lỉnh kỉnh đồ bước vào, không biết có phải bị Yoo Hwanjoong dạy hư rồi hay không mà cũng hùa theo Yoo Hwangjoong lên án Park Dohyeon.

Mấy đứa em út không phải cha.

- Dohyeon ơi, mắt em sao thế?

Han Wangho đặt cây dù xuống, bước lại gần, nheo mắt để nhìn kỉ xem em trai nhỏ làm gì mà viền mắt lại đỏ hoe như thế.

- Nảy em rửa mặt có thứ gì rơi vào mắt ấy anh, cộm lắm. Em dụi nãy giờ mà nó không ra ấy.

Park Dohyeon mếu môi, má bánh bao xịu xuống, chỉ chỉ vào mắt mình. Mắt đau lắm luôn, khó chịu lắm, anh xinh thổi thổi cho bé đi.

- Anh xem thử.

Anh trai nhỏ ngây thơ vô cùng, hai tay ôm lấy má bánh bao đang xịu xuống của Park Dohyeon kéo đến trước mặt mình, áp sát vào để nhìn cho kỹ thứ đáng ghét gì đã làm đau em.

Không. Lường. Trước. Được

Quả thật sao mà Park Dohyeon có thể lường trước được anh trai nhỏ lại kéo mình lại gần thế đâu. Tự dưng trong phút chốc cảm thấy làm thế thân của Park Jaehyuk cũng không tồi như cậu nghĩ. Anh thì nhìn mắt cậu. Cậu thì cứ nhìn môi anh. Anh xinh, môi anh cũng xinh, thơm một cái được không anh xinh ơi?

- Anh vào nhà trước đi đã, không lại ốm mất.

Thấy tay anh trai nhỏ áp lên má mình lành lạnh, vai áo âm ẩm, bên ngoài thì lại đang mưa to. Park Dohyeon dứt khoát kéo lấy cái tay đang đặt trên má mình xuống, dắt người đang ngơ ngác vào trong.

Park Dohyeon với việc làm thế thân của Park Jaehyuk cũng không có bài xích căng thẳng gì cho cam, vì dù sao Park Jaehyuk cũng đâu có ở trong nước. Lúc nảy cậu có phản ứng mạnh mẽ như vậy là do bảy phần kinh ngạc, ba phần lẫy anh. Kinh ngạc khi biết anh trai nhỏ quan tâm mình như vậy, nhưng thật ra chỉ xem mình là kẻ thay thế, do động lòng với anh nên mới muốn bày trò giận anh.

Nếu được thì cậu cũng muốn lên án những thông tin sai lệch của mấy tờ báo lá cải lan truyền trên mạng. Chẳng phải lúc nào họ cũng viết về việc anh trai nhỏ là mỹ nhân đào hoa của giới esport sao? Nào là thay lòng, thay bồ như thay áo, hồng hài nhi, ngưu ma vương, nhị lang thần đều không thoát khỏi tay anh.

Giả dối.

Anh trai nhỏ của cậu nào có thay lòng đổi dạ. Với anh nhất định phải là Park Jaehyuk, nếu không phải Park Jaehyuk thì cũng phải là người giống với Park Jaehyuk. Anh chung thuỷ một gu thế cơ mà, thay lòng chỗ nào chứ.... lừa người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co