Truyen3h.Co

Phác Tú Anh

Chap 331+332

wonsebe

Chap 331: Đập bể cho ta

"Vậy bản cung nên làm thế nào." Chu Tuyết Tranh nói, "Lục điện hạ, quyết định này đều khiến chúng ta phải tiếc nuối. Muốn làm nên việc lớn thì nhất định sẽ phải bỏ lỡ một số thứ."

Kim Tại Liệt trầm mặc, không nói gì, nhưng mà mỗi một nơi trong lòng lại giống như rơi xuống khoảng không.

"Nghe nói Lục điện hạ có tới Thất vương phủ, có thực hiện được không?" Chu Tuyết Tranh cười hỏi.

Kim Tại Liệt đương nhiên biết nàng hỏi cái gì, ánh mắt trầm xuống, "Có chút chuyện ngoài ý muốn." Tổng điện chủ của Thánh Điện tự dưng đến phá hư chuyện.

Chu Tuyết Tranh nhíu mày, cười lạnh nói, "Vậy thật sự rất đáng tiếc, bản cung nghĩ là người đã chiếm được. Lục điện hạ, nàng ta rất nhanh sẽ đi gặp Diêm vương, không bằng bản cung ra tay giúp người, để trước khi nàng ta chết người sẽ có cơ hội được nàng ta ở dưới thân hầu hạ?"

Ánh mắt Kim Tại Liệt sáng lên, "Thần phi nương nương có cách nào sao?"

"Ta đang nghĩ."

Chu Tuyết Tranh trầm tư, Phác Tú Anh, đối với thân thể ô uế của ngươi thì dù cho Hưởng ca ca có trở về ngươi cũng sẽ không đến nỗi không biết xấu hổ mà lại ở bên người huynh ấy. Bản cung nhất định phải nhìn xem bộ dáng dâm tiện của ngươi khi ở dưới thân của nam nhân khác, đáng tiếc Hưởng ca ca không thể nhìn thấy. Nhưng mà không sao, bản cung sẽ để những người khác miêu tả lại cho huynh ấy.

Chu Tuyết Tranh ra khỏi tẩm cung, trên đường đều mang theo ý cười. Phác Tú Anh, cuối cùng thì ngươi vẫn chết trong tay bản cung, có thể tự tay chấm dứt tính mạng của ngươi thật sự là vô cùng vui sướng. Hưởng ca ca thắng trận trở về chỉ có thể nhìn thấy bộ xương khô của ngươi. Bản cung phải lấy đầu lâu của ngươi để ở bên giường, cho ngươi nhìn thấy Hưởng ca ca yêu ta như thế nào!

Phác Tú Anh hầu hạ Kim Lam Triêu dùng xong bữa tối, nhớ tới tiểu thế tử còn chưa ăn cái gì liền chạy nhanh đi tìm nó. Vừa đi đến bên giường liền thấy trên giường trống không, trong lòng nàng cả kinh, gọi lớn mấy cung nữ vẫn ở đây chăm sóc.

"Thế tử đâu? Thế tử đâu rồi?"

"A? Thế tử đâu?" Cung nữ không biết làm sao liền lặp lại lời nói của nàng, trong tay nàng ta còn bưng một chén cháo, "Nô tỳ.... Mới vừa rời đi trong chốc lát, đi lấy thức ăn cho tiểu thế tử. Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?"

Phác Tú Anh đau đầu, hỏi nàng ta cũng như không.

"Ngươi đi hỏi thị vệ bên ngoài xem có thấy ai ôm nhầm tiểu thế tử rời đi hay không."

"Vâng, Vương phi nương nương!" Cung nữ đã sợ tới mức hoang mang run rẩy, nếu thế tử có chuyện gì thì nàng sẽ không thể sống đến ngày mai.

Phác Tú Anh nghi hoặc đi qua đi lại một vòng trong phòng, ai lại vô duyên vô cớ ôm tiểu thế tử đi? Nàng xốc chăn lên một chút, bên trong liền hé ra một tờ giấy.

Muốn gặp thế tử đến khách điếm Hưởng Anh.

Nàng không chút suy nghĩ vo tờ giấy kia thành một cục, nắm chặt trong lòng bàn tay. Lập tức đi ra phía ngoài. Cung nữ vừa rồi hoang mang rối loạn chạy vào đụng phải vào người nàng.

"Vương phi nương nương, thực xin lỗi, thực xin lỗi. Nô tỳ không phải cố ý."

"Hỏi được gì không?"

"Thị vệ nói nhìn thấy Thần phi nương nương ôm tiểu thế tử đi ra ngoài."

"Ta biết rồi, ngươi giúp ta chăm sóc cho Hoàng Thượng, ta có việc phải xuất cung ngay bây giờ." Nàng lấy ra một viên thuốc dưỡng thân, "Cái này đưa cho Hoàng Thượng uống vào."

"Vâng, nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc Hoàng Thượng thật tốt."

Nhìn bóng dáng vội vàng của Phác Tú Anh, cung nữ nghiêng đầu. Hóa ra Thất vương phi tốt như vậy, mình đụng trúng nàng vậy mà nàng cũng không trách cứ mình. Nếu đụng phải chủ tử khác thì sớm đã bị ăn tát rồi.

Phác Tú Anh vừa đến khách điếm vừa tự hỏi, khách điếm Hưởng Anh là sản nghiệp của nàng, Chu Tuyết Tranh hẹn gặp mặt ở đây là có ý gì? Nàng ôm tiểu thế tử đi là muốn làm gì, chính là vì dẫn mình tới sao?

"Tiểu thư, sao người lại tới đây?" Vừa lúc hôm nay Ngụy Thành ở khách điếm Hưởng Anh, nhìn thấy Phác Tú Anh liền lập tức đi đến chào hỏi.

"Mang ta đi tới phòng lớn." Phác Tú Anh vừa nói vừa lên lầu, Ngụy Thành đành phải đuổi theo.

"Xảy ra chuyện gì? Phòng lớn vừa rồi đã có người vào."

Phác Tú Anh không nói, đưa tời giấy kia cho Ngụy Thành. Hắn mở ra, nhìn thấy nội dung trên giấy lập tức thẹn quá hóa giận.

"Người nào lớn mật như vậy? Dám ở chỗ ông nội, a, không, dám ở trên địa bàn của tiểu thư mà uy hiếp tiểu thư, ta thấy hẳn là hắn chán sống rồi. Tiểu thư, để thuộc hạ đi trừng trị hắn!"

"Ngươi đừng xúc động, ta vào trước xem một chút rốt cuộc sao lại thế này." Phác Tú Anh khuyên can, ngộ nhỡ hắn phát tính biến thái lại một kiếm giết chết đối phương thì cái gì muốn biết cũng không hỏi ra được.

"Được, nghe theo tiểu thư."

Khi nói chuyện, hai người đã đi lên trên lầu, chữ thiên đề trên phòng tốt nhất của khách điếm Hưởng Anh chỉ có gian này, và một gian bên cạnh.

"Chính là ở đây." Ngụy Thành dừng lại ở cửa, vèo một cái lên trên nóc nhà.

Phác Tú Anh đẩy cửa ra đi vào, không nhìn thấy Chu Tuyết Tranh lại thấy rõ ràng Kim Tại Liệt ở bên trong, nàng sửng sốt trong chớp mắt, "Ta nên sớm nghĩ đến là ngươi, dù sao các ngươi cũng cấu kết với nhau làm việc xấu lâu như vậy rồi."

"Sao vậy, dường như Anh nhi rất mất hứng khi nhìn thấy bản vương?"

"Vì sao ta phải cao hứng?" Phác Tú Anh hỏi lại, "Tiểu thế tử đâu? Ngươi đem nó đi đâu rồi?"

"Dẫn người là chuyện của Thần phi nương nương, bản vương không biết. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn hầu hạ bản vương, khiến bản vương vui vẻ thì đương nhiên sẽ để nàng ta trả lại đứa nhỏ cho nàng." Kim Tại Liệt đến gần, tay muốn thưởng thức tóc đen của Phác Tú Anh một chút, Phác Tú Anh lại tránh ra một chút.

Phác Tú Anh trừng mắt nhìn hắn, cười lạnh một tiếng, "Cũng không phải hài tử của ta, ta dựa vào cái gì phải vì nó mà dùng sự trong sạch của chính mình để thỏa hiệp với ngươi? Ngươi thực sự quá ngây thơ rồi! Muốn xử trí như thế nào thì tùy ngươi, để xem Kim Tại Dực cùng Hà Sướng Uyển thành ma có thể tha cho ngươi hay không!"

Kim Tại Liệt nhất thời cảm thấy một trận lạnh, chợt cười, "Là người bản vương còn không sợ thì còn có thể sợ quỷ sao?" Hắn bước một bước tới gần, "Bản vương có nói qua, ngươi sẽ trở thành nữ nhân của ta, vì hôm nay ta đợi đã lâu rồi. Đến đây, bảo bối."

"Tránh ra!" Phác Tú Anh đẩy tay hắn ra.

"Con mèo nhỏ, nếu như không phải là bất đắc dĩ thì bản vương thật sự không nỡ để cho nàng chết, hôm nay để bản vương nếm thử chút mùi vị của ngươi! Ừ, sao lại thế này?" Kim Tại Liệt bỗng cảm thấy thân thể như nhũn ra, ý thức cũng có chút càng mơ hồ, "Ngươi...."

"Ta sẽ không để mình ngã hai lần trên cùng một chỗ." Phác Tú Anh cười cười nhìn Kim Tại Liệt chậm rãi ngã xuống trước mắt nàng.

Sau lần trước, nàng luôn mang theo mê dược ở bên người, không nghĩ tới là được dùng tới.

Ngụy Thành thấy đã không cần hắn phải ra tay liền từ trên nóc nhà nhảy xuống, đạp hai cái trên người Kim Tại Liệt, "Tiểu thư, muốn cắt thứ kia của hắn chơi đùa không, miễn cho hắn suốt ngày không làm chuyện thành thật!"

Phác Tú Anh ném cho hắn một cái nhìn xem thường, thầm than người này sao lúc nào cũng muốn cắt cái kia vậy.

"Còn có cách nào khác không?"

"Không bằng khiến hắn cả đời cũng không cử động được?" Ngụy Thành nghĩ nghĩ, tự hỏi tự đáp. "Ừ, cái này rất hay!"

"Từ từ." Phác Tú Anh ngăn lại, "Có loại thuốc nào khiến hắn kéo dài, để sau này cứ nhìn thấy nữ nhân là khiến hắn muốn nôn!"

"Có a có a!" Ngụy Thành cười hì hí nói, "Cái này hay hơn! Vẫn là tiểu thư độc hơn!"

"Ngươi cho hắn ăn vào sao đó đặt bao hết!"

"Đặt bao hết?" Ngụy Thành cười càng vui vẻ hơn, "Tiểu thư, người quá độc ác! Chờ hắn đem từng cô nương yêu một lần chỉ sợ muốn đi cũng không đứng dậy nổi."

"Ta tiến cung, còn lại để ngươi thu dọn."

"Tiểu thư yên tâm, loại chuyện này thuộc hạ thích nhất! Sau này nhớ rõ cứ kêu thuộc hạ!"

Phác Tú Anh nhăn mày lại. Kim Tại Hưởng sao có thể nuôi ra một người biến thái như vậy! Sau này nhất định không thể để Ngụy Thành dạy hư con của bọn họ.

Con? Nàng cười lạnh một chút, trong lòng đau xót. Bọn họ làm sao có con được chứ.

"Tiểu thư, người làm sao vậy?" Thấy sắc mặt nàng không tốt, Ngụy Thành quan tâm hỏi.

"Không có việc gì, ta đi trước." Nàng còn muốn đi tìm thế tử.

Vào cung, không vội vã tới chăm sóc Kim Lam Triêu, lập tức đi tới tẩm cung của Chu Tuyết Tranh. Lúc đi vào, nàng cố ý làm cho tóc mình cùng quần áo trở thành một mớ hỗn độn, ánh mắt cũng trở nên tan rã, nháy mắt thay đổi thành người khác.

"Ngươi tìm ai.... Không có thông báo thì không thể vào nơi này!" Cũng nữ đã không nhận ra nàng, nghĩ là phế phi nào đó từ lãnh cung trốn tới. "Nơi này chính là cung của Thần phi nương nương, cẩn thận người ban chết cho ngươi!"

"Tránh ra!" Phác Tú Anh đẩy nàng ta, trực tiếp đi vào, cả người nhìn qua vô tri vô giác.

Đi vào bên trong, nhìn đại điện trống rỗng, Phác Tú Anh đột nhiên la lớn: "Chu Tuyết Tranh, lăn ra đây cho ta!"

"Ngươi ngươi ngươi nữ nhân điên này sao tới đây!" Công công đứng đầu lao tới, ý bảo những người khác giữ chặt Phác Tú Anh, "To gan lớn mật, dám hô thẳng tục danh của Thần phi nương nương, người đâu, vả miệng!"

"Cút ngay!" Phác Tú Anh đẩy mấy tiểu công công tới gần mình ra, đi lên tát công công đứng đầu một cái, "Ngươi định làm gì vậy! Nhìn cho rõ xem ta là ai, là Thất vương phi!"

"A?" Công công đứng đầu nhìn kỹ, cũng không phải là Thất vương phi sao? Nhưng mà bộ dạng này cũng hơi quá rồi, "Nô tài có tội, vừa rồi nô tài không có nhận ra, xin Vương phi nương nương thứ tội. Vương phi nương nương, người sao vậy?"

"Thứ tội? Ngươi mắng bản vương phi, một câu thứ tội liền xong sao?" Phác Tú Anh chỉ mấy người vừa rồi muốn đến bắt nàng, "Các ngươi vả miệng hắn cho ta, đến lúc nào bản vương phi vừa lòng mới thôi!"

"Vương phi nương nương...." Công công đứng đầu vẻ mặt đau khổ, nơi này chính là địa bàn của Thần phi nương nương, khi nào thì tới phiên ngươi tới giương oai, "Nô tài là người của Thần phi nương nương...."

"Thần phi nương nương không có thời gian dạy dỗ các ngươi thì bản vương phi có thời gian! Các ngươi còn đứng đó làm gì! Hay là để bản vương phi đến trước mặt Hoàng Thượng cáo trạng các ngươi!"

"Nô tài không dám!" Mấy người xông lên, "Công công, xin lỗi." Ai bảo người ta là Vương phi nương nương, lại là chủ tử, là đứa con dâu mà Hoàng Thượng yêu thương nhất chứ.

Tiếng vả miệng ba ba vọng vào, Phác Tú Anh đi đến trước một cái bình hoa tinh xảo, lấy tay đẩy, "Toàn là thứ nát vụn, nhìn thấy chướng mắt!"

"Xoảng" một tiếng, bình hoa rơi xuống mặt đất, vỡ thành từng mảnh nhỏ. Nàng cứ như vậy đi một chút lại dừng, đem những thứ có thể vỡ ở nơi này đánh vỡ, thứ không thể vỡ thì cũng không ra hình dạng gì nữa. Tranh chữ, vân vân, cũng đều thành mảnh nhỏ.

Nhìn đến mặt của công công đứng đầu đã không ra hình dạng gì nữa nàng mới để bọn họ dừng lại. Lại lệnh cho bọn họ mang toàn bộ bình hoa cổ cùng với toàn bộ đồ vật ra ngoài đại sảnh.

Các cung nữ cùng công công hai mắt nhìn nhau, không biết Thất vương phi chịu sự kích động gì, thật lo lắng giây tiếp theo liền đốt đi nơi này. Trên thực tế, sau đó nàng thật sự làm như vậy. Hôm nay nàng quyết tâm ở đây đại náo một hồi.

Dưới sự uy hiếp của nàng, các cung nữ mang những thứ có thể đạp đến trước mặt nàng, thầm nghĩ, cho ngươi kiêu ngạo, chờ Thần phi nương nương trở về xem ngươi có chịu được không!

"Đập hết cho ta!" Phác Tú Anh hạ lệnh.

"Vương phi nương nương...."

"Không nghe thấy bản vương phi nói sao?"

"Vâng!"

~~~

Chap 332: Xem ai ác hơn

Lại là một hồi tiếng động loảng xoảng, những thứ trước mặt đều bị đập bể tan tành, cả đại điện chỉ nhìn qua thôi cũng phát hoảng. Phác Tú Anh ngồi, tựa lưng vào ghế, nhàn nhã uống trà.

"Nói cho bản vương phi nghe thử, đồ vật mà Thần phi nương nương của các ngươi thích nhất là cái gì?"

"Có lẽ là... Là một cây trâm của Thất điện hạ tặng."

"Trâm để ở đâu?"

"Ở... Ở sương phòng phía Đông."

"Lập tức đốt sương phòng phía Đông cho bản vương phi!" Dám cất giấu đồ vật của nam nhân của nàng, đốt sạch cho ngươi biết tay!

"Vương phi nương nương, người hãy tha cho nô tỳ đi."

Một cung nữ quỳ gối trước mặt nàng, những người khác cũng đồng loạt quỳ xuống. Nếu đốt thật, Thần phi nương nương trở về còn không lấy mạng bọn họ đi sao.

"Không đi, vậy bản vương phi tự mình đi!"

Phác Tú Anh cầm một ngọn nến đi ra ngoài, ở trước mắt bao nhiêu người châm lửa đốt sương phòng phía Đông, rồi điềm nhiên như không có việc gì mà uống trà.

Lúc này, Chu Tuyết Tranh từ bên ngoài trở về, nhìn thấy tình cảnh này nhất thời nghĩ rằng chính mình đi nhầm nơi.

"Chu Tuyết Tranh, rốt cuộc cũng có gan xuất hiện rồi?" Phác Tú Anh nhanh chân bước lên, "Tiểu Thế tử đâu? Trả đứa nhỏ lại cho ta!"

"Những chuyện này là do ngươi làm?" Bộ ngực Chu Tuyết Tranh phập phồng kịch liệt, lại nhìn sương phòng của mình đã cháy sạch không còn gì. Nàng quát to một tiếng, tiến lên, lại bị Phác Tú Anh kéo lại.

"Bản vương phi hỏi ngươi, tiểu Thế tử đâu?"

Rốt cục Chu Tuyết Tranh cũng cảm thấy được nàng có gì đó khác thường, ánh mắt của nàng tuyệt vọng và bi thương, trong đó còn mang theo chút không không kiêng nể gì, giống như cái gì cũng không để ý. Chẳng lẽ Kim Tại Liệt thực hiện được rồi? Trong lòng Chu Tuyết Tranh mừng như điên. Thật tốt quá! Vậy là nàng có thể rõ ràng được những hành động bất thường này.

Nghĩ như vậy nên nàng cũng không cảm thấy đau lòng với những tổn thất của mình nữa. Phác Tú Anh, trên người ngươi đã có hơi thở của người đàn ông khác rồi liệu Hưởng ca ca còn có thể để ý đến ngươi sao?

"Kim Tại Liệt không làm gì ngươi chứ?" Nàng thử thăm dò.

"Đừng nhắc đến hắn với ta! Tên khốn nạn hắn!" Phác Tú Anh điên cuồng hét lên "Mau trả lại Thế tử cho ta, ngươi có tin là ta sẽ dùng cả cây đuốc này đốt cháy hết cả điện của ngươi!"

Chu Tuyết Tranh chắc chắn là Kim Tại Liệt đã được như ý nguyện, nếu không thì nàng cũng sẽ không thể có bộ dáng điên cuồng như vậy. Nếu vậy thì đứa nhỏ có ở trong tay cũng không có ý nghĩa nữa rồi.

"Bản cung thấy tiểu Thế tử đáng yêu nên mới ôm ra ngoài đi dạo một lát, đã đưa đến tẩm cung của Hoàng Thượng rồi, nếu không tin ngươi có thể tới đó xem."

"Được, nếu như không có thì bản vương phi sẽ không để ngươi yên! Ngươi chờ đi!"

"Khoan đã!" Chu Tuyết Tranh thấy nàng nóng vội định đi, hoàn toàn không còn vẻ bình tĩnh của ngày thường, nhất định là gặp phải chuyện bị kích động mạnh, nhưng lại không thể khẳng định, "Kim Tại Liệt thật sự cùng ngươi..."

"Không được nhắc đến hắn! Bản vương phi nhất định sẽ giết chết hắn! Khiến cho hắn chết không toàn thây."

Chu Tuyết Tranh càng thêm tin tưởng, lệnh cho cung nữ dọn dẹp trong cung cho sạch sẽ, chuẩn bị tới chỗ Hoàng Thượng cáo trạng, ai bảo Phác Tú Anh lại hủy đi thứ mà nàng yêu thích nhất chứ. Phác Tú Anh bị nhục nhã như vậy nhất định sẽ không dám nói ra, nếu không thì nàng ta cùng Kim Tại Hưởng sẽ chấm dứt, chỉ có thể nuốt nghẹn vào trong bụng. Vậy thì cứ cho nàng thêm một tội danh nữa, loại chuyện bỏ đá xuống giếng này Chu Tuyết Tranh rất thích làm.

Kim Lam Triêu ở trong tẩm điện, tiểu Thế tử quả thật bị đưa về đây. Vẻ mặt Phác Tú Anh lại khôi phục lại bình thường. Phá hỏng tẩm cung của Chu Tuyết Tranh một trận, giờ phút này tâm tình của nàng tốt lên rất nhiều.

Hừ, Chu Tuyết Tranh, ngươi cho rằng như vậy là xong rồi sao? Vẫn chưa xong đâu. Nàng nhéo nhéo vào mặt tiểu Thế tử, tiểu tử, thật xin lỗi, vì để trừng phạt nữ nhân kia mà khiến ngươi phải ủy khuất một chút rồi.

Nàng lấy ra một viên thuốc, cho tiểu Thế tử ăn vào, sau đó đi vào chỗ của Kim Lam Triêu.

Chu Tuyết Tranh đến sau nàng một bước, một phen nước mắt nước mũi đầm đìa lên án Phác Tú Anh, thêm mắm thêm muối những hành động ngang ngược của nàng để nói với Hoàng Thượng.

"Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho thần thiếp. Một Vương phi mà lại đi khi dễ trên đầu thần thiếp, không để thần thiếp vào mắt, nàng ta ngay cả Hoàng Thượng cũng không để vào mắt, quả thực rất là thái quá!"

"Thần nữ tham kiến Hoàng Thượng."

Mí mắt Kim Lam Triêu giật giật, nhìn Phác Tú Anh, "Tam nha đầu, nghe nói con đập bể đồ đạc trong tẩm cung của Thần phi, còn phóng hỏa nữa? Rốt cuộc là có chuyện gì? Trẫm tin là con có nguyên nhân."

"Hoàng Thượng, Thần phi nương nương mang Thế tử đi, thần nữ tưởng rằng nương nương làm hại Thế tử nên trong lúc bị kích động đã làm như vậy. Mong Thần phi nương nương đại nhân đại lượng mà thứ tội cho!"

Chu Tuyết Tranh cười lạnh, quả nhiên ngươi không dám nói ra chân tướng. Nhìn Phác Tú Anh âm thầm chịu đựng mà nàng thấy rất cao hứng.

"Thôi, con cũng là vì lo lắng cho Thế tử, Thần phi, nàng xem xem tổn thất cái gì thì liệt kê ra, bảo phủ nội vụ đi mua lại đồ đạc." Kim Lam Triêu bình tĩnh nói, không hề tức giận.

Chu Tuyết Tranh không cam lòng, sao lại có thể buông tha nàng một cách dễ dàng như thế được! Đồ Kim Tại Hưởng tặng nàng không thể đền lại được. Cái trâm kia là trước lúc nàng đến Thiên Thai Tự Kim Tại Hưởng đã đưa cho nàng.

"Hoàng Thượng, đồ vật tổn thất kia thật ra không đáng giá gì, nhưng mà thần thiếp chỉ là không nỡ lấy tiền đi mua lại đồ đạc một lần nữa thôi. Bây giờ chiến sự đang căng thẳng, cần dùng lương thảo với số lượng lớn cho quân, Thất vương phi thật sự không nên lãng phí như vậy. Hơn nữa, làm như vậy ảnh hưởng cũng không tốt, nếu để truyền ra ngoài thì chỉ sợ làm cho người ta chê cười."

Phác Tú Anh hết sức đồng ý mà gật đầu, "Vẫn là Thần phi nương nương nghĩ đến nghĩa lớn, thần nữ cảm thấy xấu hổ. Hoàng Thượng, thần nữ đề nghị những đồ vật bị phá trong cung Thần phi tạm thời không cần mua lại, nơi bị thiêu hủy cũng không cần sửa chữa, tác thành cho ý tốt của nương nương."

Trong lòng Chu Tuyết Tranh chợt lạnh, đón nhận vẻ mặt cười như không cười của Phác Tú Anh, hận không thể bóp chết nàng. Bản thân muốn ở trước mặt Hoàng Thượng nói xấu nàng, cái tốt không chiếm được lại còn phải nhận lấy hậu quả như vậy. Chu gia không còn nữa, mỗi hàng động bước đi của nàng ở trong cung đều khó khăn hơn. Nếu không phải trước kia cất được chút tiền, lại được Hoàng Thượng thỉnh thoảng ban cho cùng với của Kim Tại Liệt thì chỉ sợ hiện tại nàng kém phế phi không là bao.

"Vậy làm theo y như lời của Tam nha đầu đi. Thần phi, nàng xem xem cái gì cần thiết thì hãy thêm." Kim Lam Triêu nói.

"Vâng, Hoàng Thượng." Chu Tuyết Tranh nắm chặt khăn tay, hung hăng trừng mắt liếc Phác Tú Anh một cái.

Cứ để cho ngươi kiêu ngạo một chút, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ bị chồng ruồng bỏ thôi mà! Bản cung chờ đến lúc có thể cười trước mặt ngươi, cho dù ngươi chết thì Hưởng ca ca cũng sẽ hận ngươi.

"Vương phi nương nương, không tốt, không tốt." Cung nữ phụ trách chăm sóc tiểu Thế tử hoang mang chạy vào, ngay việc hành lễ cơ bản cũng quên mất, mặt nàng trắng bạch, giọng nói cũng vô cùng run rẩy, "Thế tử.... Thế tử không thở nữa."

"Cái gì?" Kim Lam Triêu từ trên giường nhảy xuống. Chu Tuyết Tranh lập tức lấy áo choàng khoác lên cho ông.

"Hoàng Thượng, người chậm một chút, chúng ta qua xem tiểu Thế tử đã."

Lúc hai người nói chuyện thì Phác Tú Anh đã ra khỏi phòng, chạy về hướng tiểu Thế tử. Trên mặt nàng mang theo nụ cười lạnh, Chu Tuyết Tranh, ngươi chơi đùa với ta, vậy ta chơi đùa lại với ngươi! Xem ai ác hơn!

"Vương phi nương nương, người xem, người xem, Thế tử thật sự không có hơi thở." Cung nữ đã mất hết bình tĩnh. Sao nàng lại có thể xui xẻo như vậy chứ. Trong vòng một ngày mà tiểu Thế tử lại xảy ra chuyện lớn như vậy.

"Vô liêm sỉ!"

Phác Tú Anh giáng cho cung nữ một cái tát vang dội. Kim Lam Triêu cùng Chu Tuyết Tranh tiến vào, vừa vặn nhìn thấy một màn như vậy. Bọn họ ba bước làm hai đi đến bên giường, xác định tiểu Thế tử không còn hơi thở, Kim Lam Triêu không cầm được nước mắt. Mất đi con trai, giờ lại mất đi cháu trai, đả kích này đối với ông đúng là quá lớn.

"Hoàng Thượng, người nén bi thương đi." Chu Tuyết Tranh an ủi, "Sống chết có số." Nàng chuyển ánh mắt, rơi xuống trên người Phác Tú Anh, "Thất vương phi, tiểu Thế tử là do ngươi chăm sóc, ngươi giải thích đi! Chuyện lớn như vậy cũng khó mà thoát tội được."

Chu Tuyết Tranh càng thêm hưng phấn. Phác Tú Anh, thật đúng là ngày nào cũng muốn giết chết ngươi. Giết chết cháu trai trưởng của Hoàng Thượng, để bản cung nhìn xem lần này ngươi chết kiểu nào.

Phác Tú Anh không một chút bối rối, nàng nhìn cung nữ, hỏi, "Ngoài ta ra còn có ai tiếp xúc với tiểu Thế tử nữa không?"

Cung nữ nghĩ nghĩ, nhìn Chu Tuyết Tranh, "Ngoại trừ Vương phi cùng nô tỳ thì chính là Thần phi nương nương. Nương nương ôm Thế tử đi ra ngoài, lúc đó vẫn tốt. Sau khi trở về nô tỳ sợ Thế tử đói bụng nên đi lấy đồ ăn, không nghĩ tới mới đi một hồi thôi, lúc quay lại liền nhìn thấy...." Cung nữ nghẹn ngào, rốt cuộc không nói tiếp được nữa. Đứa nhỏ nhỏ như vậy, nàng thực sự rất đau lòng.

"Thần phi nương nương, người đã làm gì Thế tử?"

"Cái gì?" Chu Tuyết Tranh chẳng hiểu ra sao mà nhìn Phác Tú Anh, mơ hồ ý thức được tính nghiêm trọng, "Có liên quan gì tới bản cung? Bản cung chỉ ôm nó đi ra ngoài một chút thôi, ngươi sẽ không nghĩ là bản cung làm gì chứ? Thất vương phi, ngươi là đang vu oan giá họa, rõ ràng là ngươi làm!"

"Thần phi nương nương, ta sẽ ngốc như vậy sao? Thế tử là do Hoàng Thượng phó thác cho ta chăm sóc, chỉ cần nó có một chút không khỏe thôi là ta cũng không thể thoát tội được rồi. Nếu làm như vậy thì chẳng phải là tự lấy đá đập vào chân mình hay sao? Thần phi nương nương, ta đâu có ngu ngốc như vậy?"

"Ngươi!"

"Đừng ầm ĩ nữa!" Kim Lam Triêu tức giận nói, "Truyền thái y, điều tra xem chuyện gì đã xảy ra!"

Nghe được tâm tình của ông cực kì nặng nề. Thế tử ở ngay trước mắt ông mà mất mạng, ông làm sao mà giải thích được với con mình. Đứa nhỏ nhỏ như vậy ai nhẫm tâm xuống tay với nó.

Chu Tuyết Tranh có chút đăm chiêu nhìn Phác Tú Anh, giờ phút này cùng với bộ dáng nàng ở trong cung của mình mà càn quấy hoàn toàn là hai người khác hhau. Trong lòng nàng cười lạnh, ngươi che dấu thật tốt, là đang lo lắng Hoàng Thượng phát hiện ra chuyện bê bối của ngươi cùng Kim Tại Liệt!

Về phần tiểu Thế tử, Chu Tuyết Tranh xác định không làm gì với nó. Chẳng lẽ Phác Tú Anh bày ra một vở kịch, khiến Hoàng Thượng nghĩ rằng chính mình hại chết Thế tử.

Rất nhanh, thái y liền chạy tới. Ông kiểm tra thân thể cho Thế tử, quỳ gối trước mặt Kim Lam Triêu, nói: "Hoàng Thượng, tiểu Thế tử là vì hít vào phấn hoa mai nên mới khiến cho việc hít thở không thông."

"Hoa mai?" Phác Tú Anh la lên, "Sao lại có hoa mai? Thế tử mẫn cảm với phấn hoa mai! Thần phi nương nương, ngươi mang Thế tử đi những nơi nào?"

"Bản cung chỉ là mang nó về tẩm cung mà thôi." Trong lòng Chu Tuyết Tranh cả kinh. Trong cung có ai không biết, cung của nàng nơi nơi đều là hoa mai.

"Nương nương, ta nhớ rõ đã nói qua với người rằng tiểu Thế tử dị ứng với phấn hoa mai, không được mang nó tới những nơi có hoa mai rồi mà?" Giọng nói của Phác Tú Anh không lớn, lại làm cho sắc mặt của Kim Lam Triêu ngày càng khó coi thêm.

Đón nhận ánh mắt của Kim Lam Triêu, Chu Tuyết Tranh cảm thấy hít thở không thông. Nàng không nhớ rõ là Phác Tú Anh có nói qua, "Ngươi nói qua lúc nào?"

"Thần phi nương nương dễ quên như vậy? Ta nhớ rõ lúc ấy người này cũng ở đó mà." Phác Tú Anh chỉ vào cung nữ bên cạnh.

Cung nữ coi như cũng thông minh, lập tức liền phản ứng lại, "Đúng đúng đúng, nô tỳ có thể làm chứng." Thần phi nương nương, người không nên trách nô tỳ, nếu không như vậy thì hôm nay nô tỳ phải mang trên lưng tội lớn rồi.

"Ngươi!" Chu Tuyết Tranh tức giận không thôi, tiến lên hung hăng tát cung nữ một cái, "Các ngươi.... Liên hợp lại đổ oan cho bản cung! Hoàng Thượng, thần thiếp bị oan, người phải tin tưởng thần thiếp."

"Nương nương...." Phác Tú Anh nghẹn ngào, "Nó chỉ là một đứa nhỏ."

"Ta..." Chu Tuyết Tranh không thể nào mở miệng, "Ta thật sự không có!"

"Còn ngụy biện!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co