29.
Ánh sáng tinh mơ lúc bình minh lan toả đến căn phòng đơn sắc ấm cúng. Wooju bị đánh động bởi một vệt sáng chói chang chiếu qua lớp kính trong suốt, dải rèm cửa mỏng tênh chấm đất đung đưa nhè nhẹ trong làn gió thoảng qua. Hắn đưa tay lên trán che đi thứ chói chang kia trong cái nhíu mày rồi mở mắt, cảm nhận phần giường bên cạnh ấm áp vô cùng. Juhoon vẫn đang say giấc nồng trong vòng tay hắn, làn mi dài mềm mại khép hờ với tiếng thở đều đều, dịu êm trông thật yên bình.
Dáng vẻ mềm xèo khi ngủ của cậu làm Wooju cười thầm trong bụng, bàn tay không hề cự nự mà ôm trọn cả cơ thể người nhỏ kéo lại gần hơn, cái siết eo thật chậm rãi như không muốn đánh thức cậu. Wooju chăm chú ngắm nhìn Juhoon đang ngủ một hồi lâu, rồi nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một nụ hôn buổi sáng ngọt ngào trước khi rời giường. Juhoon đột ngột bị mất đi hơi ấm quen thuộc liền xoay người tỉnh giấc, ngay lập tức cơn nhức đầu âm ỉ kéo đến, bên tai Juhoon chỉ toàn tiếng "ong ong" trong đầu như muốn vỡ vụn. Cơ thể rệu rạo thấy rõ, cậu nhăn nhó gõ vào đầu mình vài cái.
"Cậu tỉnh rồi sao?"
Wooju vừa bước ra từ nhà vệ sinh đã thấy Juhoon ngồi trên giường với gương mặt cực kỳ khó chịu, hắn nhanh chóng đến bên cậu.
"Cậu có đau đầu không?"
"Đau...Đau muốn chết!" Juhoon lí nhí trong miệng.
Wooju nghe miệng Juhoon kêu đau liền sốt ruột muốn giúp đỡ nhưng lại chẳng biết phải làm gì. Hắn chưa bao giờ bị đau đầu vì say cả, đương nhiên cũng không biết cách xử lý thế nào mà cứ ngồi vuốt lưng cho cậu rồi nói bừa.
"Hay là tôi gọi bác sĩ đến khám cho cậu nha..."
Câu nói của hắn vừa xong thì cánh cửa phòng đột nhiên tung mở rồi đập mạnh vào tường kêu lên một tiếng chấn động làm Wooju giật mình quay về phía phát ra tiếng ồn.
"Bác sĩ gì mà bác sĩ, anh không biết cách chăm sóc người say xỉn đấy à. Mau dẫn Juhoon hyung ra ngoài đi, em có nấu canh giải rượu cho mọi người rồi." Seonghyeon đứng dựa người vào cửa với nét mặt chán trường dành cho Wooju.
Nghe theo lời Seonghyeon, hắn vươn tay giữ lấy thân thể kia, từ tốn dẫn cậu ra phòng ăn. Xem ra Keonho và James sau khi say thì chẳng có hề hấn gì, vẫn cười nói rộn ràng bên ngoài phòng khách dù mới là sáng sớm thôi. Wooju cẩn thận đỡ Juhoon vào ghế, thỉnh thoảng lại xen ngang cuộc nói chuyện của hai người nọ bằng mấy câu chào hỏi thường ngày.
"Hôm nay mình nên đi đâu chơi đây?" Keonho hào hứng lên tiếng.
"Nghe nói hôm nay tuyết sẽ rơi và sẽ kéo dài mấy ngày liền, vì vậy chúng ta nên trở về Seoul trước khi tuyết rơi dày hơn." James trả lời.
Keonho nghe vậy liền ôm đầu tiếc nuối, mặt mũi cũng tối sầm lại. Từ đầu trong kế hoạch của cậu, tuyết sẽ rơi sau khi họ trở về, nhưng thực tế thì Keonho không ngờ là nó lại đến sớm hơn dự định.
"Tuyết sao? Em... Em chưa thấy tuyết đầu mùa bao giờ." Juhoon nói trong ngượng ngùng, cậu ở Seoul cũng lâu rồi nhưng chẳng bao giờ để ý đến chuyện đó.
"Nếu vậy thì ở lại thêm một ngày đi, đến ngày mai thì tuyết cũng chưa dày đâu anh. Đi mà...!" Ngay cả Seonghyeon cũng không muốn trở về Seoul, liền giở giọng nài nỉ anh.
James thở dài bất lực hết lần này đến khác. Cuối cùng vẫn phải chấp nhận. "Bây giờ anh mà nói không thì tụi bây chịu để yên chắc."
Lại thêm một ngày nhàn rỗi, cả căn nhà lại yên ắng khi chẳng có cuộc tụ họp nào, dường như vào những lúc thế này, mỗi người đều có không gian riêng của mình. Giống như James vẫn cặm cụi với mấy bộ anime được chiếu trên TV ngoài phòng khách. Juhoon với thể trạng không mấy khoẻ mạnh vẫn còn rệu rạo sau một đêm say bí tỉ, thật may vì cậu vẫn còn Wooju chăm sóc, Juhoon từ từ thả mình trên chiếc giường và nghỉ ngơi với lời thề rằng mình sẽ tởn tới già. Còn Keonho và Seonghyeon thì đã ra ngoài cùng nhau từ bao giờ.
Mặt trời lên cao vượt qua những ngọn núi cao chót vót phía xa xăm, ánh nắng vẫn nhè nhẹ lan toả trên mặt biển một lớp óng ánh trải dài như kim cương nhưng lại chẳng có lấy một tia chói chang nào. Bãi cát trắng lún xuống in lại những dấu chân của Seonghyeon đang trải dài bên bờ biển, phía sau là một Keonho từ tốn đi lên vết chân mà em để lại. Mỗi bước đều khiến cậu cười thầm, vì cỡ chân của em nhỏ quá nên khi cậu dẫm lên thì mọi vết chân của em đều biến mất.
Làn gió biển mát rượi lướt qua, có lúc như chơi đùa trên mái tóc mềm mại của Seonghyeon, có lúc lại vồ vập đập mạnh vào tai kêu ù ù lạnh buốt khiến em rùng mình một cái. Đến lúc ấy, Keonho mới thôi đi theo bước chân của Seonghyeon mà tiến đến đi cạnh em.
" thích biển lắm hả?"
"Sao cậu lại hỏi vậy?" em chẳng bày ra bất cứ biểu cảm nào khiến cậu càng tò mò.
"Chỉ là tôi có cảm giác là cậu rất thích biển mà thôi."
Seonghyeon mỉm cười thật nhẹ trả lời. "Không, tôi không hẳn là thích nó. Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé mỗi khi nhìn biển, điều đó làm tôi có chút tủi thân."
"Đã có chuyện gì với cậu phải không?"
Seonghyeon vẫn giữ cái nhìn xa xăm về ngọn hải đăng mờ mịt phía xa xa, những cơn sóng đôi lúc lại cuộn vào nhau tạo nên âm thanh rì rào sóng vỗ. Em vẫn im lặng một hồi lâu khiến Keonho hối hận.
" xin lỗi, cậu... không cần phải trả lời đâu."
Keonho chẳng thể nhìn ra em đang nghĩ gì, cũng chẳng biết cảm xúc hiện tại của em thế nào. Chỉ đơn thuần hướng mắt về em đang mải mê ngắm biển với hàng mi long lanh nhưng đượm buồn.
"Khi tôi vừa vào cấp hai, bố mẹ đã quyết định dẫn tôi đến đảo Jeju vì tôi rất thích biển. Vì đó là chuyến đi chơi đầu tiên của gia đình tôi, bố tôi đã chụp rất nhiều ảnh cho tôi và mẹ, đưa tôi đi những nơi tôi muốn và mua những thứ mà tôi thích. Tôi đã nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian vì bố mẹ đều yêu thương và cưng chiều tôi. Vậy mà nó chỉ kéo dài đúng một ngày, tôi vẫn nhớ đêm hôm ấy trời đổ mưa đến sáng, khi tôi tỉnh dậy thì cũng là lúc một mớ cảm xúc hỗn độn và ngược ngạo kéo đến, một đứa trẻ đứng nhìn bố chất đồ lên xe, chẳng nói lấy một lời nào đã rời đi, còn mẹ lại chỉ ngồi lặng thinh rồi bỏ vào phòng. Khi đó tôi mới chợt biết được..."
"Là họ đã ly dị từ lâu rồi."
Tiếng sóng dội đến cứ rì rào, cứ âm ỉ miên man như từng cơn đau thắt trong lồng ngực của Seonghyeon. Em nhờ thanh âm của sóng để che giấu đi những tiếng sụt sịt của cảm xúc. Nhưng lại chẳng có thứ gì để che giấu đi viền mắt đang ửng đỏ kia. Seonghyeon cảm thấy thật may mắn khi Keonho đã ôm lấy mình.
" Cứ khóc đi nếu như cậu muốn, đừng kiềm chế thêm nữa."
Cậu vẫn giữ em trong vòng tay ấy. Bàn tay rắn rỏi khẽ luồn vào mái tóc bồng bềnh của em mà an ủi, mặc kệ cho em khóc bao nhiêu cũng được. Đến khi Seonghyeon bình tĩnh lại thì lớp áo bên bả vai của Keonho cũng đã ướt một mảng lớn.
"Tôi... Tôi xin lỗi, tôi sẽ giặt áo cho cậu, về nhà đi."
"... khoan đã!" Keonho vội nắm chặt tay em giữ lại.
Cái nắm tay ấy làm cho ánh mắt Seonghyeon càng xoáy sâu vào tâm trí cậu, có lẽ do vậy mà miệng lưỡi cứ cứng đờ một hồi, Keonho như nín cả thở mới dám bộc bạch vài câu.
"Seonghyeon ! Nếu tôi ở bên cạnh thì cậu có còn cô đơn không?"
"Nếu tôi là người có thể lắng nghe cậu, có thể trò chuyện cùng cậu, có thể chăm sóc cậu, liệu cậu có thể cho tôi làm người như vậy không. Từ trước đến giờ, tình cảm của tôi đều là thật, kể cả khi tôi giỡn cợt nói thích cậu thì đó cũng là lời nói thật lòng của tôi. Tôi không định giấu diếm nó nhưng tôi cũng chẳng biết bao giờ thì mình nên nói ra, nhưng khi nhìn cậu khóc trước mặt thì tôi không thể chịu được, tôi muốn cậu không phải cô đơn hay tổn thương thêm nữa. Cho nên tôi sẽ nói..."
"Anh yêu em!"
Cơn gió bấc đìu hiu đột nhiên nổi lên kéo theo làn hơi lạnh từ biển thổi vào đất liền, Seonghyeon cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nóng ran của Keonho dù trời đã chuyển lạnh. Em cũng không biết bây giờ bản thân cảm thấy thế nào, chỉ thấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Em nhìn Keonho chân thành đến mức đáng thương, đôi mắt ấy cứ như tha thiết mong đợi một điều gì đó nơi em.
Seonghyeon không nhìn nữa, nhẹ nhàng gỡ tay Keonho và không nói gì, giờ đây chỉ còn tiếng sóng vỗ lấp đầy khoảng không im lặng giữa cả hai. Keonho với khuôn mặt đỏ gay bắt đầu hụt hẫng.
"Seonghyeon..."
...
..
.
"Ha ha..." Seonghyeon cười phá lên nhanh chóng ôm lấy Keonho.
Keonho mở tròn mắt ngạc nhiên. "Sao cậu lại cười."
"tôi cười vì thực ra tô cũng yêu cậu." Lần này là Seonghyeon nói thật.
"cậu trêu tôi hả?"
"Tại bình thường cậu cứ hay chọc điên tôi thôi."
Keonho lập tức gục đầu vào vai em trong hạnh phúc, vòng tay cậu siết chặt em trong lòng như không buông ra bắt đầu lí nhí. "Làm tôi sợ chết mất, lần sau đừng đùa như thế nữa."
" xin lỗi mà."
Dù là vậy nhưng đến khi cả hai thân thể tách ra, Keonho vẫn chưa thể tin được sự việc trước mắt mình mà cứ hỏi em bằng mấy câu hỏi ngớ ngẩn.
"Vậy là tôi với cậu là người yêu đúng không?"
Seonghyeon mỉm cười thật nhẹ, kiên nhẫn đáp lại. "Ừm."
tbc.
--------------------------------------------------------
sắp hết rùi mn ơii
20/6/26
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co