Chương 27
"Tâm tình không tốt?" Kiểm tra thường lệ buổi sáng hoàn tất, Taehyung cử động người, liếc nhìn Jungkook đang ngồi ngơ ngẩn bên giường.
Lúc Jungkook không vui sẽ không xụ mặt, cũng không trút giận sang người khác. Chỉ ngây người, cũng không biết trong đầu nghĩ vớ vẩn cái gì.
Taehyung nắm bắt tính tình cậu rõ lắm rồi, giờ thấy dáng vẻ hồn vía lên mây của cậu là biết chắc chắn cậu gặp phải chuyện gì rồi.
Jungkook bị ngắt mạch suy nghĩ, cười lắc đầu với Taehyung "Không có, vết thương của anh còn đau không?"
Taehyung biết cậu dời đề tài cũng không nói trắng ra "Sớm hết đau rồi, không sao." Chút thương cỏn con này kỳ thật không tính là gì, chỉ vì vị trí đặc biệt nên mới có vẻ kinh khủng vậy.
"Đúng rồi," Taehyung lột một trái hạnh nhân nhét vào miệng Jungkook "Lát nữa bọn Hoseok và Min Yoongi sẽ tới."
Jungkook ngớ người, quên cả nhai "Bọn họ đều tới?"
"Ừ" Taehyung cũng bó tay, đâu phải chuyện gì lớn, có cần ngạc nhiên vậy không, bất quá đó là tấm lòng của mấy ông anh, cũng không tiện từ chối.
"Chắc là các cô cũng tới." Taehyung thấy Jungkook nuốt hạnh nhân trong miệng rồi lại nhét một trái khác cho cậu "Có lẽ sẽ đông người lắm, em đừng sợ, nên làm gì cứ làm thôi."
Nói thế đấy, Jungkook dở khóc dở cười, có gì mà cậu phải sợ. Có điều, cái cô Jung Daeun kia cũng tới? Jungkook cảm thấy tâm tình lại tệ đi một phần.
Cậu không phải người hẹp hòi, quả thật Taehyung rất xuất sắc, dễ làm phụ nữ có cảm tình, chẳng có gì phải ghen tị cả.
Nhưng thích mà tới mức trắng trợn như Jung Daeun thì hơi quá.
Không coi tình hình, không chú ý nơi chốn, chỉ tùy vào sở thích của mình mà ăn nói bừa bãi, lại coi trời bằng vung, ngang ngược làm người ta ngứa răng ngứa lợi, con gái như vậy, bất kể cô ta có thích Taehyung hay không, Jungkook đều tránh từ xa.
"Em biết." Jungkook rút khăn giấy lau bột ngũ vị hương sơ ý dính trên môi "Có điều..." Cậu chần chừ một lát mới nói tiếp "Mấy ngày trước em tới nhà họ Jung."
Taehyung nhíu mày, trong đầu lập tức hiện ra bóng dáng con nhỏ điêu ngoa nhà họ Jung "Mẹ dẫn em đi?"
"Dạ." Jungkook gật đầu, mặt đỏ lên, nhìn dáng vẻ thẹn thùng cực độ.
Taehyung đang lấy làm lạ thì nghe tiếng Jungkook ấp úng: "Cái cô... Jung Daeun đó thích anh."
Khụ, suýt nữa Taehyung bị sặc hạnh nhân. Anh gặp Jung Daeun không nhiều lần lắm, chỉ có dịp tết qua nhà họ Jung chúc tết mới gặp, nhìn một hai lượt thôi.
Ai biết tự dưng con nhỏ đó nổi cơn điên, cứ đuổi theo nói thích anh.
Tuy hai nhà quen biết mấy đời, Jung Daeun lại là em gái của bạn thân, nhưng ấn tượng của Taehyung với cô ta không tốt lắm. Anh không thích con gái quá om sòm, với lại Jung Daeun bị người nhà họ Jung cưng chiều quá mức, luôn cho mình là trung tâm, xem mình sống trong tháp ngà không bằng.
Có điều, đôi mắt đen của Taehyung nheo lại, Jungkook nói với anh thế là có ý gì? Chẳng lẽ là ghen?
Nghĩ như thế, Taehyung chỉ cảm thấy phiền muộn do nằm ườn trên giường cả ngày tan biến hết.
Vui vẻ trong bụng một chặp, thiếu tá Kim mới nghiêm mặt vờ vĩnh: "Ổ? Anh không biết."
Hơ? Anh ấy không biết? Tính nết Jung Daeun thế mà không bày tỏ? Không thể nào! Mặt Jungkook lộ rõ vẻ ngờ vực.
Đương nhiên Taehyung nhận ra cậu không tin, vội vã bổ sung "Anh không biết thật đó, anh không thấy rõ bộ dạng cô ta ra sao, em nói anh nghe đi."
EQ của đàn ông bình thường luôn thấp hơn phụ nữ. Nếu thiếu tá Kim chỉ nói câu đầu, không bổ sung thêm mấy câu sau, Jungkook gần như tin tưởng rồi.
Nhưng mà thêm câu sau hoàn toàn là giấu đầu lòi đuôi, Jungkook lập tức hiểu ngay, Taehyung đang nói láo!
Thiếu tá Kim còn chưa biết Jungkook đã phát hiện anh nói dối, còn đang hí hửng nghĩ, tuy anh hơn ba mươi vẫn chưa yêu đương lần nào, nhưng vẫn có người thích anh như thường nhé! Lần này có phải Jungkook sẽ càng ghen không? Vậy tối nay anh có thể yêu cầu quá đáng hơn tí không nhỉ?
Đáng tiếc thiếu tá Kim cao hứng sớm quá.
"Hóa ra anh không biết." Jungkook cười dịu dàng, mắt hạnh đen nhánh sóng sánh "Vậy coi như em chưa nói."
Không đúng! Không nên như thế! Thiếu tá Kim há hốc mồm. Chẳng phải Jungkook nên vừa ghen tị vừa miễn cưỡng kể với mình chuyện Jung Daeun sao? Sau đó mình có thể kiên định nói với em ấy lần nữa, mình không có tí ấn tượng nào với Jung Daeun cả!
Rõ ràng phải nên đi theo lộ trình như thế mới đúng!
Thiếu tá Kim rối rắm, đang nghĩ làm sao để kéo kịch bản trở về, cửa phòng bệnh bị người gõ vang.
"Chú mày đúng là giỏi nha, Taehyung." Kim Namjoon đi tới đầu giường đấm khẽ vào vai Taehyung, cười nói: "Quanh năm bắn nhạn còn bị nhạn mổ mắt, chậc chậc, mất mặt quá!"
Taehyung chưa kịp trả lời, Jung Hoseok xen vào: "Coi đáng thương chưa này, ngồi cũng không được nữa."
"Hai người đủ chưa! Taehyung đủ tội nghiệp lắm rồi." Min Yoongi đặt đồ bổ và trái cây lên đầu giường "Bây giờ sao rồi?"
"Khá tốt." Taehyung bị châm chọc thế mà tỉnh bơ, trơ mặt không nói nhiều hơn một chữ.
"Nghe nói em dâu có bầu rồi, chúc mừng." Min Yoongi quay sang nhìn Jungkook "Nếu là con gái có thể cho làm con dâu nhà Kim Namjoon rồi."
Vợ Kim Namjoon đã mang thai tám tháng, siêu âm phát hiện là con trai lâu rồi.
"Câm miệng." Taehyung hung hăng trừng Min Yoongi, cục cưng nhà anh chưa ra đời đã bị người nhớ thương, sao được chứ!
Che chở ghê chưa, Yoongi tặc lưỡi đang đinh nói với Jungkook nữa thì nghe ngoài cửa vang lên giọng con gái hào hứng lanh lảnh: "Anh Taehyung, em tới thăm anh nè!"
Người trong phòng nhất thời cảm thấy đau đầu. Sắc mặt Jung Hoseok cũng khó coi, anh liếc Jungkook một cái, lén lút nói với Taehyung: "Giữ không được, bám theo qua đây."
"Anh Taehyung, anh còn đau không?" Jung Daeun vừa vào đã chạy thẳng lại giường, hỏi han đủ thứ "Em muốn qua đây từ lâu rồi, nhưng mà mẹ em cứ cấm em đi."
Cô ta trề môi, đều tại chuyện lần trước nên mẹ cô ta mới không cho đi, nhưng cô ta đâu có nói sai. Tên đàn ông kia vì tiền mới gả cho anh Taehyung thật mà!
"Khá tốt." Taehyung vẫn chỉ có hai chữ kiên cố kia.
Jung Daeun quét mắt nhìn chung quanh phòng bệnh, đột nhiên hét lên: "Sao không có người hầu tới đây hầu hạ anh vậy?" Cô ta căm hận lườm Jungkook, giọng nhỏ xuống nhưng vẫn đủ để mọi người nghe thấy "Để một tên mù ở đây thì làm được cái gì?!"
Vừa dứt lời, mặt Taehyung lập tức đen sì. Hoseok âm thầm kêu toi, biết Taehyung tức giận thật rồi, định nói sang chuyện khác thì Taehyung đã ngắt lời.
"Cô là ai?" Ánh mắt Taehyung sắc nhọn, đồng tử đen sẫm nhìn Jung Daeun trừng trừng "Chồng nhỏ tôi thế nào liên quan gì đến cô?"
Tất nhiên không có chuyện anh không biết Jung Daeun là ai, cũng biết hai ông bà Jung xưa nay cưng chiều cô con gái hiếm muộn này nhưng chữ mù kia đã hoàn toàn chạm đến giới hạn của anh.
Mắt Jungkook không thấy, chuyện này luôn là nỗi thống khổ bất lực nhất trong anh, người nhà họ Kim có ai là không dè dặt châm chước từng câu từng chữ, sợ tổn thương tự tôn của Jungkook.
Thế mà bây giờ, trước mặt nhiều người Jung Daeun lại dám nghênh ngang châm chọc, làm nhục người trong lòng anh.
Ngọn lửa trong lòng Taehyung tức thì trào lên như sóng dữ, trước mặt bà Jung và Jung Hoseok, mở miệng châm biếm thẳng thừng, hoàn toàn không giữ thể diện cho Jung Daeun.
Mặt Jung Daeun lập tức đỏ bừng, nước mắt rơm rớm, lúng túng cơ hồ sượng chín mặt, không sao ngờ Taehyung sẽ nói cô ta như thế!
Cô ta nghĩ hoài không hiểu, rõ ràng Taehyung không thích những người Kim phu nhân sắp xếp, vì sao lại tốt với Jungkook như thế? Vì đứa nhỏ trong bụng cậu ta à?
Không khí trong phòng bệnh thoáng chốc trở nên xấu hổ, vui vẻ vừa rồi nháy mắt rớt thẳng xuống. Taehyung dường như không hề phát hiện, ánh mắt vẫn sắc bén như cũ, không chịu nhượng bộ.
"Được rồi," Hoseok bước lên túm lấy Jung Daeun "Tôi dẫn Daeun đi ra ngoài trước, mọi người trò chuyện đi."
Anh sẽ không giận Taehyung vì chuyện này, dù sao tính em gái mình thế nào anh biết thừa, vì thế cười cười với Jungkook liền lôi Jung Daeun ra khỏi phòng.
"Đừng có đi đến đâu cũng làm nhà họ Jung mất mặt!" Vừa ra khỏi phòng, mặt Hoseok lập tức lạnh tanh "Em cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi, nên hiểu chuyện chút đi."
"Em làm sao?!" Jung Daeun quệt nước mắt "Là em thích anh Taehyung trước! Dựa vào đâu mà cậu ta nhanh chân đến trước! Đã vậy còn là tên con trai vừa mù vừa hám tiền nữa!"
"Người ta thế nào không liên quan gì đến em, tự lo mình đi." Jung Hoseok lạnh lùng lườm Jung Daeun một cái, quay lưng bỏ đi, quẳng lại một câu "Ba mẹ không thể che chở em cả đời."
Mặt Jung Daeun nóng ran, căn bản không nghe lọt lời Hoseok. Cô ta cảm thấy mình không sai, sai chỗ nào? Cô ta thích người nào thì can đảm đi nói với người ta, ảnh hưởng gì đến ai?
Cô ta vừa tức vừa xấu hổ, chùi nước mắt rồi đi dọc hành lang định ra ngoài.
Ngay lúc đó, cô ta bỗng nhìn thấy một gã đàn ông lớn tuổi ăn mặc lếch thếch đang len lút lượn qua lượn lại trước phòng Taehyung.
Jung Daeun lấy dũng khí, lặng lẽ tiến lên, chụp lấy cánh tay gã đàn ông căn vặn: "Ông là ai?"
Tuy Taehyung ăn nói quá đáng với cô ta nhưng cô ta vẫn thích anh, đương nhiên không để cái gã đáng nghi này lượn lờ ngoài cửa phòng bệnh của anh rồi.
Mới sáng sớm Jeon Mansik đã lẻn lên tầng phòng bệnh cao cấp này rồi. Lão trốn nợ nhiều lần rồi, cái trò tránh tai mắt người khác này cứ gọi là trơn tru, trơn như cá chạch, bọn cho vay nặng lãi còn chưa bắt được lão nữa là y bác sĩ bệnh viện.
Vốn định thừa dịp Jungkook đi ra, uy hiếp dụ dỗ cậu kiếm ít tiền xài, ai dè lại bị một con ranh tóm được.
Jung Daeun không phải đèn hết dầu, thấy Jeon Mansik không trả lời liền trầm giọng "Rốt cuộc ông là ai? Không nói tôi báo cảnh sát!"
Thủ đoạn của Jung Daeun đương nhiên kém xa Jeon Mansik, có điều hiện giờ ông ta đã cùng đường, phỏng chừng gặp ăn mày trên đường cũng có thể moi vài xu của người ta, thành thử cũng không giấu diếm, hất tay Daeun ra, vênh mặt: "Tôi là cha của Jungkook, cha chồng Taehyung!"
Lão thấy Jung Daeun ăn mặc là biết nhất định là con nhà có tiền, với lại có thể đến đây thăm Taehyung chứng tỏ có quan hệ khá tốt với nhà họ Kim, biết đâu có thể lừa được ít tiền từ con nhãi này?
Cha Jungkook? Cái gã bán con? Jung Daeun nhìn Jeon Mansik ghê tởm, chỉ cảm thấy chỗ vừa chạm vào lão cũng bắt đầu ngứa.
Loại rác rưởi này cô ta không muốn nhiều lời lấy một câu! Bèn rụt tay về quay lưng bỏ đi.
Ai dè Jeon Mansik lại mặt dày tiến lên chặn đường Jung Daeun.
"Ông muốn làm gì?" Jung Daeun nhíu mày nhìn lão.
"Cô và Taehyung là bạn? Tôi là cha chồng Taehyung, đưa cho tôi ít tiền trước, chừng sau bảo Taehyung trả lại cho cô."
Ha, sao có người vô liêm sỉ như thế? Jung Daeun bị ông ta chọc tức suýt cười. Vừa định mở miệng chế nhạo, trong óc chợt lóe lên, đột ngột nảy ra một ý định.
Cô ta nhếch môi, gương mặt thoáng hiện chút âm trầm không hợp với tuổi cô ta "Ông thiếu tiền lắm à? Vậy chúng ta nói chuyện đi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co