Truyen3h.Co

QBCC [401- ?]

423 - 424

ConBoLaiUFO


Chương 423: Jason thực sự

Số 15 phố Minsk, trong phòng vệ sinh.

Klein rút một người giấy từ trong túi áo ẩn ra, tiện tay giũ một cái, biến nó thành thế thân.

Hắn khiển thân thể kia ngồi trên bồn cầu, tay cầm báo để che mắt người khác, còn mình thì trốn trong bóng tối, đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ tiến lên phía trên sương xám.

Loạt thao tác này còn ma thuật hơn cả ma thuật!

Bên trong cung điện cổ xưa hùng vĩ, Klein ngồi vào vị trí cao nhất trước bàn đồng dài, cụ thể hóa khăn tay Jason Beria ra.

—Đây chỉ là hình chiếu, nhưng cũng có thể dùng để xem bói, miễn là khăn tay cũng không rời cơ thể hắn ở thế giới thực. Chuyện sớm nhất hắn từng làm là sử dụng hình chiếu của Thánh Huy Mặt Trời Biến Dị ở thành phố Tingen làm vật phẩm để bói toán. Khi đó hắn vẫn chưa biết tự mình triệu hoán chính mình, cũng chưa biết mang vật phẩm chứa linh tính lên phía trên sương xám.

Đương nhiên, vẫn có sự khác biệt lớn giữa dùng hình chiếu và vật thật để bói toán, vì vậy Klein luôn cố gắng dùng vật thật. Nhưng hiện giờ, hắn đang được Người Phi Phàm chính phủ bảo vệ, không tiện cử hành nghi thức.

Nếu có ai phát hiện ra, ban ngày ban mặt hắn lại ngồi xổm trên bồn cầu muốn đốt nến, thì rắc rối đua nhau kéo tới rồi.

Nếu thật sự có thể bói ra tung tích của ác ma Jason Beria này, chỉ là gợi ý không đủ rõ ràng, thì mình sẽ mạo hiểm tự triệu hoán chính mình, mang khăn tay lên... Klein làu bàu, cụ thể hóa bút máy cán tròn và giấy da dê, viết câu bói:

[Vị trí hiện tại của Jason Beria.]

Thông thường mà nói, dựa vào chiếc khăn tay mà mục tiêu chỉ dùng trong quá trình cử hành nghi thức, thì không cách nào bói xem mục tiêu đang ở đâu, vì mối liên hệ không mạnh mẽ, cũng gặp nhiều quấy nhiễu. Ví dụ như, sẽ rất dễ trêu chọc đến vị Đại Công tước "Vực Sâu" mà nghi thức chỉ vào.

Nhưng đối với Klein, quấy nhiễu là có thể trừ bỏ, nên cái gọi là Đại Công tước "Vực Sâu" nhiều nhất cũng chỉ là "Ác Ma" Danh sách cao, chứ không phải "Vực Sâu" là hóa thân của Mặt Tối Vũ Trụ. Mà mảnh không gian thần bí phía trên sương xám này đã chiêu đãi đối tượng đẳng cấp thần linh như Mặt Trời Rực Chói Vĩnh Hằng và Chúa Sáng Thế Chân Thực, có kém chút cũng ít nhất là Thiên Sứ đẳng cấp ngài "Cửa", đến giờ vẫn chưa gặp nguy hiểm chí mạng.

Về vấn đề liên hệ không đủ chặt chẽ, Klein có thể giải quyết phần nào nhờ được sương xám tăng thực lực lên một mức nhất định. Nhưng hắn chỉ có thể thử một lần, dựa vào vận may. Có lẽ chỉ sau khi lên Danh sách cao, lên Thánh Giả, hắn mới nắm chắc lĩnh vực này.

Trên lý thuyết là khả thi, sau cùng thì, thời điểm cử hành nghi thức, trạng thái thân, tâm, linh là hòa nhập với nhau, sẽ dễ giao cảm với ngoại giới nhất... Klein, kẻ miễn cưỡng được xem là chuyên gia thần bí học, thì thầm. Hắn cầm khăn tay và tờ giấy da dê ghi câu bói, dựa vào thành ghế.

Hắn nhanh chóng tiến vào trạng thái minh tưởng, liên tục tụng niệm "Vị trí hiện tại của Jason Beria."

Sau bảy lần, Klein ngủ say, đi vào thế giới mộng cảnh.

Trong thế giới xám xịt mờ mịt, vô số hình ảnh không ngừng lập lòe, gián đoạn, tách biệt với nhau hiện ra.

Không lâu sau, một hình ảnh dần trở nên rõ ràng, chiếm đầy "tầm nhìn" Klein, khiến hắn như tiến vào giấc mơ.

Trong mộng cảnh, ánh đèn lờ mờ, bàn sách đỏ sẫm, một bóng người đứng trước cửa sổ lồi, nhìn ra vườn hoa bên ngoài.

Trong khu vườn có một cái lều bằng kính, nơi hoa hồng đỏ tươi nở rộ, ngay giữa trời tuyết rét lạnh tháng mười hai.

Hình ảnh của bóng người kia phản chiếu lên kính cửa sổ, dáng người trung bình, mái tóc nâu hơi xoăn, đôi mắt nâu lạnh lùng, khuôn mặt trông tầm ba mươi tuổi.

Đây... Mình đang xem bói vị trí hiện tại của Jason Beria cơ mà? Đây là ai? Sao trông quen thế nhỉ... Klein ngờ vực, nhưng không nghĩ sâu hơn, cứ để mặc linh tính duy trì trạng thái phát tán như đang dạo chơi trong thế giới thần bí nào đó.

Nghi ngờ vừa dứt, người đàn ông đã quay lại, đến một góc phòng, nơi đặt hai cái vali xách tay bằng da rất lớn.

Người đàn ông ngồi xổm xuống, mở một vali ra. Trong đó là từng xấp tiền mặt xếp ngay ngắn, bên trên còn ép thêm những thỏi vàng.

Tiền giấy lộ ra đều có mệnh giá 10 bảng, vàng thỏi thì phát ra ánh hào quang mê hoặc.

Người đàn ông rút một vật gì từ trong ngăn kín vali, tiện tay giũ giũ rồi mở ra.

Đó chính là một lớp da người tái nhợt!

Một bộ da người hoàn chỉnh!

Người đàn ông nhanh chóng cởi sạch quần áo và lớp da, chỉ trong vòng mười giây, y đã biến thành một người có xương gò má cao ngất, mắt lam xám, tóc chải về sau chỉnh tề, Jason Beria!

Tới đây, hình ảnh bỗng nhiên vỡ vụn, Klein mở mắt.

Khó trách Jason dám mạo hiểm, hóa ra là suốt mười mấy năm, gã đã luôn trùm da người, chưa hề bại lộ hình dạng thực sự... Không hổ là "Ác Ma", vừa bình tĩnh, vừa điên cuồng... Klein không nhịn được thầm than.

Jason để lại chân dung bản thân ở trong phòng, khiến đám người Isengard không hề nghi ngờ, bởi vì dân cư chung quanh đều đã gặp y, nhìn thấy rõ hình dạng của gã. Dù không có chân dung, sử dụng năng lực của Người Phi Phàm tổ chức chính phủ, cũng đủ tái tạo lại đặc điểm, thậm chí hiệu quả còn giống ảnh chụp hơn nữa. Thế nên Jason với không cần phải hủy tang chứng vật chứng. Đây là điều rất hợp lý.

Ai mà biết được, những thứ gã để lại trông có vẻ bình thường nhất, vẫn còn dẫn dắt người khác! Nếu đã tìm dựa trên chân dung, thì dù Kẻ Gác Đêm có dùng Vật Phong Ấn 1-42, cũng chẳng dễ khóa chặt mục tiêu... Hơn nữa, hai lần hành động trước, gã đều dùng năng lực của mình để che giấu gương mặt thật. Ai lại nghĩ, hóa ra gương mặt được bịt kín tầng tầng lớp lớp lại là giả! Klein nhận ra sự xảo trá của Jason.

Hắn xoa xoa thái dương, bắt đầu hồi tưởng lại những hình ảnh trong "Xem bói cảnh mơ".

Ngôi nhà có nhà kính, đặc điểm này khá rõ ràng, kiến trúc tương tự tại Backlund không quá nhiều! Nhưng vấn đề là, mình báo cáo thế nào bây giờ? Mình mà nói cho Trái Tim Máy Móc, chắc chắn Jason sẽ cảm nhận được nguy hiểm, cảnh giác thay đổi ngụy trang, rời đi mất...

Trực tiếp tìm đến Kẻ Gác Đêm có Vật Phong Ấn 1-42? Nhưng nhỡ gặp người quen thì sao? Mình cũng không muốn bị hóa thành tro cốt, bị rải xuống sông Tussock đâu... Hơn nữa, cũng không thể vội vàng báo cáo chuyện này. Mình vừa triển khai hành động, đã nhận được thông tin từ các con đường ngay là bất khả thi...

Tên kia mang theo rất nhiều tiền bạc châu báu, là nguyên một cái vali chứa tiền đó... Tổng giá trị có khi còn hơn 50,000 bảng lận...

Suy nghĩ Klein bay nhảy, một hồi lâu sau mới điều hòa lại. Hắn quyết định chờ đợi thêm hai ngày, rồi sẽ dùng biện pháp thích hợp báo cáo lại gợi ý nhận được cho Kẻ Gác Đêm phụ trách việc này.

Xem bói xong, hắn trở lại thế giới hiện thực, giải trừ thế thân, ngồi xổm trên bồn cầu.

...

Xế chiều, Klein chuẩn bị ra ngoài, tiện tay tung đồng xu.

Lần này, gợi ý hắn nhận được là bây giờ không nên đi đâu.

"Nếu đi sẽ gặp nguy hiểm sao?" Klein không chút do dự, quay lại ngồi ở phòng khách.

Khoảng hơn hai mươi phút sau, hắn nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, phát hiện Isengard Stanton đến thăm.

"Ngài Stanton, ông thu được gì rồi à?" Klein mừng rỡ hỏi.

Isengard chỉ vào sảnh sau cửa:

"Chúng ta vào rồi nói."

"Được." Klein nhường lối.

Ngồi trên hai chiếc sofa đối diện nhau, Isengard bỏ mũ săn xuống, hít một hơi sâu, cất tiếng:

" "Sứ Đồ Dục Vọng" lại xuất hiện."

Thấy Klein vẫn duy trì vẻ trầm tĩnh, ông ta hài lòng gật đầu, tiếp tục:

"Có hai thám tử không đồng ý chịu bảo vệ, cho là mình không hề liên quan, nên vẫn ở ngoài. Hôm nay, giờ ăn trưa, họ được tìm thấy chết trong văn phòng mình. Một là sợ hãi quá mức, tự dọa mình chết. Một thì vô cùng hưng phấn, cuối cùng cạn sạch năng lượng.

Họ rất cố chấp, không hổ là tín đồ Bạo Chúa. Nhưng chính vì thế, Kẻ Trừng Phạt đã chính thức tham gia. Nghe nói vài cường giả Danh sách cao của các Giáo hội lớn và quân đội đều hướng mắt về phía này, coi chuyện "Sứ Đồ Dục Vọng" là sự kiện quan trọng nhất gần đây."

"Ông hy vọng tôi sẽ giữ bí mật thân phận tín đồ Thần Tri Thức Và Trí Tuệ của ông phải không?" Klein hiểu ra, hỏi ngược lại.

"Thám tử với nhau, nói chuyện đúng là dễ dàng hẳn." Isengard mỉm cười, gật đầu.

"Không thành vấn đề." Klein hứa, chuyển nói, "Tôi có vài con đường tin tức không tiện để lộ, nếu về sau nhận được phản hồi và tình báo giá trị khá cao từ đó, tôi mong ông sẽ giúp tôi chuyển cáo cho Kẻ Gác Đêm, cũng giữ bí mật."

Về phần tại sao lại là Kẻ Gác Đêm mà không phải Trái Tim Máy Móc, hắn tin rằng mình không cần phải nói quá rõ ràng. Dựa vào trí thông minh của thám tử lừng danh Stanton, dùng đầu ngón chân cũng có thể hiểu được.

Isengard thoạt đáp ứng thỉnh cầu của Klein, sau mới nghi ngờ, nói:

"Cậu nói cho tôi, cũng đồng nghĩa với khiến Jason phát giác ra."

"Hãy cùng hy vọng chúng ta có biện pháp tránh né được... Ngoài ra, làm hơn hãy giúp tôi, nghĩ tới những khả năng khác nữa. Chiếc nhẫn của ông hẳn có thể mô phỏng rất nhiều năng lực phi phàm." Klein thản nhiên đáp.

"Được rồi." Isengard không nhiều lời.

Ông ta trầm ngâm vài giây, móc tẩu thuốc lá ra, ngửi ngửi:

"Hành động của "Sứ Đồ Dục Vọng" hôm nay đã chứng thực một suy đoán của tôi. Ha ha, cũng chính là vấn đề cậu nghĩ tới lần nọ."

"Mục đích chủ yếu của gã không phải là báo thù ấy à?" Klein hiểu rõ lời đối phương.

Isengard Stanton đổ người về trước, trịnh trọng nói:

"Nếu Jason đã qua giai đoạn "Kẻ Máu Lạnh", tức là gã chắc chắn rất máu lạnh, không thể đi xa đến thế này vì con chó "Ác Ma" kia.

Sherlock, nhìn xem. Cho tới giờ, tất cả các thế lực Người Phi Phàm chính quy ở Backlund đều đã bị điều động, thậm chí cả cường giả Danh sách cao cũng quan tâm đến chuyện này. Thời điểm này, nếu Jason muốn đối phó với một kẻ khác - mục tiêu thực sự - chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nhiều sao?"

Klein hơi đăm chiêu, hạ giọng:

"Rất hợp lý!"

...

Sau một hồi trao đổi, Isengard tiếp tục đi tìm Kaslana. Klein lại tung đồng xu, dựa theo kế hoạch đã định, đi tới câu lạc bộ Cragg.

Chưa ai trong số họ để lộ suy đoán cho Người Phi Phàm chính phủ, sợ rằng sẽ tạo thành nguy hại trực tiếp tới Jason, khiến gã dự cảm được và từ bỏ chuỗi hành động.

Ngay khi vừa đến câu lạc bộ Cragg, Klein đã gặp người quen ở đại sảnh, bác sĩ ngoại khoa Eren.

"Đã lâu không gặp." Hắn cười chào.

"Dạo này tôi rất bận," Eren thân mật đáp lại, nhưng vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lùng theo thói quen, "Hơn nữa, gần đây vợ tôi đã có thai, tôi sắp được làm cha nữa rồi."

"Chúc mừng anh. Từ khi nào thế?" Klein thuận miệng hỏi.

Eren nghĩ nghĩ, trả lời:

"Chỉ mới xác nhận gần đây thôi, hẳn là được hơn một tháng."

"Hơn một tháng sao?" Klein khẽ giật mình, chợt nhìn vào mắt đối phương.


Chương 424: Gió nổi lên

"Ừ, hơn tháng trước rồi." Eren đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, khẳng định.

Hơn một tháng trước? Chẳng phải đấy là lúc anh bị cơn ác mộng liên quan tới Will Oncetine quấy rầy sao? Klein sửng sốt, nghi hoặc, nhưng không biểu lộ cảm xúc gì.

Trong nháy mắt, hắn đã liên tưởng đến hai lần bói toán trước:

Will Oncetine ở trong một căn phòng tối tăm, bên ngoài có tiếng nước chảy.

Chẳng lẽ là tượng trưng cho nước ối hoặc máu? Klein run rẩy trong lòng, đột nhiên bừng tỉnh.

Khi nhìn bác sĩ Eren lần nữa, ánh mắt hắn đã trở nên phức tạp.

Hắn nghi ngờ, vợ anh ta đã mang thai Will Oncetine, một "Con Rắn Thủy Ngân"!

Trong biểu tượng thần bí học, đầu và đuôi con rắn thủy ngân nối liền với nhau, tự nó nuốt đuôi nó, ý nghĩa hàm ẩn là vận mệnh tuần hoàn... Để tránh né kẻ thù, Will Oncetine đã chủ động ẩn nấp, bắt đầu một vòng tuần hoàn mới sao? Klein dựa vào tri thức sẵn có mà suy đoán.

Bác sĩ Eren hoàn toàn không phát giác ra sự dị thường hắn cật lực che giấu, mỉm cười nói:

"Chắc chắn nó sẽ là một thằng bé đáng yêu. Đến lúc nó được sinh ra, tôi sẽ tổ chức một yến tiệc ăn mừng sinh nhật đầu tiên của nó. Sherlock, tới lúc ấy đừng từ chối lời mời của tôi nhé."

"Cũng có thể là một bé gái." Klein mỉm cười đáp lại.

Nói thẳng ra, hắn cũng cảm thấy hơi lo lắng, sợ hãi. Sau cùng, "Con Rắn Thủy Ngân" chính là Danh sách 1 của đường tắt 'Quái Vật' liên quan tới vận mệnh, cũng dính líu tới cuộc tranh đoạt giữa thần linh. Không ai có thể chắc trong tương lai sẽ thuận buồm xuôi gió, hạnh phúc bình an được.

Đối với bác sĩ Eren mà nói, mình cũng không biết đây là may mắn hay bất hạnh nữa... Will Oncetine có tử tế không là một chuyện, mà "Con Rắn Thủy Ngân" nọ có phát hiện ra cậu bé không lại là một chuyện khác... Đến giờ Will Oncetine vẫn chưa làm gì cả, báo cáo cho Kẻ Gác Đêm ngay thì có vẻ hơi tàn nhẫn. Mình luôn hiểu Người Phi Phàm tự do như thế nào mà... Tốt nhất là cứ lặng lẽ quan sát từ bên ngoài, không can dự vào, hoặc lợi dụng tình hình để đưa ra lựa chọn tốt nhất... Có khi mình đã giải đọc sai, nghĩ quá nhiều thì sao? Có khi Will Oncetine lại chẳng phải là "Con Rắn Thủy Ngân" gì hết! Có khi vợ bác sĩ Eren chỉ mang thai một đứa trẻ vô cùng bình thường! Bao nhiêu suy nghĩ lóe lên trong đầu Klein.

"Con gái? Thế càng tốt." Eren mong đợi.

Klein ngẫm nghĩ, hỏi lại câu nữa:

"Gần đây anh còn gặp ác mộng không?"

"Thỉnh thoảng, nhưng chỉ toàn ác mộng bình thường, không còn liên quan gì đến Will Oncetine nữa rồi. Sherlock, cảm ơn lời khuyên của anh." Eren thành khẩn nói.

Không, không, không, thế mới là bất thường. Làm một anh hùng bàn phím, mớ kiến thức tổng quát về tâm lý học có hạn của tôi mách bảo, về sau vẫn thỉnh thoảng mơ thấy Will Oncetine mới là điều bình thường. Đó mới phản ứng tiêu chuẩn do chịu sự kích thích quá mức. Vì Will Oncetine đã khiến anh gặp bao rắc rối như thế, để lại ấn tượng sâu sắc đến thế, thì chắc chắn cậu bé phải được phản chiếu lại trong giấc mơ của anh. Do đó, kết cục chính xác là thỉnh thoảng anh vẫn phải mơ thấy Will Oncetine, nhưng giấc mơ không quá rõ ràng, nghĩa là chỉ biết về thứ gì đó đã từng xảy ra nhưng không nhớ kỹ chi tiết ấy... Klein khá chắc chắn.

Đúng lúc ấy, hắn nghe thấy tiếng xào xạc.

Hắn vô thức nhìn ra ngoài phòng khách, chỉ thấy phần tối trong không khí lờ mờ bị gió mạnh thổi tan, và lớp sương mù mỏng màu vàng nhạt bị quét sạch.

Những cành cây không lá lung lay, rôi cơn cuồng phong giật mạnh một cái, kéo về hướng đông nam.

Sau vài giây, mọi thứ trở lại bình thường.

"Mùa đông ở Backlund mà có gió to thế này đúng là hiếm thấy thật. Ít nhất tôi cũng chưa bao giờ bị ấn tượng đến thế." Eren nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài.

Đấy không phải là cơn gió bình thường... Chuyện gì vừa xảy ra? Klein cố áp chế nghi hoặc, lấy cớ vào nhà vệ sinh để xem bói đơn giản, nhưng chẳng thu được gợi ý hữu ích nào.

Hắn tạm thời quẳng chuyện này ra sau đầu, chuẩn bị đến trường bắn dưới hầm, luyện tập bắn súng.

Ngay khi ấy, người bồi bàn mặc áo vét đỏ bước thẳng tới đại sảnh ấm áp như mùa xuân, cung kính nói:

"Thưa ngài Moriarty, bạn của ngài đến gặp ngài ạ."

"Ai vậy?" Klein ngạc nhiên.

"Ngài Ikanser Bernard." Người hầu trả lời.

Vị Chấp sự thường xuyên bị buộc phải "hớt tóc" kia ấy hả... Sao ông ta lại tới tìm mình nhỉ? Có phát hiện gì mới rồi chăng? Klein lập tức bước tới sảnh tiếp tân của câu lạc bộ.

Ikanser bỏ chiếc mũ đang che mái tóc xõa tung ra, tới tiếp đón, trầm giọng nói:

"Kẻ Trừng Phạt đã tìm thấy Jason Patrick Beria rồi."

"Tìm kiểu gì?" Klein nửa sửng sốt, nửa tò mò hỏi.

Căn cứ vào bói toán, Jason Beria luôn luôn trùm da người, hình dạng và khí chất của gã hoàn toàn không phải thứ họ đã xác định. Tìm được gã dễ như vậy gần như là bất khả thi!

Ikanser quét mắt một vòng, nói:

"Tôi cũng không rõ, tôi chỉ vừa nhận được tin này."

Ông ta chỉ vào con chim nhỏ trắng muốt đậu trên cành cây ngoài cửa.

Con chim đang mải mê rỉa bộ lông bằng chiếc mỏ bé xíu.

Trước khi Klein kịp hỏi thêm, Ikanser đã miêu tả khái quát những chuyện xảy ra:

"Kẻ Trừng Phạt tìm thấy manh mối và xác nhận được vị trí của Jason. Song, ác ma đã đánh hơi thấy nguy hiểm và giết chết hai vị Kẻ Trừng Phạt rồi tẩu thoát trước khi họ kịp bao vây gã. Chuyện này đã khiến cao tầng của Giáo hội Chúa Tể Bão Táp vô cùng giận dữ. Vì thế, "Người Ca Hát Của Thần" Ace Snake tự mình đuổi theo. Vừa nãy anh hẳn đã chứng kiến một trận cuồng phong, chính là ông ta tạo ra đấy. Ông ta là Tổng Giám mục của Giáo hội Chúa Tể Bão Táp ở giáo khu Backlund, cũng là một trong những Hồng y Giáo chủ của Giáo hội Chúa Tể Bão Táp."

Nghe thì bình thường, nhưng cảm giác lại rất dị thường... Dựa trên suy đoán của mình và ngài Isengard, điều đó cũng có thể giải thích là "Sứ Đồ Dục Vọng" Jason này muốn dẫn cường giả Danh sách cao ra mặt... Klein cân nhắc, hỏi:

"Các ngài có chắc kẻ bị phát hiện đúng thật là Jason Beria không?"

Biểu cảm Ikanser đột nhiên nghiêm trọng hẳn, ông ta mở miệng với tông giọng cổ quái:

"Tôi sẽ thử xem."

Ông ta ra hiệu cho Klein theo mình ra ngoài, bước vào một chiếc xe ngựa trống đỗ sát lề đường, trong đó có hai thành viên Trái Tim Máy Móc.

Ikanser hít một hơi thật sâu, lấy một chiếc gương bạc cổ kính với họa tiết yêu dị từ túi áo mặt trong đặc chế ra.

Làm xong bước cần thiết đầu tiên, mặt ông ta trầm xuống, mở miệng:

"Thưa ngài Arrodes đáng kính, câu hỏi của tôi là, vị trí hiện tại của Jason Patrick Beria?"

Ánh sáng tứ phía chợt hơi vặn vẹo, như thể ánh đuốc lập lòe sau cơn mưa. Một tràng cảnh nhanh chóng hiện lên trên mặt gương bạc.

Đó là một chiếc thuyền buồm với cánh buồm đang giương lên. Jason Beria với xương gò má cao, mắt xanh lam hơi xám, tóc chải ngược chỉnh tề, đội mũ lưỡi trai, kéo cao cổ áo khoác, vội vàng lui vào khoang thuyền.

"Gã thực sự đang muốn trốn thoát khỏi Backlund! Hình như "Người Ca Hát Của Thần" đang di chuyển hướng đến khu bến tàu..." Một thành viên nữ của Trái Tim Máy Móc bừng tỉnh.

Sao bại lộ dễ dàng thế được? Klein thì chìm trong hoài nghi.

Ikanser thì chẳng còn để ý đến cái gì nữa, tập trung toàn bộ sự chú ý vào mặt gương bạc.

Lần này, chỉ có thể lựa chọn trả lời câu hỏi thôi. Nếu trả lời sai hoặc nói dối sẽ chịu sự trừng phạt đáng sợ.

Không lâu sau, từng chữ cái đỏ tươi như máu được phác họa trên mặt kính:

[Nếu người đàn ông ngươi thích, toàn thân mọc đầy cục u; hoặc da bị lột sạch, chỉ còn lại máu thịt; hoặc biến thành quái vật; nhưng vẫn có thể giao tiếp với ngươi, thì liệu ngươi có còn thích hắn nữa không?]

Đúng là câu hỏi đáng xấu hổ... Khoan đã, đàn ông? Klein suýt thì quay đầu nhìn Ikanser.

Ikanser chậm rãi thở hắt ra, đáp:

"Vẫn còn, nhưng tôi sẽ tự tay giết chết người ấy."

[Rất thành thật.] Mặt gương bạc nổi lên từng câu chữ.

...Trò chơi vấn đáp này đúng là tử hình công khai mà... Klein rất muốn đưa tay ôm mặt.

Hắn nhìn hai vị thành viên còn lại của Trái Tim Máy Móc, thấy chẳng có gì dị thường, hoặc nên nói là, làm bộ chẳng có gì dị thường, do dự nói:

"Tôi cứ thấy mọi chuyện dễ dàng thế nào ấy. Nhỡ gã không phải Jason Beria thực sự thì sao?"

"Nhưng gương bạc đã chỉ đúng vào Jason Beria rồi." Ikanser định cất chiếc gương đi.

Klein suy nghĩ vài giây, sắp xếp lại ngôn từ, nói:

"Không, ý tôi thực sự muốn nói là, chúng ta nhất định phải vứt bỏ vài phán đoán đã có sẵn đi. Kẻ chúng ta muốn tìm chính là "Sứ Đồ Dục Vọng", chứ không phải Jason Beria. Hai bên không nhất thiết phải là một.

Đây là điều tôi phải đề xuất với tư cách một thám tử."

...

Trên đại lộ Vua, một chiếc xe ngựa sang trọng vừa rời khỏi Nghị viện Vương quốc.

Trên xe ngựa trải thảm, kê giường, ghế sofa và các loại đồ dùng khác, trông tựa như một căn phòng di động.

Công tước Negan, người mặc quân phục đô đốc (*) màu xanh sẫm, đang cầm chiếc ly thủy tinh, uống rượu nho Aurmir đỏ như máu tươi.

Ông ta vừa nhấm nháp rượu ngon, vừa suy tư, nói:

"Gửi thư mời Bá tước Hall tới làm khách của ta vào ngày mai. Ta muốn thảo luận với ông ta về việc tăng lương và cải thiện giờ làm cho công nhân nhà máy, cũng như chỉnh sửa "Luật Tế Bần". Đây đều là những chương trình ông ta thúc đẩy nghị sự gần đây. Chắc ông ta rất hứng thú. À, sao đột nhiên Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối lại quan tâm đến chuyện ở phương diện này thế nhỉ?

Thời điểm gửi thư mời, ngươi phải thông báo cho Bá tước Hall về chủ đề ta mong muốn thảo luận. Hạn chế về tài sản trong cuộc bầu cử là điều tất yếu, không thể giảm yêu cầu xuống. Nếu không, những kẻ nắm quyền kiểm soát số lượng lớn công nhân sẽ chiếm được nhiều ghế nghị sĩ hơn. Với cả, hãy ngăn chặn những cuộc tấn công vào khu vực bỏ phiếu không hợp lệ thời gian gần đây..."

Soạt, soạt, soạt, người thư ký đứng cạnh tốc ký từng phần việc Công tước Negan sắp xếp.

Nói xong, Công tước Negan thở dài:

"Ta làm vậy cũng là vì địa vị của quý tộc thôi. Vậy mà trong số chúng ta, càng ngày càng có nhiều kẻ vô dụng, thậm chí còn nợ những nhà tài phiệt kia số tiền khổng lồ."

Lúc này, xe ngựa không rẽ vào lối đến quận Hoàng Hậu mà tiếp tục đi thẳng.

Là vị quý tộc sở hữu số tài sản lớn nhất chỉ sau Quốc vương, Công tước Negan có rất nhiều tình nhân. Nhưng quan hệ trong Vương quốc Loen tương đối bảo thủ, điều này rất dễ bị kẻ thù chính trị lôi ra công kích. Vì vậy, kể cả là một Công tước cao quý, muốn đến nhà tình nhân ông ta cũng phải lén lút, nhưng dường như điều đó càng khiến ông ta vui thú hơn.

Hôm nay, ông ta định đến chỗ tình nhân được ưu ái nhất trong suốt hai, ba năm vừa qua, một thiếu nữ chỉ vừa tròn hai mươi tuổi.

Công tước Negan lấy ra một bình thuốc được điều chế từ bột xác ướp rồi uống nó. Ông ta không nhịn được, lại sờ tay vào món trang sức đeo trên cổ. Đó là một cái vỏ ốc màu lam sẫm, to chừng ngón tay cái.

Đó là vật phẩm thần kỳ mà Giáo hội Chúa Tể Bão Táp đã đặc biệt cung cấp cho ông ta sau sự kiện bị Qilangos ám sát hụt trước kia. Chỉ cần Công tước Negan thổi nó, "Người Ca Hát Của Thần" bên trong giáo đường Thánh Phong, Ace Snake sẽ nghe thấy động tĩnh, cũng khóa chặt vị trí ngay.

Để bảo vệ mình, Công tước Negan cũng chuyển nơi ở của vài tình nhân đến khu vực gần giáo đường Thánh Phong.

Xe ngựa chạy chầm chậm, cho tới khi đỗ trước một tòa nhà vô cùng xa hoa, lộng lẫy. Thoáng nhìn qua, có thể thấy một nhà kính trồng đầy hoa hồng đỏ rực đang nở rộ.

_____

(*) Đô đốc (bản gốc là Thượng tướng Hải quân): Danh xưng Đô đốc trong tiếng Việt ngày nay được hiểu theo nghĩa hẹp là bậc quân hàm sĩ quan cao cấp nhất trong lực lượng Hải quân các quốc gia, tương đương cấp bậc Admiral trong tiếng Anh.

Chi tiết có thể đọc thêm tại: https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%B4_%C4%91%E1%BB%91c

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co