☆
lưu ý, không nắm rõ cốt truyện amphoreus, lowercase, ooc
chỉ đơn giản là chút suy tư lúc tụi nhỏ cùng ngắm bình minh
----------------------------------------------------------
"Please tell me all the moments we got
About the laugh and tears
But could they help me to face the end?
Where should my dream buried where spring has been gone?"
_Wang OK_
===================================
phainon lướt tay trên cánh đồng vàng óng. thả mình trôi dạt theo những ngọn lúa lay lắt. cảm nhận đầu ngón tay mình nóng rát khi chúng rung lên. giữa những nắng rực rỡ, cả cánh đồng trông như pha lê bừng ánh sáng chói chang. ôi cõi lòng anh râm ran hạnh phúc, anh yêu chúng quá đỗi. vì dù là một ngọn lúa nhỏ bé thôi cũng đủ dệt nên làng quê nhỏ bé này. chúng điệu trên mình cả nhưng cô bác thân thiện, luôn thích nhét vào tay anh những cái bánh con con. cũng mang theo lũ trẻ con tinh nghịch yêu đóng vai anh hùng. và cả những chiều thiu thiu ngủ dưới bóng râm, ừ, tất cả những điều ấy. và hơn thế nữa. có cậu chàng đáng yêu mà anh đem lòng thương nhớ. cái tánh tò mò với mọi sự trên nhân gian của cậu ta, và cả lòng tốt dạt dào kia nữa. phainon biết bao lần ngẩn ngơ với nụ cười chớp nhoáng mỗi lần bắt gặp cậu đang làm ủy thác. mê mẩn đến điên đảo.
anh sẽ cất tiếng hỏi, này cậu đang làm gì thế?
"tôi đang làm ủy thác cho cô ấy đó"
caelus nói và chỉ tay về phía một cô gái đang đùa giỡn giữa những đứa trẻ.
nếu phải đem so với bao nhiêu lần luân hồi trước kia, tận cõi lòng anh muốn buông bỏ thứ trách nhiệm phải gồng gánh vận mệnh nhân loại hơn bao giờ hết. anh cảm thấy cả thân thể như rã rời, vì đớn đau ùa đến giày vò anh mãi trong những giấc mơ, về máu xương các hậu duệ như trải dài khắp chốn này. có lẽ những kiếp sống kia đau thương đã ép anh phải bước tiếp. phainon bây giờ không muốn là đấng cứu thế nữa. anh muốn cởi bỏ bộ giáp đè nặng trên vai mình, đội lên đầu chiếc nón rơm nhẹ nhàng thôi. sẽ trở lại là một chàng nông dân đâu phải lo nghĩ đến nhân gian bộn bề, không cần phải gồng mình nữa. khi ấy anh sẽ có thể ngày ngày cười đùa với caelus, hay là bên nhau với những tháng ngày rong chơi miệt mài. nhưng hiện thực luôn ở đó, và thế giới này cần có phainon, họ cần anh cứu rỗi họ.
"phainon...anh chưa yêu lấy bản thân mình, thì sao phải yêu cả thế giới như vậy...?" cậu thì thầm
"vì nó là bổn phận, là trách nhiệm, cũng là việc anh bắt buộc phải thực hiện" anh nói, từ tốn nhưng đâu đó là nỗi chua xót, vì anh đâu muốn sinh ra trên cõi đời để cứu thế gian?
"anh sẽ làm được thôi"
tận đáy lòng, anh đã quá chán nản và thất bại đã chồng chất đủ để anh bỏ cuộc. tự đôi tay này đã nhuốm máu nhưng người anh quý trọng lắm. ba mươi ba triệu vòng lặp, phải chăng thánh thần muốn trêu đùa kẻ nhỏ mọn này. bề tôi tớ chỉ mong được ngắm nhìn ngày đêm luân chuyển nơi quê nhà thương mến. đối với anh, cealus như một liều an thần chóng vánh. cậu đến như làn gió xuân đượm hương hoa, xoa dịu những vết cứa trong tâm hồn anh. cậu không bảo anh hãy mạnh mẽ thêm, cam chịu hay hy sinh thêm nữa. cậu chỉ đơn giản là bầu bạn với anh, nở nụ cười dịu dàng mà như xua đi hết thảy cô quạnh trong lòng.
anh quý trọng từng giây phút mình có khi ở bên caelus. dù chỉ là cùng nói chuyện vài câu trước khi cậu chạy đi đâu đó. chúng vẫn quý giá biết bao. tình yêu của phainon dành cho cậu giống như một bản jazz trầm ấm. cứ nhẹ nhàng, bồng bềnh, ồi ngân lên là nốt nhạc hạnh phúc đẫm yêu mến. đôi lúc thứ cả hai mong cầu chỉ là một cái ôm ấm. không cần quá phô trương, không cần phải hô hào như thể khoe khoang. tình mình dành cho nhau, chỉ cần chúng mình biết và hiểu là được.
cất câu hỏi người bao lần, người vẫn sẽ mỉm cười và đáp lại tôi. nhưng dấu yêu ơi, bình minh kia sắp ló dạng rồi. tôi chỉ muốn nắm tay người chạy thật xa, chạy khỏi thế giới này. đến chốn chỉ có hai ta vui vầy. ta sẽ lẩn trốn. sẽ không có ai đến phiền hà tình yêu của ta. tôi sẽ âu yếm người, ôm trọn lấy cơ thể bé nhỏ ấy, sẽ không để ai hại đến. mình sẽ thủ thỉ với nhau từng câu yêu đương ngọt ngào mỗi khi tấm màn đen kịt phủ lên bầu trời. ta sẽ cùng vươn mắt xa thu hết những đồng ruộng, những dải sông cả núi non kia vào kí ức của cả hai. tôi biết người sẽ nói,
"mắt của anh tựa như nền trời xanh thẳm"
nhưng người biết chăng? đôi nhãn người đã mang cả bầu trời quê hương tôi nhung nhớ.
bình minh lấp ló dưới chân trời. chính nó trốn sau những tán mây trắng, chưa muốn tỏ mình cho ai. rất nhanh thôi, vầng thái dương sẽ treo lên cao, màn đêm sẽ bị nó xua đi như khói trước gió. khi ấy tôi sẽ chẳng thể giữ người cho riêng mình được nữa. người hãy trả lời đi, tôi là kẻ mộng mơ về thế giới lấp lánh tựa pha lê mỏng manh, mộng ước về chiến thắng. tôi đã che chở nơi đây như atlas nâng trên vai đất mẹ hàng thế kỉ, đến khi tôi quên mất lẽ sống của chính mình là gì.
đối với caelus, phainon rạng rỡ như "vành nhật hoa". lại như bông lúa mì vàng óng, dù gió vẫy vùng đến đâu anh vẫn sẽ kiên vững. dịu dàng đem hương lúa chín thoang thoảng gửi vào đất trời, xoa dịu lòng người. mắt anh là cả thiên thành phủ bóng lên amphoreus. anh chính là niềm hy vọng của thế giới, nhưng là bình minh ấm áp của riêng cậu. nhưng cũng chỉ mình cậu biết anh chôn trong tim bao cay đắng cô liêu. cậu từng ước, sẽ được phép ôm "vầng thái dương của thần dân okhema" mà vỗ về như con trẻ trong lòng mẹ. nhưng bây giờ thì không cần nữa rồi. hãy nắm lấy tay tôi, nguyện cùng người đi đến tận cùng ngân hà. cùng người chống lại aeons cũng được, trốn chạy khỏi vận mệnh cũng chẳng sao. chỉ cần có người và tôi tồn tại mãi đến vĩnh hằng.
và kìa hay giương đôi nhãn cầu ra phía chân trời, ánh nắng đã phủ khắp nơi, thiêu rụi khắp làng quê này, ngập trong biển lửa. người ngồi bên tôi đây, vai sánh vai, nụ cười và lời nỉ non kia,
"anh có biết là nắng bình minh kia không thể so với anh được không?"
tôi đã không trả lời, tôi muốn giữ giây phút này chỉ có giọng nói em trong trẻo, nắng phủ mật vàng ươm và tình mình đậm đà. tất cả những kí ức hạnh phúc dạt dào đây sẽ là phiến đá mài sắc thanh gươm tôi nắm chặt, là chúc phúc không phải của bất kì titans nào, cũng sẽ là giáp sắt bao quan mình mà âu yếm tôi cho qua cơn khốn cùng. và đủ để tôi sẵn lòng đối diện với thất bại một lần nữa. tôi sẽ luân hồi rất rất nhiều nữa, chỉ để lại được cùng người cười nói khi bình minh đã lên cao.
=================================
22:51
13.08.25
sửa lần 1:(10:54 I 05.09.25)
sửa lần 2:(19:22 I 15.04.26)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co