10.
Khi mà ánh dương đã nhạt màu, vị cha già ngự trị trên cao kia đã khuất dạng nơi chân trời. Hoàng hôn giờ đây, chỉ còn sót lại những mảng sáng ửng hồng đầy yếu ớt trên nền trời trong vắt. Cũng chính là lúc, Wooju đắm mình trong vô vàn những câu hỏi mà không có lời giải đáp, trong khi vẫn âm thầm quan sát chiếc xe từ từ rời đi.
Không ít lần hắn tự hỏi rằng, kẻ nào đã dám tước đoạt đi lòng kiêu hãnh và sự tự cao vốn có của hắn. Thứ mà ngay cả bản thân chưa một lần đánh mất, nhưng đổ lỗi cho hoàn cảnh là điều tệ hại và hắn không có ý định đi ngược lại với định kiến ấy.
Wooju lơ đễnh khi nghĩ về chuyện hồi chiều, chuyện mà hắn thấy bản thân mình trở nên kì lạ. Vào cái thời điểm li khai khỏi căn phòng ấy, điệu bộ rối rít lúc gọi điện về nhà cho người quản gia, và cả việc đưa ra yêu cầu mà hắn cho rằng nó điên rồ khi ngẫm nghĩ lại. Lý trí của Wooju đã biến mất ngay khoảnh khắc hắn nhờ vả ông ấy chuẩn bị thuốc hạ sốt cho Juhoon. Từ bao giờ mà gương mặt đẫm lệ ấy của cậu luôn thoát ẩn thoát hiện và quanh quẩn trong tâm trí, khiến hắn phải nhớ đi nhớ lại nhiều lần.
Tiếng lá kêu xào xạc khi chúng va vào gió như đánh động hắn khỏi hàng loạt suy nghĩ triền miên. Và rồi hắn dứt khoác vứt bỏ những điều đó ra khỏi đầu chỉ trong tích tắc.
Tính cách của một người không phải là không thể thay đổi, nó thật sự không quá khó, chỉ là họ có nhận ra và chấp nhận được sự thay đổi đó hay không mà thôi. Đối với Wooju thì hắn sẽ không bao giờ để điều này xảy ra, ít nhất là vậy và nhiều hơn là hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai trở thành ngoại lệ của mình.
.
Bước ra từ nhà vệ sinh, Juhoon vừa hoàn thành xong môn thi đầu tiên trong ngày, thật may mắn khi cơn sốt đã qua đi trước ngày diễn ra kỳ thi. Tuy vậy, cậu vẫn phải uống vitamin đầy đủ mỗi ngày vì dạo gần đây bản thân đã sụt cân khá nhiều. Đã biết dù có là thuốc bổ đi nữa, nếu lạm dụng quá nhiều thì thật sự không tốt. Nhưng Juhoon cũng không thể bất chấp ăn quá giới hạn của mình được, do đó thứ này là cách duy nhất giải quyết tất cả.
Có vẻ đây là giai đoạn mà các hoạt động của trường gần như đóng băng, hầu hết mọi phong trào đều phải tranh thủ kết thúc sớm nhất, đặc biệt là trước khi kì thi diễn ra. Vì thế mà bầu không khí ở trường đột nhiên thiếu đi sự náo nhiệt. Juhoon vẫn theo thói quen cũ liền đến thư viện để đọc sách, đúng ra là để tìm James.
Không nằm ngoài dự đoán, vừa mới bước qua cửa Juhoon đã thấy anh đang bận rộn với hàng tá thùng sách la liệt dưới chân và bắt đầu sắp xếp chúng lên kệ, mà cậu biết chắc rằng sẽ chẳng ai chạm vào những cuốn sách ấy ngoài anh đâu.
"Seonghyeoniee!" Juhoon chạy đến chỗ em.
"Trời ạ! Lâu lắm rồi mới anh, tiền bối đánh yêu!." Seonghyeon mừng ra mặt khi thấy Juhoon và với một hành động quen thuộc là không quên nựng má cậu.
"Sao trông anh ốm hơn lúc trước thế? Má anh hóp lại hết rồi này, có chuyện gì à?" Sau khi đảo mắt nhìn Juhoon từ trên xuống dưới em thắc mắc.
"Không, không có gì đâu, chỉ là anh vừa mới hết bệnh, bây giờ thì ổn rồi." Lời hỏi thăm của em khiến cậu bất chợt chột dạ, Juhoon bối rối xua tay và chối lia lịa.
"Có thật không?" Seonghyeon cảm thấy lý do của Juhoon thì hợp lý rồi đấy nhưng phản ứng vừa nãy của đàn anh trước mặt có hơi kỳ lạ. Tại sao lại phải giật mình chứ? Seonghyeon là người cực kỳ tinh tế, và Juhoon lại thể hiện quá rõ khiến em không thể không nghi ngờ.
"Thật, thật mà." Cậu gật đầu.
"Được rồi, chiều nay học xong em sẽ đãi anh ăn, lần trước em đã hứa với anh rồi, được chứ?"
"Được thôi!."
"Thôi anh ra tìm sách một chút nha." Juhoon nhanh chóng né tránh vì sợ Seonghyeon sẽ hỏi thêm. Em cũng ậm ừ và để cậu rời đi. Nhưng những chuyện nãy giờ em vẫn còn để trong bụng, đắn đo một hồi mới quyết định nếu Juhoon không thể nói ra được thì tự em sẽ đi tìm hiểu ngọn ngành. Seonghyeon hiểu tính cách của cậu hơn bất cứ ai và lo lắng cho người tiền bối thân thiết này sẽ xảy ra chuyện gì, vì thế em muốn biết càng sớm càng tốt.
.
Đành phá lệ một hôm, Seonghyeon đích thân đến đón người anh khóa trên của mình, có vẻ điều này khiến mọi người ngạc nhiên, thậm chí một vài nữ sinh chủ động đến bắt chuyện với em nhưng Seonghyeon cũng đáp lại đầy hời hợt cho qua chuyện. Khi thấy em ngoài cửa, Juhoon không giấu được sự vui mừng khi có người đang đợi liền nhanh nhẹn bỏ sách vào cặp và bước ra ngoài.
"Sao em không đợi anh ngoài cổng trường?"
"em không được đến lớp của anh à, đi nhanh nào." Seonghyeon hào hứng khoác vai Juhoon, còn cậu thì chẳng có ý kiến gì với cử chỉ thân thuộc này.
"Hôm nay anh thi tốt chứ ạ?"
"Cũng tạm ổn thôi, nhưng anh không tự tin lắm đâu..." Giọng điệu cậu trùng xuống đầy buồn rầu.
"Không sao đâu, tí nữa phải ăn nhiều vào đấy, trông anh chẳng khác gì que tăm đâu." Seonghyeon xoa nhẹ tóc cậu như để an ủi.Juhoon cũng vì hành động đó mà khá ngại ngùng vì đườn đường là tiền bối mà lại để hậu bối xoa đầu như con nít vậy.
"này! ah là tiền bối của em đó nha!!"
Với tài liến thoắng không ngừng của mình thì Seonghyeon đã thành công trong việc kéo tâm trạng của Juhoon từ buồn bã lên vui vẻ. Có lẽ chẳng ai có thể thấy được nụ cười của cậu, trừ khi ở cạnh Seonghyeon. Từ đầu đến cuối vẫn luôn là một Juhoon ngây ngô, lúc nào cũng bị người em trêu chọc nhưng lại không bao giờ phàn nàn về điều đó. Bởi chẳng cần thứ gì quá bóng bẩy hay hão huyền, từng khoảnh khắc mà cậu được trải qua cùng em ấy, đều khiến Juhoon trân trọng đến mức khắc ghi nó như một tia lửa đầy ấm áp đang sưởi ấm nơi cõi lòng sâu thẳm và lạnh lẽo kia của cậu.
Mọi chuyện tưởng chừng sẽ trôi qua êm đềm như vậy, nếu Juhoon không phát hiện ra Wooju đang ở phía đối diện và đi ngược hướng với mình. Cậu bắt đầu im lặng về một mối lo nào đó mặc cho Juhoon vẫn đang tiếp tục câu chuyện ở kế bên.
Dù ông trời có cho cậu bao nhiêu sự can đảm đi chăng nữa thì Juhoon vẫn sẽ lựa chọn cách tránh né ánh nhìn của hắn. Juhoon thề rằng cậu đang cầu nguyện với Chúa và mong Wooju sẽ không gây khó dễ cho cậu, đặc biệt hơn là khi Seonghyeon có mặt ở đây. Khi cả hai tiến lại gần hơn, Juhoon không ngừng cắn chặt lấy môi dưới của mình, day day chúng đến suýt bật ra vài tia máu, với khuôn ngực phập phồng lên xuống. Và rồi chẳng biết có một phép màu nào không nữa, mà Wooju cứ thế lướt qua cậu mà không hành động gì. Ngay lập tức Juhoon lại rơi vào bối rối, có phải chỉ là cậu đang làm quá lên rồi không? Nếu thật là vậy thì ngượng chết mất, nhưng như thế lại khiến Juhoon nhẹ nhõm hơn hẳn.
Nếu nói người hay mang tiếng cười đến cho cậu nhất là Seonghyeon, thì kẻ dập tắt nụ cười ấy ngay trong tích tắc chỉ có thể là Wooju quả nhiên không sai chút nào.
"Ê Wooju, vừa nãy chẳng phải là cái thằng mà mày hay kiếm chuyện sao?"
"Mày bảo với tao là nó không có bạn mà, vậy ai đang đi chung với nó thế?" James vẫn nhốn nháo như thường lệ mỗi khi phát hiện điều gì đó mới mẻ.
"Cũng không tệ, người đó đẹp trai đấy chứ, đúng không?" Keonho ra vẻ suy tư và nhanh nhảu đưa ra lời nhận xét dù chỉ mới gặp lần đầu.
Wooju vẫn im lặng trước những câu hỏi của hai người còn lại, còn James và Keonho đã quá hiểu hắn rồi nên cũng không muốn nói tiếp. Một khi hắn đã không thèm trả lời thì dù có làm gì đi nữa cũng không có cách nào cậy miệng được hắn.
.
Seonghyeon đưa Juhoon đến quán ruột của mình cách trường không xa, nơi đây chuyên phục vụ các món ăn truyền thống của Hàn, nên không gian bên trong mang phong cách khá cổ xưa với nền gỗ sậm màu bắt mắt. Và đây cũng là lần đầu cậu được đi ăn ở nơi rộng lớn thế này khiến sự tò mò trong cậu càng tăng cao. Cả hai cùng chọn một vị trí thuận lợi để ngắm trọn vẹn khung cảnh từ trên cao xuống, được một lúc thì bồi bàn ra phục vụ.
"anh cứ chọn bất kỳ món gì cũng được." Seonghyeon ngỏ ý muốn để em chọn giúp cậu để cậu ăn nhiều một chút.
Juhoon liếc ngang liếc dọc tấm menu trên tay một hồi vẫn đắn đo, bởi cậu không biết đàn em thích ăn gì nhất và tất nhiên là cậu chưa từng ăn những món này nên cái nào ngon cũng không biết nốt.
"Seonghyeon, anh không biết chọn gì hết." Cuối cùng thì cậu đành đưa menu lại cho em. Seonghyeon cũng không muốn làm khó đàn anh này nữa nên đã thay Beomgyu gọi món.
Ngồi tán gẫu với nhau một lúc thì đồ ăn cũng được mang lên, cả hai bắt đầu đánh chén và Juhoon không ngừng thể hiện cảm xúc của mình với mấy món ở đây cho em nghe. Ngay khi bữa ăn kết thúc thì màn đêm cũng đã bao phủ mọi nẻo đường, nên Seonghyeon đề nghị muốn đưa Juhoon về tận nhà, nhưng vẫn như cũ cậu lại từ chối vì sợ phiền em.
"anh tự về được chứ?" em vừa muốn đi chung nhưng cũng vừa không muốn ép buộc cậu.
"em yên tâm đi,anh lớn hơn em đó, anh đâu phải con nít đâu." Juhoon phụng phịu.
"Được rồi, vậy anh về nhà cẩn thận nhé."
"Cảm ơn em vì hôm nay." Cậu nhẹ nhàng gập người rồi cúi đầu.
"anh này, là em đã hứa với anh mà, thôi anh về đi không trễ." Seonghyeon lại nhéo vào phần thịt mềm ở má của Juhoon đầy trách móc khiến nó ửng hồng.
Càng về đêm thì đường phố Seoul càng sáng đèn và nhộn nhịp hơn. Đã được 5 năm kể từ khi chuyển đến thành phố này, cậu thấy mình khá may mắn khi bản thân rất dễ sống và dễ thích nghi với môi trường mới, tuy nhiên với con người thì không. Juhoon chỉ mở lòng khi có ai đó đối xử chân thành và đem đến cho cậu cảm giác tin tưởng mà thôi. Chỉ khi như vậy, thì Juhoon mới có thể rũ bỏ tấm lá chắn đang bao bọc lấy cậu đi được.
Vừa nãy còn có Seonghyeon, cậu vui vẻ lên hẳn, vậy mà giờ đây chỉ có một mình thì cậu lại thấy buồn. Từng đợt gió phảng phất mang theo ít hơi lạnh tỉ tê của đêm muộn, cậu khẽ chớp hàng mi khi đôi mắt đang dần khô rát. Bất chợt nghĩ về chuyện chiều nay, cậu không dám nghĩ tiếp nếu như Wooju thật sự gây sự với mình. Juhoon không phải sợ vì trên người sẽ xuất hiện vài vết thương, mà sợ rằng Seonghyeon sẽ phát hiện ra vấn đề của cậu.
Em ấy đối xử với cậu quá tốt, cho cậu nhiều hơn những gì đã mong đợi. Tựa như một thiên thần được gửi gắm xuống để cứu rỗi lấy cuộc sống vô vị Juhoon vậy. Chính vì thế, trong thâm tâm và kể cả trong hành động, cậu không cho phép mình mang lại bất cứ phiền phức nào cho em ấy.
Nhất là phiền phức có dính đến Park Wooju...
tbc.
------------------------------------------------
mọi người có thấy đổi ngôn có bị loạn quá hong ạ TT
19/5/26
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co