III
Khoảng thời gian giao mùa từ đông sang xuân chính là thời gian mà WonWoo thích nhất luôn, anh có thể làm mọi việc, đi mọi nơi với em bồ ngoài trời mà không cần lo việc phải đeo trên mình cả đống vải đầy màu
Còn với MinGyu thì khỏi nói rồi, thích cực kì. Cậu cũng sẽ kéo được anh bồ đi hết con đường này rồi đến con đường nọ, hết công viên rồi lại đến sông Hàn, eo ôi nó vui phải biếc luôn ấy. Chứ bình thường thay vì kéo anh bồ ra đường thì thà cậu ở nhà đánh game với anh luôn chắc đỡ tốn sức hơn, lôi kéo cỡ nào cũng chả buồn đi. Còn giờ thì ngược lại, anh lại là người vòi vĩnh cậu đi dạo. Vào khoảng đầu tháng 4, hoa anh đào bắt đầu đua nhau nở rộ, khoảng thời gian này có đến nhà tìm WonWoo hay cả MinGyu chắc cũng là việc khó nhằn
WonWoo thích sắc hoa anh đào thay nhau điểm màu cho các công viên, nẻo đường . . . anh thích chúng, khí trời, khung cảnh, sắc hoa . . . và cả MinGyu của anh
Anh có một bí mật chính là anh rất thích nhìn Ming cún của anh hoà vào những sắc hoa đó, ngay lúc MinGyu đứng giữa những cánh hoa đang rơi quay về phía anh cười xinh ơi là xinh thì chính khoảnh khắc ấy lại làm anh bồi hồi, làm anh nhớ đến cậu hậu bối hồi cấp 3 cũng đã đứng trước mắt anh như vậy, cũng cười với anh như vậy, rồi cậu hậu bối đã tiến đến gần anh bảo muốn được thân thiết với anh, lúc ấy anh cũng chỉ gật đầu cho có lệ chứ ngôi trường cấp 3 này lớn như thế chắc gì còn gặp đâu mà thân thiết. Nhưng rồi anh đã cùng cậu, những năm tháng cấp 3 và cả đại học và cả sau này đều cùng ngắm hoa anh đào
Anh còn nhớ mãi vào hôm tốt nghiệp, sau khi chụp hình cùng tụi bạn và bố mẹ xong thì anh lên lại sân thượng, nơi mang lại cho anh sự thoái mái nhất cũng những năm tháng cấp 3, thì có người, là cậu hậu bối, rất chỉnh tề
Anh vẫn chưa hết ngỡ ngàng khi thấy cậu thì cậu là tiến đến gần anh, lại cười với anh, thật thì anh thích mê nụ cười này
"Vốn là định sẽ nói cho anh biết hồi đầu tháng tư, vào ngày mình đã gặp nhau lần đầu tiên ấy, anh nhớ mà, đúng không?!"
"Nhưng rồi em lại không dám, em sợ, sợ sau khi nói cho anh biết thì anh sẽ tránh em, không gọi Mingyu ơi nữa, em sợ lắm"
"Nhưng mà . . . Hôm nay là ngày cuối cùng em có thể thâý anh trong ngôi trường này rồi, nên em cũng đã lấy hết can đảm của bản thân mà đến đây, đau thì cũng chỉ nên đau một lần thôi"
"Wonu à~ nhìn em này"_cậu nắm lấy tay anh kéo sát vào mình, cuối xuống để anh nhìn vào mắt cậu
"Sau khi em hỏi anh muốn trả lời cũng được mà không nói gì cũng được và . . . có thể bỏ đi cũng được nhưng đừng nặng lời anh nhé"_ cậu thích vào thật sâu rồi lại thở ra nhẹ nhõm để cố cho bản thân bình tĩnh nhất
"Em thích anh rồi Jeon WonWoo, à không. . . Phải là thương, em thương anh lắm"
Im lặng
Khoảnh khắc anh im lặng ấy MinGyu đã nghĩ hết rồi, anh sẽ tránh cậu, sẽ không tìm MinGyu này nữa, thật muốn thở dài chán nản nhưng cậu đã kiềm lại vì cậu chờ, anh không nói nhưng anh cũng không bỏ đi, cũng là một tí hi vọng cho cậu
"Sao lại thích anh?"_một lúc lậu sau thì anh cũng đã lên tiếng, nhịp đập tim cậu cứ nhảy theo từng tiếng mà anh nói, hồi hợp
"Lý do á . . . Jeon WonWoo đã là lý do rồi"
"Đánh cho bây giờ, anh đang hỏi nghiêm túc đó"
"Ui dữ dằn, nhưng mà em nói thật chỉ đơn giản là em thương anh vì là anh thôi, Jeon WonWoo. Anh thì sao? Anh có thương MinGyu hong?"
"Chẳng phải anh vẫn đứng đây sao"
Đúng vậy, anh không rời đi, anh không bỏ mặc MinGyu vì anh cũng thương MinGyu, anh thương MinGyu như cái cách mà cậu thương anh
Cứ mỗi lần thấy MinGyu đứng giữa những cây hoa anh đào thì đầu anh cứ luôn nhớ về lần đầu gặp gỡ của anh và cậu, anh còn nghĩ đinh đinh rằng có lẽ ông tơ bà nguyệt cũng đã rất ưu ái cho anh, ưu ái cho anh có được MinGyu
"JEON WONWOO!!!"_anh sực tỉnh sau tiếng gọi chói tai của em bồ gửi cho
"H-hả?"
"Anh làm gì thừ người ra thế hả? Em gọi nãy giờ"
"Anh nghĩ chút chuyện thôi, kêu anh chi đấy"
"Qua kia chụp hình với em"
Dứt lời cậu liền nắm tay kéo anh đi. Cậu kéo anh đến chỗ có rất nhiều cây anh đào và cả khá vắng người
"Anh đứng đây đợi em tí nhá"
Anh gật đầu
"Đứng yên đấy! Lạc là em dỗi đấy!"
Cậu gọi với lại khi đang chạy lại nơi đỗ xe để lấy đồ mà cậu đã chuẩn bị
Anh chỉ biết cười, MinGyu hiểu anh lắm. Anh hay có thói quen là bị cuốn theo những gì anh đặc biệt chú ý, cậu sợ anh thấy thứ gì đáng yêu rồi lại cuốn theo mà đi lung tung, lạc lại khổ
Anh ngồi xuống cái ghế gần đó để đợi xem cún bự nhà anh lại bày trò gì đấy. MinGyu nhà anh suốt ngày bày trò này trò nọ, hết làm anh điêu đứng, cảm động thì lại làm anh phì cười. Nhìn hết chỗ này đến chỗ nọ một lúc thì cũng thấy MinGyu đang chạy lon ton lại chỗ anh, trên tay còn cầm cả bó hoa hồng đỏ, hèn gì nãy ra khỏi nhà cứ giấu giấu gì đấy chả cho anh biết
"Đi từ từ thôi, anh có đi đâu đâu mà em chạy chi dữ vậy"
"T-ại em muốn nhanh cho anh cái này"
Cậu đưa bó hoa sang cho anh rồi lại chòm sang hôn anh một cái lên má, xinh quá chịu hỏng nổi nữa
"Anh thích hong? Mua có bó hoa này mà em bị JeongHan hyung mắng cả buổi luôn á"
Cậu kể lại cho anh nghe, càng kể càng dỗi hết sức, người ta lựa cho bồ người ta mà ông anh cứ đứng kế bên mắng mãi
"Ai bảo em ý kiến ý cò lâu quá chi, có SeungCheol hyung ở đó chắc em cũng bị đá ra khỏi tiệm rồi"
"Em có làm gì đâu chứ! Chọn lâu có tí mà mắng người ta quá trời, kì cục"
WonWoo phụt cười với cái vẻ giận dỗi của em bồ, nói thì nói thế thôi chứ cậu chả để bụng ai gì cả đâu
Cậu đã mất cả buổi trời chỉ để chọn ra cho anh vỏn vẹn 9 nhành hoa hồng, không phải cậu cứ vớ đại đâu có ý nghĩa hết đấy. MinGyu biết WonWoo của cậu sẽ hiểu được ý nghĩa của chúng, hiểu được 9 nhành hoa ấy chính là tình yêu vĩnh cửu mà cậu dành cho anh, để thân thương của cậu sẽ không lo nghĩ những điều chẳng đâu, để thân thương của cậu có thể chắc chắn biết rõ cậu của hiện tại hay sau này đều chỉ thương mỗi anh
"MinGyu ơi~"
"Ơi MinGyu đây"
"WonWoo yêu MinGyu"
Cậu nhìn anh cười yêu chiều, nhịn không được liền cuối xuống hôn thêm vài cái lên môi xinh người nhỏ
"MinGyu cũng yêu WonWoo, yêu nhiều lắm luôn"
__________________________
🌻🌻
💮💮💮💮💮💮=🐶🐱
Ghi thêm dòng này để xin lỗi mn vì ra chap chậm trễ thế này🥺😍hiện tại do tui phải vừa học vừa làm nên không có thời gian nhiều cho chốn nhỏ này nữa rồi, tui vẫn sẽ viết nhưng mà không dám chắc là sớm nên mn thông cảm tui nhen
Nhớ stream MV nha mn ơi😘
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co