Chương 478: Gặp
"Ngươi nói láo!" Người sau quầy hàng vừa tức vừa sợ, la lên: "Ngươi cũng đâu có thư khế của cửa hàng chúng ta, ngươi nóilà của ngươi thì là của ngươi hả?"*Thư khế: Giấy giao ước với nhau trong việc mua bán. (Cre: Vtudien.com)Tráng hán liền giơ tờ giấy trong tay ra, nói: "Đây là giấy nợ do thiếu gia nhà các ngươi tự tay viết, giờ hắn vẫn chưa trả tiền,phải dùng cửa hàng để bù, mau cút ra ngoài cho ta, bọn ta sẽ thu cửa hàng này."Chu tứ lang đứng ngoài đám đông lập tức cúi đầu xuống, kéo Mãn Bảo định đi. Thảo nào cảm thấy quen quen, hóa ra là bọnhọ.Mãn Bảo cũng cảm thấy bọn họ quen mắt, chẳng qua chuyện này đã qua được mấy năm, bé đã không còn nhớ rõ dáng vẻcủa bọn họ.Nhưng dù bé không nhớ rõ dáng vẻ bọn họ, thì cũng rất quen thuộc với việc bọn họ làm, bé ngẩng đầu nhìn về phía tứ ca,thở dài nói: "Tứ ca, sau này huynh không thể học theo thiếu gia nhà bọn họ đâu đấy."Chu tứ lang trầm trọng gật đầu, hắn đã sớm hối hận rồi, nếu lúc trước không dính đến chuyện này, cũng không đến mức mỗilần gặp chuyện liên quan đến đánh bạc thì người nhà đều nhìn chằm chằm vào hắn.Thật là rầu chết mất.Chu tứ lang lên đón đám người Chu ngũ lang cũng đang say xưa xem trò hay, "Mau đi thôi, chúng ta về tìm nhị ca, lát nữa ăn cơm trưa, tứ ca mời mấy đứa ăn bánh bao."Mấy đứa đang xem trò hay lập tức lấy lại lý trí, vì thế cùng nhau chen ra ngoài."Tứ thúc, người mời bọn con ăn bánh bao thật ạ?""Ừ." Bây giờ giá lương thực đã giảm xuống, giá bánh bao cũng giảm, cho nên hắn vẫn mời được."Ăn bánh bao chay hay là bánh bao thịt ạ?"Chu tứ lang khẽ cắn môi, nghĩ đến túi tiền của mình, nói: "Một nửa thịt một nửa chay."Mọi người hoan hô, ngay đến Mãn Bảo cũng vô cùng phấn khởi, còn đề yêu cầu, "Tứ ca, muội còn muốn một bát canh nóng.""Chúng ta mang nước đi mà.""Nước không ngon bằng canh.""Muội cũng kén chọn thật đấy," Chu tứ lang nói: "Được rồi, uống thì uống."Mọi người kéo tay nhau định đi, kết quả lại thấy hai người chạy như bay đến đây, phi vào giữa làm bọn họ bị tách ra, mộtngười còn không có mắt, trực tiếp đâm vào người Mãn Bảo.Chu tứ lang lập tức đỡ lấy Mãn Bảo, thấy bé xoa bả vai có vẻ đau thì tức giận vô cùng, trực tiếp quay người đá vào môngngười kia, làm người đó ngã úp xuống đằng trước..Người kia nằm sấp trên mặt đất, người đỡ hắn cũng bị kéo ngã xuống theo, mơ mơ màng màng mới tỉnh táo lại một chút,trợn to mắt rồi bò dậy.Người đỡ giận dữ, xoay người định ra tay với Chu tứ lang.Chu tứ lang còn hung dữ hơn, trừng mắt mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn, không có mắt hả? Có muốn ta moi nó ra để rửa chongươi không, đám người bọn ta lù lù ra đấy mà người không nhìn thấy hả?"Chu ngũ lang và Chu lục lang đẩy đám cháu ra phía sau, bẻ khớp tay, hỏi: "Muốn đánh nhau hả? Muốn đánh nhau phảikhông?"Vừa nhìn đã biết vô cùng thành thạo.Sắc mặt người đỡ vô cùng khó coi, co rúm lại một lúc, sau đó thu hồi sắc mặt, không dám tranh chấp với huynh đệ nhà họChu, quay người định dìu người đang chật vật bò dậy kia.Nâng người dậy xong, khi người đó vén tóc tai rũ rượi ra, Chu ngũ lang liền thấy rõ mặt hắn, kinh ngạc "A" một tiếng, khôngkìm được nói: "Đây không phải là Thạch đại ca ư?"Thạch Hiểu Ân nhấc mí mắt lên nhìn bọn họ, nấc cụt một tiếng: "À, là Chu ngũ hả, ngươi lại vào thành bán gà trống hả?"Chu ngũ lang còn chưa kịp trả lời, người trong cửa hàng đã chạy ùa ra đây, chưởng quầy vội vàng đỡ Thạch đại gia, nước mắtnước mũi chảy xối xả, "Thiếu gia, bọn họ nói muốn thu cửa hàng đi.."Tráng hán thu nợ cũng cầm gậy gỗ bước ra, không khách khí nói: "Thạch đại gia, ngươi đang nợ tiền của bọn ta đấy."Thạch Hiểu Ân chẳng thèm để ý khoát tay nói: "Được rồi, được rồi, không phải chỉ là 50 lượng bạc thôi sao, các ngươi thucửa hàng bù vào là được mà?"Chưởng quầy suýt thì tức ngất, "Thiếu gia, cho dù cửa hàng này của chúng ta không đến 200 lượng, thì ít nhất cũng phảiđược 180 lượng, sao ngài có thể vì trả 50 lượng mà đưa cả cửa hàng cho người ta chứ?"Thạch Hiểu Ân khẽ khựng lại, nhìn về phía tráng hán, "Vậy các ngươi bù lại giá chênh lệch cho ta?"Tráng hán cười lạnh, "Thạch đại gia, sòng bạc chúng ta chỉ biết thu nợ, chứ không phải nơi thay ngài mua bán cửa hàng. Nóithật, buôn bán ở đây cũng chẳng ra gì, nói không chừng là do phong thủy không tốt đấy, đừng nói là 200 lượng, ngài thử nóira ngoài xem, xem 100 lượng có người mua không?"Thạch Hiểu Ân trầm mặc, nhìn về phía chưởng quầy.
Chưởng quầy tức giận đến run cả tay, nói: "Thiếu gia, ngài nghĩ cách khác đi, dù sao cửa hàng này không thể để bị lấy khôngnhư vậy, như thế thì oan quá!"Thạch Hiểu Ân liền ngồi bệt xuống ngạch cửa cửa hàng, hỏi người vây xem, "Các ngươi có ai muốn mua cửa hàng không?Bán 180 lượng."Không ai trả lời.Một lúc lâu sau mới có người nói: "Thạch đại gia, nếu cửa hàng này của nhà ngươi bán từ từ, có lẽ còn có người mua với giá180 lượng, bây giờ đột nhiên bán gấp như vậy, cho dù có người muốn mua, thì cũng không lấy đâu ra được nhiều tiền nhưvậy trong thời gian ngắn đâu.""Vậy được, 150 lượng." Thạch Hiểu Ân cực kỳ hào phóng hô lên."Thiếu gia!" Chưởng quầy không ngờ hắn nói giá như vậy, không khỏi gọi hắn.Nhưng mà chưởng quầy đã suy nghĩ nhiều rồi, cho dù Thạch Hiểu Ân đã giảm giá xuống 150 lượng thì cũng không có ngườinào mở miệng nói mua.Sắc mặt chưởng quầy phức tạp, cũng không biết là nên thấy may mắn hay nên tức giận.Thạch Hiểu Ân nhìn quanh một vòng, lại chậm rãi kêu lên: "Vậy 120 lượng."Giá này làm đám người xôn xao, ngay đến đám Chu tứ lang vốn định đi rồi cũng không khỏi dừng bước, rối rít tò mò đứng lạixem.Thạch Hiểu Ân đợi nửa ngày, thấy không ai hé răng, liền nói: "Thế 100 lượng thì sao?""Thiếu gia!" Chưởng quầy trực tiếp quỳ xuống trước mặt Thạch Hiểu Ân.Giá này làm đám người bàn tán càng sôi nổi hơn, ngay đến Chu tứ lang cũng dao động, có điều hắn cũng chỉ dao động mộtchút, sờ túi của mình, lại nhìn túi của Mãn Bảo, liền áp suy nghĩ xuống.Thấy vẫn không ai mua, Thạch Hiểu Ân liền bĩu môi, nói với chưởng quầy: "Ông xem, ông nói 200 lượng, bây giờ ta giảmxuống một nửa cũng chẳng có ai mua, vậy lại giảm thêm một nửa nữa thì có gì khác đâu? Dù sao cũng đều là nửa giá, đượcrồi, mau thu cửa hàng đi.."Thấy Thạch Hiểu Ân thế mà không giảm giá nữa, mọi người đều sợ ngây người, 100 lượng đến 50 lượng còn có một khoảnglớn mà, sao không tiếp tục hô nữa?Cho dù hô 60 lượng mới có người mua, thì hắn cũng nhiều ra được 10 lượng không phải sao?Nhưng hiển nhiên, dù đang lưu lạc đến nông nỗi bị đòi nợ, thì Thạch Hiểu Ân vẫn vô cùng kiêu ngạo, dường như cũng chẳngđể 50 lượng kia vào mắt, huống chi 10 lượng.Vì thế trong đám người có người không đứng yên được nữa, vội vàng hô lên: "Ta mua với giá 100 lượng!""Ta cũng ra 100 lượng!""Là ta ra giá trước.""Thế ta ra 105 lượng!""Ta ra 110!"Tráng hán thu nợ: .Chu tứ lang đã từng dao động: .Mãn Bảo thì tiếc nuối thở dài, vẻ mặt đồng tình nhìn Thạch đại gia: .Bé lắc đầu như người lớn, nói với các ca ca: "Chúng ta đi thôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co