Truyen3h.Co

Phác Tú Anh

Chap 297+298

wonsebe

Chap 297: Diệt trừ Phác Tú Anh rồi nói sau

Ngày hôm sau, Phác Tú Anh kéo thân thể bủn rủn vào cung thỉnh an. Dọc đường nàng chìm trong suy nghĩ, Chu quý phi đã bị buộc đến đường cùng rồi, bà ta nhất định sẽ có hành động ngay. Những ngày này nàng nhất định phải chú ý chặt chẽ hàng động của bà ta.

Hoàng hậu chưa nói được vài câu liền mang theo một số người đến tẩm cung thăm Kim Lam Triêu. Một cung nữ ngăn ở bên ngoài, "Nô tỳ tham kiến Hoàng hậu nương nương, Quý phi nương nương."

"Sao vậy, bản cung không thể vào sao?" Thấy vẻ mặt của cung nữ, Hoàng hậu trầm giọng hỏi.

"Nương nương..." Cung nữ vô cùng khó xử nhìn vào phía bên trong một chút, "Thần phi nương nương đang ở bên trong."

"Vậy thì..."

Hoàng hậu nói được nửa câu lại dừng lại, nghe được bên trong truyền đến tiếng thở dốc, sắc mặt bà nhất thời trở nên vô cùng khó coi, những người khác cũng vô cùng xấu hổ.

"Vậy bản cung sẽ chờ."

Một lát sau tiếng thở dốc dừng lại, cung nữ khó khăn đi vào thông báo, trong chốc lát lại đỏ mặt đi ra, "Nương nương, Hoàng Thượng mời mọi người đi vào."

Hoàng hậu cố nén tức giận trong lòng, đi đầu tiến vào. Chu Tuyết Tranh đang sửa sang lại quần áo lộn xộn, không cân nhắc gì cả, bà giơ tay lên, tát một cái thật mạnh vào mặt nàng.

Một bạt tai này khiến cho Chu Tuyết Tranh cùng những người khác ngây ngẩn cả người.

"Thần phi, lá gan muội thật lớn! Thân thể Hoàng Thượng chưa khỏi hẳn, muội lại đến quyến rũ Hoàng thượng, làm tổn hại đến sức khỏe Hoàng thượng. Hôm nay bản cung phải giáo huấn muội một chút, nếu không muội không biết phép tắc hậu cung!"

"Nương nương..." Chu Tuyết Tranh ôm khuôn mặt đang bị đau, nước mắt ủy khuất đảo quanh trong hốc mắt, hai hàng nước mắt theo khuôn mặt chảy xuống, bộ dáng đó muốn bao nhiêu yếu đuối thì có bấy nhiêu. Nàng chậm rãi quỳ trên mặt đất, nhỏ giọng nói, "Thần thiếp đáng chết, xin nương nương trách tội. Thần thiếp không nên ngủ lại tẩm cung của Hoàng thượng."

"Muội còn ngủ lại ở trong này?" Hoàng hậu đề cao âm lượng, "Ngay bên cạnh chẳng phải có chuẩn bị phòng cho muội sao? Thần phi, chuyện hôm nay bản cung nhất định nghiêm phạt muội, nếu không hậu cung này sẽ không còn phép tắc gì nữa!"

"Dạ, nương nương, thần thiếp biết sai rồi."

"Người đâu, kéo Thần phi ra ngoài, đánh hai mươi gậy!"

"Khoan đã!" Giọng nói lạnh lùng của Kim Lam Triêu lúc này mới vang lên, ông giương mắt, mặt không chút thay đổi nhìn Hoàng hậu, "Là trẫm bảo Thần phi ở lại, cũng là trẫm chủ động, thế nào, Hoàng hậu có ý kiến?"

"Thần... thần thiếp..." Hoàng hậu khẩn trương đến nỗi không nói nên lời. Vừa rồi bà nóng lòng muốn hạ uy thế Chu Tuyết Tranh, tức giận đến mức quên đi nhận vật lớn này, "Thần thiếp cũng là vì lo lắng cho sức khỏe của Hoàng Thượng, xin Hoàng Thượng lượng thứ cho tâm tình của thần thiếp. Thần phi biết rõ trong người Hoàng thượng mang bệnh hẳn là nên từ chối cầu hoan của Hoàng Thượng, nhưng mà nàng ta lại không làm như vậy, Thần phi, không thể ở lại chỗ này quấy rầy người nữa."

"Hừ!" Kim Lam Triêu hừ lạnh, "Nếu là trẫm chủ động nàng ấy từ chối được không? Hoàng hậu, hiện tại trẫm bảo nàng hầu hạ trẫm nàng có dám từ chối không?"

Thân thể Hoàng hậu đờ ra, không biết nên trả lời như thế nào. Từ chối chính là kháng chỉ, không từ chối thì lại giống như vừa rồi bà đã nói Thần phi, như vậy là tự vả vào mặt mình.

Thấy bà không nói được nữa Kim Lam Triêu mới tiếp tục hỏi, "Hoàng hậu, sao vậy, vấn đề của trẫm rất khó trả lời sao?"

"Thần thiếp... Thần thiếp không dám cãi lời Hoàng thượng."

"Hừ! Dám ở trước mặt trẫm đánh Thần phi, Hoàng hậu đúng là càng ngày càng lớn mật?" Kim Lam Triêu kéo dài âm điệu, "Coi tẩm cung của trẫm là hậu cung sao? Để nàng tùy ý làm xằng làm bậy?"

Hoàng hậu không khỏi run run một chút, "Thần thiếp... Biết sai rồi, thần thiếp khẩn cầu Hoàng Thượng nể tình thần thiếp vì lo nghĩ cho sức khỏe của Hoàng Thượng mà tha cho thần thiếp một lần."

"Đứng lên đi." Giọng nói của Kim Lam Triêu nghe không ra được cảm xúc là gì, giương mắt nhìn một đám phi tần, trong mắt hiện lên một tia cô đơn, "Đều đến đây cả à? Nhưng mà trẫm cảm thấy như thiếu thứ gì đó, nếu Tĩnh phi ở đây thì tốt rồi." Ánh mắt của ông rơi xuống trên người Phác Tú Anh, "Tam nha đầu, con tới đỡ trẫm đi xem Tĩnh phi."

Phác Tú Anh tiến lên, "Dạ, Hoàng thượng."

Hoàng hậu cùng những người khác hai mắt nhìn nhau, mọi người lục tục kéo nhau tới đây còn Hoàng Thượng thì liếc mắt một cái cũng lười, muốn đi nhìn Tĩnh phi, chỉ là một người chết mà thôi, có cái gì đáng giá mà khiến Hoàng Thượng nhớ đến như vậy.

Chỉ là một người chết mà thôi, lòng Hoàng hậu từ từ yên tĩnh trở lại, chiếm cứ lòng của Hoàng Thượng như thế nào đi nữa cũng chỉ là một người chết.

Hoàng Thượng được Phác Tú Anh đỡ lên kiệu, đi tới địa cung đặt di thể của Tĩnh quý phi. Lo lắng cho sức khỏe của ông nên nàng phủ thêm cho ông hai cái áo bông. Cửa địa cung mở ra, khí lạnh màu trắng nhẹ nhàng tỏa ra, khiến cho người ta nhịn không được mà rung mình.

Phác Tú Anh ở lại bên ngoài, để lại không gian cho hai người bọn họ. Một khắc sau, thấy Kim Lam Triêu vẫn chưa đi ra, lo lắng cho ông nên Phác Tú Anh nhanh chóng đi vào, khuyên ông ra ngoài.

Trên đường trở về, sắc mặt Kim Lam Triêu đã bình tĩnh. Tĩnh phi đã đi lâu như vậy rồi, lòng của ông cũng nên buông xuống.

"Tam nha đầu, trẫm thực hâm mộ con cùng Hưởng nhi, các con nhất định phải hạnh phúc."

"Phụ hoàng yên tâm, chúng con nhất định sẽ như vậy. Phụ hoàng, con dìu người trở về."

"Ừ. Bên trong nên tăng thêm băng, Tam nha đầu, con giám sát họ đi, những người này thấy không ai chú ý liền lười biếng."

"Vâng, phụ hoàng," Phác Tú Anh gật đầu, Hoàng Thượng dường như càng ngày càng trở nên dong dài, có lẽ là đã già rồi.

Thu xếp tốt cho Kim Lam Triêu, Phác Tú Anh nhớ rõ lời dặn của ông. Địa cung phải luôn duy trì độ lạnh, bởi vậy mà cứ qua một thời gian lại tăng thêm băng ở trong, nàng tiến đến phân phó mấy người canh giữ ngoài địa cung thêm vào.

Thần cung, ảnh vệ Lâm Lang quỳ gối trước mặt Chu quý phi, tới bẩm báo tin tức.

"Ngươi nói là Hoàng Thượng giao cho Phác Tú Anh phụ trách chuyện tăng thêm băng?"

"Bẩm nương nương, đúng vậy."

"Thật tốt quá!" Chu quý phi kích động từ trên ghế đứng lên, thong thả đi lại trong phòng, "Thật đúng là trời cũng giúp ta! Bản cung còn đang nghĩ xem lấy cái gì để khiến cho Phác Tú Anh đi đến nơi đó, bây giờ bản cung không cần lo lắng nữa, Hoàng Thượng, người giúp đỡ thần thiếp một việc lớn rồi. Ngươi đi đi, cần phải mang thứ này vận chuyển vào địa cung."

Lâm Lang như định trước được mọi việc mà cười, "Nương nương yên tâm, thủ vệ ở địa cung trước đây là người của thuộc hạ, những người trước đó đã đổi rồi, lần này tuyệt đối không sai sót."

"Làm tốt lắm, bản cung sẽ không bạc đãi ngươi." Chu quý phi nháy mắt, cung nữ liền mang tới một hộp đựng trang sức, bên trong châu báu thứ gì cũng có, "Lâm Lang, ngươi ở cạnh bản cung cũng được một thời gian rồi, chuyện lần này làm tốt thì những thứ bên trong này tùy ngươi chọn."

Cung nữ đặt hộp trang sức xuống, nhận được ra hiệu của Chu quý phi liền lập tức lui ra. Lâm Lang liếc mắt nhìn hộp trang sức một cái, thu hồi ánh mắt, rõ mắt suy nghĩ, nói, "Nương nương, người hẳn là biết những thứ này không phải là điều thuộc hạ muốn. Thuộc hạ mạo hiểm bị Hoàng Thượng ban chết mà làm việc cho người, thứ thuộc hạ muốn, cũng không phải những thứ này."

"Vậy ngươi muốn cái gì?"

Lâm Lang ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Chu quý phi, "Thuộc hạ nghĩ Quý phi nương nương hẳn là đã biết, cái thuộc hạ muốn là tấm lòng của nương nương."

"To gan!" Một ảnh vệ nho nhỏ cũng dám có suy nghĩ không an phận với bà, Chu quý phi giận dữ, "Lâm Lang, ngươi biết ngươi đang nói gì không? Bản cung là nữ nhân của Hoàng Thượng, chỉ bằng câu nói vừa rồi của ngươi bản cung đã có thể lấy mạng của ngươi rồi."

"Nương nương không nỡ, chẳng phải sao?" Lâm Lang từng bước tới gần, "Nương nương đúng là rất cần thuộc hạ làm việc cho người?"

"Ngươi uy hiếp bản cung?"

"Thuộc hạ không dám, cũng không nỡ. Chỉ cần nương nương hiểu được tâm ý của thuộc hạ là đủ rồi. Nương nương, chuyện này thuộc hạ nhất định sẽ làm tốt, về phần thù lao, nương nương cứ suy nghĩ đi."

Không được, không thể trở mặt với hắn. Chu quý phi suy nghĩ, Lâm Lang ở bên cạnh bà rất nhiều năm, nếu không có hắn thì lại ít đi một trợ thủ đắc lực. Nhưng loại người dã tâm này cũng không thể giữ lại, hơn nữa hắn còn biết nhiều việc của bà như vâỵ, bất kể thể nào, trước cứ giữ hắn lại, diệt trừ xong Phác Tú Anh rồi nói sau.

Lát sau, trên mặt bà liền trưng ra một nụ cười tươi, chủ động đi đến trước mặt Lâm Lang, cười với hắn, "Lâm Lang, tâm tư của ngươi làm sao bản cung lại không biết, nhưng mà thù của Chu gia cùng Triêu Hoa vẫn chưa báo thì bản cung thực ăn không ngon, ngủ không yên, làm sao có tâm tư mà để ý đến chuyện khác."

"Phác Tú Anh, thuộc hạ sẽ giúp người diệt trừ."

"Còn chưa đủ, bản cung muốn để ả chết thân bại danh liệt, ngươi phải tìm cách để Kim Tại Liệt cũng tới địa cung. Cô nam quả nữ cùng chết ở đó, ngươi nói xem Kim Tại Hưởng sẽ nghĩ như thế nào? Nghĩ đến thấy thực thú vị."

"Nhưng mà Hoàng Thượng không cho những người khác tiến vào địa cung."

"Vậy ngươi nghĩ cách đi. Không phải là ngay cả cách như vậy ngươi cũng không nghĩ ra chứ ? Đây vốn là lòng chân thành của ngươi với bản cung? Bản cung cảm thấy thực thất vọng." Nói xong, tay Chu quý phi nhẹ nhàng mà vuốt nhẹ qua gương mặt Lâm Lang.

Lâm Lang thoáng cái bắt lấy tay bà, "Nương nương yên tâm, thuộc hạ nhất định làm được." Đem tay bà dán vào trước ngực mình, "Nương nương, cảm nhận được lòng chân thành của thuộc hạ không?"

Chu Quý phi cười ngọt ngào, "Cảm nhận được, nhưng mà còn chưa đủ nóng, đi đi, làm chuyện này cho tốt, phần thưởng bản cung sẽ không thiếu ngươi."

"Vâng, nương nương. Người phải nhớ kỹ lời người vừa nói, thuộc hạ đem chuyện này làm thỏa đáng xong sẽ đến đây thu nhận kết quả."

"Đi đi, đi đi." Chu quý phi đè nặng lại sự không kiên nhẫn, ai bảo bà có việc cầu người chứ. Lâm Lang, chờ Phác Tú Anh chết, bản cung cũng sẽ lấy mạng của ngươi!

Địa cung, Phác Tú Anh tự mình giám sát mấy thủ vệ chuyển băng vào trong địa cung, mắt thấy số lượng cũng đã đủ, nàng đang chuẩn bị rời đi thì hai thị vệ bên cạnh liếc mắt nhau, một người trong đó lấy tay đẩy vào tảng băng lớn ở chỗ cao, một khối băng loảng xoảng rơi xuống, vừa vặn đè lên chân của nàng. Rầm rầm, những khối băng khác đã được xếp xong không hiểu vì sao cũng rơi xuống nằm ngổn ngang trên mặt đất. Phác Tú Anh bị nhốt ở bên trong, muốn cứu nàng thì phải dời khối băng ở bên ngoài đi.

"Đại ca, nhanh đi tìm người đến giúp đỡ, Thất vương phi bị một khối băng đè lên chân rồi." Một thị vệ hô lên.

"Biết rồi, để ta đi, các ngươi mau cứu Thất vương phi ra." Mặt Lâm Lang hiên lên một tia mỉm cười, hắn vội vội vàng vàng rời địa cung, đi đến trước tẩm cung Kim Lam Triêu.

Vừa lúc, Kim Tại Liệt vừa làm xong chuyện trong tẩm cung Kim Lam Triêu đi ra, Lâm Lang nhìn thấy Kim Tại Liệt chẳng những không hành lễ mà ngược lại đụng vào hắn một cái.

"Đứng lại!" Chẳng biết vì sao mà lại bị đụng một cái, Kim Tại Liệt vô cùng tức giận, hắn đường đường là Lục vương gia, người nào nhìn thấy hắn mà không hành lễ.

"A? Thuộc hạ tham kiến Lục điện hạ." Dáng vẻ Lâm Lang lo lắng, "Vì thuộc hạ có việc gấp nên vừa rồi không nhìn thấy Điện hạ, xin Điện hạ thứ tội."

"Chuyện gì mà gấp gáp như vậy?"

~~~

Chap 298: Bị đốt thành tro

"Là Thất vương phi bị khối băng vây hãm trong địa cung của Tĩnh phi nương nương, thuộc hạ vội vàng tìm người hỗ trợ dời băng đi để cứu Thất vương phi."

"Dẫn bản vương đến xem!" Kim Tại Liệt bình tĩnh nói, rõ ràng là hận nàng, nhưng khi nghe nàng gặp nguy hiểm, vẫn vô cùng sốt ruột, có thể chạy đến cứu nàng trước Kim Tại Hưởng, có khi nào nàng sẽ thay đổi thái độ với mình không?

Lâm Lang lén lút mỉm cười, "Dạ, điện hạ, thuộc hạ dẫn người đi."

Đi vào địa cung, khối băng bên ngoài vẫn chưa dọn hết, chân Phác Tú Anh chảy máu không ngừng, nhuốm đỏ cả một khoảng băng.

"Anh nhi, nàng sao rồi?"

Ngẩng đầu nhìn thấy người trước mặt, Phác Tú Anh lắc đầu, "Ngươi đến làm gì? Lục điện hạ, chỗ này chỉ có người được Hoàng thượng cho phép mới có thể vào, ngươi không biết ư?"

"Phác Tú Anh, bản vương là đến cứu nàng, nàng cảm kích bản vương như thế này sao?"

"Điện hạ, xin chờ một lát, thuộc hạ lại đi tìm thêm vài người đến."

"Không cần." Phác Tú Anh gằn giọng nói, nàng đã ý thức được chuyện này có vấn đề, thủ vệ địa cung nhiều như vậy, nhưng mới nãy lại không ai đến giúp nàng, chỉ có hai người khiêng băng, động tác cũng vô cùng thong thả, hắn còn bảo đi tìm người, chỉ là mấy khối băng thôi mà, cần tìm nhiều người đến như vậy sao? Lúc này Kim Tại Liệt lại xuất hiện, cũng không hợp lý lắm, trừ phi là có người cố tình dẫn hắn đến.

"Các ngươi mau dời khối băng trên chân bản vương phi đi. Kim Tại Liệt, ngươi đi đi!"

Lâm Lang gật đầu, "Nương nương, người chờ chút, thuộc hạ đi lấy công cụ sẽ lập tức quay về."

Lâm Lang dẫn theo hai người khác ra ngoài, người ở bên ngoài nhận được ánh mắt ra hiệu của hắn, lập tức khởi động cơ quan bên trong, cửa địa cung chậm rãi khép lại, ngay tại lúc cửa sắp đóng lại, hắn lấy ra một cái mồi lửa, ném vào bên trong.

"Oành!" Mồi lửa ném vào khối băng, lại có thể bốc cháy.

Kim Tại Liệt vừa thấy không ổn, lập tức đá khối băng đang cháy sang một bên, vội vã dời Phác Tú Anh ra xa những khối băng còn lại.

Phác Tú Anh đứng lên, lê cái chân bị thương đến bên cạnh cửa, xoay cơ quan, cánh cửa lại bất động. Nàng hoàn toàn hiểu được là có người muốn mạng của nàng.

"Vô dụng thôi, chi bằng tìm xem trong này có thông đạo hay không." Kim Tại Liệt cũng ý thức được mình bị lừa, hắn sờ xung quanh tường đá, nhưng lại không tìm thấy cái gì, "Phác Tú Anh, xem ra vì nàng mà bản vương phải chết tại chỗ này! Nàng đúng là khắc tinh của bản vương! Chết tiệt!"

"Kim Tại Liệt, ta cũng không muốn chết cùng một nơi với ngươi, chừa chút sức lực tìm đường thoát thân đi!"

Lửa càng cháy càng lớn, nhanh chóng lan đến các khối băng khác. Băng làm sao lại cháy? Phác Tú Anh thoáng nghi ngờ, chỉ là không có thời gian để nàng nghĩ nhiều. Tiếp tục như vậy, cho dù không bị chết cháy, thì cũng bị chết vì thiếu dưỡng khí, hoặc là bị lạnh chết.

Kim Tại Liệt im lặng lần tìm cơ quan, hắn không cam lòng chết ở đây như vậy, hắn còn có rất nhiều chuyện phải làm. Đáng chết! Hiện giờ trong lòng hắn vô cùng hối hận. Nếu chẳng phải đến cứu nàng, bản thân sẽ không rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy. Nếu biết, chắc chắn hắn sẽ không đến, có yêu nàng cách mấy cũng không đáng để hắn đánh đổi sinh mạng của mình.

Thế lửa lan đến dưới chân họ, hai người bị dồn đến gần quan tài băng, trong lúc bối rối, Gia Cát Linh Ẩn chạm đến một chỗ gồ lên trên quan tài, nàng cũng không chú ý, tay đặt trên đó, bỗng nhiên nàng cảm thấy cả người rơi xuống. Chốc lát sau, toàn thân tiếp đất, rơi xuống cùng nàng còn có Kim Tại Liệt. Khe hở trên đỉnh lập tức khép lại, che hết ánh sáng, phút chốc, bên dưới lâm vào bóng tối vô tận.

Giơ tay không thấy năm ngón, Phác Tú Anh có thể nghe thấy mùi máu tanh trong không khí, đó là máu chảy ra từ vết thương trên chân nàng. Bỗng nhiên, trong bóng tối có chút ánh sáng, hóa ra Kim Tại Liệt móc mồi lửa ra, hắn tìm kiếm xung quanh, tìm được một chiếc đèn dầu trên tường, thắp lên, bên trong thoáng sáng sủa.

Đây là một thạch thất khoảnh mười mét vuông, bên trong ngoại trừ ngọn đèn kia ra thì trống trơn không có gì. Nhìn thấy chân Phác Tú Anh vẫn đang chảy máu, Kim Tại Liệt nhíu mày, móc trong ngực ra bình thuốc, "Bôi vào đi, bằng không máu cứ chảy thế này thì không biết khi nào mới có thể ra ngoài."

"Đa tạ." Phác Tú Anh vừa nói, vừa nhận lấy thuốc, nàng ghét hắn, hận hắn, hận đến thấu xương, nhưng nàng không thể lấy sinh mạng mình ra để đánh đổi sự thù hận này.

Kim Tại Liệt nhếch môi, "Đây là câu nói êm tai nhất mà nàng nói với ta."

"Vậy sao?" Phác Tú Anh cười lạnh, chỉ là một câu cám ơn, dĩ nhiên lại là lời êm tai nhất? Kim Tại Liệt, ngươi có biết kiếp trước ta đã nói gì với ngươi hay không?

A Liệt, cả đời này thiếp muốn ở mãi bên chàng.

A Liệt chàng, thiếp tình nguyện làm tất cả.

A Liệt, chúng ta sinh con đi, trai hay gái gì cũng đều giống chàng.

A Liệt, chàng muốn giang sơn, thiếp sẽ cùng chàng tranh đấu giành thiên hạ, chàng muốn quyền lực, thiếp sẽ mưu cầu quyền lực cho chàng, cho dù phải dùng thủ đoạn ti tiện nhất.

A Liệt, thiếp yêu chàng, chàng có yêu thiếp không?

Hồi tưởng một lúc, Phác Tú Anh lắc đầu, bôi thuốc rồi trả lại cho hắn.

Kim Tại Liệt lại xé một mảnh y phục ra, "Băng bó lại đi."

"Để ta." Phác Tú Anh nhận lấy mảnh vải trong tay hắn, quấn lại vết thương.

Xử lý vết thương xong, Phác Tú Anh đứng lên, đi một vòng quanh thạch thất, thạch bích vốn trơn nhẵn bóng loáng, hoàn toàn không có khe hở nào, xem ra, chỉ có thể từ chỗ họ rơi xuống để ra ngoài. Bỗng nhiên, nàng ý thức được một vấn đề, lập tức đi qua thổi tắt ngọn đèn.

"Nàng làm gì?" Kim Tại Liệt khó hiểu hỏi.

"Thạch thất không có thông gió, ngọn đèn sẽ nhanh chóng thiêu đốt hết dưỡng khí, như vậy chúng ta sẽ bị thiếu dưỡng khí mà chết! Ta không muốn chết ở trong này."

"Bản vương đột nhiên cảm thấy, có thể chết chung với nàng, cũng tốt."

"Kim Tại Liệt, ta không muốn chết!" Phải chết, thì cũng không chết cùng ngươi, huống hồ, cho ngươi chết dễ như vậy đúng là khiến người ta tiếc nuối.

"Vậy ư? Còn muốn ra ngoài gặp Kim Tại Hưởng? Nàng cũng không nghĩ lại xem, trên đó cháy thành thế nào. Chuyện này là có người cố tình nhắm vào nàng, Tĩnh phi quan trọng bao nhiêu với Kim Tại Hưởng và phụ hoàng, không phải nàng không biết, nàng làm địa cung cháy đến như vậy, di thể của Tĩnh phi cũng không giữ gìn được, dù có thoát ra ngoài cũng là đường chết thôi."

"Cho dù chết, ta cũng không muốn chết oan ức như vậy!" Vẻ mặt Phác Tú Anh nghiêm trọng, có người cố ý nhắm vào nàng, nàng đã nghĩ đến, tự trách mình sơ ý. Thế nhưng có người dám động tay động chân vào địa cung của Tĩnh quý phi, chuyện này nàng nhất định phải tra rõ, hiềm nghi lớn nhất chính là Hoàng hậu và Chu quý phi. Hoàng thượng bệnh nặng, Hoàng hậu sẽ không chuốc rắc rối, bà ngày nghĩ đêm mơ đến chuyện giành ngôi vị hoàng đế, thì phải là Chu quý phi, thù hận của Chu gia và công chúa Triêu Hoa, bà ta hẳn là muốn mạng của mình.

"Lúc hành sự, sao lại không nghĩ đến chuyện chừa đường lui cho mình?" Kim Tại Liệt nghiền ngẫm nói.

"Lục điện hạ so với ta, chỉ có hơn chứ không kém."

"Nàng ghét bản vương như vậy? Nhưng không sao, một ngày nào đó, Kim Tại Hưởng sẽ chết trong tay ta, nàng cũng sẽ là của bản vương thôi. Cái bản vương có là sự nhẫn nại và thời gian."

"Để xem ngươi có bản lĩnh này không."

Phác Tú Anh nghiêng đầu, không thèm nói nữa. Nàng chưa từng nghĩ tới, kiếp này, lại có thể đứng cùng một chỗ với Kim Tại Liệt, lại còn là một nơi quỷ quái thế này.

Bọn họ rơi xuống đã được một thời gian, lúc này bên ngoài đã nổ tung, Kim Lam Triêu nhận được tin, lập tức bảo người dìu đến địa cung. Trong quân Kim Tại Hưởng bàn giao lại cho phó tướng, cưỡi ngựa chạy đến, lại nhìn thấy cửa đá đóng chặt, mọi người đều bó tay không có cách nào.

"Rốt cục sao lại thế này?" Kim Tại Hưởng lo lắng hỏi, "Thất vương phi đâu? Vẫn còn ở bên trong à?"

"Bẩm Thất điện hạ, Thất vương phi bị băng rơi trúng chân, thuộc hạ muốn đi tìm công cụ, kết quả cửa tự nhiên đóng lại, mở thế nào cũng không ra, nhất định là Thất vương phi khóa cơ quan ở bên trong rồi." Lâm Lang nói.

"Nếu chân của nàng bị thương, không thể tự khởi động cơ quan bên trong được mà?" Kim Tại Hưởng hỏi lại.

"Chuyện này... Thất điện hạ, Lục điện hạ cũng ở bên trong."

"Ngươi nói gì?" Sắc mặt Kim Tại Hưởng vô cùng khó coi.

"Lão Thất!" Kim Lam Triêu bắt gặp vẻ tức giận trên mặt y, bình tĩnh gọi y một tiếng, rồi nói với Lâm Lang, "Mau chóng nghĩ cách mở cửa!" Tay ông chạm vào cửa, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, "Tại sao cửa lại nóng như thế?"

"Hoàng thượng..." Lâm Lang dừng một chút, "Lúc cảnh cửa sắp đóng lại, thuộc hạ nhìn thấy băng bên trong hình như đang bốc cháy!"

"Ngươi nói là cháy ư? Khụ khụ!" Trong lúc khó thở, Kim Lam Triêu phun ra ngụm máu.

"Hoàng thượng!"

Hoàng hậu, Chu quý phi và Thần phi lập tức tiến lên đỡ ông.

Kim Tại Hưởng càng thêm lo lắng, cơ quan bị hủy, chỉ còn cách phá ra, "Phụ hoàng, mọi người nhanh chóng rời đi đi, nhi thần dùng nội công mở cửa ra!"

"Hưởng nhi, không thể!" Kim Lam Triêu bất chấp ngực đau đớn, giữ y lại, "Cánh cửa này là dùng thép thêm vào đá kiên cố chế thành, dùng nội công mở ra, con không muốn sống nữa ư!"

"Phụ hoàng, nhi thần chỉ biết, bên trong có hai nữ nhân quan trọng nhất trong đời con. Mau rời đi đi, thời gian không còn kịp rồi."

Thấy y đã quyết tâm, Kim Lam Triêu biết nói thế nào cũng vô ích, đành phải cặn dặn những người khác nhanh chóng rời đi, nếu muốn ông vì Tĩnh phi mà làm như vậy, ông tự thấy bản thân làm không được.

Sau khi mọi người tản ra, Kim Tại Hưởng vận nội lực đến đan điền, dốc hết sức chưởng vào cửa địa cung, cánh cửa rầm rầm mở rộng.

Một chưởng mới rồi, gần như khiến lục phủ ngũ tạng của y bị tổn thương, cổ họng nóng lên, hộc máu. Nhiều chấm máu đỏ li ti bắn xuống đất, bất chấp bị thương, y lập tức chạy vào.

Không có động tĩnh, những người khác cũng chạy tới, trong địa cung có hai khối băng đang cháy, quan tài băng của Tĩnh phi vẫn còn tại đó, nhưng không thấy Phác Tú Anh và Kim Tại Liệt đâu.

"Hoàng thượng, Thất vương phi và Lục điện hạ không phải đã bị... cháy thành tro chứ?" Chu quý phi cố gắng đè nén tâm trạng vui sướng, nhỏ giọng hỏi.

"Câm miệng!" Kim Lam Triêu gầm lên, "Chúng nhất định không sao!"

"Thế nhưng..." Không chỉ có mình Chu quý phi, tất cả mọi người đều cảm thấy lạ, "Á!"

Đột nhiên, Chu quý phi hét lên, tiếng hét có thể đâm thủng màng tai làm cho những người khác đều giật mình hoảng hốt, lập tức nhìn về hướng bà đang nhìn.

Chỉ thấy Tĩnh phi trong quan tài băng đã không còn đầy đặn và hồng hào như xưa, da ở mí mắt và trên cơ thể đang khô quắt lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co