14.
Tháng 3 là thời điểm để những ngọn anh đào chuyển mình và hé nụ, là mùa bắt đầu cho sự sống của một loài sinh vật màu hồng nhạt dịu dàng, e ấp nở rộ mà người ta vẫn thường gọi là hoa anh đào. Đất trời dường như khởi sắc và thêm phần tươi mới, đâu đó đều phảng phất mùi hương nhẹ nhàng của cơn gió xuân đìu hiu.
Và cũng vào tháng 3 năm ấy, vị thần tình yêu đã đến với Wooju trong thời khắc đẹp đẽ đến nao lòng. Nụ hoa nở rộ cũng là lúc tình yêu chớm nở, cô gái mà Wooju thầm thương bấy lâu cũng bộc bạch đáp lại lời bày tỏ chẳng rõ chữ và đầy thẹn thùng của hắn.
Kể từ sau ngày hôm đó, Wooju lần đầu biết yêu, biết che chở cho người khác. Hắn chưa từng ngờ rằng sẽ có lúc bản thân lại sống vì cảm xúc của ai đó. Khi có nàng, Wooju khát cầu rất nhiều, hi vọng cũng rất nhiều. Hắn luôn xem những khoảnh khắc của mình và nàng là trân quý. Và thứ tình cảm ấy như cắm rễ trong tim hắn, ăn sâu đến tận tâm trí khiến Wooju mãi chẳng thể thoát ra được.
Hoa anh đào vốn mang trong mình vẻ đẹp đầy mê hoặc, nhưng cũng tàn phai nhanh chóng mà thôi. Tựa như cuộc tình vừa mới chớm nở chưa được bao lâu đã vội vụt tắt. Nàng rời đi, để lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng Wooju, để lại một mối tình dang dở đang dần mục nát. Đau đớn làm gì khi chỉ mình hắn cảm nhận và trải qua, nhưng bản thân cũng chẳng thể ngăn trái tim ngừng tuyệt vọng. Dần dà đến độ hình thành trong Wooju một bộ mặt vô cảm với trái tim bọc thép, mặc kệ mọi thứ để sống tiếp.
Hắn ước mình chưa từng yêu, và mối tình ấy nhắc nhở hắn rằng sẽ không bao giờ yêu thêm lần nữa...
..
Wooju sừng sững ngay phía sau, dùng ánh mắt sắc lẹm để nhìn Juhoon. Còn cậu, lại tha thiết tìm kiếm sự cứu rỗi trong đôi mắt ấy. Dù chẳng biết tiếp theo sẽ thế nào nhưng cậu vẫn hi vọng.
Bàn tay đang ghì chặt lên Juhoon bỗng buông lỏng, Jaejoon quay đầu về nơi âm thanh được phát ra. Một giây sau, bả vai y đã bị bàn tay to lớn của hắn túm chặt, và kéo mạnh ra khỏi người cậu.Juhoon cũng vừa hoảng vì hành động của hắn, rồi nhanh chóng đứng thẳng người. Jaejoon bắt đầu phủi áo với gương mặt cau có đầy tức giận định chửi rủa.
"Park Wooju?" Y bất ngờ hỏi.
Lần này đến Wooju nhăn mặt khi đối diện với Jaejoon.
"Không ngờ được gặp lại mày, dạo này khoẻ không Wooju?" Y nở nụ cười đầy cợt nhả.
"Câm miệng, đừng có tỏ ra thân thiết với tao."
"Nếu vậy thì cũng đừng có xen vào chuyện của tao."
Nói rồi y nắm lấy tay Juhoon định kéo đi nhưng lại bị Wooju giữ chặt. Juhoon thì không hiểu điều gì đang diễn ra, vì quá nhiều thông tin ập đến khiến cậu lúng túng.
"Buông ra." Hắn lớn giọng đề nghị.
"Tại sao tao phải buông, nó là người của tao."
Juhoon nghe đến đây cũng cảm thấy bực nhọc, liền chủ động giật tay ra khỏi bàn tay của Jaejoon rồi nói.
"Nghe này, tôi chưa bao giờ là người của cậu. Nên đừng tuỳ tiện nói điều đó thêm lần nào nữa."
"Mày nghe rõ rồi đúng không?"
Chẳng cần phải nấn ná ở đây thêm nữa, Wooju cứ thế kéo Juhoon ra khỏi đó ngay trước mắt y. Cơn tức tối càng trở nên cao trào khiến Jaejoon buông lời đe doạ.
"Đừng quên mày đã từng là kẻ thua cuộc trước tao."
Câu nói mỉa mai kèm một chút ẩn ý vừa dứt, Wooju vô thức siết chặt tay thành nắm đấm. Hắn hiểu rõ tên đó đang ám chỉ điều gì, nhưng chỉ nhiêu đó thôi cũng không thể làm biểu cảm của Wooju thay đổi quá nhiều. Ngược lại hắn còn tiếp lời.
"Nhìn lại đi, tao vừa thắng mày đấy!" Chẳng cần biết y phản ứng thế nào, lần này cả hai thật sự rời đi.
Jaejoon vẫn không thể ngừng hoài nghi về mối quan hệ giữa Wooju và Juhoon. Tuy vậy dù là gì đi nữa, thì thứ mà y muốn nắm giữ tuyệt nhiên sẽ không để kẻ khác chiếm đoạt.
Và nếu như kẻ đó là Wooju, thì Jaejoon sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra.
.
Bước chân bắt đầu chậm dần, Wooju dừng bước ngay giữa hành lang vắng vẻ, hắn buông tay Juhoon ra đầy dứt khoác rồi quay sang chấp vấn cậu.
"Mày với thằng đó quen nhau đúng không?"
Juhoon lại một lần nữa bối rối, cậu cố điều chỉnh nhịp thở để không hoảng loạn trước hắn. Rồi thận trọng quan sát sắc mặt chẳng mấy dễ chịu kia.
"Đã từng học cùng cấp 2 thôi, tôi không quen cậu ta."
Chỉ với một câu trả lời của cậu đã khiến hắn không vừa lòng, sau đó chẳng khoan nhượng dùng cánh tay đẩy mạnh cậu vào bức tường thô ráp phía sau lưng. Bề mặt cứng cáp ấy làm Juhoon nhăn mặt đau đớn. Ấy vậy mà, bàn tay hắn vẫn cứ ghì chặt vào bả vai gầy guộc của cậu.
"Tránh xa thằng khốn đó ra, rõ chưa?" Hắn lên giọng mà uy hiếp.
"Cậu... cậu bỏ ra đi."
Mãi đến khi nghe được giọng nói ngắt quãng của Juhoon thì Wooju mới bất chợt buông ra. Hắn nhìn lại gương mặt tái mét vì đau của cậu và chột dạ nhưng lại chẳng làm gì khác ngoài việc bỏ đi. Juhoon ôm lấy bả vai còn âm ỉ cơn đau vừa nãy, chỉ biết đứng nhìn hắn rời đi, cậu còn chẳng biết vì sao hắn lại tức giận như vậy.
Chiều tan học hôm đó, Juhoon chủ động đến tìm Wooju nhưng hắn đã bỏ về từ lâu rồi. Và cậu cứ thế về nhà trong hụt hẫng với vẻ mặt đượm buồn.
Thật sự thì Juhoon,
Có nhiều điều muốn hỏi nhưng lại chẳng dám cất lời. Muốn tỏ ra quan tâm một chút nhưng lại sợ hắn phiền. Muốn được biết chuyện của hắn nhưng lại sợ làm hắn tức giận.
Đến cuối thì Juhoon vẫn chỉ toàn im lặng.
Đôi lúc sự can đảm trong cậu lại hiện lên nhưng rồi chỉ bỗng chốc cũng lụi tàn. Mà Wooju là người thiêu rụi thứ mạnh mẽ ấy của Juhoon chứ chẳng phải ai khác.
.
Seonghyeon vừa làm xong mấy việc trực nhật cuối giờ, anh nhanh chóng bấm ổ khoá cửa lớp lại và ra về. Vừa đến dãy lớp dành cho khối 2 đã bắt gặp Juhoon đứng lấp ló trước cửa, anh tò mò khi vị trí đó đâu phải lớp của cậu, Seonghyeon lại gần.
"Juhoon hyung, sao anh còn chưa về?"
"Seonghyeonie?" Cậu bất ngờ quay sang phía em.
"anh đứng đây làm gì vậy?"
"Không, không có gì đâu. anh về đây."
"Có chuyện gì phải không? Đây là lớp của Wooju mà, hắn làm gì anh rồi?" Seonghyeon túm lấy tay cậu gặng hỏi.
"Không phải đâu, anh chỉ..."
"Wooju về từ lâu rồi, làm sao có thể làm gì anh ấy đó chứ."
Juhoon chưa nói hết câu đã bị Keonho ngắt lời, rồi cùng với James từ từ tiến lại. Keonho tươi cười chào Seonghyeon, nhưng ngược lại em lại chẳng ưa cậu nên cứ thế phớt lờ.
" lại lơ tôi đấy à?" Keonho chẳng ngần ngại áp sát vào tai Seonghyeon để thì thầm.
"Này, cậu im lặng chút đi." em đẩy ra.
"Juhoon, nói anh nghe có chuyện gì?"
"Keonho, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Cậu biết Wooju chỉ thân thiết với Keonho và James mà thôi. Vì thế cậu sẽ hỏi Keonho thay vì hắn. Keonho nhanh chóng đồng ý lời đề nghị của Juhoon, thế rồi cả bốn người đến quán cà phê gần trường.
"anh muốn nói gì hả, tiền bối?" Keonho vào thẳng vấn đề vì không muốn làm mất thời gian của bất kì ai cả.
"Thật ra Wooju bỏ về giữa chừng là vì cậu ấy đã tức giận." Juhoon vừa nói vừa đắn đo, tay ôm khư khư ly nước trước mặt.
"Tức giận á? Tại sao vậy?" James ngạc nhiên, từ trước đến giờ chưa ai làm hắn tức giận đến mức bỏ về ngang như vậy.
Điều này làm cho Keonho cũng bất ngờ không kém.
"Tôi không biết nữa, nhưng tôi biết cậu ấy tức giận vì một người."
"Ai chứ?" James hỏi.
"Là Jaejoon." Cậu trả lời.
Đến đây cả hai bắt đầu vỡ lẽ ra, Keonho và James không hẹn mà nhìn nhau. Keonho khẽ lo âu, bởi anh là người biết rõ mọi chuyện.
"Có phải là Lee Jaejoon không?"
Juhoon gật đầu nhẹ nhàng thay cho câu trả lời. Nhìn biểu cảm trên gương mặt của Keonho, cậu chắc chắn Keonho biết gì đó nên càng trở nên bồn chồn hơn.
"cậu có thể cho tôi biết có chuyện gì được không?"
"Tiền bối, em xin lỗi nhưng chuyện này em cũng không thể nói ra được, nếu Wooju không cho phép." Keonho áy náy từ chối.
Vẻ mặt Juhoon chuyển sang thất vọng, niềm hi vọng cuối cùng của cậu giờ đây đã không còn. Cậu cũng không muốn làm khó thêm cho Keonho nên đã không hỏi nữa.
"Không sao đâu, có khi sau này nó sẽ tự nói cho anh biết đó."
"A... k...không cần đâu."
"Có gì phải ngại chứ, anh đáng yêu y hệt như bạn của anh vậy đó." Keonho nhìn sang phía bên cạnh và nở nụ cười gian manh. Rồi nhận lại một cái liếc mắt từ Seonghyeon.
"vậy tôi xin phép về trước nhé." Nói rồi Juhoon đứng dậy rời khỏi quán nước.
Suốt quãng đường về nhà, cậu chỉ toàn nghĩ về chuyện của hắn. Thấy Wooju tức giận như vậy khiến cậu khá khó chịu, nhưng không biết được nguyên nhân thì lại càng khó chịu hơn. Juhoon đã cảm thấy cực kì biết ơn bao nhiêu khi Wooju xuất hiện vào đúng lúc ấy. Sau đó thì sao, hắn lại làm cậu đau nhưng Juhoon hoàn toàn không để bụng vì cậu biết Wooju có lý do của mình.
Juhoon biết Wooju sẽ không bao giờ chia sẻ, vì thế cậu muốn quan tâm hắn nhưng cậu và hắn chẳng phải người thân, càng chẳng phải bạn bè. Cũng chẳng lấy nổi một tư cách gì làm điều đó.
"Liệu tôi là người dưng, thì có thể quan tâm cậu không?"
tbc.
___________________
26/5/26
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co