Nghe
Đôi mắt kia ướt dầm dề, mang theo vẻ cầu xin nhìn lại. Nam nhân như chó con nằm ngửa bụng trên giường, hai tay xé mở mông thịt, lộ ra huyệt khẩu đỏ tươi ướt át. "Mau dùng đại dương vật của sư huynh giáo huấn Cốc Xương...... Sư đệ cái gì cũng nghe sư huynh......"
"Sư huynh, sư huynh —— ân a! Cốc Xương đều nghe sư huynh!"
Nam nhân bị thao lộng đến toàn thân run rẩy, miệng vẫn nói những lời lấy lòng, mang theo chút nũng nịu, giọng nghẹn ngào khóc: "Sắp hỏng rồi, sư huynh muốn thao hỏng Cốc Xương rồi —— chậm một chút, chậm một chút......" Dù nhăn chặt mày như thể đang đau đớn, nhưng thân mình vẫn vặn vẹo đón ý nói hùa.
"Cốc Xương nghe lời sư huynh —— nghe lời sư huynh!" Hắn dùng giọng khàn khàn khóc kêu, thử thăm dò chủ động dâng lên môi lưỡi giao triền hôn sâu, mang theo một chút vị ngọt ngào lưu luyến.
Tỉnh lại sau giấc mộng nồng nặc mùi rượu, Chu An vừa mở mắt ra nhìn màn lụa mỏng trước mặt chỉ cảm thấy đầu choáng váng não trướng, nhưng cảnh trong mơ dâm uế bất kham lại không vì vậy mà quên đi, ngược lại càng thêm rõ ràng. Giữa mày Chu An như đánh một nút thắt, nhíu chặt muốn chết, hắn có thể cảm giác được cảm giác ướt át không thoải mái giữa hai chân, cũng thấy cái thứ bán cương cứng trướng lên.
Nhìn quét một vòng xung quanh, ký ức trước khi say rượu cũng chậm rãi thu hồi. Để giải quyết vấn đề sinh lý, Chu An đã đến hoa lâu trong trấn, bất quá hiển nhiên hắn đã đánh giá quá cao tiêu chuẩn của hoa lâu, thế là khi nhìn thấy những nữ nhân kia, trong nháy mắt hắn đã không còn tâm tư nữa, chỉ căng da đầu mở nhã gian uống rượu, đem những oanh oanh yến yến lớn lên không hề một chút tư sắc đáng nói kia đuổi ra hết.
Nhưng bất tri bất giác lại uống quá nhiều rượu, thế nên ngủ qua một đêm như vậy.
Giấc mộng xuân như lời dẫn, đem những quá vãng mà Chu An tự nhận là đã lật sang trang đến rút ra, thêm vào màu sắc tình dục dày đặc, dụ dỗ hắn không tự giác đè nén hô hấp, duỗi tay xoa nắn cái dương vật đang hưng phấn dưới háng. Dương vật của hắn vốn đã có kích cỡ lớn, hoàn toàn cương cứng thì một tay cũng không nắm hết được độ thô, lúc này càng có vẻ đặc biệt dữ tợn. Chu An hồi tưởng lại hình ảnh mình thao Lý Cốc Xương, vuốt ve cái nhục côn càng thêm dục cầu bất mãn.
Muốn thao Lý Cốc Xương.
Chu An phản phục liếm môi, trên mặt xưa nay nhạt nhẽo hiện ra vài phần nôn nóng. Hắn ở đời trước cũng không phải là chưa từng gặp qua mỹ nhân, những minh tinh bước lên màn ảnh luôn có hai ba người có bộ dạng có thể lọt vào mắt hắn, nhưng cố tình lúc này, trong đầu hắn niệm lại đều là thân mình Lý Cốc Xương, mặt Lý Cốc Xương, quả nhiên đúng như dự liệu, hắn đã thật sự để Lý Cốc Xương trong lòng. "Đồ chó......" Hắn nghiến răng nghiến lợi hừ ra một tiếng, bộ dáng không giống tự an ủi, đảo như là muốn giết người.
Hắn muốn bóp chặt cái cổ ngu xuẩn kia thao vào nhục huyệt của đối phương, không hề cố kỵ mà xâm phạm chà đạp.
Từng giọt mồ hôi nóng mịn dần dần thấm ướt vành tai, Chu An lại chỉ nhắm hai mắt hưởng thụ phán đoán tùy ý bạo ngược. "Chỉ có bị thao mới có tác dụng......" Hắn lẩm bẩm, hồi tưởng lại bộ dáng nhiều lần mất khống chế khi đối phương bị bài bố tùy ý, lúc trước rõ ràng còn thấy dơ bẩn, hiện giờ lại cảm thấy ẩn ẩn khiến người ta phấn khởi.
Vô ý thức còn như thế, vậy nếu là Lý Cốc Xương hiện giờ thanh tỉnh thì sao? Hình ảnh mông bị đánh sưng lên, bóp đầu vú thao đến phun nước tiểu không ngừng thoáng hiện.
"Chỉ xứng bị sư huynh thao ngu xuẩn...... Hô......" Chu An thậm chí hừ ra một tiếng cười nhạo, suy nghĩ đến việc mình rót một bụng tinh dịch vào Lý Cốc Xương rồi lười biếng buông tay. Vị tinh dịch tanh hôi làm hắn nhăn lại mày, vớt lấy khăn trải giường chà lau, trong lúc còn nghĩ nếu làm Lý Cốc Xương liếm sạch sẽ thì có lẽ còn tiện hơn chút, dù sao cũng là Lý Cốc Xương õng ẹo dụ dỗ hắn, nên phải chịu.
Chuyến thanh lâu này, Chu An phát hiện vô luận là ở hiện đại hay thế giới này, số lượng những kẻ bộ dạng tầm thường thấp kém lại nhiều như nhau, hắn chỉ ngồi xổm ở trong nhà cũng đã dập tắt cái tâm tư ra cửa săn diễm. Đối với Lý Cốc Xương, hắn cũng lòng mang bất mãn, Chu An chỉ cảm thấy đối phương chính là sớm có dự mưu, trong lúc bất tri bất giác đem hắn dẫn lên con đường tà đạo, chính là câu dẫn hắn đem dương vật cắm vào tao huyệt của Lý Cốc Xương thao.
Kiểu gì hạ tiện và không biết xấu hổ.
Thiếu thao mới ngu xuẩn.
Hoàng Khánh...... Chu An vừa nghĩ đến biểu tình của vai chính, vẻ mặt hơi ngưng lại, hắn hậu tri hậu giác phát hiện việc để Hoàng Khánh và Lý Cốc Xương ở chung một chỗ dường như cũng không phải là ý kiến hay, huống chi hắn trước đó cũng đích xác phát giác ra loại thân cận không bình thường của Lý Cốc Xương với Hoàng Khánh.
Lý Cốc Xương đã từng đối với hắn như thế nào, hiện tại Lý Cốc Xương chính là đối với Hoàng Khánh như thế đó.
Trước kia Chu An cho rằng Lý Cốc Xương là đem tình cảm ỷ lại lên Hoàng Khánh, nhưng hiện tại lại sinh ra suy đoán khác. Nói không chừng Lý Cốc Xương cũng đang định câu dẫn vai chính giống như đã từng câu dẫn hắn thì sao? Lại nhớ đến cốt truyện tiểu thuyết, Chu An lại cảm thấy càng thêm cổ quái. Tuy nói hắn cũng không thích cái loại truyện ngựa giống hậu cung thấy một người yêu một người, nhưng với nhân thiết gần như hoàn mỹ như Hoàng Khánh đến cuối cùng lại không có một hồng nhan tri kỷ bạn thân, ngược lại Hoàng Khánh luôn không rời người này bên tả hữu.
Chẳng lẽ trên thực tế Lý Cốc Xương là tự tiến cử gối chăn mới leo lên Hoàng Khánh?
Nếu vậy thì miễn cưỡng nói được thông, Lý Cốc Xương bề ngoài gánh cái danh huynh hữu đệ cung tri kỷ bạn tốt, ngầm lại là sủng vật được Hoàng Khánh nuôi dưỡng, cũng trách không được vai chính luôn đem người mang theo bên người. Nhưng trên cán cân trong lòng Chu An, Lý Cốc Xương làm tiểu đệ của vai chính còn chưa đủ tư cách, huống chi là cái loại hạ tam lạm chỉ biết câu dẫn người. Nếu là như vậy, Lý Cốc Xương không những dư thừa mà thậm chí có thể nói là vết nhơ trong cả cuộc đời của Hoàng Khánh.
Lý Cốc Xương đã thiếu thao, vậy đợi đến khi hắn chán thì bán vào kỹ viện đi tiếp khách.
Chu An tâm địa xưa nay tàn nhẫn và cứng rắn, cố chấp đến cực điểm, chỉ cần hắn tự cho là sự việc gì đó liền lại không có đường sống quay lại. Hắn lãnh đạm vuốt phẳng quần áo, vừa hay bên ngoài có người làm công gõ cửa gọi khẽ: "Công tử, đã dậy chưa ạ?"
"Đem nước mang vào." Chu An nghe thấy mùi hương trên người thẳng nhíu mày, lên tiếng phân phó.
Người bên ngoài đáp lời, nhỏ giọng rút đi.
※
Khi Chu An trở về, vừa hay thấy Lý Cốc Xương đang dựa vào cửa sổ cười. Hoàng Khánh thì đang vung kiếm trên mặt tuyết, một bộ kiếm thức nước chảy mây trôi lại cũng bộc lộ mũi nhọn, vạt áo tung bay kích khởi một mảnh tuyết sắc. Hoàng Khánh vừa thu thế, liền vội vàng đi đến bên cửa sổ nhìn về phía Lý Cốc Xương. "Chiêu kiếm của ta đã ngộ đến thức thứ chín, Cốc Xương nhìn có cảm nhận được gì không?"
Lý Cốc Xương cười gật đầu với Hoàng Khánh.
Nhìn kìa, lại đang câu dẫn người. Chu An nhìn Hoàng Khánh mở lòng bàn tay ra tùy ý Lý Cốc Xương viết chữ lên đó, hai người coi như là vừa nói vừa cười không khí hòa hợp. Có lẽ Lý Cốc Xương đã dụ dỗ Hoàng Khánh thao huyệt hắn trong khoảng thời gian sơ hở khi hắn chưa phòng bị, lúc này thực tủy biết vị chính niệm bị dương vật thao đâu. Chu An mắt lạnh nhìn Lý Cốc Xương làm bộ làm tịch, chỉ cảm thấy người này một bộ đồ dâm đãng đê tiện.
Cái loại xao động kia lại bắt đầu ẩn ẩn phiên động lên.
"Ta đi làm bữa sáng cho ngươi." Hoàng Khánh cười nói, thấy Lý Cốc Xương gật đầu, lúc này mới lau mồ hôi vòng qua trúc ốc tạm thời rời đi. Không thể không nói, Lý Cốc Xương đã được dưỡng đến cực kỳ tốt, đoạn thời gian này sắc mặt cũng đã khôi phục rất nhiều, giữa lông mày cũng nhiều vài phần sinh khí. Chu An bước đến trước cửa sổ, che đi vài sợi ánh mặt trời dừng trên người nam nhân.
Hắn thấy nam nhân liễm khởi nụ cười, đối với mình gật đầu không tiếng động nói: Sư huynh.
Sợ là mang lòng kiêng kỵ với hắn thôi, lúc này mới giả bộ làm ra vẻ. Chu An kéo xuống khóe miệng, ánh mắt đánh giá khinh mạn đảo qua thân mình nam nhân, "Khó được đi một chuyến đến trấn trên, mang theo vài thứ cho sư đệ." Chu An lấy ra một cái tiểu bọc từ trong ngực đưa đến trước mặt Lý Cốc Xương, bất quá vừa nhẹ nhàng rung lên, miếng vải liền chợt tản ra, đồ vật bên trong liền tất cả rơi vào lòng ngực nam nhân.
Chỉ liếc mắt một cái, đã khiến sắc mặt Lý Cốc Xương thay đổi.
Trong lòng hắn đầy những sự vật dơ bẩn, đều là những đồ chơi tìm vui mua về để thêm thú vị, còn có mấy cuốn dâm họa. Lý Cốc Xương chỉ cảm thấy trong miệng tràn đầy vị máu, nhưng mấy nhịp thở qua đi hắn liền cố gắng kiềm chế cảm xúc, ngước mắt nhìn về phía Chu An cười nói: Đa tạ sư huynh.
Cái sự xao động cuồn cuộn càng ngày càng nghiêm trọng, Chu An vốn tưởng rằng Lý Cốc Xương rồi cũng sẽ nháo cáu kỉnh vì nhận được những thứ đồ chơi này, không ngờ đối phương thế nhưng chẳng biết xấu hổ mà nhận lấy. Không cần nói cũng biết mấy thứ kia sẽ dùng ở đâu, Chu An trào phúng nhịn không được thốt ra: "Là muốn học cách lấy lòng Hoàng Khánh trên giường?"
"Đã làm rồi sao?" Chu An rũ mắt, duỗi tay nắm cằm Lý Cốc Xương. "Làm Hoàng Khánh chơi qua chưa?"
Lý Cốc Xương quay mặt đi tránh khỏi tay Chu An, thái dương gân xanh nổi lên, hắn trông giận đến cực điểm, chẳng qua vì không thể nói mà hoàn toàn không thể cãi cọ. Chu An cứ thế tự mình nói ra suy đoán: "Giống như khi câu dẫn ta, cương cứng lên trước mặt Hoàng Khánh như con vật động dục, dụ hắn thao ngươi." Ánh mắt Chu An theo cổ Lý Cốc Xương một đường đi xuống nhìn lại, "Hoàng Khánh có thể thao ra nước tiểu ngươi sao?"
Thấy nam nhân như muốn tránh đi, Chu An tự nhận là đã nói trúng sự thật. Hắn xuyên qua cánh cửa khép hờ vào phòng, đi đến trước mặt Lý Cốc Xương đang nhìn chằm chằm hắn đứng dậy, trông thật chật vật và trì độn, đâu còn bóng dáng khí phách hăng hái. Những sự vật kia vãi đầy đất, Lý Cốc Xương đỡ thành giường trụ đề phòng nhìn Chu An vào nhà.
"Sư đệ, ngươi cũng thật dơ." Chu An nói nhỏ.
Những lời này mang ra ký ức khiến Lý Cốc Xương căn bản không duy trì được biểu tình, những lý trí hay băn khoăn gì đó toàn bộ sôi trào thiêu đốt hầu như không còn. Giết Chu An! Giết cái thằng súc sinh này —— Lý Cốc Xương nhìn về phía kẻ thù trước mặt diện mạo xinh đẹp lại tâm địa ác độc, trong lồng ngực gần như bị phẫn hận lấp đầy. Cái đoạn ký ức không thấy ánh mặt trời kia phảng phất theo một câu nói của Chu An mà thức tỉnh lại, bị đút thuốc, bị dâm loạn, bị dùng để tiết dục, thậm chí Chu An ở cuối cùng còn tè vào trong người hắn.
Dơ —— dơ bẩn, dơ bẩn đến tột cùng khiến người ta buồn nôn!
Lý Cốc Xương nhìn Chu An đến gần, bên tai dường như chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Cắn đứt cổ hắn, cùng đối phương đồng quy vu tận! Ý niệm này trong nháy mắt đem toàn bộ lý trí của Lý Cốc Xương đều cọ rửa sạch sẽ.
—— nhưng hiện thực dữ dội vô lực buồn cười.
Chu An động thân cắm vào huyệt của Lý Cốc Xương, kéo cái bàn phát ra một trận tiếng kẽo kẹt bất kham gánh nặng. Chắc là có đoạn thời gian không có làm việc này, khoái cảm lại càng mãnh liệt hơn những gì Chu An tưởng tượng, hắn vén vạt áo Lý Cốc Xương lên, lộ ra hạ thân nam nhân với chiếc quần lót bị xé nát và nhục huyệt bị côn thịt của hắn thao mở. Chu An nắm một bên chân của Lý Cốc Xương đặt lên bàn, để mình có thể đâm vào sâu hơn chút.
"Dâm đãng, sư huynh sẽ không nghe theo kế của ngươi đâu." Chu An thao đến hung ác, duỗi tay đi véo xoa bộ ngực của Lý Cốc Xương. Động tác của hắn vô cùng thô bạo, dễ dàng lưu lại không ít dấu vết. "Đây là một bài học ——" hắn vỗ vỗ mông thịt của Lý Cốc Xương, như vô tình nhắc tới một câu: "Nhanh lên, bằng không Hoàng Khánh sắp về rồi."
Hắn nắm đầu vú nam nhân, thao lộng đến mãnh liệt lên. Chu An nhìn về phía những bức dâm họa mở ra trên bàn, càng đánh lên mông thịt nam nhân càng mạnh tay, "Sư đệ, ta nghe thấy tiếng bước chân của Hoàng Khánh rồi." Chu An thuận miệng nói một câu. Hắn không trông cậy vào việc Lý Cốc Xương làm ra đáp lại gì, rốt cuộc trừ huyệt dùng tốt hơn chút ra, trong chuyện này gần như đối phương không có chút kỹ xảo nào.
Quần áo bị xốc lên để lộ ra một mảnh nhỏ sau lưng, thong thả run rẩy vặn vẹo, huyệt cũng như đáp lại mà khẽ kẹp mút lấy côn thịt đang thao lộng. Biểu tình trên mặt Chu An liền hoàn toàn lạnh xuống, đồng tử phóng đại, ánh mắt dần thâm, mơ hồ hàm vài phần giận cực điên sắc. Hắn đem eo đang rung động của nam nhân ấn chặt trên bàn đẩy lên, Hạ Phúc va chạm vào mông thịt của nam nhân phát ra những tiếng trầm đục.
Vì Hoàng Khánh?
Vì Hoàng Khánh.
Vì Hoàng Khánh ——
Hắn xoa mở mông thịt sưng đỏ của Lý Cốc Xương, đem tinh dịch bắn vào sâu bên trong. Chu An hạ thấp thân, ghé vào tai Lý Cốc Xương nói nhỏ: "Cách xa Hoàng Khánh một chút —— cách xa hắn một chút, sư đệ." Hắn rút dương vật ra, nhìn giữa hai chân nam nhân đang ướt đẫm vì mất khống chế khẽ nói: "Nói cách khác, sư huynh không thể lưu ngươi được." Chu An sửa soạn lại quần áo, trong nhất thời lại có chút lẫn lộn hư thật, nhìn chằm chằm một hồi lâu mới lặng yên rời đi.
Nằm sấp trên bàn một lúc lâu, Lý Cốc Xương mới giật giật thân mình. Hắn buông lỏng khớp hàm, nhìn cánh tay huyết nhục mơ hồ suy nghĩ xuất thần. Hắn kéo quần áo trên người, che khuất dấu vết trên ngực, lại phản phục sửa sang lại quần áo trên người, để đảm bảo trông đoan chính. Sau khi quét những bức họa trên bàn xuống đất, hắn cẩn thận đem
Hắn nghiêng người chống ở trước bàn, tầm mắt hoảng hốt mà dao động khắp nơi, cuối cùng dừng lại ở chuôi kiếm Hoàng Khánh gác lại ở cạnh cửa.
Vừa dịch ra nửa bước, liền thấy Hoàng Khánh bưng cháo nóng và mấy đĩa đồ ăn nhỏ nhanh chóng đi đến.
Chiếc quần lót bị xé rách được che giấu dưới áo dài, nhưng Lý Cốc Xương vẫn có thể cảm giác được tinh dịch ướt nhẹp chảy ra từ giữa hai đùi. Hắn nhìn về phía Hoàng Khánh, trên mặt bỗng nhiên lộ ra nụ cười, hướng tới đối phương vẫy vẫy tay. Hoàng Khánh thịnh bát cháo lại đây, trên mặt cũng mang theo ý cười ôn hòa.
Hoàng Khánh một tay bưng cháo, một tay hướng tới Lý Cốc Xương mở ra để đối phương viết chữ lên lòng bàn tay.
Thẳng đến khi những hạt máu theo đầu ngón tay vỡ ra trong lòng bàn tay hắn, nụ cười của Hoàng Khánh liền cứng lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co