Truyen3h.Co

QTBP (Edit full + PN)

141 - 145

Chin_lan_mot_dem


Chương 141:

Con đường ta đi, là do ta định đoạt (1)

Tạ Liên bỗng nhiên nhớ tới một việc. Ngày hôm ấy, ở trên Thần Võ Điện, Lan Xương nhận bừa lung tung, chỉ hết một vòng nhiều người, nhưng lại cố tình không có chỉ Phong Tín, người đứng ở một vị trí cực kì nổi bật.

Lan Xương ngay lập tức phủ nhận: "Không phải!"

Phù Dao cũng là biểu tình không thể tin được. Xem ra, ban đầu hắn cũng chẳng biết giữa Phong Tín cùng nữ nhân kia lại là loại quan hệ này, cũng bị làm cho vô cùng hoang mang, lúc này khó khăn lắm mới có thể hồi phục lại tinh thần, nói: "Hắn còn chưa hỏi cái gì phải hay không phải, ngươi gấp rút trả lời như vậy làm gì?"

Kiếm Lan liền đáp: "Vô nghĩa! Không cần nghĩ cũng biết hắn đang hỏi cái gì. Chi bằng ta nói cho ngươi nghe, không phải!"

Phong Tín nhìn thai linh kia, hỏi: "Nàng gọi nó là gì? Thác Thác?"

Cái tên này hình như mang một ý nghĩa đặc thù gì đó. Lan Xương há miệng thở dốc, tức giận hét lên: "Ngươi một đại nam nhân đào đâu ra lắm lời vô nghĩa thế! Không phải thì là không phải! Có kẻ nào như ngươi hay không hả! Tại sao cứ vội vàng muốn nhận nhi tử!"

Phong Tín bị chọc tức: "Nàng đang nói cái gì? Nếu nó đúng là con trai ta, vậy thì đương nhiên ta sẽ..."

Lan Xương cắt ngang lời hắn: "Ngươi đương nhiên sẽ thế nào? Ngươi nhận nó à? Ngươi nuôi nó à?"

Phong Tín đáp: "Ta..."

Nói xong một tiếng "Ta", hắn liền ngậm miệng, cúi đầu nhìn quái vật nhỏ dị dạng đang bám trên tay mình. Hình như thai linh này đối với hắn thù hận sâu đậm, bắt được tay hắn thì lập tức liều mạng cắn xé, khóc nháo cả lên. Phong Tín đánh cũng không được, không đánh cũng không được, tay phải nắm chặt thành quyền, máu tươi đầm đìa.

Thấy hắn im lặng, lại nhất thời giống như mang bộ dáng chẳng có cách nào tiếp thu được, Lan Xương ngay lập tức mắng hắn xối xả: "Đã nói không phải là ngươi, còn thắc mắc cái gì! Yên tâm đi, chẳng liên quan gì đến ngươi đâu!"

Thích Dung rống lên: "Nói dối! Nhất định là có liên quan! Ta làm sao có thể nói sai được, nó còn chẳng phải là do tiện dân đẻ ra sao! Trời đất quỷ thần mọi người ơi mau đến đây mà xem đi này! Phong Tín con trai của chính hắn bị người ta mổ sống từ bụng mẹ nó lôi ra chế thành tiểu quỷ này! Ha ha ha ha, vậy mà có người còn bái cái chó má đéo gì mà "Nam Dương ban con" cơ đấy? Ngay bản thân hắn có đứa con cũng..." (Phong Tín là Nam Dương chân quân)

Tạ Liên giơ tay lên, Nhược Da ngay lập tức bịt miệng Thích Dung lại, Lan Xương hung hăng đạp lên đầu gã khiến gã chửi ầm lên. Lúc này, Cốc Tử đã mơ mơ màng màng hồi tỉnh, nhìn thấy Thích Dùng đang bị đạp, vội vàng nhào đến, la to: "Không... Không được dẫm cha ta..."

Thấy Cốc Tử ôm chặt đầu Thích Dung, chân Lan Xương không cách nào hạ xuống được nữa, đổi lại liền nắm hai cái chân trắng bệch của thai linh kia, vừa cất bước chạy, vừa tức giận mắng: "Đã bảo ngươi đừng cắn! Tại sao lại không nghe lời!"

Phong Tín đang xuất thần, không thể ngay lập tức giữ bọn họ lại, Tạ Liên theo bản năng quát to: "Nhược Da, đuổi theo!"

Nhược Da quả nhiên đuổi theo. Nhưng mà, khi tấm lụa trắng kia đã bay ra ngoài, Tạ Liên mới sực nhớ, nó còn đang phải buộc Thích Dung. Lập tức quay đầu nhìn lại, Thích Dung trên đầu có Cốc Tử quả nhiên đã nhảy dựng lên, đắc ý tuyên bố: "Lão tử đã được tự do!"

Thấy Phong Tín cuối cùng cũng kịp phản ứng, Tạ Liên sửa lời: "Nhược Da, ngươi tốt hơn vẫn nên quay lại đi."

Vì vậy, Nhược Da lại bay trở về, "Bốp" một tiếng đánh cho Thích Dung cái tát vang dội. Thích Dung chỉ vừa xoay người múa may ca hát, lại làm cho bị đau đến phải che mặt quay ba vòng ngã về chỗ cũ, bò lồm cồm trên mặt đất một lát, đột nhiên phát điên, nắm lấy Nhược Da, quát to: "Cái giẻ rách như mày mà cũng dám đánh tao!!!"

Lần này, Nhược Da bị gã một lượt bắt lấy, xoắn tới xoắn lui, xoắn đến nỗi vặn không ra. Tạ Liên vừa định tiến đến tự mình giải quyết gã, Thích Dung mới phát hiện trên đầu của mình còn có một đứa trẻ, gấp rút đem Cốc Tử kéo xuống trước ngực, giống như là làm bia đỡ đạn, nói: "Huynh đừng lại đây! Lại đây ta sẽ bóp chết nó! Kìa kìa kìa, ngươi nhìn phía sau ngươi xem, chó Hoa Thành sắp ngủm rồi kìa!"

Tạ Liên giật mình, lập tức xoay người, Hoa Thành quả nhiên đang nhíu mày, cánh tay rũ xuống khẽ run rẩy, giống như đang cố nhịn điều gì, nhưng khi vừa thấy hắn nhìn, liền nói: "Ta không có việc gì!"

Vạn quỷ xao động!

Lần xao động này, so với bất kì lần nào trong quá khứ càng lớn hơn rất nhiều. Tạ Liên liền đưa ra quyết định đi qua ôm lấy hắn. Nhân cơ hội này, Thích Dung nhanh chóng kéo Cốc Tử, cùng nhau bỏ trốn mất dạng. Lan Xương hình như cũng rất đau đầu, che kín lỗ tai, Thai linh kia bị lần chấn động này kích thích, cắn xé càng thêm hung mãnh. Phong Tín bị cắn hơn mười vết, máu tươi chảy ròng, nhưng vẫn không dám đánh nó, một tay bắt lấy Lan Xương. Thai linh kia lại chẳng lưu tình chút nào, đưa móng vuốt hướng lên mặt Phong Tín. Một nhát này là vô cùng hung hiểm, Phong Tín khẽ kêu một tiếng, che lại miệng vết thương, không biết có phải là bị cào đến bị thương ở mắt hay không. Tạ Liên nhìn, trong lòng khẽ run, dục Nhược Da mau bay qua cứu, Lan Xương dậm chân mắng: "Ngươi mà còn như vậy, ta không thèm để ý tới ngươi nữa!!!"

Bị mẫu thân mắng, Thai Linh lúc này mới nhảy về trong lòng nàng, ngoan ngoãn co người thành một cục. Lan Xương liếc mắt nhìn Phong Tín một cái, nghiến răng nói: "Không liên quan đến ngươi, ta cảnh cáo ngươi, đừng động vào chúng ta!" Rồi nàng một tay che đầu, một tay ôm nó, mẫu tử hai người chạy như bay mà đi. Thấy thế, Phù Dao hét to: "Buông ta ra!"

Phong Tín nửa quỳ trên mặt đất, che nửa bên mặt, Tạ Liên đi tới cạnh hắn, ân cần hỏi: "Đệ có sao không? Để ta xem vết thương cho? Có ảnh hưởng đến mắt hay không?"

Máu tươi từ khe hở ngón tay tích táp rơi xuống, Phong Tín nhắm hai mắt, nói: "...Không có. Ngài đừng hỏi nữa."

Tạ Liên nói: "Phong Tín, Lan Xương... Kiếm Lan cô nương rốt cuộc là...?"

Ai ngờ, còn chưa dứt lời, Phong Tín đột nhiên đánh ra một quyền, tiếng vang rất lớn, đánh gãy cái cây bên cạnh, giận dữ gào lên: "Đã nói ngài đừng hỏi nữa!"

Một lời này chứa đựng rất nhiều hận ý. Hơn nữa, Tạ Liên nghe được, hận ý này tựa hồ là đang nhắm vào y, không khỏi ngẩn người.

Hoa Thành ngay bên cạnh lạnh lùng nói: "Ai là người đem vợ con ngươi biến thành quỷ, thì đi mà tìm người đó trút giận."

Nghe vậy, Phong Tín hơi hơi ngẩng đầu, hai mắt ửng đỏ về phía Phù Dao. Phù Dao sửng sốt, lập tức bực mình nói: "Ngươi nhìn ta làm gì? Ngươi chắc không phải cho rằng ta... tướng quân nhà ta làm chứ hả? Thật là xui xẻo đến cực điểm! Hắn chẳng qua là xem nàng cũng như Tiên Lạc di dân, có quan hệ sâu xa với vương công quý tộc nên mới ra tay tương trợ, vốn định giải thoát Thai Linh kia, ai ngờ nó chấp mê bất ngộ, không chịu đi còn trở thành hung. Làm việc tốt còn bị ném phân vào người, sớm biết như thế thì đã nên mặc kệ cho rồi! Tiểu quỷ kia ai đẻ ra mình cũng chẳng biết, ngươi còn có thể mong rằng nó nhớ rõ ai giết chính mình?!"

Có lẽ là vì mấy ngày liền bị biết bao nhiêu việc quấn thân, ngữ điệu của hắn đều thô lỗ không ít. Hoa Thành nói: "Tướng quân nhà ngươi thế kia mà cũng được coi là xui xẻo cực điểm? So với xui xẻo của hắn thì thai linh kia nó đáng chết lắm sao?"

Phong Tín lắc lắc đầu, lẩm bẩm nói: "...Tại sao lại là như vậy? Vì sao cuối cùng lại thành cái dạng này?"

Tạ Liên nói: "Đệ... Hay là xử lí miệng vết thương của đệ trước có được không? Đệ có mang theo thuốc không?"

Phong Tín nhìn y, thấp giọng nói: "Ta không sao cả. Đừng động vào ta!"

Hắn dùng tay che lại miệng vết thương, cũng chẳng thèm xử lý, đứng dậy, nghiêng nghiêng ngả ngả mà đi mất. Tạ Liên và Phù Dao cùng kêu vài tiếng, hỏi hắn là về Thượng Thiên Đình hay là đi tìm người, hắn đều mặc kệ, bóng dáng nhanh chóng biến mất. Phù Dao giãy dụa một chút, bực mình nói: "Thái Tử điện hạ! Tiên gia ngài không đuổi theo, ta đuổi theo vẫn không được à?"

Tạ Liên liền phục hồi tinh thần, cân nhắc kĩ càng mà suy nghĩ một lát, mới nói: "Được." Rồi quả nhiên buông hắn ra.

Phù Dao không nghĩ rằng hắn thật sự sẽ đáp ứng, hoạt động gân cốt một chút, hừ nói: "Hiện tại vì sao lại chịu buông ra?"

Tạ Liên xoa xoa ấn đường, đáp: "Thượng Thiên Đình bây giờ chỉ sợ so với tưởng tượng của ta còn... Ai, bây giờ ta cảm thấy, thay vì kêu tướng quân nhà ngươi trở về, tốt hơn là để đệ ấy ở ngoài tự do hành động thì hơn."

Dừng một lát, lại hỏi: "Đệ bây giờ dự tính làm gì? Ta nghĩ, Thai linh kia chắc hẳn không phải là cầu mong thoát thân, tin lời vu oan, sau lưng chỉ sợ là bị người sai sử."

Phù Dao vỗ vỗ tay áo, nói: "Ai thèm quản nó vì sao như này, nó có lẽ là hướng đến núi Đồng Lô đi, bắt được rồi hẵng nói!"

Dứt lời, vội vàng bỏ đi. Khách điếm ban đầu tụ hội nhiều người, lập tức trở nên vô cùng lạnh lẽo. Tạ Liên xoay người, kiểm tra căn phòng đã bị đánh sập kia, dỡ rơm rạ và cỏ tranh lên nhìn, xác nhận bọn họ chỉ bị hôn mê, không bao lâu sau sẽ tỉnh, cũng yên tâm rời đi.

Đi một lúc lâu, nơi hoang sơn dã lĩnh, rốt cuộc cũng tìm được một khách điếm hàng thật giá thật, hai người mới đến đấy nghỉ chân.

Tạ Liên chỉ cảm thấy mấy ngày hôm nay thật sự quá hỗn loạn, ngồi bên song cửa sổ ngây người. Nhược Da cọ cọ vào tay y, Tạ Liên liền lấy tay vuốt ve nó.

Đột nhiên, Hoa Thành đến gần cửa sổ, cùng y ngồi ngắm trăng, nói: "Không liên quan đến huynh."

Tạ Liên ngạc nhiên, sau đó mới hiểu rõ ý của hắn, lắc lắc đầu, nói: "Ta cũng không biết thật sự có liên quan đến ta hay không... Phong Tín kết bạn với Kiếm Lan cô nương, nhất định là sau khi Tiên Lạc bị diệt quốc, trước lúc đệ ấy phi thăng. Nếu tính thời gian, có lẽ là những năm ta bị biếm lần đầu tiên."

Hoa Thành nói: "Điều đó cũng không có nghĩa việc này là lỗi của huynh, huynh nói sai rồi." Suy nghĩ một chút, Tạ Liên mở lời: "Tam Lang, ta chưa từng nói với đệ, một số việc diễn ra năm ta bị biếm phải không?"

Hoa Thành nói: "Chưa từng."

Tạ Liên nói: "Ta chưa bao giờ nói điều này với ai cả, kéo đệ tới kể lể vài lời, hy vọng đệ đừng ghét bỏ ta nha."

Hoa Thành nhẹ nhàng nhấn song cửa sổ ngồi lên: "Sẽ không, huynh nói đi."

Tạ Liên một bên hồi tưởng, một bên mở miệng: "Lúc ấy, tùy tùng của ta chỉ còn lại mỗi Phong Tín, ngày qua ngày trải qua đều không được tốt lắm. Một ít gia sản khi ta còn làm Võ Thần, Thái tử, tất cả đều đem đi cầm đồ."

Hoa Thành cười nói: "Bao gồm cả Hồng Kính, đúng không?"

Tạ Liên cười tủm tỉm: "Ha ha ha... Đúng. Việc này không được cho Quân Ngô biết đó, đệ phải giúp ta giữ bí mật nha. Còn có mấy cái đai lưng đính vàng kia của ta, tất cả đều đem đi cầm."

Hoa Thành nói: "Ừm, vậy nên, Phong Tín chính là đem đai lưng của huynh cho Lan Xương?"

Tạ Liên lắc đầu nói: "Là đệ ấy thì chắc chắn không phải. Phong Tín sẽ không tùy tiện lấy đồ của ta. Là ta nói hắn đem đi bán lấy tiền cất giữ để xài dần."

Thật ra, đây là tặng không cho Phong Tín một khoảng tiền. Lúc ấy Phong Tín từ chối không nhận rất lâu, cuối cùng không lay chuyển được, vẫn phải nói "Ta tạm thời giữ giúp ngài".

Tạ Liên nói: "Nói ra thật xấu hổ, ta bảo đệ ấy đem bán lấy tiền dùng, không chỉ vì áy náy, còn là vì sợ hãi."

Tín đồ tan hết, chỉ có Phong Tín còn xem y là Hoa Quan Võ Thần, là Thái tử điện hạ như cũ. Tạ Liên lúc ấy hoảng sợ, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Phong Tín tuy rằng là tâm phúc của y, là thị vệ bên y, lại chưa từng đòi y ban thưởng gì quá lớn lao, bỗng nhiên nghĩ tới, liền thấy sợ hãi.

Sợ hãi Phong Tín cũng cảm thấy cuộc sống này quá khổ cực, sợ hãi hắn không còn theo y nữa. Cho nên, những cái đai lưng hoàng kim kia, không phải là ban thưởng, cũng không đơn thuần là tặng hay là nhờ giữ giùm, mà còn mang theo chút lấy lòng hay có lẽ là báo đáp.

Khi Thai linh kia tạo ảo cảnh, Tạ Liên thấy một cái bùa hộ mệnh, hẳn là Phong Tín đưa cho Kiếm Lan. Sau khi Tiên Lạc diệt quốc, tất cả cung điện miếu thờ của Tạ Liên đều bị thiêu, căn bản là không có người tin Tiên Lạc thái tử, bùa hộ mệnh của y cũng bị coi là phế vật. Nhưng Phong Tín còn giữ rất nhiều bùa hộ mệnh, không ngừng thường xuyên kiên trì phân phát, đưa tặng, nói với Tạ Liên, huynh xem, huynh vẫn có tín đồ. Nhưng trong lòng Tạ Liên rất rõ ràng, kết cục của những cái bùa hộ mệnh đó, hơn phân nửa là bị ném đi.

Tạ Liên chậm rãi nói: "Qua nhiều năm như vậy, ta không bao giờ biết Phong Tín thích ai. Chưa từng hỏi, cũng chưa từng chú ý."

Rốt cuộc, y từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, là hậu duệ quý tộc, Phong Tín theo lẽ thường hẳn thật sự chỉ là một cái gì đó vây xung quanh y mà thôi, làm sao có thể cùng nhau tâm sự?

"Lấy đồ vật của người khác đưa cho một cô nương, nghe cũng không được tốt cho lắm. Nhưng lúc ấy, thứ đáng giá nhất mà Phong Tín có thể đưa, chỉ có đai lưng hoàng kim kia. Rốt cuộc chúng ta thường xuyên bữa có cơm ăn bữa lại không. Phong Tín cũng không phải loại người thích tiêu tiền. Cho nên, có thể tưởng tượng được đệ ấy lúc đó thích Kiếm Lan cô nương biết bao nhiêu. Nếu thật sự thích ... Vì sao lại tách ra?"

Mặc kệ thai linh kia có phải nhi tử của Phong Tín hay không, nếu là bởi vì nghèo khó mà Phong Tín không lấy được nữ tử mà mình yêu, bất luận thế nào, Tạ Liên đều sẽ cảm thấy vô cùng áy náy.

Hoa Thành lại nói: "Nếu thích mà cuối cùng lại tách ra, có thể nói, cũng chỉ là thích mà thôi." Tạ Liên nói: "Tam Lang, đệ không nên nói lời tuyệt tình như vậy. Đôi khi, đường có đi được hay không, không phải là chuyện ta có thể quyết định."

Hoa Thành bình tĩnh nói: "Đường có đi được hay không, có lẽ không phải do ta quyết định, nhưng có đi hay không, lại chỉ có ta mới có thể quyết định."

Nghe vậy, Tạ Liên ngẩn người, cảm thấy trong lòng giống như thông suốt điều gì, nhìn chằm chằm Hoa Thành không nói lời nào. Hoa Thành nghiêng nghiêng đầu, hỏi: "Ca ca, ta nói không đúng sao?"

Nhìn con ngươi màu đen sáng lấp lánh, Tạ Liên bỗng nhiên nắm lấy hắn, bế lên đùi, nói: "Ha ha ha, Tam Lang, đệ nói thật sự rất đúng đó!"

"..."

Hoa Thành tựa hồ bị hành động của y làm cho cứng đờ, tùy ý để Tạ Liên đem mình đưa lên cao. Tạ Liên cười nói: "Cho ta không biết xấu hổ mà nói một câu, Tam Lang mới vừa rồi nói câu kia tràn đầy khí thế, thật là có điểm giống với ta hồi trẻ."

Hoa Thành đã quen với việc bị y bế tới bế lui như vậy, nhướng mày nói: "Vậy đó chính là mộng tưởng của ta."

Một lớn một nhỏ ở trong phòng chơi đùa một trận, Tạ Liên đem Hoa Thành ném lên giường, chính mình cũng nằm lên, ngẩng mặt hướng lên trời, đang muốn mở miệng, lại thấy Hoa Thành bỗng nhiên ngồi dậy, đồng tử co rút, ánh mắt sắc bén nhìn hướng đối diện.

Tạ Liên cảm thấy không đúng, lập tức xoay người ngồi dậy. Vừa trông thấy liền ngay lập tức cả người toát mồ hôi, trong phòng không biết từ lúc nào vô thanh vô tức lại có thêm một bóng người, đang ngồi ở bên cạnh bàn, tiện tay rót một chén trà, hương thơm tỏa khắp phòng. Nhưng mà, y lại chẳng mảy may không phát hiện!

Tạ Liên không khỏi sởn tóc gáy, rút kiếm ra chĩa về phía trước, cảnh giác hỏi: "Ai?!" Người nọ ôn hoà đáp: "Không cần sợ. Uống trà không Tiên Lạc."

"..."

Thân hình cùng thanh âm của người kia, quen thuộc đến cực điểm, Tạ Liên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, đem vài sợi tóc tán loạn vén ra sau tai, tâm còn chưa thôi kinh hoàng, thở dài: "Đế quân..."

Lời nói mang theo chút lười biếng, y đột nhiên lật chăn, đem thân thể Hoa Thành cùng chính mình cùng che lại, hỏi tiếp: "...Ngài tại sao lại xuống dưới đây?"

Tay y ở trong chăn nắm chặt lấy tay Hoa Thành, ý bảo an tâm. Quân Ngô chậm rãi rót ba chén trà, rót xong mới đứng dậy nói: "Thấy đệ không trở lại, ta đương nhiên đành phải tự mình xuống xem."

Hắn vừa nói, hai tay vừa phủi nhẹ vào nhau, đi tới hướng bên này, chậm rãi thu hẹp khoảng cách. Tạ Liên nhìn thấy hắn đang mặc một đạo bào trắng, còn mang theo bội kiếm, trong lòng hốt hoảng, nhanh chóng nhảy xuống giường: "Đế quân, trước tiên để ta giải thích cái đã..." Ai ngờ, Hoa Thành ở phía sau y đã xốc chăn lên, xếp chân mà ngồi, khuỷu tay tùy ý đặt trên đầu gối, mỉm cười: "Ta nghĩ là, không cần đâu."

Má Khứu có lời muốn nói: Tạ Liên và Mộ Tình đều tu đạo bái sư nên có thể nói bọn họ đều là đạo sĩ. Nhưng Phong Tín không tu đạo lẫn bái sư, hắn không phải đạo sĩ, chỉ đơn thuần là võ thần mà thôi, hắn cũng không giống Tạ Liên với Mộ Tình phải tuân thủ giới luật thanh quy, giữ bản thân trong sạch.

Chương 142:

Con đường ta đi, là do ta định đoạt (2)

Tạ Liên xen vào giữa hai người, nói: "Ta cảm thấy chúng ta vẫn nên ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện thì hơn. Ngài xem tiểu hài tử này, có phải rất giốnghay không ..."

Quân Ngô mỉm cười nói: "Giống nhi tử của đệ đúng không."

"Ha ha ha ha ha ha ha..."

Tạ Liên cười gượng một trận, nói: "Ngài sao lại biết ta muốn nói gì?"

Quân Ngô cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt đặt trên người Hoa Thành, vỗ nhẹ lên vai Tạ Liên, không nói một lời, xoay người tới bên cạnh bàn trà, ngồi xuống. Tạ Liên biết, đây nghĩa là tạm thời sẽ không xảy ra xung đột gì, liền thở phào nhẹ nhõm.

Quân Ngô một khi đã động sát tâm, kiếm rút ra thập phần đáng sợ, việc này y đã từng tận mắt chứng kiến, bất luận thế nào, Tạ Liên không hy vọng Hoa Thành cùng hắn đánh nhau.

Nhưng mà, Hoa Thành vẫn chưa chịu thu hồi ánh mặt, không hề có thiện ý như cũ. Quân Ngô rót ba chén trà, đẩy từng chén ra, nói: "Tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy các hạ, nhưng lại là lần đầu tiên ngồi gần như vậy, không bằng nhân cơ hội này lấy trà thay rượu, cùng nhau nói chuyện."

Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, chạy nhanh tới tủ quần áo lấy thêm một chiếc áo khoác lên, một bên xỏ giày một bên nói: "Đế quân, thượng thiên đình hiện tại như thế nào?"

"..."

Quân Ngô buông chén trà, ngước lên nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, nhẹ giọng thở dài: "Đừng nói nữa."

Tạ Liên: "...Được. Không đề cập tới nữa." Xem ra là thật sự không xong. Quân Ngô lại quay đầu, nghiêm mặt nói: "Ta giỡn thôi, chuyện này quả thật khiến ta rất đau đầu. Tiên Lạc, đệ trước tiên cùng ta đi ra ngoài một lát đi."

Ý là không nên trước mặt người ngoài nói chuyện nội bộ. Tạ Liên vừa muốn trả lời, lại nghe Hoa Thành từ sau chậm rãi nói: "Thượng thiên đình bây giờ đã binh hoang mã loạn, sớm đã chẳng phải bí mật gì rồi. Hiện tại thêm việc không ngăn nổi vạn quỷ tụ hội, vị tất phải đi ra ngoài nói?"

Hắn cũng xuống giường, thong thả ung dung đi đến bên cạnh bàn, nhấp một ngụm trà, trong lòng thưởng thức một trận, chén trà còn chưa vơi đi phân nửa. Một lát sau, ba người đều ngồi quanh bàn, Quân Ngô nhẹ nhàng nói: "Quả là cái gì cũng không giấu được các hạ."

Dù sao cũng là Quân Ngô tự mình rót trà, Tạ Liên vẫn uống, uống xong nói: "Từ giờ đến lúc núi Đồng Lô chính thức mở không phải là còn một khoảng thời gian sao? Không bằng chúng ta thử phong bế nó xem có được không?"

Tuy rằng Phong Tín cũng từng đề cập đến, nhưng Tạ Liên cảm thấy làm như vậy rất quá sức. Nhưng Quân Ngô lại mở miệng: "Không tồi. Nhưng vẫn không ngăn được."

Hoa Thành nói: "Kế hoạch huynh định ra đã từng được thực hiện trước đây rồi, phái toàn bộ Võ thần đi phong tỏa núi Đồng Lô, ở trên đường ngăn lũ quỷ lại. Nhưng Mộ Tình hiện tại đã vượt ngục chạy thoát, đi đâu không rõ, trong nháy mắt phía nam đã có một lỗ hổng lớn mở ra." Tạ Liên nói: "Phong Tín về tiên kinh rồi sao? Đệ ấy thế nào? Có nói gì không?"

Quân Ngô đáp: "Trở về rồi, nhưng thần sắc có vẻ không được tốt cho lắm. Nam Dương lúc bị thương trở về, vội vàng báo cáo tình hình thực tế, thỉnh cầu ta truyền lệnh cho tất cả thần quan không được hạ sát thủ với mẹ con Lan Xương. Đệ ấy vốn định báo xong liền đi, nhưng thương thế không được lạc quan, tay phải cơ hồ không cử động được, ta bắt đệ ấy phải ở lại Tiên Kinh dưỡng thương, không có sự cho phép của ta không được rời khỏi đó nửa bước. Kể từ đó, phía nam không ai cai quản, phòng tuyến vỡ nát."

Nếu là việc khác, ví dụ như trước mắt thiếu đi một người tiêu diệt yêu ma quỷ quái, Tạ Liên nhất định sẽ chủ động xin đi, nhưng việc lãnh binh phòng thủ, không phải là việc đơn thương độc mã là có thể xử lí được. Một người có thể đánh được thiên quân vạn mã, nhưng không thể phòng được thiên quân vạn mã. Tạ Liên đã khắc sâu điều này từ rất sớm, việc dùng binh vốn là sở trường của y, sao có thể không nắm rõ được, cho nên vứt suy nghĩ tự tiến cử ra khỏi đầu, chỉ hỏi: "Không có võ thần nào có thể thay thế sao?"

Quân Ngô nói: "Võ thần khác sớm đã phải phụ trách nhiệm vụ và địa bàn khác, ốc còn không mang nổi mình ốc, sao có thể làm cọc cho rêu*. Nguyên bản còn có Bùi Túc trong Minh Quang Điện, có thể mượn tới nhờ vả một chút, nhưng hắn đã sớm bị lưu đày. Còn Kỳ Anh, cũng giống đệ, vẫn thích đơn thương độc mã tung hoành thiên hạ, luôn làm theo ý mình, huống hồ đệ ấy hiện tại hành tung không rõ, đứa nhỏ này cũng không chịu nghe thông linh. Hơn nữa Linh Văn điện mất chủ, điện thần quan tạm thời đổi chủ, mặt khác Văn Thần vũ văn lộng mặc*, suốt ngày chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt, tin vào truyền lệnh, điều phối không quyết đoán, đã như thế nhiều ngày..."

*Ốc còn không mang nổi mình ốc, sao có thể làm cọc cho rêu: Việc của mình chưa xong, làm sao làm việc cho người khác

*Vũ văn lộng mặc: giải nghĩa sai, xuyên tạc văn bản pháp luật, trong ngữ cảnh này là tự do hành động, không theo luật.

Nghe hắn nói như vậy, đã nhiều ngày thượng thiên đình sợ là sắp tê liệt mất rồi. Tạ Liên cảm thấy thật thảm không đành lòng nghe tiếp, nói: "Ta nhớ rõ lúc trước ngài nói qua, mặc dù là ngăn không được, song vẫn còn có phương pháp cứu vãn? Cứu thế nào?"

Hoa Thành tiếp lời: "Cứu vãn? Chắc là tự sát đi."

Quân Ngô liếc hắn một cái, nói: "Ta cũng từng nói qua, nếu không phải đến bước đường cùng, tuyệt đối không đề cập tới phương pháp kia."

Tạ liên trong lòng vừa động, mở miệng: "Hay là...?"

Quân Ngô chậm rãi nói: "Không tồi. Hiện tại, phương pháp cứu vãn duy nhất, chính là phái một võ thần, trà trộn vào đoàn quỷ tới núi Đồng Lô."

Nếu ngăn cản không được thì chém giết, cam đoan chém giết đến cuối cùng, một tên cũng không lưu!

Tạ Liên hai tay lung tay áo, hơi hơi nhíu mày: "Ta đối với núi Đồng Lô không thuộc cho lắm, cũng không biết quy tắc ở đấy là gì, cho nên rốt cuộc nên làm thế nào? Chẳng lẽ muốn đem nhiều yêu ma quỷ quái như vậy toàn bộ giết chết?"

Cái này tuyệt nhiên không có khả năng. Nếu muốn tiến vào Đồng Lô nhất định phải dấu diếm thân phận, còn không thể mang quá nhiều người tới giúp đỡ, nếu không, một khi đàn quỷ phát hiện có một hoặc vài thần quan trà trộn vào trong, tất nhiên sẽ tập thể công kích. Mà núi Đồng Lô là địa bàn của yêu tà, pháp lực của thần quan ở nơi đó sẽ chịu rất nhiều hạn chế, tuyệt đối so với ở hắc thủy quỷ vực có khi còn bó tay bó chân hơn.

Quân Ngô nói: "Không, không cần nhiều người như vậy."

Hoa Thành nói: "Núi Đồng Lô ta rất rõ. Ca ca, mau nhìn ra bên ngoài đi."

Tạ Liên thuận theo chỉ dẫn của hắn, nhìn về phía ngoài cửa sổ. Dưới cửa sổ là một tảng đất lớn mọc lên một số đám cây hoa nhỏ, bên góc còn có một chậu hoa bé. Hoa Thành nhảy lên song cửa sổ, chỉ chậu hoa kia nói: "Trung tâm núi Đồng Lô, có một ngọn 'Đồng Lô' rất lớn."

Vừa dứt lời, cái chậu hoa kia đổ xuống, nhanh như chớp lăn đến trung tâm thổ tào (cái chỗ đất bị trũng ở giữa) đứng lên. Ngay sau đó, lấy nó làm trung tâm, bốn phía dần dần trồi lên từng mảnh từng mảnh đất chỗ cao cho thấp.

Hoa Thành nói: "'Đồng Lô' bốn phương tám hướng, đều được vây quanh bởi các dãy núi. Cái này nếu đem chỉnh to, thì phạm vi của núi Đồng Lô, ít nhất phải chứa được bảy thành rộng."

Tạ Liên cảm thấy mới lạ, nhẹ nhàng nhảy qua ngoài cửa sổ, đứng chiếm một khoảng lớn trong phần đất bao xung quanh 'Đồng Lô', thật sự có cảm giác mình giống như một người khổng lồ trong đại địa, quan sát phía dưới.

Hoa Thành nói: "Vạn quỷ bắt đầu chém giết từ ngoài ranh giới tiến vào. Càng chém giết, càng tới gần trung tâm 'Đồng Lô'."

Theo tay hắn vung lên, từ mảnh đất nhỏ, có rất nhiều vật nhỏ bé xao động ngoi ngóc. Tạ Liên nửa ngồi xổm nhìn kỹ, mới phát hiện ra đó là cỏ dại, lá con vặn vẹo, giống như một đám tiểu nhân nhi xuyên qua giữa ngọn núi, liền hỏi: "Nói cách khác, càng tới gần trung tâm là ngọn 'Đồng Lô', gặp được quỷ càng mạnh?"

Hoa Thành trả lời: "Đúng vậy. Bởi vì những cỏ dại yếu ớt, ở bên ngoài núi toàn bộ đều bị giết chết."

Hắn lại nhẹ nhàng vung tay lên, một trận gió đảo qua, đám cỏ dại lập tức bị càn quét đến sạch sẽ, chúng trụi lủi trông thực đáng thương. Mà chậu đất ở trung tâm bỗng nhiên lộ ra hồng quang, phảng phất như bị lửa đốt hồng, nhìn qua quả nhiên thấy giống một cái lò nho nhỏ. Tạ Liên nhìn chằm chằm nó, phát hiện có ba đóa hoa dại bé tí hon nhảy lên trên chậu hoa, chạy quanh xoay vòng vòng, tựa như đang khiêu vũ.

Hoa Thành đến bên cạnh y ngồi xổm xuống: "Cuối cùng, nhiều nhất chỉ có ba con quỷ có thể tiến vào bên trong 'Đồng Lô'. Khi đó, 'Đồng Lô' sẽ khép kín."

Ba đóa hoa nhỏ kia đang nhảy nhảy liền bị rớt vào, nhanh chóng bị bùn đất chôn vùi. Hoa Thành nói tiếp: "Ở trong đó bảy bảy bốn chín ngày, nhất định phải có một con quỷ, phá tan này ngọn 'Đồng Lô' này đi ra."

Chậu hoa kia run rẩy một trận, đột nhiên bộc phát ra vài tia hồng quang chói mắt, "Phanh" một tiếng, đất bùn bay ra tung tóe. Một đóa hoa nhỏ đỏ tươi từ bên trong nhảy ra, giơ hai mảnh lá cây đón gió hò hét, như thể đang khoe cho cả thiên hạ biết sự cường đại của chính mình. Thấy thế, Tạ Liên nhịn không được cười "phụt" một tiếng.

Nhưng mà, không biết có phải vì vui vẻ quá hay không, bé hoa màu đỏ kia từ trên chậu hoa trượt một phát, mắt thấy nó sắp té xuống, Tạ Liên chạy nhanh đến đỡ lấy, đặt ở lòng bàn tay, nhẹ nhang lau sạch bùn đất trên đầu, rồi hỏi: "Nó chính là tân quỷ vương mà 'Đồng Lô' tạo ra sao?"

Hoa Thành gật đầu: "Đúng vậy. Vạn quỷ chém giết chính là một quá trình tăng thực lực không thể thiếu, nếu tiến vào 'Đồng Lô' mà thực lực quỷ không đủ, sẽ không thể phá được 'Đồng Lô', vĩnh viễn bị nhốt ở bên trong, đốt thành tro tàn, trở thành chất dinh dưỡng."

Hắn đứng dậy đối diện Quân Ngô phía trong phòng, nói: "Biện pháp của ngươi, căn bản chỉ diệt sạch tinh anh, cỏ dại. Theo ta nghĩ nên tìm đánh loại bỏ hết những tên mạnh, còn dư lại đứa yếu, dù chúng vào được, cũng chắc chắn không ra được, càng không thể trở thành quỷ vương."

Tạ Liên nói: "Nghe thật khó, không biết phải làm thế nào? Trước kia có thử qua không?"

Quân Ngô lắc đầu: "Không biết. Chưa từng thử qua. Trước kia đều là tụ tập từ bên trên núi đánh xuống."

Hoa Thành đan chéo tay, nói: "Chỉ sợ không thể được. Muốn chiến đấu ở nơi như vậy, tương đương tự sát. Ta nghĩ ngươi nên tự mình đi."

Quân Ngô nói: "Đành phải như vậy."

Tạ Liên ngẩn ra, nói: "Đế quân?"

Quân Ngô nói: "Tiên Lạc, ta hạ phàm chính là vì chuyện này. Ta muốn đi đến núi Đồng Lô. Đệ quay trở về thượng thiên đình đi, giúp ta cai quản sự vụ."

Tạ Liên buông tay xuống, bỗng nhiên đứng dậy nói: "Cái này sao được? Ngài đừng nói giỡn, ta mà quản, chắc chắn sẽ không có người nào phục ta."

Quân Ngô nói: "Như vậy đây là cơ hội tốt để đệ lấy lại tín nhiệm từ bọn họ."

Tạ Liên xoa xoa ấn đường: "Đế quân, thứ cho ta không thể đồng ý với ngài. Việc này quá hoang đường, thực sự không thỏa đáng, hoàng đế có thể ngự giá thân chinh, nhưng ngài có nghe qua hoàng đế đi nằm vùng ám sát sao? Tiên kinh sở dĩ có thể yên ổn ở trên trời, tất cả đều là do ngài. Từ trước tới giờ mọi chuyện đều một tay ngài quản. Ngài ở trên đó mới không có gì xảy ra, nếu giờ ngài không ở trên đó, trời liền thật sự sụp."

Quân Ngô nói: "Tiên Lạc, kỳ thật trên thế giới không có bất cứ người nào mà thiếu người đó trời liền sụp. Rồi đệ sẽ thấy, cái cũ mất đi rồi sẽ có cái mới thay vào. Quỷ vương xuất thế, nếu là một Huyết Vũ Thám Hoa hoặc là Hắc Thủy Trầm Chu thì không đáng ngại, nhưng nếu là xuất ra một Bạch Vô Tướng thứ hai, thiên hạ sẽ xảy ra bao nhiêu đại loạn đây. Đệ từng tận mắt nhìn thấy đánh giết một tuyệt khó khăn nhường nào. Trừ bỏ ta đi, không có biện pháp khác."

Tạ Liên cũng biết, này không phải là Quân Ngô đang tự phụ. Bị phong bế ở bên trong vạn quỷ mà vẫn lợi hại đến mức có thể tiêu diệt hay thu phục từng con từng con một, đó chính là hắn, ngay cả y cũng không dám nói nhất định có thể làm được. Nhưng chỉ có Quân Ngô, nắm chắc phần thắng lớn nhất. Nhưng hắn mà đi, thượng thiên đình sẽ không thể chống đỡ nổi.

Đúng lúc này, Hoa Thành đột nhiên nói: "Ai bảo không có biện pháp khác?"

Chương 143:

Con đường ta đi, là do ta định đoạt (3)

Ngày kế, Tạ Liên cùng Hoa Thành hai người xuất phát lên đường.

Hoa Thành nắm lấy tay Tạ Liên, nói: "Ca ca, lần sau nếu có gặp Quân Ngô thì đừng nhìn hắn, cứ quay người chạy đi."

Tạ Liên ngạc nhiên hỏi: "Vì sao?"

Hoa Thành nói: "Hắn mỗi lần gặp huynh đều chỉ biết sai sử."

Tạ Liên cười bất đắc dĩ: "sao lại nói vậy? Chuyện này ngài ấy phái ta làm cũng không phải là sai sử."

Hoa Thành lại nói: "Giống nhau. Mặc kệ đi núi Đồng Lô, hay là giúp hắn quản thượng thiên đình, không phải là sai sử hay sao? Thượng thiên đình hiện tại đều nát nhừ, nhân lúc còn sớm, ném cái cục diện rối rắm lại cho huynh, chẳng phải đã suy tính từ trước thì là gì? Hay nói đơn giản là lựa chọn dùng đao tự sát hay dùng kiếm tự sát thôi."

Tạ Liên cười cười, chợt nghiêm túc nói: "Thế nhưng, ta thật không nghĩ tới, đệ sẽ chủ động cùng ta đi tới núi Đồng Lô. Ta suy nghĩ thật lâu, cảm thấy vẫn nên nói, Tam Lang, đệ ngàn vạn không cần miễn cưỡng bản thân vì ta."

Y chỉ cảm thấy, Hoa Thành đoán được suy nghĩ của y mới chủ động đề nghị cùng đi. Rốt cuộc, Tạ Liên thật sự cảm thấy so với đi quản thượng thiên đình, còn không bằng đi đến Đồng Lô đánh một trận thống khoái. Hoa Thành lại nói: "Ca ca, ta luôn nói rằng ta cam đoan không có miễn cưỡng, huynh không tin ta sao?"

Tạ Liên phủ nhận: "Thế thì đương nhiên không phải..."

Hoa Thành gật đầu một cái, trấn an: "Cái kia huynh cứ yên tâm đi, ta đều có suy tính của mình. Không cần cảm thấy thiếu ơn ta. Mặc dù là đứng ở lập trường của ta, ta cũng muốn đem tân quỷ vương vừa xuất thế nhét trở lại."

Chuyện này đối với quỷ vương lẫn thượng thiên đình đều có lợi. Gạo nhiều như vậy, ai cũng muốn ăn, hiện tại đều không đủ để phân phát, ngẫu nhiên xảy ra xô xát, lại phải chia nhau mỗi người một bát canh, ai cũng không vui. Hơn nữa vạn nhất cái này mà xảy ra thì một sống, một chết một phát điên, là ai cũng đừng nghĩ ăn được.

Quân Ngô sau khi nghe Hoa Thành đề nghị, nghiêm túc suy xét hồi lâu. Nếu là Tạ Liên một mình đi, khẳng định không bằng chính hắn tự đi, nhưng nếu là Tạ Liên cùng với vị quỷ vương đã từng trong Đồng Lô ra, tổ hợp này so với hắn một người đi nắm nhiều phần thắng hơn.

Đương nhiên, Hoa Thành cũng sẽ không đơn giản như vậy, đợi Quân Ngô đáp ứng, hắn liền nói ra điều kiện: Khi ta tiến vào trong núi, toàn bộ thiên giới đều phải vây đánh lũ quỷ con kia. Hơn nữa, còn muốn toàn bộ thiên đình ai ai cũng phải biết đến công trạng của Huyết Vũ Thám Hoa ta, ca công tụng đức suốt một năm... Tạ Liên tưởng tượng một chút, đại khái chính là muốn nhắc nhở "Một lũ thần quan ngu xuẩn nên nhớ rõ là ai đã giúp đỡ các ngươi!" —— hiệu quả như vậy. Quả thật việc này không khác gì tàn nhẫn ngược đãi các thần quan căm ghét Hoa Thành, giống như đang dẫm trên đầu bọn họ vậy.

Hoa Thành cười nói: "Có ta ở bên, chuyến này ca ca sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều."

Ngưng suy nghĩ, Tạ Liên nói: "Ta nghĩ đệ nên dưỡng thương trước. Chờ đệ khôi phục rồi chúng ta sẽ cùng nhau đi."

Hoa Thành nói: "Cái này cũng không cần lo lắng. sẽ rất nhanh thôi liền khôi phục."

Tạ Liên ngẩn ra: "A..."

Hoa Thành lập tức hỏi: "Ca ca sao vậy?"

Tạ Liên nói: "...Ta là muốn hỏi, Tam Lang sẽ thật nhanh trở lại hình dáng trước kia ư?"

Hoa Thành khoanh tay đáp: "Ừ. Ta đã nhẫn lâu lắm rồi, thật muốn quay lại như trước."

Ai ngờ, hắn mới vừa nói xong, Tạ Liên lấy tay đem hắn ôm lên cao, cười nói: "Vậy thật đáng tiếc! Trưởng thành ôm không được, như hiện tại mới tốt, ha ha ha ha ha ha ha..."

"..."

Trên đường đến núi Đồng Lô, không thể thi triển rút ngàn dặm đất, chỉ có thể tự mình đi bộ. Mấy chục ngày sau, hai người cuối cùng cũng đi ra khỏi nơi có người ở, tiến vào trong rừng núi xanh thẳm vô tận, càng tiến vào càng âm u lạnh lẽo.

Vào sâu hơn trong rừng, ven đường đi gặp được ngày càng nhiều yêu ma quỷ quái, mỗi lúc một dày đặc, con nào con nấy hình thù kì dị, lén lút vội vàng mà đi. Tạ Liên nắm tay Hoa Thành, vừa đi vừa thấp giọng nói: "Chúng tới thật nhiều."

Hoa Thành nói: "Lần này vạn quỷ tề tụ chính xác so với quá khứ nhiều hơn. Bởi vì lúc này thượng thiên đình không ngăn đánh, nên có rất nhiều con không định tới cũng tới."

Hơn nữa, không chỉ đi một mình, chúng thậm chí còn kéo cả đội tới. Đi một đoạn, Tạ Liên gặp được một đoàn yêu ma quỷ quái tung tóe rách rưới, bộ mặt dữ tợn, kết thành hàng ngũ vừa đi vừa reo lên:

"Thiên địa vì lô, chúng sinh vì đồng!"

"Nước sôi lửa bỏng, vạn kiếp trong đó!"

"Thiên địa vì lô, chúng sinh vì đồng!"

"Nước sôi lửa bỏng, vạn kiếp trong đó!"

Nghe ngữ khí bọn chúng hô quát, không những không sợ hãi, ngược lại thập phần quyết tâm. Nghe được khẩu hiệu của chúng, Hoa Thành sắc mặt lạnh lùng, nói: "Căn bản không hiểu những lời này là có ý tứ gì, nhưng so với những con khác thì thật hăng say."

Nghĩ đến, có rất nhiều yêu ma quỷ quái mới, chưa từng chém chém giết giết, cũng không biết nó tàn khốc cỡ nào, lại nghĩ rằng thành tuyệt thật dễ, tràn đầy hùng tâm tráng chí. Tạ Liên nói: "Kéo cả đoàn tới như vậy cũng được sau?"

Hoa Thành nói: "Loại này, giống nhau đều là đã kết giao từ sớm, tính toán từ trước khi lên núi, trước đó ước định sẽ lưu cho đối phương một mạng. Nhưng mấy cái ước định đó chỉ là nói suông cho có. Bởi vì khi đến cuối cùng, giết càng nhiều thực lực sẽ càng mạnh hơn, giết thiếu một con cũng sẽ giảm đi một phần cơ hội sống sót. Mà dễ dàng xuống tay nhất, lại chính là những tên thân cận hay tín nhiệm."

Nói xong, hắn hơi hơi nhíu mày, bưng kín mắt phải tựa hồ lại bắt đầu đau. Tạ Liên vội ôm hắn đặt xuống một gốc cây, ngồi xổm xuống, hơi hơi phiền muộn hỏi: "Tam Lang, bây giờ mà tiến vào trong đệ chắc chắn bị ảnh hưởng đúng không?"

Thoáng chốc cơn đau đã qua đi, Hoa Thành nói: "Ca ca yên tâm, không sao đâu, sẽ rất nhanh liền ổn thôi."

Tạ Liên sao có thể nói yên tâm liền yên tâm? Hoa Thành lại nói: "Ca ca lại đây một chút, ta có lời muốn nói."

Tạ liên không rõ nội tình, quả nhiên đem mặt để sát vào. Hoa Thành lấy tay giữ mặt y, nhẹ nhàng đem cái trán chính mình chạm lên trán người đối diện. Tạ Liên chớp chớp mắt, ngơ ngẩn. Chờ Hoa Thành buông ra tay ra, nói: "Tam Lang, đệ..."

Hoa Thành cười nói: "Xong rồi. Nơi này tất cả đều là quỷ, ca ca là thần quan, khí vị ở bên trong rõ ràng có thể bị lộ ra ngoài, làm thế là để che lấp nó đi."

Hóa ra, mới vừa rồi như vậy là để Tạ Liên mang hơi thở của chính mình. Tạ Liên không tự chủ nhớ lại lúc truyền pháp lực trước kia, sợ Hoa Thành sẽ nhớ rồi nhắc lại, vội nói: "Được rồi. Chúng ta đều cải trang một chút đi."

Muốn chen lẫn vào bên trong vạn quỷ, tất nhiên phải ngụy trang. Kỳ thật cũng không phải làm việc gì nhiều, chỉ cần khoác tấm áo lên thân, giống như đại đa số yêu ma quỷ quái thích mang mặt nạ hoặc mặc áo choàng, cũng không có gì hiếm lạ. Hai người đơn giản giả dạng, Tạ Liên nắm lấy tay Hoa Thành, chậm rãi bước lên phía trước. Đi được một đoạn đường, phía trước ẩn ẩn truyền đến tiếng động ồn ào, không biết đã xảy ra chuyện gì, Tạ Liên hỏi: "Sẽ có thông báo gì cho người khác biết mình đã tiến vào núi Đồng Lô sao?"

Hoa Thành đáp: "Có. Nhưng không cần tin tưởng nó."

Tạ Liên đang muốn tiếp tục hỏi, lại nghe phía trước âm thanh ồn ào càng lúc càng lớn. Hai người nhanh chóng tiến đến, hóa ra, ở trên vách núi chênh vênh phía trước đen nghìn nghịt một đoàn yêu ma quỷ quái đổ về một chỗ, ít nhất cũng có ba bốn trăm con. Nhưng mà, chuyện này cùng lắm chỉ là một đám tụ tập ở góc núi phía trước thôi.

"Đường làm sao lại bị ngăn chặn? Chẳng lẽ chúng ta đi sai rồi?"

"Không thể nào... Không phải đều nói là con đường nào cũng có thể đi tới Núi Đồng Lô sao?" Có lẽ là chưa từng vào ranh giới núi Đồng Lô, nên một màn chém giết cũng chưa có chính thức bắt đầu, trước mắt, đàn quỷ đối nhau còn hài hòa. Tạ Liên tùy tiện tìm một con quỷ bên cạnh, thuận miệng hỏi: "Xin hỏi, phía trước là làm sao vậy?"

Quỷ kia khinh thường: "Ngươi không có mắt để nhìn hay sao? Là bị một ngọn núi chặn, không qua được."

"..."

Tạ Liên nhìn nhìn con quỷ trước mặt, nửa cái đầu đều bị mất, các hạ đây mới là hàng thật giá thật không có mắt ấy. Nhưng y cũng không dám nói gì, chỉ hỏi: "Không thể đi vòng qua sao?"

Lúc này, mấy con quỷ từ bên kia chạy tới, phun cái lưỡi dài nói: "Mẹ nó, cái cửa này là giả! Hại ta hơn nửa canh giờ còn không thấy được biên! Lại phải chạy hơn nửa canh giờ mới quay trở về!" Chúng quỷ đối diện Tạ Liên kinh ngạc: "Không thể nào."

Tạ Liên lại nói: "Không thể trèo lên hoặc bay qua sao?"

Vừa dứt lời, bầu trời rớt xuống một con chim to bảy thước, "Rầm" thật mạnh nện ở trên mặt đất, tựa hồ sắp đoạn khí bỏ mạng. Có quỷ kêu lên: "Coi kìa! đến cả điểu tinh bay đến mệt chết cũng không qua!"

Chúng quỷ lại quay ra trả lời Tạ Liên: "Không thể!"

Tạ Liên lại nói: "Kia không thể..."

Tạ Liên còn chưa nói xong, đàn quỷ đều lườm y tóe lửa, hận không thể đem miệng y bịt lại: "Đừng hỏi nữa! Cái miệng quạ đen nhà ngươi!"

Tạ Liên đáp ứng: "Được rồi ta không hỏi nữa."

Mấy trăm con yêu ma quỷ quái bay không qua ngọn núi cao phía trước, không thể làm gì khác bị níu giữ ở đây. Các loại thanh âm ong ong ồn ào, ùn ùn không dứt, rất là ầm ĩ. Có con nói: "Ta hiểu rồi! Này không phải một ngọn núi bình thường, mà là một tấm lá chắn."

Có con nói: "Các vị, sau ngọn núi này khẳng định chính là Núi Đồng Lô. Đây đại khái là lần khảo nghiệm đầu tiên. Nếu một khảo nghiệm đơn giản nhất cũng không qua được, các tầng sau cũng đừng nghĩ vượt qua, không bằng quay về đi!"

"Từ từ!"

"Từ từ cái gì?"

Một thanh âm nghi hoặc nói: "Ta vì sao... Ngửi được một mùi vị rất kì quái?"

"Mùi vị gì? Có phải ngươi ăn thịt người chết trên đường hay không?"

Cái kia thanh âm nói: "Không đúng không đúng. Không phải thịt người chết, là người sống! Không không không, cũng không đúng!... Có chút giống như... Hương vị thần quan!!!"

Lời vừa nói ra như một hòn đá ném xuống mặt hồ, đàn quỷ reo lên: "Cái gì?! Đừng nói hươu nói vượn, như thế nào sẽ có thần quan?"

"A từ từ! Cái kia... Ta cũng ngửi thấy được!"

"Ta vì sao không ngửi ra?"

"Nghe các ngươi nói ta có chút nghi... Sẽ không có thần quan trà trộn vào chứ?!"

"Không có khả năng ... thần quan nào lại to gan như vậy, dám đến loại địa phương này?"

Hơn mười câu nói ra, bốn phương tám hướng đều xôn xao, Tạ Liên một lòng hơi hơi bất an, nhưng trên mặt lại bất động thanh sắc.

Mới vừa rồi, Hoa Thành rõ ràng đã giúp y đem mùi vị trên cơ thể giấu đi, làm sao còn có khí thần quan? Chắc chắn sẽ không có người phát hiện y trà trộn vào đâu nhỉ.

Hoa Thành nắm tay Tạ Liên, thấp giọng nói: "Ca ca, hình như có ai đó ở trong đây khuấy động mặt nước, nhân cơ hội gây ra hỗn loạn."

Tạ Liên nói: "Cũng có khả năng, ngoài ta ra, thật sự có thể có thần quan khác trà trộn vào."

Lúc này, tên quỷ phát hiện ra khí tức đầu tiên nhảy lên trên mỏm đá, lớn giọng hô: "Các vị! Nói không chừng, mấy tử thần quan trên thiên giới không thể chặn đường chúng ta, liền phái người tiến vào trong núi Đồng Lô phá hư việc trọng đại, vì tất cả chúng ta đều đeo mặt nạ, mang áo choàng, nên phải cởi ra trước, nói như vậy ai ở trên người có linh quang, lập tức sẽ bị phát hiện. sau đó ai ai cũng phải khai rõ tên tuổi, không cho bọn hắn có cơ hội lọt vào!"

Đàn quỷ trầm trồ khen ngợi, quỷ kia tiếp tục nói: "Ta tới trước! Ta kêu là 'Đoạt mệnh khoái đao ma', có nghĩa là một thanh đao thích đoạt mệnh. Giết người chém đầu, trước nay chỉ dùng một đao!"

"..."

Căn cứ vào kinh nghiệm của Tạ Liên rút ra, danh hào càng hay, tỷ như có "Tuyệt thế", "Thiên thủ", "Vô địch", "Đoạt mệnh"...thường thường càng dễ dàng bị đánh rớt, chỉ cần một chiêu là bại, có đôi khi một chiêu có thể xử lý được ba tên. Lập tức có ít nhất một trăm danh hào được báo ra, y một bên nghe một bên lắc đầu. Bỗng nhiên, có một con quỷ đứng cạnh dùng khuỷu tay chọt y, nói: "Này, sao ngươi còn chưa cởi áo choàng? Ngươi là cái thứ gì?"

Những lời này không phải cố ý khinh miệt, chỉ là, nếu không phải người, thì xưng hô như "Đồ vật", tựa hồ cũng không có gì không đúng. Kỳ thật, cũng có không ít quỷ khác không cởi áo choàng hoặc mặt nạ, gần Tạ Liên cũng có một, đang ôm tay nhìn bọn họ trước, nhưng xui xẻo thay hắn lại gọi mình đầu tiên. Thấy bốn phía đều nhìn lại đây, y đành phải tự nhận mình kém may mắn, chậm rãi gỡ áo choàng xuống, nhẹ nhàng nói: "Ta là người điều khiển rối."

Đàn quỷ đều vây quanh lại đây, nói: "Thì ra là thế! Khó trách cảm thấy ngươi rất giống người. Ta đây là lần đầu tiên nhìn thấy người điều khiển rối đấy!"

Tạ Liên mỉm cười không nói. Người điều khiển rối, tà khí phi thường yếu so với yêu ma quỷ quái khác. Bởi vì bọn họ nếu muốn làm một con rối hoàn mỹ, sẽ đi tìm kiếm đủ loại kiểu dáng chất liệu thí nghiệm, lây dính hơi thở gì đều không kỳ quái. Bởi vì mười phần thiên vị da người, nên mang nhân khí rất nặng, có nhóm người điều khiển rối mộng tưởng đến việc rút tóc trên đầu thần quan, đem chính mình giả dạng, to gan lớn mật thật sự sẽ đi thử đấy, cho nên, dù là dính khí tức thần quan cũng không có gì lạ lắm.

Có quỷ hỏi: "Vậy con rối búp bê đâu?"

Tạ Liên nhìn bên cạnh một chút, khom lưng ôm Hoa Thành lên.

Đàn quỷ sôi nổi trầm trồ: "Đẹp, tinh xảo quá!"

"Chất liệu gì vậy? Chậc chậc chậc, làm còn rất rất thật."

"Cảm giác sẽ cạnh tranh rất lợi hại đấy..."

"Nào có thật đến như vậy, ta nhìn qua cũng thấy có điểm giả, làn da này quá trắng đi. Hơn nữa tiểu hài tử lông mi như thế nào sẽ dài như vậy?"

Tuy rằng Hoa Thành ôm đôi tay, mặt vô biểu tình, nhưng rất nhiều nữ quỷ vẫn bị dáng vẻ của hắn làm cho tim đập rộn ràng, hò hét: "Muốn chết, tiểu soái nhi aaa!"

"Sư phụ ngươi làm cái này sao? Ta có thể đặt một cái giống nó hay không? Giá cả thương lượng." Có ả thậm chí cầm lòng không được duỗi tay ra sờ sờ. Tạ Liên vội vàng đem Hoa Thành ôm vào trong lòng ngực, đàn quỷ bĩu môi: "Thật nhỏ mọn! bảo bối của hắn, sờ một chút cũng không cho."

Tạ Liên đem Hoa Thành ôm chặt hơn nữa, vuốt tóc hắn nói: "Đương nhiên, đây là tiểu bảo bối của ta. Hơn nữa nó tính tình rất dữ, ngoại trừ ta ra người khác không thể đụng vào, bằng không nó sẽ tức giận."

Hoa Thành ở trong ngực y nhướng mày, đàn quỷ ha ha cười nói: "Ai da, nó còn nhướng mày nữa, quái lạ!"

Lúc này, bỗng nhiên có một thanh âm chen vào: "Ta xem không phải là vậy đâu."

Chương 144:

Đồng Lô khai sơn, vạn quỷ tụ hội (1)

TạLiên quay đầu lại, chỉ thấy người vừa nói chính là Đoạt Mệnh Khoái ĐaoKhắc Ma. Hắn nói: "Nhân khí trên người ngươi cũng không tránh khỏi quánặng."

Bầy quỷ nhao nhao nói lại: "Người điều khiển rối mà.. cũng có thể hiểu. Trên người hắn cũng có quỷ khí nữa mà."

ĐoạtMệnh Khoái Đao Khắc Ma: "Không, không. Các ngươi nhìn kỹ một chút đi,quỷ khí trên người vị Người điều khiển rối này, căn bản không phải có từ bêntrong tỏa ra ngoài, ngược lại... giống như từ bên ngoài dính vào hơn."

Mặtngoài dính quỷ khí, vốn có thể lừa gạt qua loa cho xong chuyện, chỉ khinào trở thành tiêu điểm chính của bầy quỷ, mọi chi tiết sẽ bị phóngđại.Tên Đoạt Mệnh Khoái Đao - Khắc Ma này, lần đầu tới đã gây ồn ào, TạLiên còn tưởng rằng hắn chỉ là một tiểu nhân vật không đủ nặng nhẹ đểquan tâm, ai ngờ ngược lại giở trò hù dọa. Có một con quỷ nói: "Vị nàyhình như cũng hiểu chuyện. Ngươi có chắc chắn hay không? Rốt cuộc nên xửlý như thế nào? Ngươi có biện pháp chứ?"

Đoạt Mệnh Khoái Đao Khắc Ma: "Có. Có một loại đạo cụ, có thể đoán được xem hắn rốt cục là thứ gì."

Hắntừ trong tay áo lấy ra một món đồ. Bầy quỷ vừa nhìn thấy, lập tức lùilại một vòng lớn, hô: "Mẹ ơi! Ngươi vậy mà còn tùy tiện mang theo hoàngphù? Ta thấy ngươi chính là tên thần quan đang trà trộn vào đây đi!"

ĐoạtMệnh Khoái Đao Khắc Ma buồn rười rượi nói: "Sai rồi! Chẳng qua là lúctrên đường tới đây ta có giết mấy tên đạo sĩ, thuận tay lấy đồ của bọnchúng mà thôi. Đây chẳng quà là một cái hoàng phù tầm thường, các ngươicó thể lại đây xem, hoàng phù này chẳng thể làm gì các ngươi! Nhìnđây!". Nói xong, hắn liền "bộp" một tiếng, đem cái phù màu vàng dán lêntrán mình, ầm ầm, cái phù vàng kia ở trước mặt hắn bị đốt thành mộtluồng khói đen, cũng để lại một cái tiêu ấn đen như mực trên trán hắn.Hắn vài cái liền lau sạch cái tiêu ấn, nói: "Mặc dù cái phù này chẳngthể làm gì được ta, nhưng vẫn là có thể ở trên trán ta lưu lại một cáiấn. Cái này có thể chứng minh thân phận của ta chứ?"

Loạibùa kiểu này, mặc dù là dùng để đối phó yêu mà quỷ quái nhưng ngượclại, cũng có thể dùng để phân biệt những thứ không cùng đồng loại vớimình. Đoạt Mệnh Khoái Đao Khắc Ma chỉ Tạ Liên, nói: "Nếu ngươi thật sựlà Người điều khiển rối, vậy liền đem chiếc phù vàng này dán lên trán đi. Nếukhông để lại ấn, tự nhiên mọi chuyện sẽ rõ ràng."

Tạ Liên vẻ mặt vẫn tỉnh bơ, trong tâm lại đang quay mòng mòng, chợt nghe Hoa Thành nói: "Không có chuyện gì đâu, ca ca."

TạLiên liền biết, chuyện này Hoa Thành hoàn toàn nắm chắc trong tay, vìvậy y buông Hoa Thành xuống, ung dung tiến lên, nhận lấy lá phù kia, ởngay trên trán mình dán một cái. Chỉ nghe một trận "ầm ầm", lá phù vàngkia cũng bị đốt thành một luồng khói đen, nhưng mà khi khói đen tan hết,trán Tạ Liên vẫn trơn bong như cũ, không có một chút dấu vết nào!

Điều này thì chứng minh, quỷ khí trên người y chính là từ bên ngoài dính vào!

Trừtên mang áo choàng đang khoanh tay kia, mấy trăm con quỷ còn lại trongnháy mắt vây bọn họ vào giữa, gào thét. Mắt thấy rất nhiều vũ khí quáigở khác thường đâm tới rồi lại bị hất văng ra. Bầy quỷ há hốc: "Đạohạnh còn thật cao?!"

Tạ Liên buông tay: "Ta cái gì cũng không có làm."

Lúc này, Hoa Thành đứng ởsau lưng y lên tiếng. Hắn thản nhiên nói: "Đám tiểu quỷ quê mùa cácngươi đúng là chưa thấy qua nhiều việc đời. Mới vậy đã có gì đáng ngạcnhiên."

"Ha ha... Tiểu quỷ ngươi thì thấy qua nhiều cảnh đời lắm hả? Trên người hắn không có quỷ khí là sự thật."

Hoa Thành nói: "Nói thừa, trên người hắn dĩ nhiên không có. Bởi vì ta mới chính là Người điều khiển rối."

Lời vừa dứt, bầy quỷ cócảm giác như vừa có một trận khí lạnh cuốn qua, bọn chúng vốn có thểchất âm hàn, nhưng cũng phải rối rít run lên, nói: "... Sao... Sao...Lại...thế...được..."

Hoa Thành nói: "Để cho các người biết sự đời một chút thôi."

Hắn hít một hơi, ĐoạtMệnh Khoái Đao Khắc Ma khó khăn lắm mới không run bần bật lên, lòng vẫncòn sợ hãi nói: "Ngươi... Ngươi là Người điều khiển rối, hắn cũng là Người điều khiển rối, vậy kết quả ai mới là thật? Hắn rốt cuộc là ai?"

Hoa Thành chưa trả lời, Tạ Liên đã khẽ mỉm cười nói: "Ta dĩ nhiên, là người của hắn rồi."

Bầy quỷ bối rối một trận, rốt cuộc suy nghĩ cũng được hiểu rõ:

"Hóa ra... đảo ngược sao? Ngươi là chủ nhân, hắn mới là hình nhân?"

Đoạt Mệnh Khoái Đao KhắcMa hoài nghi nói: "Trước kia chẳng phải hắn đã nói mình là người điều khiển rốisao? Nói láo như vậy là có ý gì chứ?"

Hoa Thành mỉm cười đáp: "Không tại sao cả, thấy thú vị thôi."

Tạ Liên cũng mỉm cười nói: "Không tại sao cả, thấy thú vị thôi."

Chúng nữ quỷ sau khikhiếp sợ qua đi, buông hết móng vuốt cùng đầu lưỡi xuống, lại bắt đầu đivòng quanh Tạ Liên bàn tán. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, đến khiđám nữ quỷ soi mói y so với lúc bàn tán về Hoa Thành thái độ hoàn toànkhông giống nhau. Chẳng hạn như:

"Hóa ra tiểu ca ca nàymới là hình nhân hả? Chao ôi! Ta thật thích độ tuổi này hơn, càng muốncó một con! Thật sự là không đặt làm được sao?"

Tạ Liên ôn hòa nói: "Cái này... Thật ra thì, ta rất lớn tuổi rồi."

"Chất liệu là da ngườisao? Quả là xử lí thật sạch sẽ, thường đàn ông chết đi "chỗ ấy" sẽ cómùi khai chết người. Đại sư ngươi cho hắn dùng nước hoa gì vậy?"

Tạ Liên nói: "Là da người, nhưng không có dùng nước hoa gì hết, chính là tắm nhiều, uống nước nhiều thôi."

"Oa!!! Ta có cảm giáccon rối này làm nên nhiều đại sự nha. Gương mặt cùng vóc người cũngkhông tệ lắm nhỉ? Làn da nhìn qua có cảm giác cũng không có lỗi nào. Chỉlà hắn có chút gầy, cởi quần áo xuống thì bên trong có thể nhìn thấychút thịt không?"

Tạ Liên một mực duy trìnụ cười chân thật, thấy có nữ quỷ hai mắt sáng lên muốn tới sờ mó ngựcy, mi tâm hơi nhăn lại. Hoa Thành khẽ nâng hai ngón tay, một vòng ngọcnhỏ cùng tay khô đều bị bắn văng ra. Tạ Liên vội vàng ngồi xuống núp saulưng Hoa Thành, chúng nữ quỷ ghét bỏ: "Làm sao? Ngươi cũng định nói,đây là hình nhân, tính khí không tốt, không muốn bị người khác đụng vàosao? Ta nhìn hắn tính khí rất tốt đó nha!!"

Hoa Thànhvươn nhẹ tay, vuốt vuốt cằm của Tạ Liên, nói: "Kỳ thực tính khí hắn rấttốt. Nhưng là tính khí của ta không tốt. Đồ ta thích, trừ ta ra, đừngai nghĩ có thể đụng vào."

Tạ Liên theo tay hắnngẩng mặt lên, khổ sở nhìn cười đến cực điểm. Nhưng vẫn cố hết sức phốihợp, nhìn vào cặp mắt Hoa Thành, thành khẩn nói: "Không có. Tam Lang...Chủ nhân tính khí rất tốt."

Hoa Thành cũng cườicười. Hai người đang diễn hăng say, một con quỷ chen miệng vào nói: "Tavẫn cảm thấy mùi vị người sống trên người hắn quá nặng."

Đám nữ quỷ ồn ào: "Vậy ngươi muốn như thế nào nữa?"

Con quỷ kia nói: "Nhưvậy đi... Bên trong lớp da của hình nhân hẳn không phải máu thịt, đâmvào sẽ không chảy máu, ngươi để ta đâm thử hắn một đao..." Lời chưa dứt,hắn đã bị Hoa Thành ném cho một cái lườm sắc như đao, sợ hãi không dámlên tiếng.

Hoa Thành lạnh giọng,nói: "Ai dám động vào hắn một chút nhìn thử xem. Vật ta yêu quý đem đểtrong lòng, là để cho các ngươi tùy tiện động vào sao??"

Đàn quỷ quả thực bị hắnlàm cho kinh sợ,hắn, không dám ho he hành động thiếu suy nghĩ nào, bấttri bất giác đã để bọn làm trung tâm trong một khoảnh đất lớn. Tên ĐoạtMệnh Khoái Đao Khắc Ma kia thấy tình thế không tốt, vội vàng lên tiếnggiảng hòa: "Vị Người điều khiển rối này trước xin khoan kích động mà nổi giận.Hiện gờ chúng ta còn chưa tiến vào địa phận trong núi Đồng Lô, sau khivào rồi còn thế nào được nữa, chưa gì đã lục đục như vậy rồi."

Lời nói này coi như hợptình hợp lý, bầu không khí đã có chút hòa hoãn.Hoa Thành ánh mắt lướtqua một bên, nói: "Các ngươi cùng ta với hình nhân dây dưa không ngớt,tại sao không hỏi một chút, vì sao vị bên kia đến bây giờ chưa chịu cởiđấu bồng xuống?"

Bên người Tạ Liên, vẫncòn người đeo một cái đấu bồng quái lạ. Náo loạn lâu như vậy, hắn từ đầuđến cuối không có gỡ đấu bồng xuống, từ đầu đến cuối không quan tâm màkhoanh tay đứng nhìn cuộc vui. Mà Hoa Thành sau khi đá hắn ra ngoài, hắngần như không thể tin nổi, nhân vật chính lại trở thành chính hắn. ĐoạtMệnh Khoái Đao Khắc Ma tiến đến một bước, nói: "Vị bằng hữu này cũngnên tháo xuống đấu bồng xuống cho chúng ta nhìn một chút chứ?"

Đấu bồng khách nhânngưng lại hồi lâu, ngay lúc Tạ Liên hoài nghi hắn có phải đang làm khódễ để có cơ hội chạy trốn hay không, nhưng hắn lại một lần dứt khoát cởiđấu bồng xuống.

Dưới đấu bồng, lộ ra mộtgương mặt anh tuấn bình thường, không có chút gì quái lạ. Một người nhưvậy, lẫn vào trong đám người, mặc dù không khó coi, nhưng là rất nhanhsẽ bị quên mất, căn bản không nhớ được mặt. Bầy quỷ đang dán mắt vào hắnthấy vậy đều có chút thất vọng. Nhưng mà, trong lòng Tạ Liên vẫn vôcùng cảnh giác.

Hoa Thành cũng nói: "Vừa nhìn đã biết là một tấm da giả."

Thanh âm này chỉ có TạLiên có thể nghe được, Tạ Liên gật đầu một cái. Có lúc, thần quan hoặclà quỷ quái nối danh có chuyện phải đến đi đến nhân gian, dùng chân thânvô cùng bất tiện, thì sẽ hóa ra một tấm da giả, mấu chốt chính là bìnhthường không có gì lạ, bất kể là đẹp mắt hay không đẹp mắt, nhất địnhphải để cho người khác cho dù là nhìn chằm chằm nửa giờ, quay đầu mộtlúc là có thẻ quên bénh gương mặt này, như vậy mới là một tấm da giảthành công. Mặt của tên nón lá rộng vành này, vô cùng phù hợp với đặcđiểm trên, cho nên, gương mặt này tám chín phần mười không phải mặt mũithực của hắn, chính là không biết hắn rốt cuộc có thân phận gì.

Đoạt MệnhKhoái Đao Khắc Ma đưa ra một tấm hoàng phù. Tên mặc đấu bồng kia nhậnnhận lấy, không có nửa điểm do dự liền dán lên trán, ầm ầm vài cái, biến ra khói, lưu vết. Xem ra, quỷ khí trên người hắn cũng không có vấnđề.

Náo loạn một vòng, bầy quỷ đều có chút mất kiên nhẫn, nói: "Rốt cuộc có thần quan lăn lộn tiến vào hay không?"

"Ai là người đầu tiên nói ra có thần quan tiến vào? Không phải là nói sai rồi chứ?"

Đoạt Mệnh Khoái Đao Magiơ tay nói: "Người đầu tiên phát hiện là ta, vạn lần xác thực! Ta thựcsự ngửi thấy mùi vị thần quan...!"

Ai ngờ, hắn vừa nói tớiđây, đột nhiên hét thảm một tiếng, ngã xuống. Tạ Liên cả kinh, tiến lêntrước nhìn một cái, trên người hắn đúng là có nhiều hơn một cái lỗ máu,xuyên thủng bụng, hơn nữa, trên vết thương còn mơ hồ dính một chút linhquang chỉ có ở thần quan!

Hắn che vết thương, hoảng sợ nói: "Mọi người cẩn thận! Có người muốn diệt khẩu!"

Bầy quỷ lần này có chúthoảng sợ, tựa như châm ngòi nổ, giơ binh khí, bốn phía đối địch, rối rítquát lên: "Rốt cuộc là ai?! Ai muốn diệt khẩu?! Hắn trốn ở đâu?!"

Vừa rồi, Đoạt Mệnh KhoáiĐao Ma bị một chưởng kia, Tạ Liên trong lòng thoáng nghĩ: "Quả nhiên kẻcó tên càng khoa trương thì thường là kẻ bị chết đầu tiên!". Y giậtmình, nói: "Mọi người mới vừa rồi cũng đều nhìn thấy, ta cùng chủ nhânta là một mực bị các ngươi nhìn chằm chằm, chúng ta cái gì cũng không cólàm." Vừa nói, vừa liếc tên nón lá rộng vành quái lạ kia một cái, đốiphương cũng hơi giơ tay, thấp giọng nói: "Cũng thế."

Tạ Liên cúi người, kiểmtra vết thương của Khoái Đao Khắc Ma, nói: "Là vết kiếm. Tại chỗ này làai dùng kiếm..." Quay đầu nhìn lại, hoàn toàn câm nín. Kiếm là binh khíkhông chỉ ở nhân gian mà cả thiên giới đều được hoan nghênh nhất, ởquỷ giới cũng vậy, bốn trăm con yêu ma quỷ quái thì có ba trăm con dùngkiếm. Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, nói: "Nếu hoàng phù còn nhiều hơn mộtchút thì thử một lần là được rồi."

Dĩ nhiên, y chẳng qua làthuận miệng nói một chút, làm bộ như mình rất nhiệt tình thôi, nếu quảthật có thần quan cùng lăn lộn tiến vào, y cũng không muốn hỗ trợ bắtngười. Khoái Đao Khắc Ma căn bản cũng không thể nào xuất ra nhiều hoàngphù dự bị như vậy. Ai ngờ, y mới vừa nói xong, Khắc ma lập tức móc ramột đống hoàng phù, nói: "Đây, có đây!

"..." Tạ Liên không nhịn được nhìn sau lưng hắn một chút, "Ngươi rốt cuộc là từ nơi nào móc ra?"

Đoạt mệnh đao sắc ma: "Cái này không quan trọng!"

Tạ Liên nói: "Khôngphải... Điều này rấ tquan trọng. Ngươi không đếnmức phải mang nhiều thứnhư vậy. Lúc trên đường ngươi rốt cuộc đã giết mấy tên đạo sĩ?"

Khắc Ma trợn mắt nói: "Hai mươi mấy người."

... Khó trách. Coi như mỗi người chỉ mang trên mình mấy chục tấm kim phù, cộng lại cũng có mấy trăm tờ!

Không nói nhiều lời, bầyquỷ nóng lòng tìm ra rốt cuộc ai mới là thần quan đến mai phục bọnchúng, hai người làm một, cầm kim phù dán lên trán đối phương, sau đóquan sát trên trán đối phương có lưu lại tiêu ấn hay không. Có quỷ thấyhoàng phù vẫn có chút sợ, nói: "Thật sự yếu sao? Có thể đánh tan hồnphách hay không.."

"Sẽ không, lúc nãy bọn họ cũng dán hoàng phù giống nhau như đúc, rất yếu, chỉ để lại một dấu ấn."

"À..."

Quả nhiên, chỉ một lúcsau, hơn bốn trăm chỉ quỷ trong, tưng khóm từng khóm trên trán đều dánhoàng phù, nhìn qua quỷ dị lại tức cười. Nhưng mà, đều không có chuyệngì xảy ra.

Bầy quỷ trố mắt nhìn nhau, nói: "Chuyện gì vậy?"

"Ngươi giết đều là đạo sĩ hả? Đến nước này, phù chú cũng không dùng được?"

Thấy vậy, Tạ Liên hơicau mày, trong lòng cảm thấy kỳ hoặc, đang định mở miệng, một tên quỷ nữnói: "Xé đi, xé...?? Chuyện gì xảy ra? Tại sao ta xé không được?"

Mấy quỷ nữ khác lập tức tất cả đều hét rầm lên: "Ta cũng vậy?! Tại sao chết xé không được?!"

Tạ Liên thầm nghĩ: "Nguy rồi!"

Cùng lúc đó, Hoa Thành trầm giọng nói: "Ca ca, ngồi xuống!"

Tạ Liên nhanh chóng làmtheo, cảm giác Hoa Thành bịt kín lỗ tai y. Mà cách đó không xa tên khoácđấu bồng cũng nhanh chóng trùm áo lên, ngồi một chỗ. Ngay sau đó, "Ầmầm ầm ầm!" Một trận pháo ầm ầm nổ, vang khắp bầu trời!

Chương 145:

Đồng Lô khai sơn, vạn quỷ tụ hội (2)

Tạ Liên chỉ cảm thấy từng trận dao động kịch liệt từ bốn phương tám hướng truyền đến, bầu không khí quỷ dị tràn ngập, khó có thể nói hết.

Những hoàng phù kia, vậy mà tất cả đều nổ cực mạnh!

Mà những yêu ma quỷ quái dán những tấm đó trên trán, đầu của bọn chúng cũng lập tức nổ tung, huyết nhục vẩy ra tung tóe, thân thể chốc lát bị nổ tung không thành hình, khói đen phiêu tán dần biến mất trong không khí. Trên vách núi phía trước, có một đám quỷ tru gào. Hoa Thành buông tay khỏi tai Tạ Liên, thoạt nhìn không bị ảnh hưởng gì. Lúc này Tạ Liên đứng dậy, nhất thời cảm thấy kinh hãi. Những bùa chú kia vừa rồi y đều xem qua từng cái từng cái một, tất cả đều rất bình thường, chỉ dùng đuổi quỷ, sao có thể có công hiệu mạnh đến như vậy?

Lúc này, trên trời một cơn mưa hoàng phù bay lả tả, Tạ Liên tay mắt lanh lẹ túm lấy, vừa nhìn, nhất thời sáng tỏ, nói: "Thật giảo hoạt."

Đây chỉ là một mảnh vụn của lá hoàng phù, nếu còn nguyên vẹn, căn bản nhìn ra không được nó hoá ra lại có hai lớp!

Một lớp giấy bao phía trên, nét vẽ là bùa chú bình thường nhất, nhưng bên trong còn có một lớp lá bùa cực mỏng, tuy rằng trước mắt đã bị thiêu đến nhìn không ra vẽ cái gì, nhưng không cần phải nói, nhất định là loại phù chú mạnh mẽ, ác độc nhất.

Bụi đất bay lên làm cho tầm nhìn bị hạn chế, có rất nhiều quỷ quái còn đang không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, tựa hồ có ai nhân cơ hội đánh lén. Tạ Liên lập tức cúi đầu thấp xuống, có quỷ hô: "Từ từ! Chém giết còn chưa có bắt đầu, các ngươi vì sao đã động tay động chân!"

"Đúng vậy! Không phải nói tất cả mọi người đều là quỷ, đi vào phía trước chung sống hoà bình cùng nhau nghĩ cách thông qua ngọn núi này sao?!"

Một thanh âm cười dữ tợn nói: "Các ngươi đúng là lũ ngu xuẩn, xứng đáng bị tiêu diệt sạch ở vòng thứ nhất! Trước nay đều không ai nói chém giết cụ thể khi nào bắt đầu, dù sao đều là đối thủ, đương nhiên xử lý càng sớm càng tốt! Động thủ chẳng lẽ còn phải nói với ngươi một tiếng để người đánh trả à?"

"Từ từ đã! Ta muốn rời khỏi! Còn chưa có đi vào núi Đồng Lô! Ta hiện tại rời khỏi không được ư?!"

"Ngươi cho rằng đây là đâu, muốn tới thì tới muốn đi thì đi? Không muốn tiến vào Núi Đồng Lô? Vậy các ngươi tự mình nhìn cho kĩ đi, hiện tại mình đang ở nơi nào!"

Bụi mù thoáng tan đi một chút, lát sau đàn quỷ đã có thể thấy rõ, ồn ào khiếp sợ nói: "A?! sao lại thế này?!"

Không riêng bọn họ, Tạ Liên cũng thoáng bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngẩn.

Lúc bọn họ tới, phía trước bị một ngọn núi cao chắn, bay cũng không qua. Nhưng mà, giờ phút này nhìn lại, không biết khi nào tòa núi cao kia đã biến mất.

Không, không phải biến mất, mà là chuyển qua sau lưng bọn họ.

Thì ra, trong lúc bất tri bất giác, bọn họ sớm đã tiến vào bên trong núi Đồng Lô!

Tạ Liên bỗng nhiên hiểu rõ, lúc trước y có hỏi Hoa Thành khi tiến vào địa phận Núi Đồng Lô có dấu hiệu gì nhận biết hay không, Hoa Thành nói có, nhưng là không cần tin tưởng nó. Bởi vì nó, tựa tiểu hài nhi thích đùa dai, khi muốn, sẽ tự mình hành động!

Bất thình lình, Tạ Liên nghe được một thanh âm ở sau lưng y cười lạnh nói: "Ta ngược lại muốn nhìn, ngươi đến tột cùng là thứ gì?"

Đoạt mệnh khoái đao ma!

Tạ Liên đột nhiên quay đầu lại, nhưng mà, Nhược Da còn chưa bay ra, đã thấy hàn quang chợt lóe, khoái đao ma đến một tiếng hét thảm cũng chưa kịp phát ra, người đã bị chém đứt ngang! Tạ Liên tiến đến, vừa thấy được, nửa điểm cũng chẳng phải giả, thật sự là bị chém thành trên dưới hai nửa, lần này, thật là chết đến không chết được nữa. Y ngẩng đầu, chỉ thấy người động thủ hoá ra là tên mặc áo choàng, hắn thu hồi trường kiếm, chậm rãi cắm vào vỏ dưới lớp áo choàng, vững bước đi tới.

Tạ Liên chỉ cảm thấy thân hình cùng dáng đi này có chút quen thuộc, đứng dậy hỏi: "Các hạ là?" Người nọ thấp thấp cười, tựa hồ đang muốn trả lời, lại đột nhiên cúi người. Thấy hắn như vậy, Tạ Liên trong lòng rung lên hồi chuông cảnh báo, ngưng thần đề phòng hắn đánh lén, lại thấy người nọ chỉ là cúi người, đôi tay trái ôm phải ấp hai nữ quỷ eo thon, nói: "Hai vị cô nương có sao không?"

Tạ Liên: "..."

Hai nữ quỷ kia dáng người dung mạo đều rất đẹp, bởi vì không có sử dụng kiếm, nên không bị dán hoàng phù, tránh được một kiếp, nhưng vẫn là bị tiếng nổ mạnh gần trong gang tấc dọa ngất xỉu. Trước mắt bị nam nhân kéo vào trong lồng ngực nhu tình hỏi han, từ từ lấy lại ý thức, cảm kích nói: "Ta không có việc gì, cám ..."

Miệng còn đang há, một tiếng "Cám ơn" còn chưa nói xong, sắc mặt hai nữ quỷ đại biến, một cái tát đẩy khách nhân áo choàng ra, mắng: "Cút ngay!" Vội vội vàng vàng bò lồm cồm. Người nọ bị đánh cũng không giận, chỉ là hình như cảm thấy kỳ quái, sờ sờ cằm, nhíu mày ngạc nhiên nói: "Không nên như vậy? Khuôn mặt này cũng có xấu đâu?"

"..."

Tuy rằng hắn vẫn chưa cởi ra lớp ngụy trang, nhưng Tạ Liên trong lòng đã biết rõ hắn là ai, hỏi: "Bùi tướng quân, ngươi vì sao cũng đến?"

Người nọ quay sang nhìn y, hơi hơi mỉm cười, tay cởi bỏ mặt nạ trên mặt, lộ ra chân dung, đúng là Bùi Minh!

Hắn nói: "Tất nhiên là đế quân để cho ta tới giúp Thái Tử điện hạ một tay."

Tạ Liên: "Thật sự? Vậy thì ngại thật, ngươi cũng thấy rồi đấy, nơi này rất nguy hiểm."

Hoa Thành: "Ca ca không cần phải ngại, hắn chỉ lợi dụng thời cơ để lấy lòng Quân Ngô thôi."

Bùi Minh đi tới trước mặt Hoa Thành, ngồi xổm xuống lấy tay đo chiều cao hiện tại của hắn, cười nói: "Ta không nhìn lầm đi, này chẳng lẽ là Huyết Vũ Thám Hoa các hạ sao? Quả thật là kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải nhìn bằng con mắt khác, ngươi ăn cái gì lớn trở lại rồi? Ha..."

Hắn mới "Ha" một tiếng, Tạ Liên ngay lập tức vung Nhược Da ra, quật cho hắn suýt chút nữa bị bay ra ngoài. Bùi Minh nhanh lẹ né qua, nhảy về phía sau nói: "Thái Tử điện hạ, rốt cuộc là ngươi cưng hắn bao nhiêu mà ta vui đùa một chút cũng không cho?"

Tạ Liên nghiêm mặt nói: "Ngươi thật sự là Bùi tướng quân?"

Bùi Minh vỗ vỗ bội kiếm bên hông, cố ý để lộ ra cho y nhìn, miệng khẳng định: "Cam đoan không giả."

Tạ Liên nói: "Thật giả trông đều giống nhau, ngươi tốt nhất mau đầu hàng đi."

Hoa thành nói: "Ca ca, mau đánh chết hắn đi, là đồ giả."

Bùi Minh: "Ấy!"

Tạ Liên: "Nếu ngươi thật sự là Bùi tướng quân, thì cái hoàng phù ban nãy sao ở trên trán ngươi lưu lại vết đen cho được?"

Bùi Minh: "Rất đơn giản, tất cả nhờ vào cái này." Nói xong, hắn vứt một cái vật nhỏ về phía Tạ Liên. Xuất phát từ lòng đề phòng, Tạ Liên không dùng tay tiếp, lấy mũi kiếm đỡ, đưa đến trước mắt nhìn nói: "Đường?"

Trên mũi kiếm là một viên kẹo đen bóng. Bùi Minh lấy một viên ném vào trong miệng, nói: "Lúc ở chợ quỷ có mua một ít, nhai một viên miệng liền đầy quỷ khí, thứ này, thời điểm giả quỷ dùng rất là hữu dụng."

Tạ Liên vân vê viên kẹo đường kia, ngạc nhiên nói: "Chợ quỷ còn có thể mua được loại đồ vật thần kì như vậy sao?"

Bùi Minh ăn kẹo nói: "Không tin ngươi có thể hỏi Hoa Thành chủ, hắn nhất định hiểu rõ. Ở chợ quỷ thứ gì cũng có thể mua được, chỉ cần có đủ tiền. Hương vị không tồi, Thái Tử điện hạ cũng thử một viên đi?"

Tạ Liên cũng khá tò mò ăn đồ của quỷ thì sẽ có vị gì, quay sang phía Hoa Thành nói: "Khi nào đến đó, chúng ta cũng đi mua loại điểm tâm này ăn đi."

Hoa Thành lấy hết mấy viên kẹo đường trong tay y, nói: "Ca ca muốn mua cái gì, có thể cùng ta nói thẳng. Nhưng thứ này thì đừng ăn."

"Vì sao?"

Hoa Thành tay cơ bản không dùng lực, mấy viên kẹo đường kia liền hét lên một tiếng, hóa thành một làn khói đen. Hắn nói: "Ở chợ quỷ đồ vật đều rất nguy hiểm. Tỷ như loại kẹo này, xuất từ hắc xưởng, nguyên liệu phần lớn là lai lịch không rõ ràng, ăn vào có thể tổn hại thân thể."

Bùi Minh không để bụng: "Thân thể ta còn tốt lắm, ta cũng không ăn mấy, chỉ là dùng khi khẩn cấp mà thôi."

Hoa Thành nói tiếp: "Hơn nữa hương vị rất gay mũi. Thần quan cùng người đều không ngửi được, nhưng đối với lũ tiểu quỷ tu vi càng kém, hương vị ngửi được càng hôi thối."

Bùi Minh: "..."

Hoa thành hì hì cười nói: "Cho nên, ngươi biết vì sao hai nữ quỷ kia kêu ngươi cút ngay không?"

"..."

Bởi vì các nàng ngửi thấy, Trên người Bùi Minh quỷ khí thập phần kém cỏi, đặc biệt hôi thối! Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, uyển chuyển mở miệng: "Bùi tướng quân, cái này... Vẫn là không nên ăn."

Bùi Minh nghe thấy thế nhanh chóng móc ra tất cả kẹo đường còn dư lại vứt đi, nói: "Đi thôi. Thế nhưng, hiện tại còn cách ngọn Đồng Lô rất xa, sau khi đi vào khẳng khẳng định có càng nhiều yêu ma quỷ quái lợi hại hơn, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra đệ và ta không thích, khi đó phải làm sao đây?"

Những nữ quỷ kia đứng cạnh Hoa Thành, là bởi vì phi thường thích quỷ khí của người này, còn Bùi Minh thì xua như xua vịt. Hoa Thành cho Tạ Liên quỷ khí, tất nhiên là hạng nhất phẩm, nên không cần thiết đi mua cái loại kẹo kia. Nhưng nếu muốn không bị người ta nhìn ra quỷ khí là từ bên ngoài lây dính, đại khái vẫn phải vài lần môi răng tương hợp như lúc trước, trao đổi hơi thở mới được. Nghĩ đến đây, Tạ Liên hơi đỏ mặt, nghiêm trang nói: "Ta cũng không biết. Ta chỉ là một con rối mà thôi."

Vì muốn tiếp tục một màn ý tứ kia. Bùi Minh nói: "Đi thôi. Thái Tử điện hạ nếu vậy thì cần phải theo sát chủ nhân của ngài."

Tạ Liên làm bộ không nghe thấy, nhìn chung quanh một lượt, thoáng trầm ngâm, nói: "Chưa từng lường trước, mới mở màn thương vong đã thảm như vậy."

Ban đầu, nơi đây tụ tập hơn bốn trăm yêu ma quỷ quái, nhưng mới vừa rồi xảy ra đại loạn cơ hồ đã chết gần hết. Tạ Liên không khỏi nhớ tới một màn Hoa Thành cho y xem đêm đó, thật sự nửa điểm cũng không khoa trương, đúng như một trận gió to thổi qua, tất cả cỏ dại tất cả đều bị quạt bay. Đám dư lại tránh được một kiếp, còn chưa có chết hẳn, nhưng thưa thớt không quá mười con, tứ chi rơi rớt tan tác, đứa nào cũng đau đớn rên rỉ. Hoa Thành đứng trước mặt bọn họ, nói: "Hiện tại đã hiểu núi Đồng Lô là chỗ nào chưa?"

Lũ quỷ còn may mắn sót lại kia sợ hãi không dám lên tiếng. Tạ Liên nhẹ nhàng nói: "Trước mắt các ngươi mới chỉ ở tầng bên ngoài, có thể đi ra được, nếu các ngươi chọn đi tiếp sẽ lại gặp phải nhiều loại sự tình còn đáng sợ hơn thế này rất nhiều. Cho nên đây là cơ hội cuối cùng để các ngươi rời đi."

Đàn quỷ đúng là đang có ý này, thấy bọn họ không có ý đồ diệt khẩu, liền nhanh chân chạy, còn vài con quỷ bị thương nặng, muốn trốn đi càng xa càng tốt. Nhìn những bóng dáng kia nhỏ lại rồi dần biến mất, Tạ Liên suy tư một lúc rồi nói: "'đoạt mệnh khoái đao ma' kia tuy rằng tên lấy khoa trương đến cực điểm, không ngời tới lại lợi hại như vậy, xuống tay thật tàn nhẫn."

Bùi Minh tán đồng nói: "Tên này cực giỏi về tâm kế, ngay từ đầu đã biết dùng kế che mắt người khác, hơn nữa tùy cơ ứng biến cực kì nhanh, Thái Tử điện hạ, một kiếm kia của ngươi vừa vặn tạo cơ hội cho hắn thi triển khổ nhục kế."

Tạ Liên hơi ngẩn ra: "Từ từ, 'một kiếm của ta' là ý gì? Ta nào có kiếm? Ta không hề đụng tới hắn mà?"

Bùi Minh cũng lấy làm lạ: "Không có sao? Vậy ai đã ra tay?. Nếu không phải hắn rắp tâm gây nhiễu loạn, miệng vết thương kia dính linh quang của ngươi, thì yêu ma quỷ quái khác cũng sẽ không tin tưởng lời hắn nói, sẽ tự dán phù lên đầu mình."

Tạ Liên ngạc nhiên nói: "Thật không dám dấu diếm, ta còn cho rằng một kiếm kia là của ngươi?"

Bùi Minh nói: "Thái Tử điện hạ ngươi hiểu lầm rồi? Bùi mỗ trước nay chưa từng đánh lén."

Tạ Liên: "Không phải ngươi cũng chẳng phải ta, chẳng lẽ lại xuất hiện thần quan thứ ba? Hay là, linh quang trên miệng vết thương của gã có vấn đề..." Y vừa quay đầu lại, muốn xem kỹ xác nhận một phen, mà lúc này 'đoạt mệnh khoái đao ma' kia thân xác không còn thấy đâu nữa.

Y ngạc nhiên thốt lên: "Thi thể 'Khoái đao ma' đâu?"

Bùi Minh cũng hơi hơi ngạc nhiên, nói: "Ta vừa rồi rõ ràng đã đâm hắn một kiếm."

Hoa Thành trầm giọng nói: "Ca ca để ý xem. Trong núi Đồng Lô, giết chết đối thủ càng nhiều, người giết sẽ trở nên càng mạnh."

Mà mới vừa rồi trong nháy mắt, 'đoạt mệnh khoái đao ma' đã giết chết gần bốn trăm con yêu ma quỷ quái!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co