Truyen3h.Co

PondPhuwin | Ánh dương

mihh_thww

Ánh dương cuối ngày nơi đường chân trời khẽ rơi xuống, nhuộm lên một lớp vàng ấm trên gương mặt đôi người vẫn ngồi lặng bên nhau trên nền cát trắng mịn

Không ai lên tiếng, cũng chẳng ai thúc giục rời đi. Chỉ là cùng nhau ngồi yên như thế, lắng nghe những tiếng sóng biển lăn tăn va mạnh vào nhau. Hay chỉ đơn giản là cùng nhau ngước mắt ngắm nhìn lấy bầu trời hoàng hôn đang buông xuống, thứ mà đã lâu bản thân họ chẳng được cùng nhau ngắm nhìn

Hai thân ảnh người cứ ngồi lặng như vậy, như thể cả buổi chiều này, thứ hoàng hôn rực rỡ trên bầu trời, nơi đã sớm nhuộm lên cho mình lớp áo mang màu đỏ rực kia sinh ra chỉ để dành riêng cho khoảnh khắc này

Khoảnh khắc khi họ cùng bên nhau

"Lâu rồi đôi ta mới có thời gian yên bình như này ha?"

"Cùng tới nơi chỉ có hai đứa, yên lặng ngắm nhìn hoàng hôn cuối ngày trước khi bóng chiều khuất hẳn nhường chỗ cho đêm đen bao trùm"

Phuwin cất tiếng, giọng nói trầm ấm cùng nụ cười khe khẽ nơi khóe môi mang theo thứ tình yêu vô hình chỉ dành riêng cho mình người cậu thương

"Ừm"

Pond cũng theo đó đáp lời, chỉ một tiếng trả lời ngắn nhưng cũng đã đủ để bày tỏ tình yêu của anh, thứ tình yêu không phô trương, lặng thầm theo gió đáp lời người ngồi bên

"Liệu..."

"Sau này đôi ta có còn cơ hội để cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn như hôm nay không?"

Một câu hỏi, không ngắn cũng chẳng quá dài, dĩ nhiên cũng không mang hàm ý gì sâu xa. Nhưng nó là đủ để kéo cả bầu không gian nơi đây rơi vào im lặng, nhường chỗ cho thanh âm của mẹ thiên nhiên len lỏi, dần dà lấp đầy lấy đi khoảng trống quanh thân người

"Phuwin, đến lúc em phải dậy rồi"

"Ý anh là sao...Em không hiểu?"

Lời nói không đầu, không đuôi, cũng không một lời giải thích. Chỉ trong khoảnh khắc nhỏ đó, không gian chung quanh Phuwin gần như trở thành một cuốn phim mất nét

Biển mang màu xanh biếc, trời nhuộm màu đỏ rực, gió khẽ theo hương mùa nắng hạ cứ thế theo guồng quay mà trở nên mờ dần, rạn nứt chẳng còn rõ hình rõ dạng

"Pond?"

"Chuyện này là sao? Em không hiểu"

Hoảng loạn gọi tên người thương trong khoảnh khắc cuối, nhưng bấy giờ Pond cũng đã gần như tan biến trong làn gió biển xanh cuối ngày, trong cả guồng quay thời gian vốn luôn thật tàn nhẫn

Cứ thế, tất cả rạn ra như thủy tinh mỏng

Một tiếng rắc. Vỡ tung. Bay loạn.

Và rồi, chỉ còn mình Phuwin lơ lửng, lạc giữa tầng khoảng không tưởng như vô tận, chới với nơi sắc đen đặc quánh, chẳng còn ai

"Hãy trở về cuộc sống em vốn luôn thuộc về"

Thở dốc, tỉnh dậy sau cơn mộng dài hiện hữu người mình thương. Câu nói cuối đó vẫn đọng lại trong vùng não bộ lưu trữ kí ức thông tin của cậu

"Anh cứ vậy thì đến bao giờ em mới quên được anh?"

Phuwin lẩm bẩm trong miệng, một giấc mơ với kết thúc cậu đã phải trải qua hàng trăm lần, nhưng dù có phải đối mặt với nó thêm hàng trăm lần nữa, cậu cũng chẳng bao giờ là mong nó kết thúc

Đúng, Pond Naravit chết rồi, chết trong một vụ tai nạn giao thông khi anh đang trên đường đi tới điểm quay cho bộ phim sắp tới cùng cậu và bị chiếc xe tải mất lái vô tình đâm phải

Dù đã được gọi xe cấp cứu ngay sau đó nhưng với lượng máu mất quá nhiều cùng các tổn thương lớn nhỏ khác nhau trên thân thể, Pond đã thực sự rời bỏ thế trần ngay trên đường đi tới bệnh viện

Tính tới giờ thì đó đã là chuyện của năm năm về trước, nhưng Phuwin mỗi khi nhớ về vẫn luôn tự trách bản thân mình, và cho rằng chính cậu là nguyên nhân chính đã gián tiếp gây ra cái chết của người cậu thương

Giá như cậu kéo anh lại ngay khi ánh mắt cậu giao nhau bắt gặp chiếc xe đang lao nhanh đến phía hai người hay chỉ đơn giản là chọn một con đường khác đi tới điểm quay thì có lẽ, cảnh tượng kinh khủng đó sẽ không diễn ra

Hình ảnh một Pond Naravit bị hất văng xa gần năm mét với dòng máu đỏ sẫm, chảy loang ra hòa trộn cùng vũng nước bùn đặc quánh sau cơn mưa phùn, cùng làn đường bê tông ám mùi khói bụi đường phố. Người dân đứng bu quanh với trên tay mỗi người đều là một chiếc máy, họ chỉ chăm chăm ghi hình một cách đầy vô cảm mặc cho Phuwin đã gào đến khàn cổ

Sự vô cảm ấy chính là thứ từng lúc, từng lúc đẩy cho Phuwin rơi xuống đường cùng của sự tuyệt vọng

Hình ảnh người mình thương ra đi ngay trước mắt mà chẳng thể làm gì cứ như những mảnh thủy tinh vỡ sắt nhọn ghim sâu vào trái tim rỉ máu, trở thành nỗi ám ảnh dài hạn bám theo cậu suốt năm năm trời dài đằng đẵng qua

Căn phòng chìm trong bóng tối, cũng như cậu bây giờ, không tương lai, vô vọng không điểm dừng. Chỉ còn là ánh đèn vàng lấp lóe từ hành lang hắt qua khe cửa hé hờ, đổ dài trên sàn thành một vệt sáng mỏng, trở thành điều mong manh cuối cùng níu kéo cậu khỏi nơi vực thẳm không đáy

Ngồi lặng trên mép giường, nơi vừa gián tiếp đưa cậu đến gặp người mình thương

Có lẽ đây là lần cuối rồi

Nắm chặt cán dao nhỏ trong tay, ngón tay thon dài từng được cậu tự hào lướt nhẹ trên lưỡi thép sắt bén. Theo lực ma sát, dòng máu đỏ tươi cũng tuông ra nhỏ giọt trên đầu cổ tay

Không sợ hãi cũng chẳng có giọt nước mắt nào rơi, chỉ đơn giản là một khoảng không lạnh lẽo giăng kín trong căn phòng nhỏ đã lâu chẳng còn thứ gọi là hơi ấm

...

Căn phòng tắm vốn đã lâu chẳng ai thèm xỉa xói giờ đây lại là nơi mang màu ánh sáng soi rọi cả góc nhà

Phuwin cùng cán dao trên tay vẫn không ngừng mân mê, ngắm nhìn. Cả cơ thể cậu nằm lặng trong bồn nước nóng vẫn đang tuông trào. Ngón tay khi nãy cứa vào lưỡi nhọn trong khoảnh khắc ngắn giờ đây đã nhuộm đẫm màu máu tươi với từng vết xước đầy lớn nhỏ trên ngón tay trỏ.

"Sớm thôi, em sẽ lại gặp được anh"

Phuwin thì thầm, âm trầm đủ nhỏ chỉ để mình cậu nghe. Song, ánh mắt cậu lại dần rời khỏi chiếc lưỡi dao đã sớm nhuộm thẫm màu máu đỏ sẫm đến ám ảnh sang cổ tay trái còn vương nhiều vết rạch cũ chưa lành

Lưỡi dao cứa lên, lực đạo nhấn xuống, không quá nông nhưng đủ để lượng máu nơi tĩnh mạch tiết ra làm chết một người. Bàn tay còn vương màu máu chảy đều qua tĩnh mạch được Phuwin ngâm nhẹ xuống làn nước nóng

Dòng máu tươi mang theo vị tanh hòa làm một cùng hơi nước nóng, loang ra như một vết mực đỏ vương vãi giữa nền giấy trắng

Máu vẫn tuông, dòng nước nóng vào phủ lấy vết thương hở, càng làm nó mở ra đến đau rát. Từng tia máu đỏ thẫm loang ra như từng sợi chỉ nhỏ, lạc lõng giữa dòng nước trong veo cũng đã dần ngả màu

Giống Phuwin bấy giờ, cô đơn, lạc lối trong chính bóng tối và nỗi ám ảnh do bản thân mình xây nên

Thân xác đông lạnh, khô cứng nằm chơi vơi giữa bồn tắm đã nguội ngắt từ lâu, nhuốm thẫm đỏ ngả qua màu máu tươi

Cơ thể người với đôi mắt nhắm nghiền nhưng khoé miệng vẫn đang mỉm cười. Con dao cầm trên tay mất lực đã rơi xuống nền gạch từ bao giờ

Phuwin chết rồi

Chết trong cái chết do chính mình xây nên

"Anh vẫn đợi em chứ?"

"Nếu là em, dù là cả đời anh cũng đợi"

Đôi chân trần ráo chạy lướt nhanh trên nền cỏ xanh chẳng có thật, đôi mắt ráo riết liết nhìn tìm quanh kiếm lấy bóng dáng người mình thương. Rồi, cậu mất đà trượt chân ngã xuống, cánh tay từ người hư không vòng quanh giữ cậu lại. Cơ thể lạnh ngắt của người nơi dương giới nhưng lại tỏa ra thứ tình yêu đã lâu Phuwin chẳng cảm nhận được.

"Pond.."

"Lần này em sẽ không phải tỉnh dậy nữa, đúng chứ..?"

Phuwin cất tiếng, giọng nói khàn đặc mang theo sự sự run rẩy. Đôi mi hoen đỏ đọng lại màn nước mỏng nơi đồng tử như chỉ trực chờ tới thời điểm thích hợp mà tuông trào.

Anh mỉm cười, một nụ cười mang vẻ bình yên, làm xoa dịu đi trái tim lo lắng, nỗi ám ảnh trong người anh vẫn thương dù bản thân đã chẳng còn nơi trần thế nhiều năm trời

Đôi tay nắm chặt lấy người, chân trần rảo bước cùng nhau bước tới nơi làn khói trắng nhòa phủ lên mình lớp mây đầy kiêu sa. Sẵn sàng bước tới cuộc sống mới, nơi mà cả hai cùng ước hẹn sẽ lại tìm đến với tư cách là nửa kia của nhau.

"Hoàn văn chính"

⊹ 𝐀𝐮𝐬𝐭𝐫𝐚 - 24/4/2025 ⊹

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co