On Rainy Days.
Kế hoạch xua đuổi tình xưa của Ada được thực hiện gấp rút như thể cô bắt đầu một trò chơi lại sợ người kia sẽ chạy trốn mất. Mỗi ngày mỗi giờ, Ada đều lảm nhảm bên tai Leon dù là trực tiếp hay qua điện thoại, anh phải làm gì, phải mặc gì, phải biểu hiện như thế nào. Cho tới đêm trước ngày mà Ada gọi là "chiến tranh thế giới", Leon đã phải gào toáng lên:
"Cô mà nói thêm một câu nữa là tôi nhét cả cái cốc giấy này vào miệng đấy!"
Ada cụp đuôi bỏ nhỏ một câu:
"Nhưng rủi mà người ta không tin thì đúng là nhục quá..."
Leon so sánh bản vẽ của mình với bản autocad trên máy, phát hiện Ashley đã nhanh nhảu làm nhà vệ sinh kích thước từ năm mét vuông lên thành mười lăm mét.
Anh cau mày sửa lại, mấy việc phức tạp như thế này còn làm được cả đời, chỉ giả vờ làm osin của người ta chừng vài tiếng đồng hồ chẳng có gì là khó. Xua Ada ra khỏi nhà, Leon quay lại với mớ bản vẽ của mình, hoàn toàn bỏ quên câu chuyện yêu đương đó ra khỏi đầu. Ada dùng dằng đi khỏi căn gác của Leon, trong lòng đầy lo lắng.
Leon cái gì cũng tốt, Ada không hiểu vì sao anh vẫn còn tồn kho trong góc phố này cho cô sang chơi mỗi tối. Văn phòng kiến trúc bận tối mắt tối mũi, cũng có nghĩa Leon kiếm được tiền. Sự đẹp trai được Anna công nhận, tính tình không quá yêu thương nhân loại nhưng cũng không hẳn vô tâm, đàn ông như thế thường không thể mỗi đêm chỉ ngồi một mình, mỗi chiều chỉ tưới xương rồng, nhổ xương rồng, nhân giống sen đá, lại quay về tưới xương rồng mà không bị ai cướp mất. Mà lạ là ở chỗ, từ trước đến giờ, Leon chưa hề bị ai cướp mất. Leon nói thẳng với Ada cùng một bộ mặt tỉnh bơ, rằng đời anh chưa từng yêu đương hẹn hò với bất kì ai.
Ada không mong cái câu "chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy" áp dụng được với Leon. Đám thanh niên ở văn phòng kiến trúc như học theo tấm gương anh, không có ai có vẻ gì là quan tâm đến chuyện yêu đương trai gái. Mà đứng cạnh một Leon tỉnh rụi vì không có kiến thức yêu đương là một Ada không bao giờ đứng đắn, Ada nghĩ hoài cũng không tưởng tượng được làm sao hai người lại có thể làm như đang yêu nhau thắm thiết trước con mắt của một đống người ngoài.
Anna thấy cô chủ bạc tóc vì lo lắng rồi cũng định đi nhuộm đầu cho bạc tóc, cô hỏi Ada rằng cô nghiêm túc với một trò chơi như vậy làm gì. Ada suy nghĩ rất lung, cắn hết ba đầu móng tay, lặng lẽ buông ra một câu "có lẽ tại vì Leon đẹp trai quá". Anna cười đến quên thở, có lẽ nhà biên kịch Ada Wong vì mưu đồ cá nhân nên giao cho diễn viên Ada Wong một vai diễn quá tầm.
Ngày hôm đó trời mưa. Mưa lúc đầu chỉ rải rác thấm nhanh xuống đất, nhưng càng về chiều mưa càng nặng hạt. Lá ngân hạnh trôi dập dềnh hai bên đường, người đi qua lại thưa thớt hơn hẳn.
Ba giờ chiều, Leon thông báo cho văn phòng hôm nay được nghỉ sớm. Ngoại trừ Ashley nghe tin được nghỉ liền hí hửng lôi bộ đồ lắp ghép trải ra sàn nghiên cứu, mọi người vẫn ngồi yên tại chỗ làm việc vì thói quen và cũng vì cơn mưa ngoài kia làm tế bào lười nhác trong đầu hoạt động tích cực hơn bất cứ lúc nào.
Leon lên phòng, vừa với lấy chiếc sơ mi trên mắc áo quần thì đèn phòng Ada bật sáng. Anh nhìn sang, muốn thở dài vì sau màn mưa mờ mờ, cô nàng mặc một chiếc áo sơ mi không cài nút, tay đang làm động tác giống như là vuốt gel lên mớ tóc của mình còn người thì uốn lượn theo điệu nhạc nào đó. Leon dứt khoát kéo rèm lại, không thể tin rằng mình đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi làm trò con bò với một cô trẻ ngông cuồng. Anh vừa cài nút áo sơ mi, mặc áo ngoài vừa lẩm bẩm, vì cà phê, vì cà phê, vì cà phê...
Rất lâu về sau Leon mới nhận ra, thực tế cà phê chỉ là một lí do phụ của phụ.
Leon bước xuống văn phòng, Ashley là người phản ứng đầu tiên bằng việc mô hình transformer đã cao bằng tầm ngồi của cô rơi đánh xoảng, mà chính Ashley cũng không buồn nhặt lên. Claire đang đeo tai nghe mắt lờ đờ ngồi dựng cả lên, và để hưởng ứng với tròng mắt gần như rơi ra khỏi đầu của Ashley là tiếng kêu của một bầy đệ tử. Cả đám lao nhao át cả tiếng mưa ngoài phố.
"Lí do được nghỉ hôm nay quá chính đáng, ra là sếp đi gặp bạn trai!"
"Này đừng có lộn xộn, sếp không đi gặp bạn trai đâu."
"Ý cậu là bạn gái đúng không?"
Luis và Chris nháy mắt, hai bàn tay đập vào nhau thành tiếng.
"Sếp đẹp trai thật!"
"Cái này là chân lý rồi."
"Mà mấy đứa có thấy dạo này cậu ta hơi lạ không?"
"Nhưng vẫn đẹp trai thật..."
"Đẹp trai quá!"
"Đi đấu thầu mà ăn mặc như thế này không khéo chúng ta thành tập đoàn lớn rồi."
Mọi người bàn tán như thể Leon vô hình ở đó. Anh mất tự nhiên đi vào phòng, sửa nút áo, giả vờ lấy ra một tờ giấy vẽ vẽ mấy nét chẳng có nội dung gì.
Trước yêu cầu "nam tính mạnh mẽ thành đạt thời trang" của Ada Wong, Leon chẳng biết mặc gì ngoài vest đen và sơ mi trắng. Lần trước Ada nói đúng, dù anh chẳng mấy khi tiếp xúc với người lạ hay cố ý tán tỉnh ai, vẫn có rất nhiều người muốn tới làm quen hay tặng quà cho anh trong ngày lễ, chỉ vì vẻ ngoài mà Leon cho rằng cũng nằm ở mức nhìn vào gương không bị giật mình.
"Mấu chốt của thời trang là vóc dáng đẹp, mà anh đã có cái này rồi", Ada nhiệt thành khen ngợi, không dám nói thêm rằng mặt mũi của anh cũng rất đẹp trai, nhìn vào rất có mùi vị đàn ông. Chính cô cũng ngờ rằng dù là một kiến trúc sư nhưng Leon đã mất quan niệm thẩm mĩ về khuôn mặt của chính bản thân mình. Có một khuôn mặt như vậy mà lại bỏ phí, Ada không biết mình nên thấy tiếc thay anh hay mừng vì điều đó.
Với tay lấy một cây dù vàng màu lá ngân hạnh ở giỏ đựng áo mưa, Leon đẩy cửa bước ra ngoài. Hơi mưa phả vào mặt mát lạnh, anh cho một tay vào túi quần rồi sải mấy bước chân sang quán cà phê đối diện. Nếu như bình thường quán cà phê của Ada tạo cảm giác chói chang thì ngay dưới cơn mưa này, nó lại gây ấn tượng như một ngọn đèn ấm áp sáng rực nhấp nháy. Leon bước vào quán, đưa tay nhìn đồng hồ. Năm giờ ba mươi phút. Leon thẳng bước tới quầy, Anna đã nhìn anh cười nụ cười thân thiện đáng sợ y như bà chủ của cô. Trong một chốc, Leon chợt nhớ lại rằng đây là cô gái mà Ada kể đã năm lần bảy lượt tỏ tình với cô nhưng bị từ chối.
"Anh đến rồi ạ? Anh uống espresso ít ngọt đúng không?"
Leon phất tay từ chối. Từ ngày uống cà phê của Ada, Leon không còn hứng thú với mấy loại cà phê do người khác pha chế. Cũng chỉ là cà phê rang xay cho vào máy nén rồi bấm nút, cà phê do Ada ba hoa chích chòe khoe bảy mươi công thức lại có vẻ thành tâm hơn.
Leon nói:
"Cho tôi một ly gì cũng được."
Anna tròn mắt, cái bòm hình tai mèo trên đầu cô rung rung rất đáng chú ý.
"Anh cũng biết món đặc biệt của quán nữa ạ? Chắc là ông chủ giới thiệu cho anh biết phải không?"
Thực sự Leon đã hết thời giờ ngạc nhiên về thức uống được gọi là "gì cũng được". Nếu như vài tháng trước, chắc anh còn có chút tò mò, nhưng chơi với Ada lâu ngày, rõ ràng câu chuyện nước uống gì - cũng - được chỉ là một trong chuỗi những trò đùa cố hữu của cô ấy. Anh gật đầu để order cái "gì cũng được" của Anna, rồi không có một chút bất ngờ nào hiện lên trong mắt Leon khi mà cô pha chế chính của quán cà phê loay hoay lôi từ gầm bàn ra một cuốn sổ da cũ mèm được dán cái tên "Ada Wong: Bí truyền pha chế".
Leon chọn lấy chiếc bàn lần đầu tiên gặp Ada rồi ngồi xuống. Không phải vì lý do gì mờ ám, mà vì ở đây có thể nhìn thấy rõ ràng một chàng trai mặc bộ vest màu xanh da trời với mái tóc dài ở bàn sát cửa sổ. Cậu trai đó có vẻ như đang chăm chú đọc một quyển sách, nhưng cứ nửa phút lại liếc mắt về phía cầu thang dẫn lên phòng của Ada một lần. Bên ngoài cửa kính, mưa đáp vào làm thành những giọt li ti, thỉnh thoảng lại có một giọt chảy xuống kéo dài. Khung cảnh đẹp như mấy bộ phim tình cảm nam nữ thanh xuân ướt át, nơi mà chút nữa nam nữ chính sẽ chạm mắt, sau đó chạm tay, sau đó cùng nhau đi dạo trong mưa, thỉnh thoảng lại nhìn nhau đắm đuối khi tiếng nhạc nền vang lên da diết. Đang nhìn cậu trai kia chăm chú, tiếng nói của Anna kéo Leon trở về.
"Gì cũng được của anh đây ạ, công thức là do chính bà chủ nghĩ ra. Và cô ấy còn nhắn..." Anna nín một tiếng cười, nhưng chiếc áo tay bồng đã rung lên từng hồi một. "Nhắn anh không được thấy người đẹp mà quên nhiệm vụ."
Anna ôm khay chạy đi, mái tóc xoăn dài rung theo nhịp lên xuống. Leon hơi nhếch mép cười, anh chỉ tay về phía camera. Nếu không phải vì Ada, người đẹp có ngồi đó một buổi chiều thì cũng không mấy liên quan đến Leon. Sẽ liên quan hơn một chút, nếu cậu trai tình nguyện trở thành người mẫu cho bên Leon thể hiện mô hình kiến trúc, mấy hình mẫu nhỏ xíu thể hiện tốp người đi lại sử dụng tòa nhà.
Kéo cốc nước gì cũng được về phía mình, Leon nhấp thử một ngụm. Anh nhăn mặt ở vài giây đầu, nhưng sau cùng lại ngậm xuống, nuốt trôi thứ chất lỏng kì dị bí – truyền – của – Ada – Wong. Cà phê, rượu mạnh, nước cốt dừa, sữa nguyên kem là những gì mà Leon có thể nếm ra được. Dựa trên màu sắc thì còn có một thứ gì đó màu đỏ vị ngọt, nhưng anh không thể hình dung ra đó là thứ gì. Mùi vị của món nước tràn ngập trong miệng anh, dù kì lạ nhưng thực tình vẫn còn dễ chịu.
—
Bảy giờ tối, ngoài trời đã không thấy được bất cứ một màu xanh nào. Khách ở trong quán thưa dần, chỉ còn một đôi nam nữ trên chiếc ghế dài cạnh tường gạch, và cậu trai của Ada chốc chốc vẫn kiên nhẫn nhìn lên cầu thang lắp đèn vàng nhạt.
Leon nhìn đồng hồ, hơi cau mày. Ada bảo bảy giờ sẽ xuống, Leon nhớ lại giọng nói ngập tràn tự tin của cô:
"Anh có biết cảnh nổi bật nhất trong phim Cinderella không? Cô nữ chính mặc bộ váy màu xanh thắt chặt tới mức chiếc eo chỉ còn bằng một gang tay của tôi, bước xuống sảnh lâu đài trong ánh mắt ngưỡng mộ lộ liễu của đám diễn viên quần chúng ấy? Tôi cũng sẽ xuất hiện như cô ấy, đảm bảo không ai có thể rời mắt được đâu."
Leon lúc đó bật cười. Lại còn dám so sánh mình với một cô gái, dù cô gái ấy có là Lọ Lem đi chăng nữa... Anh với chân gạt bàn tay đang đưa gang tay lên thể hiện vòng eo của công chúa Lọ Lem, nói:
"Cô đang lên kế hoạch bỏ rơi hay là kế hoạch cưa cẩm cô ấy thế?"
Ada hất hàm vuốt vuốt mái tóc của mình:
"Anh không có kinh nghiệm rồi. Cách đáng đồng tiền bát gạo nhất để xuất hiện trước mặt người đã từng đá mình tất nhiên là, mình phải đẹp hơn xưa, giàu hơn xưa, người yêu mới của mình cũng đẹp hơn cô ấy, tốt hơn cô ấy, trong trường hợp của anh thì là...", Ada săm soi Leon một lúc. "Ngầu hơn anh ấy."
Leon đưa một ngón tay cọ vào môi, mắt vẫn không dứt khỏi cậu trai ngồi ở đằng kia. Bỗng nhiên cậu trai mở to mắt, đèn chùm trên đầu hắt vào đôi mắt cậu ấy không sót một tia ánh sáng nào, làm mắt cậu lung linh khác thường. Cậu ngồi thẳng lưng và Leon đoán chừng trong một vài giây nữa thôi, cậu ấy sẽ đứng dậy ngay. Anh nhìn về phía cầu thang, quả nhiên là nữ chính trong truyền thuyết đã xuất hiện.
Bình thường chỉ mặc jeans rách kèm với mấy chiếc áo sơ mi đôi khi dính lem nhem màu vẽ, nếu không thì là bộ dạng của buổi sáng khó quên dép mỗi bên một đường, Leon có chút không quen thuộc với hình tượng của Ada tối nay. Cô mặc một chiếc đầm lụa màu ngọc trai ôm sát cơ thể, phần vai trễ nhẹ, phần eo nhấn khéo léo bằng một dải ruy băng đen nhỏ. Đôi khuyên tai dài đung đưa mỗi khi cô bước đi, đôi chân bình thường giẫm đùng đùng khi nghe nhạc rock nay đã là đôi chân thon dài trong giày cao gót màu nude phát ra âm thanh vừa đủ khiến người khác chú ý, còn mái tóc màu hồng dân chơi đã nhanh chóng được thay bằng màu vàng kim được uốn sóng lơi nhẹ, cài một chiếc kẹp ngọc trai tinh xảo. Đến cả Anna cùng hai cô cậu phục vụ dường như cũng đã đứng hình trước bà chủ nghiêm chỉnh đẹp đẽ hơn bình thường.
Leon thở dài, trên đời luôn có những con người đặc biệt có tài trong việc phí hoài nhan sắc. Ada Wong dư sức đẹp, nhưng hình như vì đã quá lâu không nghiêm túc đẹp, cô chỉ mất năm giây đã phá mất cái hình tượng Cinderella của mình. Ada nhìn thấy Leon, cô đứng khựng ở bậc cuối cầu thang, nhìn về phía anh, nháy nháy mắt. Cái nháy mắt vô cùng lộ liễu, có thể dịch ra thành "này này, tới đây với tôi, nhanh lên" mà không cần tốn tí công sức nào.
Leon thở dài bóp trán, anh cho tay vào túi quần rồi bước tới. Cũng may là chân anh dài hơn, trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy cậu trai kia cũng đã chuẩn bị xoay gót giày di chuyển.
Nếu mọi người bị sốc bởi bộ dạng của Ada, thì Ada cũng sốc vì Leon không kém. Từ lúc bước xuống nhìn quanh, chưa kịp thấy "nam phụ" thì Ada đã không thể rời mắt khỏi Leon — lúc này đang nhàn nhã đọc một quyển tạp chí kinh tế, một tay lướt trên đôi môi mỏng, mái tóc rủ hơi che kín mắt khi anh cúi đầu xuống. Thiếu chút nữa thôi là chân của Ada đã vấp phải bậc cầu thang mà lộn nhào.
Trước sự sốt sắng của Ada trong công cuộc làm lóa mắt người yêu cũ, Leon thỉnh thoảng cũng dừng bút lại để nghĩ xem mình phải nói gì, làm gì. Người yêu nhau thì sẽ như thế nào còn dễ, hai người xa lạ mới quen nhau chưa lâu giả vờ yêu nhau thì sẽ làm sao để vừa đủ cho người ta biết là yêu nhau – Leon không thể tưởng tượng ra. Chưa kể đến việc "em hàng xóm nhà bên" quá khó để yêu đương, Leon nuốt nghẹn một hồi mới bật ra được một câu nhẹ nhõm:
"Em đến muộn quá. Anh chờ một tiếng rưỡi rồi."
Tiếng "Em" dịu dàng vừa phát ra, Ada đã giật mình rồi cảm thấy có một luồng điện chạy khắp người. Anna dùng tay lau mấy chiếc cốc, ngỏng đầu nghe ngóng. Tiếng nhạc trong quán cũng nhỏ đi bất ngờ. Ada còn chưa biết hồn bay về phía nào, Leon lại tiếp tục bồi thêm một chiêu nữa:
"Tóc em nhuộm lại từ bao giờ thế? Anh thích màu này, hợp với em hơn."
Vừa nói, Leon vừa đưa tay sửa sửa lại hai món tóc trước trán của Ada.
Leon cau mày mím môi, Ada lim dim mắt, khóe môi Leon trễ xuống, không biết anh còn phải vuốt tóc Ada đến khi nào.
Ở sau quầy pha chế có tiếng rầm vang lên đột ngột, Anna biến mất khỏi quầy. Cố gắng giữ cho tim không phát ra tiếng kêu quá lớn trong lồng ngực, Ada nở một nụ cười thật tươi với vật thể gì đó ở trên vai Leon rồi cố ý nói thật to:
"A... Anh chờ em một chút. Bạn em có ở đây."
Rồi để cho tư thế của mình tự nhiên nhất có thể, Ada bước ra sau quầy pha chế. Việc đầu tiên là vực Anna đang ngồi bệt dưới sàn dậy, việc thứ hai là rót cho mình một ly rượu mạnh trong công thức gì - cũng - được, uống một ngụm sạch bách. Anna vừa tỉnh hồn lại, túm lấy góc váy lụa của Ada đang chuẩn bị bước ra.
"Này... Diễn viên của cậu, yêu luôn đi có được không?"
Ada không nói không rằng, mặt ửng hồng chẳng biết vì rượu hay vì thứ gì đó khác, đi lướt xuống bàn có cậu bạn trai cũ đang ngồi. Leon thong thả dựa lưng vào tường khoanh tay, dáng người cao ngất nổi bật trên nền tường xanh dương đậm.
Peter – người nãy giờ chứng kiến một màn tình cảm đó – đang loay hoay không biết phải làm thế nào để chào Ada, thì may mắn thấy dường như cô không tránh mặt mình nữa. Nhìn bạn gái cũ đi tới, phong thái rất nữ tính không giống với vẻ bụi đời mấy năm về trước, anh lại càng thấy mình đã chọn đúng người.
"Peter, cậu đến đây lâu chưa? Sao cậu biết mình ở đây mà đến?"
Ada suýt nữa đã tự đập đầu mình. Sao không phải là cậu ấy chỉ vô tình đến mà lại khẳng định chắc chắn rằng cậu ấy đến đây vì mình? May mắn rằng Peter dường như quá xúc động vì gặp mặt, nên không để ý lắm đến câu hỏi đó. Cậu chăm chú nhìn vào đôi mắt nửa vầng trăng của Ada, dường như nhìn thấy lại ngày rất xa nào đó, cô bước xuống khỏi chiếc motor nhuốm đầy bụi, cười tươi hơn cả nắng mùa hè, một chút mệt mỏi cũng không xuất hiện trên gương mặt dù đã đi cả ngàn cây số.
Cả một ngàn cây số, chỉ vì để nhìn thấy cậu.
Một đoạn thanh xuân bỏ lỡ, cả đời cũng chẳng bao giờ lấy lại được.
Peter nở một nụ cười chân thành với người trước mắt:
"Mình đợi cậu cả tuần rồi."
Ada ngây thơ đáp lại:
"Sao mình không thấy cậu nhỉ? Cả tuần này mình bận quá, không có thời gian xuống quán. Mà hôm nay cũng không được rồi, mình có hẹn với... Lần sau mình nói chuyện nhé?"
Ada lấp lửng không nói rõ ràng mà đầu chỉ hất nhẹ về phía Leon.
Peter nghiêng đầu qua vai Ada để nhìn cho kĩ Leon. Anh vẫn đang khoanh tay dựa tường, mắt dừng lại trên chùm đèn làm bằng vỏ chai thủy tinh treo trên trần nhà.
"Bạn của cậu à? Mình chưa từng gặp bao giờ."
Đến lúc rồi. Ada hít một hơi sâu rồi mới trả lời thật khẽ:
"Ừ. Bạn. Bạn trai."
Phản ứng đầu tiên của Peter là gật đầu. Sau đó cậu như không tin vào tai mình, nhíu mày nhìn lại Ada như là lần đầu tiên trong đời cậu nhìn thật kỹ cô.
"Bạn trai? Ý cậu là?"
Ada tiếp lời:
"Chính là ý đó. Tụi mình quen cũng khá lâu rồi. Anh ấy làm việc gần đây."
Peter thoáng cười, rồi sau đó mệt mỏi ngồi xuống ghế. Ada có thể trở thành mọi loại người, trừ loại người có bạn trai và còn đi khoe khoang với người yêu cũ. Ada là kiểu người sinh ra để bảo vệ người khác, dễ gì lại đi yêu một người nhìn qua cũng biết là cứng rắn không cần bảo vệ như Leon?
"Cậu không cần phải nói dối mình như thế. Nếu cậu nhận ra tâm ý của mình và không muốn tiếp tục thì cứ từ chối, mình chẳng phải thể loại bám dai như đỉa đâu!"
Nói thì dễ lắm, Ada nghĩ. Ai chẳng nghĩ mình là thánh nhân, có thể tuôn ra một tràng đạo lý, cho đến khi chính bản thân mình gặp chuyện. Điểm chết người nhất của Peter chính là, cậu luôn nghĩ rằng mình đoán đúng tâm lý của những người xung quanh. Cậu luôn khẳng định chắc chắn rằng mình đúng, mặc cho người ta có giải thích bao nhiêu lần.
"Cậu biết không", Ada mỉm cười. "Bao nhiêu năm qua rồi, cậu vẫn luôn cho rằng cậu hiểu mình nhất. Nhưng thực ra thì không phải. Mình còn không hiểu mình của ngày hôm qua nữa kia mà."
Leon nhướn mày lên, ai chứ Ada Wong thì đúng là không thể hiểu được mình của ngày hôm qua.
"Sau khi chia tay cậu, tôi nghĩ... tôi không thể đến với ai khác được nữa. Mãi tới gần đây tôi mới nghiệm ra, không phải không thể đến với ai khác, mà chính là, không thể đến với người con trai nào nữa. Cho nên..."
Ada hất đầu về phía Leon, chẳng may ánh mắt lại lướt qua anh, cô muốn vênh mặt lên vì tự hào dù người ta chưa hề là của cô.
"Thôi, tôi phải đi rồi. Từ nay về sau cậu hãy cứ tới nhé, hôm nay tôi mời cậu cà phê."
Ada quay lưng bước đi. Đột nhiên Peter dịch bàn đứng dậy nói lớn, đôi tình nhân ở phía đầu kia quán cà phê cũng phải giật mình hoảng hốt.
"Ada Wong! Mấy năm trôi qua, cậu nói dối giỏi hơn nhiều rồi đấy. Nhưng tôi vẫn không tin lời cậu nói được đâu. Thích tôi hay không thích thì nói thẳng ra, chơi trò nhát ma dọa quỷ trẻ con đó làm gì?"
Ada đứng khựng lại. Giọng nói của Peter vang lên rành rọt nhưng có một chút run run cuối câu. Ada biết rằng cậu đang buồn bã hoặc tức giận, hoặc cả hai. Ngày trước, mỗi lần cãi nhau, chỉ cần nghe giọng nói run run đó, cô lại là người xuống nước làm hòa.
Ada mím môi, nhắm mắt hai giây rồi lại mở mắt ra. Rèm mi chớp một cái, cô nhìn thẳng về phía trước. Leon đang nhẫn nại chiếu ánh mắt sâu hút về phía cô và Peter. Ánh mắt bình thản nhưng cương quyết như muốn nói: tốn thời gian quá, giải quyết nhanh lên. Ada ghé người gần sát với Peter, cô chỉ vào Leon, khẽ nói:
"Leon Kennedy, kiến trúc sư trưởng, sáng lập công ty kiến trúc bên kia đường. Cao chừng đó, đẹp trai chừng đó, dịu dàng lắm, thích nuôi xương rồng, thích uống cà phê, vẽ đẹp, đọc nhiều sách, đi du lịch nhiều nơi, biết nhiều chuyện thế giới. Chưa yêu ai bao giờ, chưa bỏ ai bao giờ, thương mình nhất, cậu nói xem yêu được hay không?"
Leon không nghe được gì, chỉ thấy Ada cười, bạn trai cũ của Ada đang nhìn về phía anh, anh mỉm cười đáp lại.
Ada ít khi để ý Leon cười. Văn phòng kiến trúc ai cũng đều vui vẻ hơn Leon, Ada thường bị cuốn theo dăm ba mẩu chuyện cười chảy nước mắt của bọn họ. Hết giờ làm việc, căn nhà lớn im lặng, Leon ở trên gác cũng im lặng. Anh nghe nhạc khi làm việc, Ada mang cà phê lên xong thì bận tìm tòi đĩa nhạc, bận lục lọi giấy vẽ, mà nếu không bận thì cô cũng không thường nhìn Leon làm gì. Hôm nay, Ada mới thật sự để ý đến nụ cười của Leon. Hình như cô chưa từng gặp ai có nụ cười dịu dàng và đáng tin đến thế.
"Thế... thôi nhé, Peter."
Ada lúng túng nói một câu rồi bước tới trước mặt Leon. Nở ra một nụ cười thật duyên mà Leon không thể lường trước, cô vươn tay nắm lấy tay anh. Bàn tay anh có vết chai ở ngón trỏ vì cầm bút quá lâu ngày, lòng bàn tay khô ráp, lạnh hơn nhiệt độ phòng. Ada miết nhẹ ngón tay lên vết chai của Leon, anh khẽ cau mày. Hợp đồng bằng miệng giữa hai người chỉ có vỏn vẹn một câu "anh giả vờ làm người yêu tôi", không hề có đoạn nắm tay, ôm eo, thơm má để mà tập dượt trước. Leon vừa định rút tay ra thì mấy ngón tay của Ada đã đan chặt vào tay anh không còn một kẽ hở. Cô bình tĩnh kéo anh rời khỏi quán cà phê.
Rõ là đã kéo tuột người đi, nhưng đi được vài bước, Ada mới nhỏ giọng nói:
"Đi thôi, anh."
Ngang quầy pha chế, tới chỗ Anna đang ôm tim mà không ý thức được mình đang ôm luôn cả chiếc khăn lau quầy, Ada còn kịp ném lại một câu:
"Xin lỗi hai người khách đầu kia, giảm giá 50% cho họ. Hôm nay đóng quán nghỉ sớm đi."
Hai người mặc đồ đen trắng, dáng thon dài, một người trưởng thành nam tính, còn người kia vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch cùng nét quyến rũ khó lẫn — cùng nắm tay nhau bước ra khỏi quán cà phê. Rõ ràng lúc đầu Ada là người chủ động lôi kéo, nhưng Leon không để mình rơi vào thế bị động. Anh vẫn thong thả sải bước bên cạnh cô như thể đã quen với chuyện này từ rất lâu rồi.
Anna nhìn theo bóng dáng họ, mỉm cười, trong đầu đã bắt đầu soạn sẵn hàng đống kịch bản nguy hiểm. Hai người phục vụ thì thầm với nhau điều gì đó đầy hào hứng, còn cô gái đi cùng người yêu kia thì hai mắt gần như biến thành hình trái tim, dõi theo hình ảnh Ada và Leon dần khuất bóng sau cánh cửa.
Peter thì gần như chết lặng. Cậu không biết làm gì hơn ngoài việc trân trân nhìn theo cánh cửa gỗ vẫn còn lay động nhẹ vì bước chân cuối cùng của Leon biến mất cùng Ada. Cậu ngồi xuống bàn, mở to mắt nhìn ra ô cửa sổ đang bị mưa táp vào, thẫn thờ tìm kiếm bóng dáng hai người vừa bước ra.
Trong tình yêu, con người không bao giờ tránh khỏi sự so sánh.
Nếu như những ngày tóc còn xanh và tuổi đời còn ít, đám con gái từng say mê chuyền tay nhau những quyển sách về hoàng tử và Lọ Lem, hay tiểu thư giàu có và anh vệ sĩ si tình rồi đọc mê mải, mơ mình là Lọ Lem để có được hoàng tử, thì đến khi lớn lên, mấy ảo mộng đó tan nhanh hơn cả bong bóng nước trong cơn mưa.
Lọ Lem được hoàng tử, căn bản vì cô ấy là công chúa. Nếu không phải là công chúa, thì cô ấy sẽ xinh đẹp, sẽ có tài năng, hoặc sẽ có một người đứng sau luôn bảo vệ, nâng đỡ. Nói cho cùng, cô ấy, ở một mặt nào đó, cậu ấy đã từng ngang cơ với hoàng tử của mình.
Năm mười bảy tuổi, Peter đúng là một chàng hoàng tử trong thế giới của chính cậu. Cậu đẹp trai, dịu dàng, học giỏi và được gia đình yêu thương hết mực, đương nhiên sẽ muốn tìm cho mình một người đủ xứng đáng để yêu. Nhưng rồi cuối cùng, chỉ vì một cô gái dám oang oang với cả thế giới rằng mình thích cậu, vì một nụ cười nửa vầng trăng ngây thơ và rực rỡ nhất mà cậu từng thấy, vì một bài hát cô ấy viết riêng cho cậu vào cái ngày cả hai chính thức trở thành người lớn, Peter đã gật đầu đồng ý ở bên một người mà trước đó hay cả sau này, cậu chưa bao giờ xếp vào danh sách "xứng đáng" với mình.
Ada khi đó chẳng có gì trong tay. Đến cuối cùng, thứ duy nhất họ có, chỉ là khoảng cách một ngàn cây số.
Chia tay trong yên bình, Peter quay về với thế giới riêng của mình, đi qua vài mối tình với những người "xứng đáng", cho tới khi cậu không còn là sinh viên khờ khạo nữa mà phải bước vào những tòa nhà kính lạnh lùng để kiếm sống. Peter chợt nhận ra: sẽ không còn ai như Ada đồng hành cùng cậu đi tiếp. Ada, vẫn như cái ngày mười tám tuổi ấy – trẻ, dại, đầy hy vọng và luôn sẵn lòng ban phát niềm tin cho cả thế giới. Còn Peter, mỗi ngày lại thêm một chút cằn cỗi, thêm một chút hoài niệm về một Ada của những năm tháng tuổi trẻ.
Chỉ là, bây giờ Ada đã đích thị trở thành một công chúa. Còn Peter, thậm chí không còn xứng đáng là một người bước ngang qua cuộc đời cô ấy nữa rồi.
Việc so sánh của con người thất bại là vì không ai biết được mình sẽ cần gì ở tương lai.
Peter vứt lại trên bàn một nắm tiền, rồi chạy ào ra cửa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co