Chương 452: Sắp xếp
Tiền thị lấy một điếu tiền ra, cùng tiểu Tiền thị chia một ngàn văn tiền đồng này thành mười xâu, mỗi xâu một trăm văn.
Trưởng thôn không khỏi quay sang nhìn thử, thấy hai mẹ chồng nàng dâu đếm cực kỳ nhanh thì không khỏi trầm tư, trong thôn có rất ít người có thể đếm được nhanh như vậy, cho dù là đếm tiền.
Hình như từ lúc Mãn Bảo đi học, nhà họ Chu liền đếm số cực kỳ giỏi, có đôi khi ở trong thôn cũng có thể nghe thấy tiếng trẻ con nhà họ đếm một hai ba bốn..
Sự tình này đè nặng ở trong nhiều năm như vậy, tất nhiên Chu lão đầu cũng không bình tĩnh được, khẽ rũ tay nải nha dịch mang đến cho quần áo rách và đôi giày rơi ra, rồi bỏ tiền vào đó, thêm cả bố cáo nha môn mang tới, sau đó đi cùng trưởng thôn ra ngoài.
Đứng ở trước cửa, trưởng thôn hỏi, "Chú định tìm nhà ai?"
"Đi tìm chú Lai trước, xem ông ấy có bằng lòng không.." Chu lão đầu đã nghĩ xong thứ tự đi thăm rồi, đều là những nhà có quan hệ gần với ông.
Trưởng thôn cũng không có ý kiến gì, khẽ gật đầu nói: "Hẳn là nhà Chu Hổ cũng không thành vấn đề, còn có cha Đại Lượng nữa.."
Tất nhiên trưởng thôn cũng biết mấy nhà này có quan hệ không tệ với nhà họ Chu, hơn nữa ít nhiều gì cũng được Chu Ngân giúp đỡ.
Chu lão đầu gật đầu, đội nắng gắt đến nhà chú Lai trước.
Mà lúc này, Mãn Bảo đang rầu rĩ cúi đầu ăn pho mát, bởi vì đã từng đông đá nên ăn rất lạnh, ăn vài miếng thì tâm trạng của bé mới khá hơn.
Bạch Thiện Bảo và Bạch nhị lang cũng ngồi ở bên cạnh ăn nhiệt tình.
Lưu thị đứng ở ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua, sau đó xoay người rời đi. Đại Cát trầm mặc đi theo bà.
Lưu ma ma nhìn hắn một cái, không nói gì, đi tới chính viện, Lưu ma ma đứng ở phía dưới mái hiên, bảo bọn nha đầu đi pha trà, hoặc là đi lấy chậu băng, mấy người trong viện nhanh chóng bị bà sai sử đi hết.
Đại Cát đi theo Lưu thị vào trong, rũ tay đứng một bên.
Lưu thị để tay lên bàn, một phong thư được tay bà đè xuống, bà lấy chén trà uống một ngụm, hỏi: "Mãn Bảo có nói gì không?"
"Nói nha dịch tới nhà báo tang, người nhà họ Chu đã nhận bố cáo ạ," Đại Cát dừng lại một chút mới nói tiếp: "Mãn tiểu thư giận nha dịch này quá tham, hết ăn rồi lấy đồ nhà họ Chu, nói năng còn vô lễ, nàng thấy hơi tức giận."
Lưu thị cười nói: "Trẻ con mà, tức giận mới là bình thường, xem ra Nguỵ đại nhân cũng chỉ sắp xếp ở Lương Châu thôi."
Đại Cát cúi đầu không nói gì.
Ngày mùng ba hôm đó, đúng là lúc trong nhà đang lộn xộn vì chuyện mua bán, một phong thư đã đến tay hắn, hắn vừa thấy lạc khoản* thì biết là gửi từ kinh thành tới, vốn đang do dự có nên chuyển tới Ích Châu ngay không, nhưng thấy không có chữ gấp mới kiềm chế lại.*Lạc khoản: Dòng chữ viết nhỏ để tên họ và ngày tháng.
Buổi sáng hôm nay Lưu thị về nhà, vừa mới ứng phó xong con dâu thì Đại Cát đã lặng lẽ từ trường học trở về, đưa bức thư vẫn luôn mang theo bên mình cho Lưu thị.
Thư do Nguỵ Tri phái người đưa đến, bên trong có một số tin tức mới nhất về Ích Châu.
Năm ngoái án đê Kiến Vĩ Yển vỡ đã phán được một nửa, thứ sử Ích Châu là Diêm đại nhân đã bị phán xử trảm, xét nhà, người trong ba tộc bị lưu đày; mà phía dưới còn có vô số quan lại bị liên luỵ, cũng đều chém hết, hoặc là lưu đày.
Còn phán quyết dành cho tiết độ sứ Ích Châu và Ích Châu vương vẫn luôn không thấy hạ xuống, triều đình vì việc này mà tranh cãi gần một năm, tiết độ sứ Ích Châu là Hoàng đại nhân vẫn luôn bị giam giữ, còn Ích Châu vương thì bị giữ lại trong kinh thành, ngoài việc không thể ra ngoài kinh thành thì gã tự do.
Tháng tư, rốt cuộc hoàng đế cũng ra phán quyết, Hoàng đại nhân bị lưu đày, còn Ích Châu vương thì bị răn dạy một trận, đồng thời bị thu hồi một huyện đất phong để khiển trách.
Ngụy Tri nói cho Lưu thị, tháng sáu là thiên thu* của Hoàng Thái Hậu, hoàng đế không thể chém Ích Châu vương, đừng nói bây giờ bọn họ còn không có chứng cứ xác thực chứng minh đê Kiền Vĩ Yển vỡ có liên quan đến Ích Châu vương, cho dù có..* Thiên thu: Sinh nhật người già (lời nói kính trọng về ngày sinh của người khác)Trong tình huống không có phản loạn, hoàng đế cũng không có khả năng chém Ích Châu vương.
Lưu thị siết chặt bức thư trong tay, hồi lâu sau mới kiềm chế cảm xúc để tiếp tục đọc thư, ở cuối thư, Nguỵ Tri nói với Lưu thị, ông đã sắp xếp cho Chu Ngân một lai lịch mới, có thể đảm bảo nhà họ Chu thoát khỏi chuyện này.
Nhưng Lưu thị phải bảo đảm người nhà họ Chu nhận công văn nha môn đưa đến mới được, dù nha huyện đã xác nhận người chết ở Lương Châu chính là Chu Ngân, nhưng cái này cũng phải được nhà họ Chu nhận là đúng mới được.
Nếu không nhà họ Chu cứ một mực chắc chắn đây không là người nhà mình, thì nha huyện cũng chỉ đành trả lại, không thể cưỡng bách bọn họ nhận người.
Nhưng thật ra, tình huống như ở thôn Thất Lí này lại rất dễ nắm chắc, suy nghĩ của người nhà họ Chu, thậm chí suy nghĩ của toàn bộ thôn dân thôn Thất Lí đều rất dễ đoán, chỉ cần nắm được thứ bọn họ muốn nhất trong sự kiện này, thì sẽ rất dễ đạt thành mục tiêu.
Mà thứ bọn họ muốn cũng rất đơn giản.
Đó là an toàn!
Quả nhiên, nhà họ Chu cũng chẳng mấy do dự đã thuận thế đồng ý chuyện này.
Lưu thị uống trà, lúc này tâm tình mới khá hơn một chút, bà thu lại thư trên bàn, định cất thật kỹ.
Mấy thứ này, nếu tương lai bản án được lật lại thì đều là chứng cứ.
Bà an ủi mình: Tuy rằng con đường phía trước vẫn xa vời như cũ, nhưng ít nhất bà đã biết được đôi vợ chồng trẻ từng giơ tay giúp đỡ con bà năm đó là ai; còn tìm được một đồng minh có địa vị trong triều; bây giờ nhà họ Chu còn tạm thời dứt ra được chuyện này, làm họ an toàn hơn rất nhiều..
Đây đều là chuyện tốt, không phải sao?
Quan trọng nhất là, cháu trai bà vẫn đang lớn lên, rất bình an, rất khoẻ mạnh, còn rất thông minh.
Nếu ba năm không lật được án, vậy thì năm năm, mười năm, thậm chí mười lăm năm..
Lưu thị hoãn lại cảm xúc, ngẩng đầu nói với Đại Cát: "Ngày thường cậu nhớ theo sát thiếu gia và Mãn tiểu thư, đừng để bọn họ nghịch ngợm quá, phải chăm chỉ học hành với Trang tiên sinh..
Đại Cát khom người đáp vâng.
Lúc này Lưu thị mới khoát tay cho hắn xuống.
Lưu ma ma khẽ khàng bước vào rót thêm một ly trà cho Lưu thị.
Lưu thị cười với bà, hỏi:" Lưu Quý vẫn đang ở ngoài đồng hả? "Lưu Quý là con trai của Lưu ma ma, vốn đang quản lý thôn trang ở Lũng Châu, cuối năm ngoái đến đây giao tiền, không biết vì sao mà Lưu thị lại giữ hắn lại.
Bây giờ hắn đang quản lý vài mẫu ruộng trồng rau dưa củ quả và một ít lúa mạch lúa nước cách nhà họ Bạch không xa,
yên lặng không chút tiếng gió dựng mấy gian phòng đá ở gần đó, bình thường đều ở đấy chứ không ở mấy phòng của người hầu nhà họ Bạch.
Từ mảnh đất kia ra ngoài đều là đồng ruộng nhà họ Bạch, cho nên người trong thôn Thất Lí đều không đi qua đó, hơn
nữa nhà họ Bạch cũng không mời người trong thôn đến xây phòng ở, vậy nên mãi tới đầu xuân năm nay, người trong thôn mới kinh ngạc phát hiện ra ở đó có ba, năm gian phòng đá.
Vừa hỏi mới biết đó là của nhà họ Bạch xây cho người hầu ở để nuôi trâu và dê.
Sau khi các thôn dân biết thì không khỏi líu lưỡi, cảm thấy dê bò nhà họ Bạch còn sướng hơn cả bọn họ.
Bởi vì rất ít khi qua đó, cho nên không ai biết, thật ra trong bảy tám người bên kia thì bình thường chỉ có một hai người xuất hiện trước mặt người khác, những người còn lại rất ít khi đi vào trong thôn, hoặc đến chỗ nhà họ Bạch bên này.
Lưu ma ma không biết lão phu nhân đang làm gì, bà cũng không đi hỏi, chỉ khom người nói:" Đang ở ngoài đồng ạ, nói là dưa lê nhà mình trồng có nhiều trùng quá, đang xuống bắt trùng. "" Bảo hắn sang đây một chuyến, ta muốn hỏi hắn chút chuyện ngoài ruộng. "" Vâng ạ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co