Truyen3h.Co

PROJECT BLUE

Chương 4 - Sai Lầm

TouyoRaven


Ba ngày sau.

Tín hiệu từ trung tâm nghiên cứu thần kinh cũ đột ngột biến mất khỏi hệ thống giám sát của Đơn vị.

Không suy yếu.

Không nhiễu.

Mà là biến mất hoàn toàn — như chưa từng tồn tại.

Điều đó không bình thường.

Và Tuấn không chờ nổi.

Mưa đêm rơi nặng hạt khi anh dừng xe trước khu kho hàng bỏ hoang ở ngoại ô — vị trí cuối cùng tín hiệu IP ẩn để lại trước khi biến mất.

Một khu nhà công nghiệp cũ kỹ, tường bê tông nứt vỡ, cửa sắt hoen gỉ. Không ánh đèn. Không chuyển động.

Nhưng thiết bị quét năng lượng trên tay anh rung nhẹ.

Có thứ gì đó bên trong.

Tai nghe vang lên giọng Minh.

"Blue, cậu đang ở ngoài phạm vi nhiệm vụ được cấp phép. Đợi đội hỗ trợ."

Tuấn nhìn tòa nhà tối om trước mặt.

Cảm giác quen thuộc dâng lên trong ngực — thứ thôi thúc nóng rực luôn kéo anh về phía nguy hiểm.

"Em chỉ kiểm tra bên ngoài," anh nói.

Một lời nói dối mà chính anh cũng biết.

"Giữ nguyên vị trí," Minh ra lệnh. "Đội đang đến."

Một khoảng lặng.

Tuấn bước tới.

"Blue," giọng Minh trầm xuống, "đứng lại."

Tuấn đã đặt tay lên cửa sắt.

Ổ khóa bị phá chỉ sau vài giây.

Cửa mở.

Không khí lạnh phả ra như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ.

Bên trong tối đến mức ánh đèn pin gần như bị nuốt chửng. Nhưng rồi — sâu trong kho — ánh sáng xanh bắt đầu hiện ra.

Nhấp nháy.

Đều đặn.

Như nhịp tim.

Tuấn bước vào.

Và chết lặng.

Cả không gian rộng lớn chứa đầy thiết bị.

Hàng chục buồng kính xếp thành dãy dài. Bên trong mỗi buồng là một khối lập phương — các phiên bản khác nhau của Scar E.cube. Kích thước khác nhau. Cấu trúc khác nhau. Nhưng tất cả đều phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.

Những sợi cáp nối chúng với một hệ thống trung tâm khổng lồ — một cỗ máy hình vòng xoắn dựng đứng giữa kho.

Biểu tượng sáu mặt với con ngươi tối khắc trên bề mặt kim loại.

Không phải thử nghiệm nhỏ lẻ.

Đây là dây chuyền sản xuất.

Tuấn cảm thấy máu trong người lạnh đi.

"Anh Minh..." giọng anh khàn đặc. "Họ không thu thập nỗi sợ."

Anh bước thêm một bước.

"Họ đang nuôi nó."

Ở đầu dây bên kia, Minh im lặng vài giây.

"Rút lui ngay lập tức," anh nói. "Blue, đó là lệnh."

Nhưng Tuấn không nghe.

Một khối lập phương gần nhất bắt đầu xoay chậm khi anh đến gần. Ánh sáng xanh phản chiếu trong mắt anh.

Một cảm giác quen thuộc tràn vào đầu — nỗi sợ sâu thẳm, ký ức cũ, những hình ảnh anh chưa từng muốn nhớ lại.

Tiếng la hét.

Tiếng súng.

Đồng đội ngã xuống.

Tuấn siết chặt tay, ép bản thân tỉnh táo.

"Chúng phản ứng với nhận thức," anh thì thầm.

Đột nhiên — tiếng bước chân vang lên phía sau.

Ánh đèn bật sáng.

Chói lòa.

Hàng chục bóng người xuất hiện từ bóng tối — mặc trang phục bảo hộ màu xám, mặt nạ che kín. Không ai nói gì.

Chỉ nhìn anh.

Quá muộn để rút lui.

"Blue, chuyện gì đang xảy ra?" giọng Linh vang lên trong bộ đàm từ trung tâm điều phối.

Tuấn quay người, tìm đường thoát.

Cửa đã đóng.

"Bẫy," anh nói ngắn gọn.

Một tiếng rít chói tai vang lên.

Các khối lập phương đồng loạt phát sáng.

Không gian biến dạng.

Tuấn cảm thấy sàn nhà như mềm ra dưới chân. Không khí đặc quánh, lạnh buốt. Những buồng kính rung lên dữ dội.

Rồi — nổ.

Một luồng năng lượng xanh bùng phát từ cỗ máy trung tâm. Sóng xung kích quét qua toàn bộ kho.

Tuấn bị hất văng.

Tai ù đi. Mắt mờ trắng.

Trong tai nghe, giọng Linh vang lên hoảng loạn — lần đầu tiên anh nghe thấy cô mất bình tĩnh như vậy.

"Tuấn! Anh trả lời đi! Tu -— !"

Âm thanh bị cắt ngang bởi tiếng nhiễu dữ dội.

Một tiếng nổ thứ hai vang lên.

Không phải từ phía trước.

Mà từ phía sau Tuấn.

Anh vừa quay đầu thì một lực mạnh đẩy anh văng sang bên. Một lớp chắn năng lượng mỏng màu lam bùng lên trước mặt — rung dữ dội như sắp vỡ.

Linh.

Cô xuất hiện ở lối vào kho từ lúc nào không ai biết. Thiết bị phát trường bảo vệ trên cổ tay cô phát sáng đến mức quá tải.

"Chạy đi!" cô hét.

Giọng cô không còn bình tĩnh.

Không còn kiểm soát.

Chỉ có hoảng sợ.

Sóng năng lượng từ cỗ máy trung tâm bùng phát. Ánh sáng xanh tràn ra như thủy triều, nuốt chửng toàn bộ không gian.

Tấm chắn nứt ra từng đường.

Linh cố giữ.

Ánh sáng quấn quanh người cô, kéo giật như một lực hút vô hình. Không khí phía sau cô méo mó, xoắn lại thành một khoảng rách trong thực tại.

"Tuấn—!"

Cô gọi tên anh.

Chỉ một lần.

Rồi ánh sáng sụp xuống.

Khoảng không méo mó khép lại.

Linh biến mất.

Không tiếng va chạm.

Không dấu vết.

Chỉ còn thiết bị liên lạc của cô rơi xuống sàn, vỡ vụn.

Khi Tuấn mở mắt, xung quanh chỉ còn khói và đổ nát.

Anh loạng choạng đứng dậy, lao về phía nơi cô vừa đứng.

"Linh!"

Không ai trả lời.

Anh quỳ xuống nhặt mảnh thiết bị vỡ. Màn hình nứt toác. Tín hiệu chết.

Một khoảng trống lạnh buốt mở ra trong lồng ngực anh.

Không phải nỗi sợ.

Mà là mất mát.

Nửa giờ sau, đội hỗ trợ đến.

Minh lao vào khu kho đầu tiên. Khi nhìn thấy Tuấn còn sống, ánh mắt anh thoáng nhẹ đi — nhưng ngay lập tức chuyển sang căng thẳng khi thấy hiện trường.

"Linh đâu?" anh hỏi.

Tuấn không trả lời.

Anh chỉ đưa mảnh thiết bị vỡ ra.

Minh hiểu ngay.

Không có thi thể.

Không có dấu vết dịch chuyển thông thường.

Chỉ còn tàn dư năng lượng giống hệt vụ mất tích đầu tiên.

Như thể cô đã bị lấy đi.

Minh nhìn Tuấn thật lâu.

Không trách móc.

Không nổi giận.

Chỉ là sự im lặng nặng nề hơn mọi lời nói.

Tuấn cúi đầu.

Sai lầm lần này — không còn là rủi ro nghề nghiệp.

Mà là cái giá người khác phải trả thay anh.

Đêm đó, trong phòng khử nhiễm, Tuấn ngồi bất động dưới ánh đèn trắng lạnh.

Anh nhớ lại từng khoảnh khắc.

Anh nhớ tiếng Linh gọi tên mình.

Nhớ sự hoảng loạn trong giọng cô.

Nhớ lời cô nói ở hành lang vài ngày trước:

"Ít nhất... hãy để em biết trước khi anh làm."

Anh đã không làm.

Một vết nứt mở ra trong lòng anh — sâu và đau hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Anh siết chặt tay đến bật máu.

Lần đầu tiên, ngọn lửa trong anh không còn là sức mạnh.

Mà là thứ đang thiêu rụi chính mình.

Ở một nơi nào đó.

Một căn phòng tối.

Nhiều màn hình hiển thị dữ liệu từ vụ nổ: dao động thần kinh, mức hoảng loạn, phản ứng cảm xúc của đối tượng tiếp xúc với thiết bị.

Biểu tượng hình khối sáu mặt xoay chậm trên màn hình trung tâm. Con ngươi tối ở giữa khẽ co lại.

Một người mặc trang phục đen đứng trước bảng điều khiển.

"Phản ứng cảm xúc đạt ngưỡng tối đa," hắn nói bình thản.

"Hệ thống thu thập ổn định."

Một giọng khác vang lên từ trong bóng tối:

"Scar E.cube?"

"Giai đoạn một đã hoàn tất."

Một khoảng lặng.

Rồi mệnh lệnh được đưa ra:

"Chuyển sang bước tiếp theo."

Trên màn hình hiện dòng chữ mới:

GIAI ĐOẠN II — TRIỂN KHAI.

Người trong bóng tối khẽ nói, giọng gần như hài lòng:

"Scar E.cube... chỉ là bước khởi đầu."

Ánh sáng xanh lan rộng.

Một thứ gì đó lớn hơn đang thức tỉnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co