Chương 5
Thừa Vũ làm việc nhanh gọn hơn nàng nghĩ. Trưa hôm ấy, hắn dẫn đầu đoàn người, đi cùng với công công mang thánh chỉ đến trước cửa Phượng phủ. Công công vừa dứt lời thì hắn cùng quản sự của phủ hoàng tử đi vào: "Phượng tướng quân, phu nhân, hôm nay đẹp trời, phụ mẫu ta không tiện xuất cung nên ta đến làm lễ dạm ngõ và nạp tài."
Mối hôn sự này là được hoàng thượng ân chuẩn, nên vốn dĩ không cần làm lễ dạm ngõ. Còn lễ nạp tài, vốn có thể gom chung với lễ sơ vấn, không cần phải cầu kì như vậy.
Sính lễ mà hắn đưa tới không chỉ có sính lễ của hoàng cung – ứng với vị thế của một hoàng tử phi, mà còn có phần sính lễ riêng hắn chuẩn bị cũng hậu hỉnh không kém. Từ ngọc trai, dược liệu, gấm vóc lụa là đến trang sức vàng ngọc đều vô cùng xa xỉ, không thiếu thứ gì. Đoàn người đưa sính lễ đứng chật cả con phố, đồ đến chất đầy cả sân viện.
Thật là xa hoa! Nguyệt Dao cảm thán. Với đống châu báu này có thể cứu nạn cho biết bao nhiêu người chứ, vậy mà lại là sính lễ cho một cô nương lấy chồng, đúng là... phung phí quá!
"Quận chúa không hài lòng sao?" Thừa Vũ đến cạnh nàng. "Tình thế có hơi gấp gáp, ta chỉ kịp chuẩn bị mấy món này là sính lễ nạp tài, lúc sơ vấn sẽ còn nữa. Đến lúc đó, quận chúa yêu cầu thứ gì ta sẽ chuẩn bị."
"Vẫn còn sao?" Nàng kinh ngạc.
"Tất nhiên, quận chúa là cành vàng lá ngọc, sính lễ không thể qua loa."
Quản sự trong phủ Nhị hoàng tử, thường gọi là Tiêu thúc, đến đưa danh sách sính lễ cho Minh phu nhân, sau đó cùng người làm quay về. Thừa Vũ vẫn đứng đó, chờ người đi hết thì đưa cho nàng một miếng ngọc hình chữ nhật được chạm khắc tinh xảo, bên trên khắc một chữ "Triệt".
"Đây là?"
"Đây là lệnh bài của Giám quan nội vệ, là phần mà ta đã hứa với quận chúa."
"Thật sự sắp xếp xong rồi?" Nàng vui vẻ nhìn khối ngọc trong tay, chất ngọc mát lạnh, cảm giác chắc chắn không phải là thứ đồ rẻ tiền. "Lệnh bài cũng làm bằng ngọc, Giám quan nội vệ cũng xa hoa quá rồi."
-----------------------
"Điện hạ thử gọi ta bằng tên đi, sau đó kêu là nàng."
"À... Nguyệt... Nguyệt Dao?"
Bước chân nàng hơi chững lại, vành tai đỏ dần lên. Vẫn là cái tên đã theo nàng bao năm, nhưng không hiểu sao khi được hắn gọi lại mang đến cảm giác hoàn toàn mới mẻ. Giọng hắn hơi trầm, mang theo chút nhu tình như đang kiềm nén, khiến người nghe đỏ mặt tía tai.
"Ta đây..." Nàng đáp lại.
"Vậy... nàng gọi ta là... Thừa Vũ đi, đừng gọi điện hạ nữa."
"Như vậy có được không?"
"Được."
Không biết phải đi đâu, hắn quyết định đưa nàng đi dạo phố. Con phố Nam đông đúc với những cửa hiệu xa hoa, những quán ăn nổi tiếng và những hiệu buôn sáng giá. Trong đó nổi bật nhất là hai hiệu buôn Bách Điểu và Hùng Ưng, chỉ cách nhau một con phố.
"Bách Điểu là hiệu buôn lớn đã có mặt từ sớm, là của người ở Liên bang Hồng Phong lập nên. Liên bang Hồng Phong ở cảng biển, nhận được hàng hóa từ nhiều nơi nên hàng hóa của họ rất đa dạng. Năm ngoái họ được phụ hoàng ngự bút, phong làm thương buôn hoàng gia, đặc cách tham gia nhiều yến tiệc cung đình."
"Đây cũng là giao hảo giữa hai nước à?" Nàng hỏi. Với một Liên bang giáp biển như họ, tài nguyên không nhiều, chủ yếu dựa vào buôn bán mà phát đạt.
--------------------
Đọc full tại https://noveltoon.vn/vi/share/5387038
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co