Truyen3h.Co

quytoc

26

kimmchiiiiiiiii

26

Điền Chính Quốc lùi về sau hai bước, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

"Thi Tiêu Nại, chào cậu!"

Jeff bước nhanh tới, tựa hồ là muốn vì Điền Chính Quốc giải vây, dũng cảm chắn phía trước Điền Chính Quốc.

Thi Tiêu Nại nhìn thấy thái độ của Jeff, chậc một tiếng: "Có phải cậu mắc chứng Stockholm¹ không đấy? Lại đi bảo vệ cái người từng hại mình?"

¹ Hội chứng Stockholm là một tình trạng tâm lý khi nạn nhân của một vụ bắt cóc hoặc các tội phạm khác từ trạng thái căm ghét sang phải lòng, cảm mến những người đã bắt cóc hoặc phạm tội ác với mình.

Mặt Jeff lạnh như băng: "Nếu cậu đang nói đến chuyện cậu lên án Điền Chính Quốc vô tội vạ trên diễn đàn trường, tôi chỉ muốn nói, tôi tin tưởng phán đoán của mình, chứ không phải những lời vấy bẩn, cắt câu lấy nghĩa."

Thi Tiêu Nại cảm thấy hơi kinh ngạc, liếc nhìn Điền Chính Quốc một cái, như muốn nói "Anh bạn à, cậu đúng là khá lắm."

Trong khi Thi Tiêu Nại mải lo lắng Jeff sẽ trả thù Điền Chính Quốc, cho nên lóng ngóng tới đây rồi tự biến mình thành một tên đại ngốc.

Năng lực của nhóc tiểu yêu Điền Chính Quốc này được đấy!

Bất kể như thế nào, cậu đều có thể đem tất cả mọi người đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Nghĩ đến đây, Thi Tiêu Nại càng tức, tàn bạo liếc xéo Điền Chính Quốc, liền phẩy tay áo bỏ đi.

Điền Chính Quốc cũng mờ mịt, không hiểu vì sao địch ý của Thi Tiêu Nại đối với mình lại tăng thêm một level, chẳng lẽ vì mình không giữ lời hứa sẽ kiện hắn sao?

Hiện tại Điền Chính Quốc gấp rút chuẩn bị xét tuyển Cambridge, tận dụng cả kì nghỉ hè, đăng kí lớp phụ đạo, thật sự chỉ hận không có cách phân thân.

Nhưng xem ra nếu không khởi tố Thi Tiêu Nại, Thi Tiêu Nại nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ.

Trong đầu Điền Chính Quốc nghĩ đến suy đoán quỷ dị kia: Trên thế giới tồn tại tận hai Thi Tiêu Nại, một công tử Thi Tiêu Nại tiêu sái lái xe taxi, một người khác là Thi Tiêu Nại trẻ con, bướng bỉnh thù dai.

Điền Chính Quốc ngẫm nghĩ một chút, quyết định gọi điện thoại cho Thi Tiêu Nại thăm dò.

"Sao đấy? Nghĩ kĩ rồi à?" Giọng điệu Thi Tiêu Nại vô cùng nuông chiều.

Điền Chính Quốc nghĩ: À, đây là nhóc Thi Tiêu Nại hơi ngu ngốc.

Điền Chính Quốc liền nói: "Không phải ngài muốn tôi kiện ngài sao, ngài có thể cho tôi địa chỉ nhà, tôi ủy thác luật sư làm việc."

Thi Tiêu Nại ngẩn người, nói: "Được, cậu chờ một chút."

Thi Tiêu Nại đọc một dãy số địa chỉ, âm thanh trong sáng.

Điền Chính Quốc càng cảm thấy người ở đầu dây bên kia, không giống tay tài xế thành thục kia.

Cái ý niệm này quanh quẩn trong lòng Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc chau mày.

Điền Chính Quốc dừng một chút, nói: "Thế nhưng, có một vấn đề..."

"Lại gặp vấn đề?" Ngữ khí của Thi Tiêu Nại tràn ngập thiếu kiên nhẫn, "Vấn đề gì? Có phải cậu không mời nổi luật sư? Như vậy đi, tôi giới thiệu cho cậu một người nhé?"

Điền Chính Quốc sửng sốt: Xem ra phiên bản Thi công tử ngu ngốc này thật sự yêu thích việc ra tòa.

"Không phải," Điền Chính Quốc ngập ngừng, nói, "Tôi muốn nói, lần trước ngài bảo tôi việc ghi âm không phải do ngài làm, ngài còn nhớ không?"

Đối phương bỗng nhiên im lặng.

Im lặng đại khái được mười mấy giây.

Thanh âm Thi Tiêu Nại lại vang lên, mang theo vẻ sốt sắng: "Tôi nói cái gì cậu cũng tin sao?"

"..."

Phá án, chắc chắn không cùng một người.

Nếu như là Thi Tiêu Nại "kia", nhất định sẽ vênh váo tự đắc nói "đồ ngốc, tôi đang lừa cậu thôi."

Phát hiện bí mật kinh người thế này, sao Điền Chính Quốc có thể không hưng phấn, da đầu cậu tê rần: Chuyện quái gì thế này?

Thật là đáng sợ.

Điền Chính Quốc nói: "Được, tôi sẽ kiện ngài."

Nói xong, Điền Chính Quốc cúp điện thoại.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Điền Chính Quốc tạm thời áp chế cảm giác quá khích trong lòng, tập trung chuẩn bị tư liệu tham gia lớp phụ đạo.

Cậu đăng kí lớp phụ đạo 1v2, tức là một giáo sư sẽ phụ đạo cho hai học sinh -- hai học sinh ở đây tất nhiên là cậu và Diễm Diễm.

Khi hai người tan học, trời cũng đã chạng vạng tối, Diễm Diễm tự nhiên mở lời: "Tôi mới thuê căn hộ ở gần đây, cậu có muốn lên ngồi một chút không?"

Điền Chính Quốc phóng ánh mắt kì quái lên người Diễm Diễm: "Cô biết tôi gay chứ?"

Diễm Diễm bật cười: "Biết! Biết! Biết mới mời cậu đến nhà tôi!"

Điền Chính Quốc gật đầu, ngược lại cũng không cảm thấy có gì lạ.

Diễm Diễm vừa đi vừa hỏi ý kiến Điền Chính Quốc: "Tôi đang nghĩ đến chuyện mời Jeff và Bá tước Kim Taehyung đến tiệc tân gia, cậu nói xem bọn họ có nhận lời không?"

Điền Chính Quốc nhướn mày: "Sao lại nảy ý muốn mời hai người bọn họ thế?"

Diễm Diễm chu đôi môi thoa son màu cam bưởi đỏ, nói: "Thật không dám giấu giếm, tôi đang suy nghĩ nên câu người nào trong hai người đây!?"

Điền Chính Quốc cảm giác muốn chửi thề "Suy nghĩ của cô gái này có khác gì với việc thi Thanh Hoa hay Bắc đại đâu", nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, đối phương muốn vào Cambridge, dùng "Thanh Hoa Bắc Đại tự mình đa tình" làm ví dụ có vẻ không có chút sức nặng nào.

Nhưng thật ra vừa rồi ý nghĩ đầu tiên nổi lên trong lòng Điền Chính Quốc không phải là "Sao cô có thể chọn giữa hai người họ được?", mà là "Jeff sao chung mâm với Bá tước Kim Taehyung được?"

Ai mà ngờ, Diễm Diễm lại còn thật sự mời Jeff với Bá tước Kim Taehyung đến nhà cô nàng ăn mừng.

Thủ đoạn của cô nàng rất đơn giản, lần trước Điền Chính Quốc dẫn cô đến tiệc của Jeff, vì vậy cô cũng nhận thức được Jeff.

Đại khái là xuất phát từ suy nghĩ "đây là bạn Điền Chính Quốc", thái độ của Jeff với Diễm Diễm không tồi, còn cùng Diễm Diễm trao đổi phương thức liên lạc.

Diễm Diễm chỉ cần để lộ rằng Điền Chính Quốc cũng tham gia, Jeff đã ngay lập tức đồng ý.

Về phần Bá tước Kim Taehyung, là Diễm Diễm năn nỉ Điền Chính Quốc hỗ trợ mời hắn.

Điền Chính Quốc cũng không quá nhiệt tình trợ giúp Diễm Diễm, nhưng cậu muốn thử xem sức ảnh hưởng của mình trong lòng Bá tước Kim Taehyung.

Do đó, cậu cũng mang theo thái độ "thử một lần cho biết", gọi điện mời Bá tước Kim Taehyung.

Không nghĩ tới, Bá tước Kim Taehyung đáp ứng rất sảng khoái.

Diễm Diễm biết kế hoạch thật sự thành công, vui vô cùng, nói: "Không ngờ tôi có thể mời hai vị thiếu gia quý tộc anh tuấn đến nhà mình dùng bữa, đây là thời khắc đỉnh cao nhân sinh của tôi!"

Điền Chính Quốc không nể mặt nói thầm: Thật ra hai nam thần của cô đều là gay.

Diễm Diễm nói tiếp: "Tôi nên làm gì? Trải thảm đỏ ở cửa thì sao?"

Đến lúc Điền Chính Quốc tới nhà Diễm Diễm, phát hiện ở cửa thật sự trải thảm đỏ - nhưng thoạt nhìn tương đối rẻ mạt, hẳn là từ siêu thị tùy tiện mua về.

Sau khi vào nhà, đã thấy trong phòng treo đèn, không chỉ vậy, trên vách tủ còn đặt nến thơm, bàn ăn trang trí bằng một bình hoa trắng sứ cắm mân côi đỏ.

Điền Chính Quốc cười nói: "Ai không biết còn tưởng cô cầu hôn người yêu đấy!"

Diễm Diễm le lưỡi một cái, không nhiều lời.

Không lâu sau, Jeff và Bá tước Kim Taehyung lần lượt có mặt.

Bởi vì chỉ đến ăn bữa tối thông thường, bọn họ đều mặc đồ tương đối thoải mái, không quá trang trọng.

Mà khí chất quý công tử của họ hoàn toàn không hợp với bầu không khí ở căn trọ giá rẻ này.

Jeff cầm một bình rượu, nói: "Tôi cũng không biết nên chọn lễ vật gì, liền chọn chai rượu anh đào, khá ngọt, thích hợp với nữ sinh."

Bình thủy tinh tinh xảo lộ ra ánh sáng màu hồng nhạt lộng lẫy, đánh đúng tâm thiếu nữ, đúng là rất hợp là quà cho nữ sinh.

Diễm Diễm ngượng ngùng tiếp nhận, cúi đầu nói cảm ơn.

Thời điểm Điền Chính Quốc nhìn thấy bình rượu anh đào, trái tim đột nhiên rơi vào bóng tối.

Đời trước, Điền Chính Quốc từng thấy bình rượu này.

Lúc đó, Jeff vẫn luôn nỗ lực PUA Điền Chính Quốc, song chưa thành công, Điền Chính Quốc không hề buông lỏng.

Jeff thấy nhõng nhẽo không thành, liền đổi thành cường bạo, định dùng thuốc kích dục.

Jeff mua liều thuốc kích dục từ một câu lạc bộ tình dục.

Loại thuốc này hiệu quả rõ rệt, không tác dụng phụ, chỉ có duy nhất một vấn đề - nó có mùi vị, hơn nữa phải uống đủ liều lượng mới hữu hiệu.

Nó được chiết xuất từ một loại thực vật châu Phi, là loại chất lỏng màu hồng phấn, chứa vị hoa quả chua.

Người bình thường không thể chịu nổi một chén dược này.

Vì che giấu sự tồn tại của nó, Jeff bỏ thuốc vào rượu hoa quả cùng màu.

Nhưng Điền Chính Quốc là một người theo đuổi rượu ngon, ngửi một cái đã thấy không đúng lắm, thử một ngụm đã nhận ra "Mẹ, rượu này bị biến chất", không chịu uống tiếp.

Chỉ một ngụm nhỏ như vậy không mang lại hiệu quả, nên Jeff liên tục mời rượu cậu.

Vốn không nghĩ nhiều, Jeff hăng say tiếp rượu mới khiến Điền Chính Quốc thấy có vấn đề, vội vàng mượn cớ đi vệ sinh để trốn.

Sau này khi cậu lớn lên, kiến thức nhiều hơn, mới nhận ra vở kịch khôi hài đó, coi như hiểu rõ lúc trước Jeff có chủ ý buồn nôn cỡ nào.

Mà hiện tại, Jeff mang bình rượu này đến, Điền Chính Quốc lập tức phát hiện Jeff rắp tâm bất lương.

Điền Chính Quốc ngửi ly rượu của mình, thấy không có gì khác thường, âm thầm phán đoán có lẽ Jeff chưa bỏ thuốc.

Phỏng chừng hắn dự định ra tay lúc mọi người rời khỏi chỗ ngồi.

Diễm Diễm đề nghị cùng chơi bài, bốn người liền từ bàn ăn dời đến phòng khách, Jeff chủ động giúp bưng rượu, một chút cũng không có tính thiếu gia.

Khoảng chừng qua mấy phút, Jeff cầm một ly rượu đưa cho Điền Chính Quốc: "Uống một ngụm cho ấm giọng."

Điền Chính Quốc nhận ly rượu, ngửi một cái, quả nhiên ngửi thấy được vị chua ẩn giấu bên trong hương rượu trái cây, cậu lắc đầu, nói: "Dường như hơi giống rượu biến chất? Giống như bên trong có vị chua?"

"Có sao?" Sắc mặt Jeff cứng đờ, "Không thể nào?"

Điền Chính Quốc đẩy rượu đến trước mặt Jeff: "Nếu không cậu nếm thử xem?"

"..." Jeff giật mình.

Điền Chính Quốc xem nhẹ đề tài này, bình tĩnh nói: "Đánh bài không vui lắm, không bằng chúng ta chơi game nhé?"

Diễm Diễm đồng ý, đứng dậy điều chỉnh TV.

Jeff cũng giả vờ nhiệt tình hỗ trợ bên cạnh.

"Nhường một chút." Điền Chính Quốc cố ý chen chúc vào giữa Diễm Diễm và Jeff, hai tay nhanh chóng tráo đổi ly rượu của mình với Jeff.

Jeff không chú ý tới.

Điền Chính Quốc cầm ly rượu của Jeff, uống một ngụm, phát hiện mùi vị khá bình thường, hẳn là không thêm dược liệu.

Jeff thấy Điền Chính Quốc đang uống rượu, ánh mắt lập tức khóa chặt Điền Chính Quốc: "Người ngâm rượu nói rượu có vị chua là bình thường. Không có vấn đề, còn là một loại thú vị."

Điền Chính Quốc nghĩ thầm: Thú vị? Xem ra là dâm vị mới đúng.

Điền Chính Quốc cười cười: "Ừm, đúng thế, hiện tại thử cũng không khó uống."

Nói rồi Điền Chính Quốc chạm ly cùng Jeff: "Cạn ly."

Jeff lập tức đáp ứng, hưng phấn cùng Điền Chính Quốc cụng ly, ừng ực uống cạn ly rượu.

Có lẽ vị giác của Jeff không đủ nhạy bén, hoặc có thể do hắn ta quá khích, nên không chú ý rượu mình uống có vị chua.

Bốn người cùng nhau ngồi chơi game, Jeff thường xuyên mất tập trung, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ trên tay.

Điền Chính Quốc biết, Jeff đang tính toán thời gian dược hiệu phát tán.

Nói thật, Điền Chính Quốc cũng mong chờ giây phút đó giống Jeff vậy.

Jeff thấy thời gian không sai biệt lắm, nói với Điền Chính Quốc: "Tôi có mấy câu muốn nói riêng với cậu, cậu có thể cùng tôi ra ngoài tán gẫu một chút không?"

"Ừm." Điền Chính Quốc gật gật đầu, cùng Jeff rời phòng.

Hai người vừa bước khỏi phòng, Jeff lập tức quay người khóa trái cửa.

Điền Chính Quốc lấy làm kinh hãi: "Cậu làm gì đấy? Cậu nhốt Diễm Diễm và Bá tước Kim Taehyung trong phòng sao?"

Triết Phu cười ha ha: "Rất nhanh, Bá tước Kim Taehyung sẽ không khống chế được mình, cậu có thể nhìn thấy bộ mặt thật xấu xa của hắn. Chờ hắn thân bại danh liệt, cậu cũng không cần lo lắng hắn ỷ thế hiếp người nữa..."

Giờ khắc này Jeff cười đến âm u, âm thanh khàn khàn, như tiếng quạ kêu giữa trời đông giá rét.

Bá tước Kim Taehyung sẽ nhanh chóng không khống chế được, cậu có thể nhìn thấy bộ mặt thật xấu xa của hắn...?

Trong lòng Điền Chính Quốc cảm thấy lạnh lẽo, hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của Jeff: Jeff không chỉ hạ dược Điền Chính Quốc, hắn ta còn dám ra tay với Bá tước Kim Taehyung!

Cho nên nhắm lúc thuốc bắt đầu hiệu nghiệm, Jeff khóa trái nhốt Bá tước Kim Taehyung và Diễm Diễm trong phòng!

Jeff muốn một mũi tên trúng hai đích.

Hắn không chỉ muốn lên giường với Điền Chính Quốc, còn muốn Bá tước Kim Taehyung thất lễ với Diễm Diễm.

Điền Chính Quốc khiếp sợ nhìn Jeff: Mẹ nó, tên khốn này vĩnh viễn có thể vượt qua giới hạn tưởng tượng của mình!

Mà dược hiệu quả nhiên bắt đầu phát tán, mặt Jeff đỏ bừng bừng, đôi mắt lộ ra ánh sáng quỷ dị, đũng quần nhìn bằng mắt thường cũng thấy đang nhanh chóng phồng lên.

Điền Chính Quốc không khỏi cảm thấy hiện tại Jeff dốc hết tâm can, ánh mắt lướt qua người Jeff, rơi xuống cửa phòng đang khóa: Bá tước Kim Taehyung bị nhốt với Diễm Diễm thì sao? Dáng vẻ bây giờ thế nào?

Điền Chính Quốc nghĩ thầm: Đến lúc bày ra kĩ thuật chân chính rồi.

Mặc dù Điền Chính Quốc gầy như gà luộc, nhưng kiếp trước sau khi trưởng thành có học qua thuật phòng thân.

Nhưng bộ môn võ thuật cần có thiên phú và tập luyện.

Điền Chính Quốc học vẹt nửa này nửa kia, đối chiến với người cường tráng hơn mình cũng không chiếm được tiện nghi, mà mấy ngón đòn bẻ ngón út đối phương hay tuyệt chiêu đá của quý đều chỉ gây thương tích nhỏ.

Đòn duy nhất hữu dụng chính là nhắm cằm đối thủ đánh khiến người đó bất tỉnh, không nguy hiểm tính mạng.

Song cậu phải khiến đối phương đứng yên như một khúc gỗ, ngẩng đầu lộ ra phần cằm, mới có thể thực hiện đả kích đúng tiêu chuẩn.

Bằng không thì cũng toi công, tóm lại trong thực chiến dường như không phát huy chút tác dụng nào.

Bộ dáng Điền Chính Quốc thản nhiên như không, nâng cằm chỉ trần nhà, nói: "Cậu xem bên trên một chút."

Jeff đại khái đã trúng thuốc, thần trí không tỉnh táo lắm, còn thành thật nghe Điền Chính Quốc nói, ngẩng đầu lên nhìn nóc nhà.

Ngay vào lúc này, Điền Chính Quốc lập tức ra đòn Lư Sơn Thăng Long Bá², nhắm thẳng cằm đối phương!

² Rozan Shouryuu Ha: Chiêu thức của nhân vật Shiryu trong anime Saint Seiya.

Mình cũng không rõ lắm nhưng mà xem video về chiêu này thì thấy nhân vật tung nắm đấm là có con rồng hất bay đối thủ lên á.

Thông cảm vì mình không xem phim này TT

Jeff nặng nề ngã xuống đất.

Điền Chính Quốc lập tức mở cửa phòng, chỉ thấy Diễm Diễm cũng nằm sõng soài bên trong.

Điền Chính Quốc sợ hết hồn: "Diễm Diễm!"

"Cô ấy không có chuyện gì, chỉ là cô ấy có ý đồ xâm phạm tôi..." Bá tước Kim Taehyung nằm trên sofa, "Xuất phát từ phòng vệ, tôi bất đắc dĩ phải kích thích khối thần kinh ở cằm cô ấy, để cô ấy tạm thời mất năng lực hoạt động, tránh tình huống chuyển biến xấu đi."

Điền Chính Quốc: Cmn, ngài diễn giải câu "Tôi đánh cô ta ngất xỉu" dài dòng dữ vậy.

Mà ai nào biết, theo bản năng của một chính trị gia, Bá tước Kim Taehyung tuyệt đối không thể từ miệng nói ra câu "Tôi đánh một cô gái bất tỉnh" được.

Điền Chính Quốc lắc đầu: "Cô ấy hẳn không cố ý xâm phạm ngài... Hình như trong rượu có vấn đề... Jeff cũng không thích hợp lắm."

Nói rồi Điền Chính Quốc chỉ ra bên ngoài, "Trùng hợp là tôi cũng xuất phát từ phòng vệ, bất đắc dĩ phải kích thích khối thần kinh ở cằm cô ấy, để cô ấy tạm thời mất năng lực hoạt động, tránh tình huống chuyển biến xấu đi."

Cậu lặp lại y nguyên câu từ của Bá tước Kim Taehyung không sót chữ nào, đầu lưỡi thiếu chút nữa xoắn lại, nghĩ thầm, Bá tước Kim Taehyung quả là trâu bò, hắn phải phát triển lĩnh vực văn học hoặc rap mới phải.

Bá tước Kim Taehyung thấp giọng nói: "Tôi đã gọi xe cứu thương tư nhân, bọn họ sắp đến."

Xe cứu thương tư nhân, ngụ ý là sẽ đưa bọn họ đến một bệnh viện tư.

Có vẻ bá tước Kim Taehyung thông tuệ, đã đoán được chuyện này rốt cuộc là như thế nào, tuân theo nguyên tắc không để chuyện xấu lọt ra khỏi cửa, mới gọi xe cứu thương tư nhân.

Bá tước Kim Taehyung tựa hồ không còn chút sức lực, nằm nghiêng trên ghế sofa, nhẹ nhàng hô hấp, đôi mắt xanh lam lạnh băng vẫn trong suốt nhưng đuôi mắt đã phiếm hồng nhàn nhạt.

Giống như một chú mèo trắng xinh đẹp, bỗng nhiên ăn phải bạc hà mèo³, giờ khắc này không còn vẻ cao lãnh, chỉ lật bụng trắng êm như nhung với một mình bạn -- ³ Cỏ bạc hà mèo (hay còn gọi là cỏ mèo khô, cỏ catnip cho mèo) là một loài thực vật. Nó có thể kích thích loài mèo khiến cho chúng hưng phấn, có một vài hành động đặc biệt. Bạn rất khó khống chế chính mình không đi sờ một cái, đúng không?

Điền Chính Quốc động lòng, làm bộ vô lực nằm lên sofa, dáng vẻ như loài bướm hấp hối: "Hình như tôi cũng có chút không ổn lắm..."

Bá tước Kim Taehyung nheo mắt: "Không ổn ở đâu?"

Điền Chính Quốc duỗi tay đặt lên gáy bá tước Kim Taehyung, khuôn mặt tiến sát đến, đôi môi khẽ mở mang theo hương rượu anh đào ghé sát môi bá tước Kim Taehyung, khoảng cách hai người thu hẹp chỉ còn 10cm.

** QT để 1 tấc, xin phép đổi sang 10cm.

Nhưng Điền Chính Quốc vẫn chỉ bất động, không chủ động dán lên môi hắn.

Bá tước Kim Taehyung như tượng đá, không nhúc nhích chút nào khi đối diện với mỹ nhân.

Hai người rõ ràng bị rượu làm cho say mê đỏ mặt, lại gắt gao chống đỡ lãnh địa, ai cũng không chịu bước vào khu vực của người kia trước.

Bởi vì áp sát quá gần, mỗi lần hít thở, tựa như đang quấn quýt lấy nhau.

Câu lấy hồn, quấn lấy dục vọng, nhưng lại có thế lực lôi kéo họ bất động, không được tiến thêm.

Môi kề môi, chỉ cách nhau 10cm.

10cm này, rồi lại tiếp một trận giao tranh kịch liệt.

Ngăn cản dục vọng của bọn họ không phải đạo đức hay lý trí mà là --

Lòng hiếu thắng chết tiệt!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co