16. Pancake
Trái đất thật sự là tròn vành vạnh như khuôn mặt p'Neo, và khu nhà của chúng tôi là khu tổ hợp đủ loại thành phần. Càng ngày càng có nhiều người xuất hiện trong cuộc đời nhỏ bé này, mặc dù tên bộ truyện là PondPhuwin.
Tôi cảm thấy không công bằng khi phải chia năm xẻ bảy đất đai cho nhiều cặp đến thế. Ngay cả p'Force và bạn của anh cũng đến đây. P'Force sau lần gặp đầu tiên với chúng tôi trong bộ dạng kẻ đầu thú, bây giờ đã trở thành người giao hàng cho tiệm bánh Hy Vọng, cũng được hai ba hôm rồi. Tôi đoán do p'Pond số con rệp nên không dám chạy xe đạp nữa.
P'Force rất nhanh nhẹn, tuy không hoạt bát cho lắm nhưng vẫn được lòng nhiều người. Thỉnh thoảng tôi lại thấy anh ngang qua con đường trước cổng, lái rất lụa chứ không như anh chủ tiệm thích vồ ếch. Từ ngày có p'Force, p'Pond không còn trở thành khách VIP của tiệm sửa xe đạp nhà Joong và Gemini.
P'Force có một người bạn tên là Nanon, người sỡ hữu khuôn mặt trông hơi khó ở một chút. Hai anh đều là sinh viên năm cuối, hình như cũng đang nợ môn, nhà trọ lại vừa giải thể không có chỗ tá túc. Hôm nọ tôi nghe thằng Fourth bảo hai anh dắt nhau đến thuê nhà trọ vì nghe nói ở đây nhà tốt, giá rẻ. Cuối cùng lại chẳng thấy ngôi nhà trống nào ngoài căn chung cư cao cấp của p'Mark. Nhưng p'Mark là một con người kì lạ, hai mối lo lớn nhất của anh chắc là chuyện thằng Fourth học dốt và chuyện làm sao để xài hết tiền.
Vậy là sau khi bàn qua bàn lại, p'Force và p'Nanon được thuê nhà với chi phí thấp. Hai anh sẽ không ở chung cư mà chia đôi nhà với p'Earth, ngôi nhà chẳng kém cạnh gì chung cư. Như thường lệ, tôi ngồi trên gác nhìn xuống đường qua ô cửa sổ. P'Force đang lọc cọc chiếc xe đạp trắng, bỗng đằng xa vọng lại tiếng nẹt pô.
Book cưỡi con xe motor của p'Earth, bộ dạng trông như tay đua lành nghề. P'Force giật mình, chiếc motor thắng gấp trước mặt anh.
"Giao hàng còn xa không?" Book hỏi.
"Cũng xa. Ra đến trung tâm..." P'Force đáp.
"Vậy à..." Book đề pa, "Thế cố gắng nhá, dốc cao đấy, ha ha!"
Dứt lời, cậu trai kéo ga chạy thẳng. Tôi ở trên này không nhìn rõ mặt P'Force, chỉ thấy anh rũ mắt dắt xe đi. Phải tôi mà là anh, tôi nhét cả cái bánh xe vào mồm Book. Tôi còn phát hiện ra, p'Force có rất nhiều điểm thú vị khác, tỉ dụ như dỗ trẻ em chẳng hạn.
Thằng Fourth vào một ngày nắng đẹp đã chạy khắp khu nhà chúng tôi để gào mồm thông báo: "Ối giời ơi tôi được làm chú rồi các bác ơi, anh tôi đẻ em bé rồi ối giời....!" Có lẽ cậu chàng vui quá cho nên không chú ý đến ngôn từ nữa. May cho nó, p'Mark mải quấn quýt bên con, không có thời gian mà quan tâm thằng Fourth đi truyền bá linh tinh. Khoảng độ một tháng sau, chúng tôi bắt đầu gõ cửa nhà anh để thăm em bé.
Nhìn p'Mark hạnh phúc bên gia đình nhỏ, ai cũng cảm thấy ấm lòng. Thằng Fourth cứ nhảy tơn tơn lên đòi bế cô cháu gái, nhưng sau lần cô bé đi vệ sinh trên tay nó, Fourth đã không còn cái thú ấy nữa.
"Nói trộm vía, con bé đáng yêu quá, giống anh hồi nhỏ ấy Mark nhỉ!" P'Neo cười phớ lớ nhìn tôi, lời kia vừa dứt đã nghe cô bé khóc ré không ngừng.
Có một hôm, vợ p'Mark đi vắng, để em bé ở nhà cho anh và thằng Fourth trông. Chẳng hiểu sao cứ cách 30 phút là con bé lại khóc. Tôi ở bên tiệm bánh Hy Vọng nghe thấy cũng xót cả ruột, bèn rủ bọn p'Pond đến xem sao. Vừa bước vào nhà, tôi còn tưởng p'Mark lên đồng.
"Hay là nó đòi bú, anh cho nó bú đi!" Thằng Fourth sốt sắng.
"Nó không chịu bú bình đây này, khổ quá!"P'Mark lắc đầu. Dù sao chúng tôi cũng toàn là đực rựa, cả bọn chỉ biết nhìn nhau, mãi đến khi p'Force đi giao hàng về, em bé được anh cẩn thận bế lên.
"Em làm ướt tã mất rồi, để chú thay cho em nhé!" Vừa tỉ mỉ, vừa nhanh nhẹn, vừa nhẹ nhàng như một người mẹ thật sự.
"Tã giấy để lâu quá sẽ làm bé bị hăm, nếu anh không bế bé đi xa thì đừng bọc tã giấy, chịu khó giặt tã vải mà quấn cho bé!"P'Mark đứng bên cạnh gật đầu liên tục. Cô bé đã ngừng khóc, đưa mắt nhìn bố nó đang ngơ ngác. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vô cùng thán phục p'Force.
"Anh ấy có con rồi à anh?" Book nghệt mặt hỏi p'Nanon.
"Nó còn chưa được nếm thử mùi vị của mối tình đầu nữa kìa, ha ha ha..." P'Nanon cười hền hệt, bỗng nhiên hạ giọng, "Giống tao vậy đó..."
Sau này tôi mới biết, là do nhà p'Force đông anh em, mấy việc này là học từ mẹ, chăm em út mãi thành quen. P'Force chính là viên ngọc trai đen thứ hai dưới đáy Book dương, rất khó để mà tìm thấy. Viên thứ nhất là anh chủ tiệm bánh mì Hy Vọng, hi hi.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co