Truyen3h.Co

QBCC [1 - 400]

89 - 90

HnV625

Chương 89: Nhiệm vụ đơn giản

Klein gật đầu: "Vâng, nhưng tôi còn chưa rõ nhiệm vụ của tôi là gì nữa."

"Đó là một nhiệm vụ không nguy hiểm, chí ít tới giờ vẫn chưa thấy dấu hiệu nguy hiểm nào." Dunn nhấn mạnh vào trọng điểm, sau đó mới nói: "Đây là vụ án mà cục cảnh sát khu Kim Ngô Đồng chuyển tới. Nhà từ thiện trứ danh Tước sĩ Deville bị quấy rối một cách kỳ quái liên tục một tháng, nhưng cho dù là bảo vệ của ông ta hay nhân viên bảo an được mời tới, cả phía cảnh sát đều không tìm ra nghi phạm. Đốc sát Tolle, người phụ trách chuyện này, cực kỳ nghi ngờ là có liên quan tới sức mạnh siêu phàm, vì thế mới giao cho chúng ta."

Lúc trước mình có gặp Tước sĩ Deville ở thư viện, thấy cảm xúc của ông ta rất kém, tinh thần khá suy yếu, hóa ra là vì bị quấy rối... Klein khẽ cau mày: "Là dạng quấy rối gì vậy?"

Hiện tại còn chưa tạo ra thương tổn thực chất, quả thực không được coi là nguy hiểm.

"Mỗi đêm Tước sĩ Deville đều nghe thấy tiếng khóc lóc và rên rỉ, mặc kệ ông ta ngủ ở đâu, mặc kệ là ông ta có ở Tingen hay không, điều này làm ông ta không mấy khi được ngủ ngon." Dunn lật giở tư liệu dưới tay: "Ông ta đi gặp bác sĩ tâm lý, cũng hỏi quản gia và người hầu, xác nhận không phải ảo giác, nên mới nghi ngờ là bị quấy rối."

Dunn khép tài liệu lại, rồi ngẩng đầu nhìn Klein: "Cậu sang phòng nghỉ thay bộ đồ đốc sát tập sự, rồi tới sảnh câu lạc bộ bắn súng gặp đốc sát Tolle, ông ta sẽ nói cho cậu tình huống kỹ càng hơn."

"Trang phục đốc sát tập sự?" Klein hỏi ngược lại một câu theo bản năng.

Dunn day trán, cười nói: "Một nửa tiền lương của chúng ta do sở cảnh sát trả, nên tư cách đốc sát tập sự không chỉ tồn tại trong hồ sơ. Ngày đầu tiên cậu gặp tôi và Leonard thì chúng tôi đều mặc đồng phục, đó là phúc lợi mà mỗi một đội viên chính thức đều có, ừm, là cái kiểu phúc lợi mà Russel đại đế đã nói."

Tiếc là không thể mặc lúc bình thường, nếu không lại có thêm một bộ đồ để thay đổi rồi... Klein cầm gậy lên, chào rồi ra khỏi văn phòng của đội trưởng. Hắn đi vào phòng nghỉ ở phía đối diện, thấy bên trong có một bộ đồng phục nền đen kẻ ô trắng gồm cả giầy da, mũ mềm được nạm huy hiệu "Hai thanh kiếm giao nhau, bao quanh vương miện", vai thì có huy hiệu với phần nền với trắng và đen đan xen, kèm theo một ngôi sao lóng lánh.

"Đây là đốc sát kiến tập à?" Klein liếc mắt một cái phát hiện dưới ngôi sao quân hàm còn có một dãy con số không bắt mắt cho lắm: 06 - 254.

Hiện tại hắn bước đầu hiểu biết phân chia cấp bậc cảnh sát ở vương quốc Ruen, biết được cao nhất là bộ trưởng cảnh sát và tổng thư ký cảnh sát, bên dưới là các giám đốc, phó giám đốc và trợ lý giám đốc sở cảnh sát, tầng giữa là giám sát và đốc sát, dưới cùng là cảnh sát trưởng và nhân viên cảnh sát.

Sau khi đóng cửa phòng lại, Klein cởi bộ vest trên người, bỏ mũ xuống, thay bộ đồng phục kia. Sau khi mặc xong, hắn đẩy cửa vào văn phòng của nhân viên văn chức, đứng soi mình trước chiếc gương dài mà Roxanne tranh thủ xin được. Chàng trai trong kính với mái tóc đen, đôi mắt nâu tao nhã. Bộ đồng phục này khiến hắn trông anh tuấn hơn ngày thường mấy phần.

"Không tệ." Klein vui sướng tự khen một câu, sau đó để gậy batoong lại văn phòng rồi qua người đi ra khỏi công ty Bảo an Gai Đen. Trong túi hắn có đủ chứng nhận sĩ quan cảnh sát và chứng nhận sử dụng mọi loại vũ khí.

...

Đại sảnh của câu lạc bộ bắn súng, Klein thấy đốc sát Tolle, bởi vì ông ta là người duy nhất mặc đồng phục cảnh sát ở nơi này. Đương nhiên là giờ có cả mình nữa... Klein lặng lẽ bổ sung thêm một câu.

Quân hàm của đốc sát Tolle có hai ngôi sao bạc, quần áo bị phần bụng làm cho căng phồng lên, mặt có nuôi một chòm râu màu nâu nhạt khá dầy. Ông ta có vóc dáng cao lớn nhưng không uy mãnh, hoặc đã từng uy mãnh.

"Klein? Klein Moretti?" Tolle đánh giá hắn từ trên xuống dưới vài lần rồi mỉm cười chào hỏi.

"Xin chào đốc sát Tolle, tôi nghĩ là ông không nhận nhầm người đâu." Klein trả lời hóm hỉnh, dựa theo trí nhớ mà giơ tay phải lên, năm ngón tay khép lại, cúi người chào.

Tolle cười ha ha, nói: "Có thể thấy được cậu là một thanh niên dễ ở chung, vậy thì tôi an tâm rồi. Bây giờ chúng ta tới nhà của Tước sĩ Deville chứ?"

Tuy ông ta có bậc cảnh sát cao hơn Klein, nhưng lại giọng nói lại mang theo ý dò hỏi.

"Không thành vấn đề." Klein suy nghĩ rồi nói: "Anh có thể kể rõ tình hình cho tôi trên xe ngựa."

"Ok." Tolle vuốt chòm râu dày của mình, dẫn Klein ra khỏi câu lạc bộ bắn súng, lên chiếc xe ngựa đỗ ở phía đối diện. Xe ngựa này có huy hiệu "Hai thanh kiếm giao nhau, bao quanh vương miện", do lái xe riêng điều khiển.

"Tước sĩ Deville là tín đồ của Nữ Thần, cho nên chúng tôi mới chuyển vụ án cho các cậu." Tolle vừa ngồi xuống đã vội vàng nói.

"Tôi biết, Tước sĩ là khách quen trên báo chí và trang bìa tạp chí." Klein cười ôn hòa nói.

Tolle cầm hồ sơ trong chiếc túi bên cạnh, cởi dây quấn, rút tài liệu ra, vừa lật vừa nói:

"Mặc kệ cậu biết rõ hay chưa, tôi vẫn phải giới thiệu qua một lần. Tước sĩ Deville là một phú hào được coi là có có tiếng ở thành phố Tingen này. Sự nghiệp của ông ta bắt đầu từ nhà máy chế biến chì và nhà máy đồ sứ, cho tới giờ đã tới sắt thép, than đá, vận tải thuyền bè, ngân hàng và chứng khoán. Ông ta là nhà từ thiện lớn đã được nhà vua khen ngợi, đã thành lập quỹ từ thiện Deville, công ty tín thác Deville, thư viện Willam... Năm năm trước ông ta được trao tặng tước vị huân tước... Nếu ông ta mà tranh cử chức thị trưởng, tôi nghĩ không ai ở thành phố Tingen này là đối thủ của ông ta. Chẳng qua mục tiêu của ông ta là Backlund, ông ta muốn trở thành nghị sĩ thượng viện của vương quốc. Chúng tôi từng nghi ngờ chuyện ông ta bị quấy rối có liên quan tới chuyện này, nhưng không tìm thấy bất cứ manh mối nào."

Klein khẽ gật đầu: "Không loại trừ khả năng này, nhưng hiện tại tôi không cách nào xác định được."

Tolle không dây dưa nhiều về vấn đề này, tiếp tục nói:

"Từ ngày 6 tháng trước, mỗi đêm khi đi ngủ Tước sĩ Deville đều nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn khiến người ta khiếp sợ, dường như có bệnh nhân sắp chết nào đó đang cố gắng giãy dụa. Ông ta cho kiểm tra xung quanh căn phòng, không phát hiện điều gì khác thường. Mà quản gia và đám người hầu cũng chứng thực rằng quả thật có âm thanh tương tự, chỉ là động tĩnh mà bọn họ nghe được thì rất nhỏ.

Ban đầu Tước sĩ Deville cho rằng chuyện sẽ trôi qua nhanh thôi, nên không để ý cho lắm. Nhưng tiếng rên rỉ đau đớn ấy càng lúc càng thường xuyên, thậm chí xuất hiện cả ban ngày, mà lại còn có thêm tiếng khóc khiến lòng người run rẩy nữa. Điều này khiến Tước sĩ Deville mất ngủ liên tục, không thể không rời khỏi Tingen tới biệt thự ở vùng quê. Nhưng không có tác dụng gì. Tiếng rên rỉ và tiếng khóc vẫn cứ quấn lấy ông ta, đồng thời cho dù ông ta đi Backlund thì chuyện cũng không thay đổi, chỉ là không còn nghiêm trọng như trước.

Ông ta thuê nhân viên bảo an điều tra xung quanh, không phát hiện manh mối gì. Chúng tôi điều tra sơ bộ cũng không có thu hoạch gì.

Sự tra tấn hơn một tháng này khiến tinh thần Tước sĩ Deville sắp suy sụp. Ông ấy nhiều lần tới gặp bác sĩ tâm lý, nhưng không cách nào thoát khỏi sự quấy nhiễu ấy. Ông ta nói cho chúng tôi rằng, nếu trong một tuần mà vấn đề không được giải quyết, ông ta sẽ rời khỏi Tingen tới Baclund. Ông ta tin rằng nơi đó có người có thể giúp được ông ta."

Nghe Tolle nói xong, Klein nhanh chóng phân tích các loại khả năng: Đắc tội người phi phàm nào đó, bị trúng nguyền rủa? Không đúng, nếu là nguyền rủa thì quản gia và người hầu không thể cũng nghe thấy âm thanh được... Một người phi phàm ẩn giấu trong đám người hầu và vệ sĩ với mục đích chưa rõ? Nhưng vấn đề là một tháng nay không ai đưa ra yêu cầu gì cho Tước sĩ Deville... Có lẽ Tước sĩ Deville bất cẩn dính vào những thứ "bẩn" như oan hồn hay ác lính? Không loại trừ nguyên nhân này...

Trong lúc Klein suy nghĩ, xe ngựa đã tới khu Kim Ngô Đồng, dừng trước cửa nhà Tước sĩ Deville.

Nơi này có vườn hoa sum suê với hàng rào sắt, cửa sắt chạm rỗng với hai bức tượng bên cạnh, đài phun nước không ngừng lúc nào, con suối nhỏ được lát đá cẩm thạch, tòa nhà hai tầng có diện tích cực lớn, và con đường đủ cho ba cỗ xe ngựa chạy song song.

"Nhà của Tước sĩ chỉ có hai tầng thôi nhỉ... Trên báo nói Backlund đang thử nghiệm xây dựng nhà trọ cao tới mười tầng..." Klein xuống xe ngựa, thấy một nhân viên cảnh sát có quân hàm ba chữ V chạy nhanh tới đón.

Anh ta liếc Klein một cái, giơ tay chào: "Chào buổi sáng, thưa ngài."

"Chào buổi sáng." Klein mỉm cười gật đầu.

Tolle ở bên cạnh cười nói: "Đây là cảnh sát trưởng Gate, có chuyện gì cậu có thể nói với cậu ta."

"Đây là đốc sát kiến tập Moretti, chuyên gia lịch sử học của sở cảnh sát quận, chuyên gia tâm lý học." Tolle giới thiệu qua về Klein cho Gate.

... Tôi làm gì được như thế... Klein xấu hổ.

Hàn huyên xong, Gate chỉ vào tòa nhà hai tầng sau đài phun nước, nói: "Tước sĩ Deville đang chờ chúng ta."

"Ok." Klein giơ tay sờ khẩu súng lục bên hông, đây là thứ mạnh nhất để hắn đối phó kẻ địch - Vì thay đồ cảnh sát nên hắn có thể quang minh chính đại đeo súng bên hông, tiện cho việc rút ra.

Lúc nói, ba người đi theo con đường rộng rãi vòng qua đài phun nước, tới ngoài cửa chính. Lúc này đã có người hầu mở cửa, kính cẩn chờ đợi.

Klein nhân lúc chưa vào trong làm bộ chỉnh mũ lại mà nắn ấn đường hai cái, mở linh thị ra.

Trong phòng khách rộng và thoáng, ngài Tước sĩ Deville mặt vuông đang bóp trán, tinh thần khá kém. Mái tóc vàng sậm và đôi mắt sâu thẳm của ông ta khô héo và u tối, người như già đi năm tuổi.

"Chào buổi sáng, Tước sĩ." Klein, Tolle và Gate đồng thời chào.

Tước sĩ Deville đứng dậy, cố nặng ra một nụ cười, đáp lại: "Chào buổi sáng, ba vị sĩ quan cảnh sát, hy vọng các anh có thể giải quyết được vấn đề của tôi."

Lúc này Klein nheo mắt, mày khẽ nhăn, bởi ngoài việc tinh thần rất kém ra, hắn không phát hiện Tước sĩ Deville có vấn đề gì. Điều này rất cổ quái...

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tước sĩ, lúc ông nghe thấy tiếng rên rỉ đầu tiên là ở phòng nào?"

"Phòng ngủ của tôi." Tước sĩ Deville lắc đầu.

"Chúng tôi có thể tới đó xem qua được không?" Klein dò hỏi.

"Không phải các anh đã kiểm tra mấy lần rồi sao?" Vị quản gia trung niên bên cạnh cau mày hỏi ngược lại. Hiển nhiên là ông ta không nhận ra Klein đã đồng hành với người hảo tâm "nhặt được của rơi trả lại cho người mất".

Klein cười ôn hòa đáp: "Đó là đồng nghiệp của tôi chứ không phải tôi."

"Thưa tước sĩ, đây là chuyên gia mà sở cảnh sát điều tới." Tolle nhân cơ hội giới thiệu.

Deville nhìn chằm chằm vị chuyên gia trẻ tuổi này, nói: "Được rồi, Cullen, ông dẫn bọn họ tới phòng ngủ của tôi đi."

"Tước sĩ, tôi hy vọng ông đi cùng chúng tôi." Klein nghiêm túc nói.

Deville chần chừ vài giây mới nói: "Nếu điều này giúp cho việc giải quyết vấn đề..."

Ông ta vừa nói vừa cầm gậy, tập tễnh đi tới cầu thang. Quản gia Cullen và mấy tên vệ sĩ thì theo xung quanh, chuẩn bị dìu đỡ bất cứ lúc nào.

Klein nhìn xung quanh một lượt, rồi im lặng và trấn tĩnh đi theo sau.

Một bước, hai bước, ba bước... Bọn họ lên tầng hai, tới phòng ngủ chính.

Còn chưa kịp nhìn rõ nơi này, tóc gáy Klein đã dựng đứng lên. Đây là tới từ linh cảm của hắn!

***********

Chương 90: Thứ hắn "nhìn thấy"

Phòng ngủ của tước sĩ Deville còn rộng hơn cả phòng khách cộng phòng bếp nhà Klein, từ giường ngủ cho tới phòng thay đồ, phòng tắm và khu để bàn và giá sách, bài trí tinh xảo, chi tiết xa xỉ. Nhưng Klein lại cảm thấy nơi này âm u, nhiệt độ thấp hơn bên ngoài tới một nửa.

Cùng lúc đó, hắn dường như nghe thấy tiếng khóc và tiếng rên rỉ như đang giãy dụa vang ngay bên tai. Klein giật mình, lại thấy mọi thứ trở lại bình thường: Ánh nắng sáng rực chiếu vào qua cửa sổ, rải khắp cả gian phòng. Nhiệt độ không cao không thấp. Cảnh sát, vệ sĩ và quản gia đứng xung quanh đều im lặng, không ai nói câu gì.

Chuyện này... Hắn quay đầu nhìn chiếc giường ngủ cổ điển và hoa lẹ, chỉ thấy trong bóng tối như có một đôi mắt mơ hồ đang quay tròn, như là lũ thiêu thân không sợ chết bên cạnh đèn khí gas.

Klein đi thêm vài bước tới gần nơi đó, linh thị lại mất hình ảnh vừa nhìn thấy.

Không phải oan hồn theo tiêu chuẩn, càng không phải ác linh... Rốt cuộc là cái gì? Klein nhíu mày, nhớ lại những tri thức thần bí học mà hắn học được trong khoảng thời gian này. Theo hắn thấy, nhiệm vụ hôm nay mà giao cho "Người Nhặt Xác", "Kẻ Đào Mộ" hoặc "Người Thông Linh" có khi chẳng chút khó khăn nào, nhưng đây rõ ràng không phải lĩnh vực mà hắn am hiểu nhất.

Cố nén cái ý định điều tra theo hướng bói toán, Klein chậm rãi nhìn xung quanh, tìm kiếm dấu vết khác để xác minh suy đoán của mình.

"Này, anh đốc sát." Tước sĩ Deville do dự rồi hỏi: "Có phát hiện gì không?"

"Nếu phát hiện dễ như vậy, tôi tin rằng đồng nghiệp của tôi sẽ không chờ tới bây giờ." Klein đáp đầy khách sáo, theo bản năng liếc vị nhà từ thiện này một cái.

Ngay khi hắn định dời mắt qua nơi khác, hắn bỗng phát hiện chiếc gương sau lưng tước sĩ Deville phản chiếu một bóng người màu trắng mỏng manh. Không, là những bóng người màu trắng chồng lên nhau, và méo mó! Bóng dáng ấy biến mất, Klein lại mang máng nghe thấy tiếng khóc.

Phù... Hắn thở ra một hơi thật dài nhằm điều chỉnh lại nỗi sợ hãi khiến hắn suýt thì rút súng ra.

Tăng linh cảm, mở linh thị, sớm muộn gì cũng bị dọa cho phát điên... Klein dùng cách cười nhạo để giảm bớt sự căng thẳng cho bản thân, sau đó lại nhìn về phía tước sĩ Deville.

Lúc này hắn đã thấy thứ gì đó khác biệt. Xung quanh vị tước sĩ Deville này thường có những bóng dáng mỏng, màu trắng và bóp méo thoáng hiện, làm cho ánh sáng ở khu vực này tối tăm cả đi. Mà mỗi một lần bóng trắng vụt lóe lại kèm theo tiếng khóc và rên rỉ hư ảo, người bình thường khó mà nghe thấy. Người bình thường ở trạng thái bình thường khó mà nghe thấy? Là vì ban ngày? Klein gật gật đầu.

Hắn đã có phán đoán sơ bộ cho vụ án này: Thứ quấn lấy tước sĩ Deville là những oán niệm, là linh tính còn sót lại được tạo ra từ thứ tình cảm khó từ bỏ nhất trước khi chết. Loại oán niệm và thứ còn sót lại nếu tích góp một khoảng thời gian, trở nên mạnh hơn gấp mấy lần thì sẽ biến thành hung linh khủng khiếp.

Nhưng tước sĩ Deville là một nhà từ thiện có tiếng, cho dù người soi mói như Benson cũng rất kính trọng ông ta, sao lại bị nhiều "oán niệm chết chóc" quấn lấy người như vậy? Trong ngoài bất nhất? Là thủ đoạn mang ý xấu của người phi phàm? Klein suy đoán các khả năng.

Hắn ngẫm nghĩ rồi mở miệng hỏi tước sĩ Deville: "Tước sĩ đáng kính, tôi có mấy vấn đề muốn hỏi."

"Xin hãy hỏi đi." Deville mệt mỏi ngồi xuống.

Klein sắp xếp ngôn từ rồi nói: "Lúc ông rời khỏi nơi này đi chỗ khác, ví dụ như vùng quê hoặc Backlund, có phải đều được sự yên bình trong ít nhất là nửa đêm, sau đó tình hình dần như cũ, càng lúc càng nghiêm trọng hơn, mãi tới lúc ban ngày ngủ vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ và tiếng khóc?"

Deville lập tức mở to đôi mắt vốn khép hờ, trong con ngươi xanh thẳm kia trở nên sáng rực hơn vài phần: "Đúng vậy, anh tìm được nguồn gốc của sự tình rồi à?"

Lúc này ông ta mới nhận ra vì mất ngủ trường kỳ, trạng thái tinh thần không tốt mà ông ta đã quên nói manh mối quan trọng đó cho cảnh sát!

Thấy câu hỏi của Klein nhận được câu trả lời là đúng, đốc sát Tolle thầm thở phào nhẹ nhõm, hiểu rằng vị Kẻ Gác Đêm này đã tìm được manh mối rồi. Mà cảnh sát trưởng Gate thì kinh ngạc và tò mò, không nhịn được mà liếc chuyên gia tâm lý học Klein mấy cái.

Phù hợp với đặc điểm oán niệm dần quấn lấy, tụ tập từng chút một... Klein cơ bản là xác nhận đáp án. Mà hiện tại hắn có hai biện pháp giúp tước sĩ Deville thoát khỏi sự quấy nhiễu, một là bố trí dàn tế ở quanh ông ta, rồi dùng nghi thức ma pháp để thanh trừ "oán niệm chết chóc", hai là dùng các phương thức thần bí học khác tìm ra ngọn nguồn vấn đề, giải quyết chuyện từ gốc rễ. Nhớ tới quy định "Cố gắng không để người thường biết tới sự tồn tại của sức mạnh phi phàm", Klein định sử dụng biện pháp thứ hai trước, nếu không hiệu quả thì mới khẩn cầu nữ thần.

"Tước sĩ, bệnh của ông là bệnh tâm lý, là vấn đề về tinh thần." Hắn nhìn Deville, nghiêm trang nói dối.

Tước sĩ Deville cau mày hỏi ngược lại: "Ý của anh là tôi là bệnh nhân tâm thần, cần đi bệnh viện tâm thần?"

"Không, không nghiêm trọng đến thế. Trên thực tế thì đại đa số người đều có một số vấn đề về tâm lý và tinh thần không ít thì nhiều." Klein thuận miệng trấn an một câu: "Xin cho phép tôi giới thiệu lại một lần nữa, tôi là chuyên gia tâm lý học của sở cảnh sát quận Akhova."

"Chuyên gia tâm lý học?" Deville và quản gia của ông ta đồng thời nhìn về phía người quen, đốc sát Tolle.

Tolle gật đầu trịnh trọng tỏ vẻ là đúng.

"Được rồi, vậy tôi phải làm gì để phối hợp với việc điều trị? Hơn nữa tôi không rõ vì sao quản gia, vệ sĩ và người hầu của tôi đều nghe thấy tiếng khóc và rên rỉ đó..." Deville nắm chặt gậy batoong bằng cả hai tay, vẻ mặt nghi hoặc.

Klein trả lời rất chuyên nghiệp:

"Tôi sẽ giải thích cho ông sau. Giờ phiền ông bảo quản gia, người hầu và vệ sĩ ra ngoài. Đốc sát Tolle, cảnh sát trưởng Gate, phiền các anh cũng ra ngoài giúp. Tôi cần một không gian yên tĩnh để tiến hành trị liệu sơ bộ."

Sử dụng pháp thuật "trị liệu"... Đốc sát Tolle lặng lẽ bổ sung thêm một câu cho hắn, rồi gật đầu với Tước sĩ Deville.

Deville im lặng mười mấy giây rồi nói: "Cullen, ông dẫn bọn họ tới phòng khách tầng hai chờ đi."

"Vâng thưa Tước sĩ." Quản gia Cullen không phản bác, bởi vì người đưa ra yêu cầu là một sĩ quan cảnh sát chính thức, một vị đốc sát tập sự và là một chuyên gia tâm lý học.

Dõi mắt nhìn bọn họ lần lượt đi ra và cũng đóng cửa phòng lại, Klein nhìn Deville, người có mái tóc màu vàng sậm và đôi mắt xanh thẳm, hắn nói: "Tước sĩ, mời ông nằm lên giường, thả lỏng tâm tình thử đi vào giấc ngủ."

"... Vâng." Tước sĩ Deville treo áo khoác và mũ lên giá để đồ, rồi chầm chậm đi tới bên giường, nằm lên.

Klein thì kéo hết rèm cửa lại, làm cho cả căn phòng tối xuống. Hắn cởi con lắc xuống, nhanh chóng dùng con lắc cảm xạ phán định cát hung sơ qua, sau đó hắn ngồi lên chiếc ghế đu ở cách cuối giường không xa, vẽ quả cầu ánh sáng để tiến vào minh tưởng, sau đó làm cho thế giới linh tính bày ra trước mặt. Ngay sau đó, hắn ngả người ra sau, nhanh chóng rơi vào ngủ say, làm cho thể tinh linh của mình tiếp xúc với bên ngoài.

Hắn đang sử dụng kỹ xảo xem bói cảnh mơ để bản thân ở trong không gian linh tính như đang nằm mơ, "kết nối" với đám oán niệm quấn lấy tước sĩ Deville.

Chỉ có kết nối giao tiếp mới lấy được đáp án, từ đó giải quyết vấn đề!

Hu hu hu!

Tiếng khóc đau buồn vang vọng bên tai Klein, hắn "thấy" xung quanh có những bóng người trắng nhạt và trong suốt hiện ra. A a a, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, Klein cố gắng lắm mới tìm lại được năng lực suy nghĩ bèn giơ tay phải ra đụng vào một oán niệm.

Đột nhiên những bóng dáng ấy biến thành lũ thiêu thân rào rào ùa tới phía hắn. Tầm mắt Klein nhòe đi, đầu hắn như bị người ta chém thành hai nửa, một nửa thì tỉnh táo nhìn, nửa kia nhìn vào "gương". Trong "gương" ấy là một cô gái trẻ tuổi với thân thể cao lớn và ăn mặc như công nhân. Cô đi trong một nhà máy đầy bụi, đầu đau đớn từng cơn. Tầm mắt cô dần mờ đi, thân thể cô dần gầy yếu. Cô như mang máng nghe thấy có người gọi Charlotte, nói là cô mắc phải hội chứng Hysteria. Hội chứng cuồng loạn? Cô nhìn vào gương, thấy trên lợi mình có một đường màu xanh lam như có như không.

...

"Màn ảnh" lại chuyển, Klein lại như nhìn thấy cô gái khác mà mình đang hóa thân tên là Mary, cô cũng đang đi trong nhà máy chì, trẻ trung và hoạt bát. Bỗng nhiên gò má một bên mặt cô giật giật liên tục, sau đó là cánh tay và chân cùng bên.

"Cô mắc chứng động kinh." Trong lúc toàn thân co giật, cô nghe thấy có người nói thế. Cô ngã xuống, co giật càng mạnh, cuối cùng mất ý thức.

...

Lại một cô gái khác, cô buồn rầu không vui, ngu ngơ đi lung tung trên đường phố, thậm chí bắt đầu gặp chướng ngại về nói năng. Đầu cô đau khủng khiếp, lợi cô có những đường màu xanh lam. Động một tí là người cô co giật.

Cô tới gặp một bác sĩ, bác sĩ ấy nói rằng: "Ravty, cô bị ảnh hưởng bởi chì."

Vị bác sĩ ấy nhìn cô đầy thương hại, nhìn cô co giật mấy cái liên tục, nhìn đôi mắt cô mất đi mọi sắc thái vốn có.

...

Từng hình ảnh hiện lên trong đầu Klein, hắn nửa chìm đắm vào, nửa tỉnh táo xem. Rồi hắn hiểu được những gì mà các cô gái này gặp phải: Bọn họ tiếp xúc với chì một thời gian dài mà không có đồ bảo hộ, thường phải ở trong môi trường bụi bẩn, và bọn họ chết vì trúng độc chì. Mà tước sĩ Deville thì đúng là có một nhà máy chế biến chì, hai nhà máy gốm sứ. Tất cả những nhà mấy ấy đều thuê nữ công nhân với giá tương đối rẻ!

Klein im lặng "xem" mọi thứ, cảm thấy chỉ có một điểm là hắn chưa rõ: Những "oán niệm chết chóc" ấy rất nhỏ bé, cho dù tích lũy lại thành một số lượng lớn nhưng không thể tạo ra ảnh hưởng gì cho thực tại, cho tước sĩ Deville cả. Trừ phi là có một oán niệm mạnh hơn và cố chấp hơn hẳn đã tập hợp chúng nó thành chỉnh thể.

Đúng lúc này, hắn lại "thấy" một cô gái. Cô ta không quá mười tám, đang ở trong nhà máy bôi men sứ lên đồ gốm.

"Harriet, dạo này cháu sao rồi, còn cảm thấy đau đầu không? Nếu nặng quá thì nhớ nói cho cô. Tước sĩ Deville quy định rất nghiêm ngặt là ai mà bị đau đầu nặng thì không thể tiếp xúc với chì nữa, bắt buộc phải rời khỏi nhà máy." Một người phụ nữ lớn tuổi hỏi han quan tâm.

Harriet gãi gãi cằm, cười đáp: "Hơi hơi thôi ạ, cháu vẫn ổn."

"Vậy mai nhớ nói cho cô biết là có nghiêm trọng không nhé." Người phụ nữ dặn dò.

Harriet đồng ý, về đến nhà thi thoảng cô lại bóp trán. Cô thấy cha mẹ và anh trai về, thấy được vẻ đau khổ trên mặt bọn họ.

"Ba với lại anh của con thất nghiệp rồi..." Mẹ cô lau nước mắt, nói.

Bố cô và anh cô thì cúi đầu xuống, lí nhí bảo: "Bọn tôi sẽ ra bến tàu tìm việc."

"Nhưng tiền mua bánh mì cho ngày mai của chúng ta đã hết rồi... Có lẽ chúng ta phải chuyển xuống khu ở trong cùng phố dưới mất thôi." Mẹ Harriet nhìn cô, mắt đỏ bừng: "Khi nào con được lương? 10 saule phải không?"

Harriet lại nắn bóp trán: ""Vâng, thứ Bảy, thứ Bảy."

Sau đó cô không nói gì cả, yên lặng như mọi khi. Hôm sau khi trở lại nhà máy, cô nói với quản lý là mình khỏi đau đầu rồi, không có vấn đề gì.

Cô mỉm cười, ngày nào cũng đi bộ 5km đi làm, rồi lại đi bộ 5km về nhà, động tác nắn bóp đầu ngày càng thường xuyên hơn.

"Ba với anh vẫn chưa tìm được việc ạ?" Harriet nhìn bánh mì đen nấu trong súp, không nhịn được mà hỏi bố và anh trai.

Bố cô rầu rĩ đáp: "Dạo này kinh tế đình trệ, nhiều nơi giảm biên chế, ngay cả bến tàu cũng làm một ngày nghỉ một ngày, một tuần mới được có 3 saule 7 penny."

Harriet thở dài, không nói gì thêm, vẫn yên lặng như trước, chỉ là lặng lẽ giấu tay trái đột nhiên run rẩy ra sau lưng.

Ngày hôm sau cô lại đi bộ đi làm, mặt trời dần sáng, người đi đường dần nhiều. Bỗng nhiên cô co giật toàn thân, rồi ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép.

Cô nhìn lên bầu trời, tầm mắt bắt đầu mờ đi. Cô thấy người đến người đi, thấy có người tới gần, thấy một cỗ xe ngựa đi qua, thấy huy hiệu bồ câu trắng đang giương cánh bay lên của gia tộc Deville. Cô há hốc miệng thở hổn hển, nhưng lại chẳng phát ra được âm thanh nào.

Cho nên cô vẫn không nói gì cả, im lặng như mọi khi. Chỉ khác là, cô đã chết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co