Chương 3
Sân trường Trung học Thiên Long sáng rực như ngày hội. Hàng trăm học sinh khối 12 xếp hàng dài trước quảng trường, nơi tinh trụ thức tỉnh tỏa ánh sáng dịu mà uy nghi.
Hôm nay là ngày được mong đợi nhất — Ngày Thức Tỉnh, ngày mà số phận của mỗi người được định đoạt."
"Vy, Minh, Đức và Kiệt đứng cùng nhau ở hàng giữa."
"Vy khẽ nắm tay anh, ánh mắt sáng trong, giọng dịu dàng:
'Anh đừng lo, chắc chắn kết quả của anh sẽ rất tốt mà.'"
"Minh cười nhẹ, gật đầu, nhưng trong lòng chẳng yên.
Cậu biết mình không nổi bật, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng ít ra... cậu vẫn mong, chỉ một chút thôi, được công nhận."
"Buổi lễ bắt đầu, từng người lần lượt bước lên.
Khi đến lượt Vy – cô gái nổi tiếng khắp trường, tinh trụ phát sáng rực rỡ như bầu trời nổ tung."
"Ánh sáng trắng, đỏ, xanh, tím, vàng… giao hòa thành một luồng xoáy dữ dội. Một âm thanh ngân dài vang khắp quảng trường, khiến mặt đất cũng rung lên khẽ."
"Dòng chữ hiện ra giữa không trung:
[Kết quả thức tỉnh: Toàn hệ nguyên tố – Cấp S]"
"Không khí như nổ tung.
'Không thể tin được!' – ai đó hét lên.
'Cấp S toàn hệ! Đây là lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại!'"
"Vy hơi khựng lại, quay sang nhìn anh trai. Minh đứng đó, mỉm cười, trong ánh mắt pha lẫn tự hào và điều gì đó sâu kín.
Cô khẽ cười đáp lại, nhẹ như gió thoảng."
"Rồi đến lượt Đức. Ánh sáng lam và đỏ bùng lên.
[Song nguyên tố Hỏa – Thủy, cấp A]"
"Tiếp theo là Kiệt. Ánh sáng tím và trắng hòa quyện như sấm chớp trong đêm.
[Song nguyên tố Lôi – Quang, cấp A]"
"Tiếng bàn tán vang dậy, trầm trồ ngưỡng mộ.
Minh nhìn bạn, thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào... và một thoáng bất an."
"Đến lượt cậu. Không khí đột nhiên yên ắng. Những ánh mắt tò mò dõi theo."
"Minh đặt tay lên tinh trụ. Ánh sáng yếu ớt lóe lên — một màu xám nhạt, mờ như sương tan. Không có tiếng ngân, không có dao động năng lượng.
Không khí đặc quánh lại."
"Một lát sau, dòng chữ lạnh lẽo hiện ra:
[Kết quả thức tỉnh: Cấp F – Không thuộc tính]"
"Không ai nói gì trong vài giây, rồi những tiếng cười khẽ vang lên, lan dần như vết dầu loang."
"'F hả? Thật không ngờ, anh trai của cấp S mà lại là F.'
'Có khi số phận chia đều khi sinh đôi thật đấy!'
'Đúng là... kẻ làm nền cho huyền thoại.'"
"Minh đứng im. Cổ họng nghẹn lại, mắt cay xè.
Vy bước đến, nhưng Minh chỉ lắc đầu, không nói nổi lời nào."
"Những ánh mắt thương hại, những nụ cười mỉa mai… tất cả đều đâm xuyên qua lòng tự tôn của cậu."
"Rồi đến lượt Lâm Gia Khánh, con trai tập đoàn tỷ đô Lâm Gia.
Cậu ta mỉm cười tự mãn, vừa đặt tay lên tinh trụ, ánh sáng bùng nổ dữ dội.
[Tam nguyên tố Hỏa – Quang – Kim, cấp A]"
"Tiếng hò reo lại dậy lên, át đi hết mọi thanh âm khác.
Minh nhìn lên, ánh mắt dần trống rỗng.
Một cảm giác lạnh, rỗng và tủi nhục lan khắp người."
"Buổi lễ kết thúc, sân trường vẫn rộn ràng tiếng bàn tán.
Vy, Minh, Đức và Kiệt bước ra khỏi sảnh. Không khí nặng nề đến nghẹt thở."
"Một giọng nói vang lên phía trước, lạnh và trêu chọc:
'Ồ, xem ai đây. “Cặp song sinh huyền thoại” của trường chúng ta. Một người chạm đỉnh bầu trời, một người rơi xuống đáy. Thật là... cân bằng.'"
"Gia Khánh bước ra giữa đám đông, phía sau là vài kẻ thuộc hạ đứng cười khẩy.
Ánh nắng chiều chiếu lên gương mặt hắn, tôn lên nụ cười nửa miệng kiêu ngạo."
"'Xin chúc mừng Vy nhé. Toàn hệ cấp S, hiếm có lắm đấy. Cô đúng là... khiến người ta không thể rời mắt.'"
"'Cảm ơn.' – Vy đáp ngắn gọn, ánh mắt lạnh."
"'Còn anh trai cô thì…' – Gia Khánh liếc sang Minh, giọng như thể tiếc nuối – 'Cấp F, vô thuộc tính… Khá là bi kịch nhỉ? Có lẽ trời không thể ban phước hai lần trong một nhà.'"
"Đám học sinh bật cười.
Minh im lặng, bàn tay siết chặt.
Gia Khánh tiếp lời, giọng trơn tru mà đầy độc ý:
'Vy, nếu em muốn, tối nay nhà anh có tiệc mừng. Anh có thể cho em thấy thế giới thật sự của những người được chọn… khác với “phế vật cấp F” thế nào.'"
"'Tôi không có hứng.' – Vy đáp dứt khoát."
"'Ồ, lạnh lùng quá.' – Gia Khánh cười nhẹ – 'Nhưng rồi em sẽ hiểu thôi. Thế giới này vốn không công bằng.
Người yếu chỉ tồn tại để tôn lên kẻ mạnh.'"
"Hắn liếc sang Minh, nói nhỏ đủ để chỉ cậu nghe:
'Cậu nên biết điều, Minh à. Loại như cậu... nên biết cách cúi đầu.'"
"Minh ngẩng lên, giọng khẽ mà rắn như thép:
'Tôi không cúi đầu, vì tôi vẫn còn con đường để bước.'"
"Khoảnh khắc ấy, đám đông khựng lại một nhịp.
Gia Khánh nhướng mày, bật cười khinh khỉnh.
'Phía trước ư? Cậu tưởng phía trước còn chỗ cho kẻ cấp F sao?'
Hắn quay đi, vừa cười vừa nói:
'Cấp F vô thuộc tính… đúng là phế vật trong phế vật.'"
"Vy siết chặt tay anh, giọng run:
'Anh đừng để ý đến hắn, được chứ?'"
"Minh mím môi, chỉ khẽ gật đầu.
Trong ánh hoàng hôn nhạt dần, ánh mắt cậu tối lại — không phải vì ghen tị, mà là một thứ quyết tâm lạnh lẽo, sâu như vực thẳm."
---
"Đêm buông xuống.
Căn phòng nhỏ chìm trong ánh đèn vàng hắt từ bàn học. Vy đã ngủ say, gương mặt an yên giữa giấc mơ. Trước khi ngủ, cô còn khẽ nói:
'Anh đừng buồn quá nha... Em tin là... một ngày nào đó, anh sẽ tìm được con đường của riêng mình.'"
"Minh chỉ cười. Một nụ cười mỏng như sợi chỉ."
"Cậu nhìn tờ chứng nhận thức tỉnh trên bàn. Dòng chữ “Cấp F – Không thuộc tính” như dán chặt vào tim.
Cậu siết chặt, rồi thả rơi tờ giấy. Nó chạm sàn, nhẹ nhưng vang lên như tiếng gãy vụn của ước mơ."
"'F... vô thuộc tính... Mình thật sự... chỉ có vậy thôi sao?' – Cậu lẩm bẩm.
Một tiếng cười khàn, chua chát bật ra trong im lặng."
"Trong thoáng chốc, Minh ước gì mình chưa từng tồn tại.
Ước gì hôm nay chỉ là một giấc mơ."
---
"Kim đồng hồ điểm 12 giờ đêm.
Thời gian như ngưng lại."
"Không khí trong phòng đột nhiên nặng trĩu, rồi chìm vào một bóng tối kỳ dị.
Không phải bóng tối bình thường — mà là thứ đen đặc, dày và sâu đến mức mọi âm thanh đều bị nuốt mất."
"Rồi... tích... tích... tích...
Âm thanh đồng hồ bắt đầu đảo ngược."
"Giữa không trung, một vòng sáng đen mở ra, xoay tròn chậm rãi, tỏa ra khí tức lạnh buốt tận xương."
"Một giọng nói vang lên — trầm, vô cảm, như đến từ hư không:
[Kết nối cảm xúc tiêu cực hoàn tất]
[Kích hoạt điều kiện: “Tuyệt vọng cực hạn”]
[Hệ thống — Kẻ Phản Diện Toàn Năng — khởi động]"
"Minh giật mình, bật dậy.
'Ai… ai đó?!'"
"[Xin chúc mừng, Lê Minh. Ngươi đã được chọn]
[Xác nhận năng lực nền: Toàn hệ nguyên tố]
[Phân loại thiên phú: Cấp F – Tăng tưởng vô hạn]
[Kỹ năng khởi tạo: “Phản Diện Chi Ý” – hấp thụ sức mạnh từ cảm xúc tiêu cực của bản thân và người khác]"
"Cậu sững sờ. Mỗi dòng chữ như khắc vào mắt.
Một cơn sóng năng lượng lạnh và nặng tràn qua cơ thể."
"[Định mệnh đã bị bẻ cong]
[Chu kỳ phản diện khởi đầu]
[Từ nay, ngươi không còn là kẻ bị định đoạt]
[Mọi anh hùng đều cần một kẻ phản diện để hoàn thiện mình]
[Và ngươi... sẽ là kẻ đó]"
"Ánh sáng đen vỡ tung, hòa vào không gian, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Minh quỵ xuống, thở dốc. Mồ hôi lạnh phủ đầy trán."
"Trong lòng, cảm giác nhục nhã và tuyệt vọng dần tan biến, thay vào đó là một thứ khác — sâu hơn, mạnh hơn, và nguy hiểm hơn.
Một tia sáng lạnh lóe lên trong mắt cậu — ánh sáng đen pha tím, như vệt lửa ẩn trong bóng đêm."
"Cậu nhìn vào gương, khẽ mỉm cười.
'Kẻ Phản Diện Toàn Năng'..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co