Truyen3h.Co

[R18] [Aventio] Pact

[Pact]

RatioBottomSoSexy

Pairing: Aventurine x Veritas Ratio 

Warning từ zombie thiếu ngủ: Sinh vật huyền bí (?) x Nhà nghiên cứu.

 R-18, trẻ con mời về cho😔. Sếch monster, xúc tu, siêu tục, hardcode, nói chiện dơ👌. Ratio cuntboy. Cả hai đều khá là…yandere (?). Có hơi vặn vẹo nhưng họ yêu nhau thật. Fic này hai chap, lần đầu cook sếch quái zật nên hơi hoang mang, cũng chả biết nó ngon hong. 

No beta vì R đã hẹo vì mợt. Chap sau nặng đô hơn tí thì để từ, R phải ngủ😔 

Viết vì lỡ mồm gào lên trúng GA artbook của chị Ula xong viết pỏn monster xúc tu dù chưa từng có kinh nghiệm mảng này. Nói chung ăn đại đại, nhét mồm zui zẻ ₍₍ ◝( ゚∀ ゚ )◟ ⁾⁾

======================

Ratio cúi đầu ghi chép tài liệu, cửa kính bên cạnh đập đập gõ gõ nhè nhẹ. Anh nhìn qua, mỉm cười nhẹ nhàng với người gõ cửa kính. Đối phương thấy anh cười cũng cười cong hai mắt, càng áp mặt vào kính dụi dụi như đang làm nũng, chờ được anh xoa đầu.

- Giáo sư, cậu ấy muốn anh vào trong tiêm thuốc ạ.

Trợ lý bên cạnh cúi thấp đầu, có hơi run, không dám nhìn thiếu niên đằng sau lớp cửa kính.

Ratio không đáp trợ lý, anh cầm mic, giọng nói nhẹ nhàng truyền sang phòng bên kia.

- Hôm nay em có ngoan không?

Thiếu niên gật gật, đôi mắt hồng xanh đan xen hệt như thôi miên giờ trong veo nhìn về phía anh, gương mặt thanh tú ngọt ngào mang biểu cảm nịnh nọt, tựa như chú cún nhỏ đang vẫy đuôi khi thấy chủ của mình.

Một thiếu niên vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, bất cứ ai nhìn thấy đều không khỏi mềm lòng.

Nhưng Ratio thì không, anh vẫn cười dịu dàng, chỉ là ý cười không chạm đến đáy mắt. Anh rất tỉnh táo, vẫn còn tỉnh táo, chưa bị gương mặt và đôi mắt trong veo kia tẩy não hoàn toàn.

- Anh lại không thấy em ngoan. Kakavasha, giải trừ thôi miên cho đồng nghiệp của anh mau.

Nụ cười bên môi thiếu niên cứng đờ, rồi chầm chậm tắt. Cậu hờn dỗi, dậm dậm chân, đập đập vào mặt kính. Miệng chu ra, dang rộng tay như muốn ôm ghì bóng người cao ngất xinh đẹp cách một lớp kính dày.

Ratio vẫn bình thản, cười dịu dàng, nhưng tay đã với ra sau cầm gáy sách đập ngất vị trợ lý với gương mặt vặn vẹo muốn nhào về phía mình.

Ánh mắt anh không rời khỏi thiếu niên đang kích động, lần này anh cười thật lòng.

- Ngoan, Kakavasha. Ngoan, đợi em ổn định anh sẽ vào thăm em nhé?

Thiếu niên kia càng kích động thêm, liên tục đập vào cửa kính. Đôi mắt kia tràn đầy tức giận, anh không nghe thấy, nhưng vẫn biết cậu đang rít gào. 

- Kakavasha, ngoan nào em.

Anh nhẹ giọng trấn an, chỉ tiếc, nó là không đủ.

Cơ thể nhỏ nhắn đó chợt vặn vẹo, đôi chân của loài người cũng biến dạng. Ratio im lặng nhấn nút ghi hình quá trình biến đổi của cậu, gương mặt vẫn nở nụ cười bất biến như một bức tượng.

Trong đôi mắt màu đồng đó không có cảm xúc, cũng không biết nên có cảm xúc gì. Anh đã quen với việc thiếu niên dịu ngoan này biến thành một con quái vật với hàng loạt xúc tu nhầy nhụa.

Xin lỗi, anh nhầm, vốn ban đầu cậu ấy đã là thế rồi.

Nhìn hàng loạt xúc tu khổng lồ đập mạnh vào mặt kính, chứng kiến đôi tay con người bấu chặt vào lớp kính dày và nhìn anh đầy phẫn nộ, Ratio nhẹ chạm bàn tay mình lên phần là tay của cậu, tay còn lại chạm lên phần là mặt. Anh như muốn xoa dịu đi biểu cảm phẫn nộ vặn vẹo của thiếu niên, muốn chạm lên đôi môi đang không ngừng mấp máy rít lên những thanh âm anh không nghe được.

Nhưng anh biết cậu ta đang gọi tên mình. 

Càng muốn độc chiếm lấy mình. Anh hiểu rất rõ.

- Kakavasha, anh không làm đối tượng giao phối của em được đâu. Em chỉ đang trong thời kỳ động dục thôi, nhịn chút là được. Em phải kiềm chế lại để khiến độ an toàn xuống thấp thì anh mới gặp em được nhiều lần.

Giọng anh qua micro vẫn nhẹ nhàng như cũ, nhưng quả nhiên người kia đã khựng lại hoàn toàn. Gương mặt kia dịu lại, đôi mắt ướt át như sắp khóc nhìn anh. Những xúc tu màu tím sậm khổng lồ kích động quăng quật khắp phòng giam cũng thu lại hết, biến về đôi chân loài người.

- Ngoan quá, Kakavasha ngoan quá.

Ratio cười đến hài lòng, đôi mắt tỉnh táo cũng thoáng một tia mê muội.

Thật ra, anh tự biết rõ mình trúng chiêu của sinh vật này lâu rồi. Không vì gì khác, anh đã luôn ở bên mẫu thí nghiệm này, quan sát và chăm sóc cậu ta từng tí. Và cũng chỉ có mình anh có thể giao tiếp với cậu.

Anh đang rất khống chế chính mình rồi. Ratio đã cố lắm, anh dùng mọi sự tỉnh táo của mình để kiềm chế bản năng muốn thân cận hơn với cậu. Ratio vẫn phải giữ đạo đức nghề nghiệp của mình, sẽ không thể cho cậu ra khỏi nơi này trừ khi hệ số an toàn xuống mức thấp nhất.

- Ngoan nhé em? 

Thiếu niên lại áp mặt vào cửa kính, đôi môi mấp máy. Anh biết, cậu lại đang gọi tên anh rồi.

Ngực co thắt lại, Ratio thở dài, áp mặt vào cửa kính, trán chạm trán với cậu.

- Ừm, anh biết rồi, Kakavasha. 

============================

Kakavasha là sinh vật huyền bí, còn Ratio là một nhà nghiên cứu thuộc Cục Dị tượng, nơi chuyên giải quyết những vấn đề siêu nhiên mà người thường không thể lý giải.

Nhiệm vụ của anh là nghiên cứu và canh giữ những sinh vật lạ này, đồng thời xét xem đây là những đối tượng có hại- vô hại- có thể hợp tác để làm việc trong biên chế, từ đó tiếp tục duy trì trật tự giữa thế giới loài người và sinh vật huyền bí. 

Ratio không cho rằng loài người phải tận diệt những sinh vật này. Vì họ không đủ sức, chỉ vậy. Cố quá sẽ thành quá cố. 

Anh thuộc phái cấp tiến trong việc đồng ý hợp tác cộng sinh với một số sinh vật, từ đó mượn lấy sức mạnh của những sinh vật đó để làm việc, đồng thời những sinh vật huyền bí đồng ý hợp tác kia cũng có thể có môi trường sinh sống và phát triển dưới sự kiểm soát của con người. Mối quan hệ hai bên đều có lợi này là lý tưởng nhất rồi. 

Dù thú thật thì, do anh thích những sinh vật này hơn con người thôi.

Lòng người khó dò mà, anh không ghét con người, chỉ không thích giao tiếp. Ratio chỉ là một nhà nghiên cứu chỉ muốn chuyên tâm thu thập tri thức về thế giới bên kia mình chưa hiểu được, nên anh chọn làm ở mảng hậu phương, anh không giỏi đánh đấm cho lắm.

Dù với tình hình sinh vật huyền bí gia tăng khiến càng nhiều địa điểm xuất hiện hiện tượng siêu nhiên, anh biết sớm muộn gì mình cũng nên đi thực địa nghiên cứu. Chỉ là, Ratio vẫn chưa ký kết với sinh vật huyền bí nào để bù đắp cái khoản dở ẹc của mình, thế là cái kế hoạch cứ bị trì hoãn mãi.

Thật ra anh nhắm vào một người rồi, sinh vật huyền bí đầu tiên anh tự tay bắt được.

Đúng hơn thì, con bạch tuộc nhỏ xíu đó vui vẻ lắc lư xoay vòng tự chui vào lòng anh, sau đó bám dính luôn, khó lắm mới gỡ nổi. 

Sau hỏi thì cậu ấy nói ngực ảnh bự, nhìn như có nhiều sữa vậy. Cậu khi đó thì đang đói bụng, mỗi tội hút quài không có ra sữa...

Cái mặt ngây thơ đó thú nhận tỉnh bơ, Ratio cố lắm mới không tát vào mặt trẻ nhỏ. 

Ôi, sinh vật huyền bí, không thể dùng mạch não loài người để hình dung được.

Sau đó thì Kakavasha bị nhốt. Cậu ấy là một giống loài chỉ có ghi chép trong sách vở, đây là cá thể đầu tiên anh tiếp xúc. 

Kakavasha khá hợp tác, nhưng chỉ với anh thôi. Các biểu hiện của cậu luôn tràn ngập đề phòng với người xung quanh, chỉ có thái độ mềm mỏng với Ratio là chính. 

Trí tuệ nhạy bén, học tập ngôn ngữ loài người rất nhanh. Tới khi trưởng thành có thể tự biến hình thành bộ dạng như người bình thường, đồng thời vẫn có thể hóa lại dạng xúc tu. Về các xúc tu, hiện tại có thể thấy khả năng tái sinh của chúng rất mạnh, lực đập cực lớn, có thể đập nát một chiếc ô tô trong một lần. Ngoài ra còn biết về cổ ngữ, có thể giao tiếp đa chủng loài, thậm chí còn có năng lực thôi miên.

Mức độ nguy hiểm cao, mức độ khống chế vẫn đang xem xét. Nhưng nếu có thể thuần hóa làm việc cho Cục, vậy tất nhiên người nắm giữ được khế ước với cậu ta sẽ có địa vị cực đặc thù trong Cục.

Nói chung thì người mơ tưởng với Kakavasha nhiều lắm, cao tầng cũng không bỏ qua. Tuy nhiên, khi họ thấy cảnh thiếu niên này chui hẳn vào lòng Ratio bám dính như keo da chó, mọi người đều tự giác bỏ cuộc. 

Không trách họ được, Kakavasha không dễ đụng, Ratio cũng không dễ chọc. 

Nhìn thì tưởng anh ta chỉ là một nhân viên nghiên cứu bình thường, thực chất nếu không có người này biên soạn chỉnh lý danh sách sinh vật và đặc tính của chúng thành sách, chắc khả năng xử án của Cục Dị tượng phải thụt lùi hết 50 năm, trở về những ngày dùng số lượng đè chất lượng và luôn trong tình trạng thiếu thốn nhân lực.

Nói chung thì, Ratio đã cọc trước Kakavasha rồi, không ai được giành với anh ta cả.

Nhưng dạo gần đây họ gặp phải một vấn đề khá phiền phức.

Mùa giao phối. 

Biểu hiện đầu tiên cũng khá bình thường, cậu ấy bắt đầu tự ngắm bản thân trong gương khá nhiều, yêu cầu về đồ mặc tăng cao. Ratio không nhận ra điều bất thường nhưng vẫn ghi chú hành vi sinh vật. Quãng thời gian đầu đó Kakavasha tương đối...lòe loẹt. Hệt như một con khổng tước xòe đuôi, cậu liên tục đổi đồ mặc gần như ba tiếng một lần, bảo đảm mỗi lần Ratio tới gặp đều thấy mình trong một bồ đồ khác, rất điển trai và chỉnh chu. Anh thề là mình thấy cậu phát sáng, theo nhiều nghĩa.

Tần suất tăng cao mới dần làm anh chú ý, sau đó yêu cầu cậu về phòng giam biệt lập. Anh có linh cảm không ổn. Nó giống như hành vi thay đổi màu sắc của bạch tuộc đực để dụ dỗ con cái vậy.

Kakavasha đột ngột trở nên cực kỳ dễ kích động, mọi chuyện suýt vượt tầm kiểm soát khi cậu chống cự quyết liệt với những kẻ cố tiếp xúc với mình, đồng thời lộ ra xúc tu muốn kéo Ratio tới với mình.

Tuy nhiên, cậu vẫn rất nghe lời anh, dùng toàn bộ lý trí còn lại tự mình chạy vào phòng giam, và cứ thế tới giờ.

Mỗi ngày Ratio đều tới quan sát và thăm nom cậu, nhưng không trực tiếp vào trong đó được. Anh biết cậu nóng nảy, rất khó chịu, càng nhớ mình hơn, Kakavasha giống chó con hơn bạch tuộc, cậu ấy dính người lắm. Nó làm anh xót nhưng không làm gì được.

Anh có chút bối rối khi Kakavasha nhận định mình là đối tượng muốn cùng giao phối. Ratio cũng muốn ậm ừ đáp ứng, anh không sợ cậu. Chỉ là anh không dám chắc liệu họ có sản sinh ra đời sau hay không, anh không dám cược, cũng không dám nghĩ.

Những đứa con lai giữa con người và sinh vật huyền bí chỉ có hai kết cục tại thế giới này. Hoặc giống với những sinh vật đó, mất đi tính người và bị Cục Dị tượng săn lùng. Hoặc giữ lại nhân tính và đặc điểm sinh vật lạ, sống cả đời dưới sự giám sát của Cục, tùy thời sẽ bị loại bỏ nếu gây hại. Khá hơn chút sẽ vào Cục làm việc.

Nên việc yêu đương với sinh vật huyền bí bị ngăn cấm mạnh mẽ, gần như được xếp ngang hàng với tội phản bội tổ chức. 

Trừ khi đáp ứng được vài tiêu chí.

Ratio có thể giao ra cái giá đó bằng việc dùng chính tính mạng của mình để kiềm chế Kakavasha - sinh vật quyền năng kỳ lạ này. Anh vẫn là con người, vậy anh phải ưu tiên con người hơn.

Hơn hết, anh cũng tin Kakavasha sẽ không phát điên gây hại, miễn còn mình bên cạnh.

Cơ mà nói về vấn đề con cái, Ratio hoàn toàn không trông mong.

Dù anh biết số lượng cá thể thuộc chủng loài của Kakavasha cực kỳ ít, nhưng anh cũng biết ghen... Anh không muốn kiếm cho Kakavasha nhà mình một con bạch tuộc cái nào đó khác, dù chỉ để cậu bớt kích động trong mùa giao phối đi chăng nữa. Thế là không tôn trọng cậu ấy.

Nhưng bảo anh đẻ con cho cậu...

Haha. Anh chịu, dù có thể cậu ấy có cái quyền năng có thể làm thế với anh đi chăng nữa. Vấn đề con lai rất khó giải quyết, Ratio không dám cược.

Nên mỗi ngày nhìn nhóc con nhà mình đang vô cùng khó chịu, Ratio cũng chỉ có thể thở dài. Ghi chép về chủng tộc của cậu quá hạn chế, anh không biết tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu nữa. 

Nói chung, anh thấy mình sầu bạc cả tóc vì tên nhóc con này.

Sau cùng, anh quyết định một điều mà bản thân không dám nói chắc sẽ hối hận hay không.

===========================

Đêm nay là đêm trăng mờ. Phòng quan sát vắng lặng, chẳng có một bóng người. Ratio quẹt thẻ từ, xác nhận chỉ có bảo vệ ở lớp cửa ngoài cùng mới tiến vào.

Anh vô hiệu hóa camera bằng một đoạn ghi hình cho sẵn, chuẩn bị cho cuộc nói chuyện "gia đình" sắp tới, không để ai biết được.

- Kakavasha, nay có ngoan không em?

Dùng micro nói vọng vào phòng giam biệt lập, Ratio chống cằm nhìn thiếu niên đang nằm trên giường có vẻ đang say ngủ. Nhưng anh biết cậu không ngủ, nhóc con nhà anh nhạy cảm với mọi phản ứng bên ngoài tấm kính này. 

Quả nhiên, vừa nghe giọng anh xong, đối phương đã mở mắt, tí ta tí tởn chạy lại đập đập cửa kính như chào hỏi. Khóe miệng Ratio cong thật cao, cảm giác cậu ấy mà có đuôi thì sẽ vẫy cật lực vậy.

Tiếc là không phải người sói, Ratio từng thấy những người có sinh vật ký kết là người sói rồi. Vấn đề sinh lý của chủng tộc đó dễ giải quyết hơn nhiều, chỉ phát cuồng vào một ngày một tháng thôi. Anh mơ màng, cảm thấy nếu Kakavasha là người sói chắc cũng điển trai lắm. Thẩm mỹ của anh không giới hạn ở loài người, chắc là vì đặc tính công việc.

Kakavasha nhà anh đã bị nhốt một tháng hơn rồi, nhưng có vẻ vẫn chưa hoàn toàn ổn định. 

Nhưng hôm nay cậu ấy có vẻ khá tỉnh táo.

Nhóc con ngoan ngoãn cọ cọ má lên mặt kính, đôi mắt tròn xoe không chất chứa ánh sáng mở to trong tội nghiệp đến lạ. Môi cậu mấp máy, dù không nghe được nhưng anh biết cậu đang gọi mình.

Ratio thấy mặt mình hơi ửng đỏ, cũng có phần mê muội muốn vuốt ve sinh vật chỉ thuộc riêng về mình. 

- Ừm, anh biết. Anh cũng nhớ em.

Bọn họ chưa từng tách ra lâu như vậy kể từ ngày anh bị con bạch tuộc con này dính chặt lấy người, dù nói thật, lý do "tìm sữa" đó khó mà chấp nhận một cách bình thường... 

Nhưng thật sự họ ở bên nhau cũng khá lâu rồi. Cũng là anh dạy dỗ cho cậu biết về thế giới ngoài kia. 

Từng chút từng chút, Kakavasha quan trọng với anh hơn là một mẫu vật thí nghiệm độc nhất vô nhị.

- Em ăn uống gì chưa? Đừng bỏ bữa nhé?

Giọng anh dịu lại khi thấy cậu ngoan ngoãn gật đầu. Cậu lại nhìn anh chằm chằm, cười càng vui vẻ.

Đôi mắt hồng xanh đó thật đẹp, đẹp lạ lùng, mang theo nét huyền bí và mê hoặc. Người nhìn sâu vào nó sẽ bị khống chế tinh thần, chẳng còn là mình trong khoảnh khắc. 

Nhưng Kakavasha chưa từng dùng nó với anh, hoặc có, Ratio nghĩ. Có, nhưng cậu ấy biết chừng mực.

Giới hạn bị nới rộng của Ratio khi tìm hiểu quá lâu về những sinh vật không cùng chủng tộc khiến anh chỉ xem điều cậu làm với mình như một trò đùa nghịch ngợm.

Cậu ta mê hoặc anh, biến anh thuộc về mình. Đổi lại, cậu cũng sẽ thuộc về anh, là đối tác chỉ thuộc riêng về Ratio và vĩnh viễn trung thành.

Đó cũng là điều anh muốn. Nụ cười của anh thoáng tối tăm, ngón tay thon dài lướt lên đường nét tinh tế cách một lớp cửa. Điều đó chẳng hề tệ hại.

Ký khế ước, sinh vật đó sẽ ở bên anh cả một đời, trừ khi họ chết, hoặc anh chết. Một mối quan hệ chẳng bình đẳng.

Tất nhiên là vì an toàn của loài người là trên hết, nhưng mục đích của Ratio khi tìm hiểu và cố cộng sinh với họ chẳng phải vì sự bất bình đẳng này. Anh luôn tò mò, quá tò mò, nhưng không thể coi thường những sinh mệnh có trí tuệ đó như nô lệ được.

Nhưng nếu có tình cảm, vậy nó không hoàn toàn bất bình đẳng nữa.

- Em rất muốn anh sao?

Thiếu niên mê muội nhìn nụ cười tăm tối của Ratio, gật nhẹ đầu, cười đến là hiền hòa. Nhưng đôi mắt cậu ta từ trước đến giờ chưa từng có ánh sáng.

Cậu là một sinh vật huyền bí, hoang dã và tự do. Cậu tình nguyện ở trong chiếc lồng này chỉ vì cậu muốn người đàn ông này.

Thứ anh ta muốn, cậu cũng sẽ. Không vì gì cả, anh ta quá đẹp, là sinh vật đẹp nhất mà Kakavasha này nhìn thấy kể từ lúc xuất hiện trên đời.

- Em biết rõ nếu chấp nhận ký khế ước với anh, em sẽ bị giam cầm với anh cả đời và tuân thủ những luật lệ của Cục, đúng không? 

Giọng nói trầm trầm của người đàn ông đó theo loa trên tường truyền thẳng vào não cậu. 

Kakavasha mỉm cười, cười càng tươi hơn, áp sát toàn bộ cơ thể lên mặt kính. Cậu đang rất cố gắng khống chế hình dạng của mình, Ratio thích bộ dạng này hơn.

Này thì cậu hiểu lầm, Ratio không có khái niệm xấu đẹp bình thường. Anh yêu cầu Kakavasha phải giữ dáng vẻ con người là vì tiện lợi.

- Anh đã cho em một thời gian dài suy nghĩ, Kakavasha. Vậy nên suốt chừng đó năm anh mới không ký khế ước với em, cũng không để em ký kết với ai. 

Thiếu niên vẫn nhìn anh chằm chằm, như con thú chỉ thấy được con mồi mình nhắm sẵn. Cậu liếm mép, có phần tà mị lạ kỳ. Sống lưng Ratio run rẩy, thoáng nới cà vạt vì cảm giác kích thích khi bị nhìn chằm chằm.

Anh biết mình thật sự đang bị nhóc con này khống chế. Ratio cười nuông chiều, nhưng cậu ấy không cố bắt ép anh, nếu không anh đã vào đó từ lâu rồi. Cùng lắm chỉ kích thích anh chút thôi, khiến anh ám ảnh với cậu.

Thật nghịch ngợm. Nhưng rất đáng yêu. Kakavasha không hiểu hoàn toàn về tình yêu, nhưng cậu là một đứa trẻ ngoan, vẫn tiếp thu việc phải trân trọng những người quan tâm mình thay vì phá hủy họ.

Anh sẽ cho cậu 5 điểm. Dù sao mấy nay anh cũng hơi mất ăn mất ngủ vì nhớ nhung thật, Ratio thấy không khỏe lắm.

- Nói trước nhé? Anh không muốn có thai đâu, đừng biến đổi cơ thể anh quá mức. 

Mắt Kakavasha mở to, vẻ mặt ngẩn ra đáng yêu đến lạ. 

Sau đó, cậu gật đầu lia lịa, như sắp khóc tới nơi đập đập cửa kính dang tay ra như muốn ôm gọn anh vào lòng. Cực kỳ mất kiên nhẫn, hiển nhiên cũng nhịn hết nổi rồi.

Đùa, Kakavasha thật sự cũng chưa muốn có con đâu. Cậu sẽ tự ghen với đám bạch tuộc con đó, chắc chắn. Cậu còn chưa bám anh đã đâu!!!

Của cậu thôi, Kakavasha không rời khỏi bóng dáng đang khuất dần muốn tiến tới phòng giam này. Khao khát vô ngần khiến cậu chạy tới ngay khi có tiếng khóa lạch cạch, đôi mắt càng thêm tối tăm, chờ đón cái người đã lâu không ôm ấp mình.

{Của em. Ratio là của em.}

Ratio loạng choạng ngay khi vừa tiến vào phòng, cả người bị đu chặt cứng. Tai anh giật giật khi nghe thấy thanh âm vừa lạ vừa quen bên tai mình, giọng cậu ấy khàn tới vậy à?

Nhưng chưa để anh kịp suy nghĩ, thiếu niên với lực cực khỏe khác xa với vẻ ngoài của mình đã lôi thằng anh vào phòng, đóng sầm cánh cửa sau lưng. Mặt bị kéo xuống thấp, cậu gặm cắn môi anh, đôi mắt nguy hiểm vẫn mở trừng trừng, nhìn chằm chằm mọi biểu cảm.

{Không cho đi đâu. Của em. Anh không trốn được.}

Thanh âm văng vẳng vang vọng trong đầu, Ratio không muốn giãy giụa, anh bị hôn đến mềm nhũn, không biết nhóc con này học được trò này từ đâu nữa. 

{Không cho anh sợ đâu, không được sợ em.}

Ratio lắc nhẹ đầu, cơn bứt rứt suốt tháng qua cuối cùng cũng vơi dần khi tiếp xúc với cậu. Cơ thể Kakavasha khá lạnh, không có bao nhiêu nhiệt, dù sao cậu cũng là động vật máu lạnh.

Anh chủ động đáp lại nụ hôn của cậu, hai tay vòng qua cổ. Kakavasha thoáng ngẩn người, sau đó lại càng nhiệt tình, đè nghiến anh ra sàn thật thô bạo làm Ratio giật mình.

Nhưng cơn đau trong suy nghĩ không hề đến. Anh đè lên những vật vừa mềm vừa lạnh lẽo, còn hơi ướt át. Ratio rùng mình, vô thức chạm về phía sau, sờ lên những xúc tu mọc ra của cậu.

- Hình như nó tăng số lượng?

Anh quan sát Kakavasha đã biến hình, giờ cậu ở trong dáng vẻ nửa người nửa bạch tuộc, chẳng còn là cậu thiếu niên nhỏ nhắn ngọt ngào hay vây quanh anh lúc bình thường nữa. Áo quần cũng rách toạc, người anh bị hai cánh tay kia đè ép, nắm chặt cổ tay. Hoàn toàn không còn đường trốn chạy.

Anh ngỡ ngàng nhận ra vậy mà cậu cũng khá có cơ nha. Bình thường nhỏ gầy quá nhìn không ra. Ratio còn hay sầu não sao Kakavasha nhỏ con quá, chẳng lẽ mình chưa cho cậu ăn đủ no? Dù thông số của xét nghiệm của cậu luôn trong tình trạng khỏe mạnh. 

Anh vô thức nuốt nước bọt, nhìn gương mặt xinh đẹp kia kề sát liếm láp má mình. Ratio cũng không chê bẩn, anh hừm nhẹ, trêu chọc.

- Thế em có biết làm không đấy? Anh chưa từng dạy em mấy cái này mà?

{Không sao. Em dùng tiền của anh đăng ký tài khoản trên một web đen để học tập rồi.}

-...

Kakavasha ngây thơ nghiêng đầu trong cái mặt đen thui của Ratio, cậu cười ngọt ngào, cọ xát mặt mình lên ngực anh. Những xúc tu nhớp nháp cũng quấn lấy cơ thể mỹ miều đầy cơ thịt này, trườn khắp người khiến anh rùng mình, quên luôn cơn giận.

{Em học được nhiều thứ lắm. Cũng biết phải thật nhẹ nhàng với lỗ sau. Nó nhỏ quá mà.}

Ratio mềm nhũn nằm trên đống xúc tu khổng lồ, tay được cậu thả ra, nhưng lại bị hai xúc tu khác quấn chặt. Chân cũng bị kéo lên, giữ chặt trong một tư thế khêu gợi. Anh run rẩy liên tục trong cảm giác kích thích lạ lẫm, đũng quần nhịn không được sự cương cứng, gồ lên một đũng nhỏ.

{Ratio của em vẫn còn trinh trắng, em càng phải trân trọng chứ?}

-...Đừng nói mấy câu này em cũng học từ web đen?

Nhóc con bị dạy hư rồi!!! Ratio cắn môi, trừng mắt hung dữ.

Kakavasha lắc đầu, thật thà sờ nắn cặp mông siêu cong mình đã nhìn từ lâu.

{Họ nói tục nhiều lắm, em không có. Sao em nỡ gọi anh bằng mấy cái từ đó được?} 

Ratio rùng mình khi cậu không cởi hẳn quần mình ra mà xé toạc phần đáy.  Mông trần rung lên khi tiếp xúc với không khí lạnh, dương vật vẫn bị bó buộc trong quần, có hơi khó chịu.

Nhưng anh không nhúc nhích được, chân lẫn tay đều bị trói chặt. Những xúc tu trườn lên bộ ngực lớn, luồn vào áo trong, lướt lên thân thể ấm nóng thuộc riêng về con người.

Ratio thấy mình càng lúc càng nóng, hình như nụ hôn ban nãy không hề đơn giản như anh tưởng. Anh thở dốc, cả người nóng tới mức phải chủ động cọ xát với xúc tu lạnh lẽo xung quanh. Điều làm anh hoang mang nhất là bụng và phần dưới quá nóng, nóng tới mức làm đầu óc anh đình trệ.

- Em...biến đổi anh à...?

Một câu hỏi, nhưng ngữ khí là khẳng định. Aventurine cười càng ngọt ngào, bàn tay con người lạnh lẽo chạm lên vùng bụng anh, xoa nhẹ.

{Vâng, cho dễ giao hợp.}

Rồi cậu nghiêng đầu, cười tà mị.

{Kích dục, tăng khoái cảm, nó khiến cơ thể anh thích hợp với việc thụ thai hơn thôi. Nhưng đừng lo lắng, em chưa muốn có con đâu.} 

Cái này thì họ thật sự đạt thành thống nhất chung. Ratio cuối cùng cũng bớt căng thẳng, thả lỏng bản thân mặc cho cậu làm gì thì làm.

Chỉ là, phần dưới đáy chậu thật sự rất khó chịu. Anh thậm chí có thể cảm nhận được sự ẩm ướt lạ kỳ, nó làm Ratio phát ngượng.

Bàn tay thanh mảnh của Kakavasha rất xinh đẹp, nhưng chẳng có bao nhiêu nhiệt độ. Anh cảm nhận rất rõ nó nhào nặn cặp mông trắng tròn của mình, đồng thời tát mạnh một cái. Má mông căng tròn rung rinh theo cái tát, anh rùng mình, cả người giật lên trong kích thích.

Cơ thể nóng bừng mất kiểm soát, khát khao sự lạnh lẽo không thuộc về con người từ thiếu niên trước mặt. Đôi mắt tăm tối không ánh sáng đó nhìn về anh, chẳng có nhân tính, nhưng ngập tràn bản năng.

Sự khao khát thể hiện rõ ràng đó làm Ratio nhận thức rất rõ, cậu ấy cần anh đến mức nào.

Nó làm trái tim này rung động mạnh mẽ. Ratio tự cười nhạo chính mình, anh rung động với một kẻ còn không tính là người. Chẳng biết ai bệnh hơn ai, hoặc đơn giản, anh cũng hãm sâu vào thế giới huyền bí không thể thấy được ánh mặt trời này từ lâu rồi.

Và Kakavasha là sinh vật đẹp nhất, cũng là sinh vật thông minh nhất anh nắm được trong tay mình.

- Sao thế cưng? Nhìn em do dự chưa kìa.

Ratio cười đáp lại, anh hơi cong eo, đôi chân dài miên man bị trói chặt giờ là điểm tựa, để anh cọ xát mong mình lên bụng cậu, khiêu khích rõ ràng. Dương vật vẫn cương cứng khó kiềm, nhưng nước từ cái phần bị biến đổi chảy dịch thật nhiều theo nhiệt độ cơ thể, thấm ướt quần lót, cũng làm ướt nơi anh cố tình tiếp xúc với cậu.

- Ngấu nghiến anh đi chứ? Em muốn điều này đúng không? Đánh dấu anh, biến anh thành của riêng mình.

Ratio sẵn sàng cho cậu điều cậu muốn.

Đôi mắt màu bình minh sầm tối, giống hệt Kakavasha, không phản chiếu chút ánh sáng nào, nhưng chất chứa bóng cậu trong đáy mắt mình.

- Đổi lại, em sẽ bị trói buộc bên anh cả đời. Em nguyện ý không?

Ratio biết mình cũng hơi điên chút.

Anh không chấp nhận sự phản bội, nên anh đã luôn để cậu tự do để nhận thức được mọi thứ. Đây là đạo đức của riêng anh.

Nhưng mà ấy...

- Nếu em phản bội, hoặc để ý đến người khác sau khi chiếm lấy được anh... Kakavasha. Anh sẽ giết em, anh nói thật.

Con người yếu ớt này chưa một lần run sợ trước bóng tối thẳm sâu về thế giới mình chưa hoàn toàn biết hết. 

Lạnh lùng, hà khắc, bàng quan, kẻ ghi chép và tìm hiểu về những sinh vật huyền bí chưa một lần dừng lại bước chân của mình, dù con người hay những sinh vật này luôn làm ra những hành động khiến anh không hài lòng. Một mảng xám, đây là điều anh tự nhận về chính mình. Một phần tính người của anh cũng đã đánh mất khi ở cùng bờ bên kia quá nhiều.

Những khái niệm tầm thường của loài người chẳng thể ép anh vào khuôn khổ được, dù rằng nó chỉ thay đổi đôi chút về khái niệm "tình yêu" trong anh thôi.

- Đây là trao đổi đồng giá, Kakavasha. 

Ratio mềm nhũn thở dốc, nhưng vẫn nhìn cậu.

- Em vẫn đồng ý chứ? Mất đi tự do và bên anh cả đời?

Kakavasha im lặng.

Những xúc tu chợt thả lỏng hai chân anh. Ratio thoáng nhíu mày, một tia thất vọng xẹt qua đáy mắt. 

Anh tưởng cậu do dự.

Nhưng không. 

Chỉ thấy thiếu niên của anh chợt cười vặn vẹo, cười điên cuồng. Cậu bắt chặt mặt anh, ánh mắt tối tăm hai màu nhìn sâu vào mắt anh. Gương mặt họ kề sát, cậu không thở, nhưng hơi ấm của người sống chỉ thuộc riêng về Ratio mãi quẩn quanh bên cậu.

{Anh yêu. Em cầu còn không được.}

Cậu thầm thì, lần nữa cuốn lấy đôi môi kia, người dưới thân run rẩy rên rỉ, mềm nhũn hoàn toàn dưới thân cậu. Xúc tu lại quấn quanh cơ thể, trói chặt hai chân anh quanh eo cậu. Bàn tay lạnh lẽo đó bóp mạnh cặp mông anh, in hằn cả dấu tay. Anh nghe thấy tiếng vải xé, cậu xé nốt cái quần rách tả tơi của anh, không hề khoan nhượng.

Nụ hôn này dài, quá dài, cướp lấy toàn bộ số oxy ít ỏi anh có, lẫn những suy nghĩ lung tung trong cái đầu nhạy bén này. Ratio mềm nhũn hoàn toàn, người đã nóng tới mức có chút bủn rủn. Anh vô thức bật ra những tiếng nức nở thật nhỏ khi vẫn bị cái lưỡi đó càn quét khắp miệng mình.

Tiếng nói văng vẳng trong đầu, cậu không cần rời ra, cũng không cần mở miệng. Nhưng âm thanh cùng tiếng cười như điên đó vẫn xâm nhập vào đầu anh, khắc sâu vào anh tâm tình phát cuồng của mình.

{Cô dâu yêu dấu của em. Anh nghĩ em sẽ rời khỏi anh sao?}

{Không đời nào. Không bao giờ. Em đã nhận định anh, vậy anh chỉ có thể thuộc về em.}

Kakavasha học về con người, những cậu không phải là người, cũng không thể.

{Thật may mắn, anh chú ý đến em. Nếu không em đã không ngoan ngoãn đến hiện tại đâu.}

Âm giọng thiếu niên dịu dàng hẳn lại, nhưng tai anh vẫn giật giật trong sự nguy hiểm mơ hồ.

Đúng hơn thì, anh thích sự nguy hiểm này.

{Thật may mắn, anh đã yêu em. Em vẫn nhớ anh nói nếu giết người thì phiền phức lắm, nhưng em sẽ không nhịn nổi nếu cô dâu em nhắm sẵn lại chú ý người khác ngoài mình.}

{Và...}

Cậu rời ra, trả lại hơi thở cho cái người đã bị hôn tới ngu ngốc này.

{Thật may mắn...}

{Giờ, anh thuộc về em.}

==============================

Cái việc này thật sự rất điên, Ratio dùng chút lý trí còn lại trong mình tự nhủ. 

Áo quần anh rách toạc, bị xé rách, trần truồng thảm thương nằm trên đống xúc tu lạnh lẽo khổng lồ. Cơ thể nóng bừng trong chất kích dục kích động nhổm eo thật cao, hai chân co giật run lẩy bẩy, không cách nào thốt ra thành tiếng khi miệng cũng đang bị xúc tu màu tím đậm chặn lại trong miệng mình.

Anh khó thở, chỉ có thể phát ra những tiếng ê a không rõ nghĩa. Xúc tu dài thọc sâu trong miệng anh, tiết ra thứ chất nhờn anh không biết là gì. Đỉnh đầu nhọn nhọn thâm nhập vào cổ họng đẩy đưa, Ratio thấy mình nghẹn lại muốn nôn, nhưng không cách nào giãy giụa khi chân tay đều bị trói chặt. Miệng anh bị xâm nhập liên tục, đẩy đưa hệt như đang khẩu giao vậy. 

Xúc tu của cậu càng ngày càng ướt áp và nhớp nháp, nó lạnh, nhưng chạm vào đâu cũng làm anh nóng bừng. Ratio muốn hỏi Kakavasha đây là chất gây tê hay kích dục, hay là cả hai? Nhưng anh không có cơ hội hỏi, chỉ có thể giật mạnh từng đợt khi hai núm vú bị cái đầu giác hút hình thù kỳ lạ kia hút chặt.

Nó có răng! Ratio kích động, răng rất mềm nhưng là có, nó ấn chặt lấy hai núm vú nhỏ xinh cương cứng của anh rồi hút chặt, hút tới phát đau. Những cái răng mềm trong đầu xúc tu quái lạ kia co rút liên tục khi hút, khiến đầu vú anh bị kích thích liên tục, thậm chí có phần đau nhói rất nhẹ. Eo anh bị quấn chặt, chặt tới mức làm anh phát đau. Những giác hút trên xúc tu hút chặt da thịt tại những nơi chạm vào, để lại những vết bầm tím thảm thương hình tròn cực rõ ràng. 

Nhưng điều anh không chịu nổi nhất là cách Kakavasha trêu đùa phần bị biến đổi của anh.

Hai chân anh bị cậu kéo lên quấn quanh cổ mình. Cậu đang thưởng thức cái lồn nhỏ xinh chỉ thuộc riêng về mình. Nó nằm dưới dương vật một chút, đã chảy đầy dịch nhờn, thậm chí thấm ướt hậu môn sạch sẽ phía dưới đáy của anh. 

Cậu ngắm nhìn nó, ánh mắt tò mò và ham muốn. Rồi đưa lưỡi ra, liếm dọc khe mông anh trước, đảo quanh hậu môn nhỏ xinh rồi lướt dần từng chút lên trên.

Ratio cảm thấy lý trí bị lu mờ hoàn toàn khi cái lưỡi đó làm anh ngứa ngáy tột cùng. Anh muốn giãy giụa, vặn eo, muốn giãy đạp. Nhưng khi cậu chúi mũi hoàn toàn vào khe bướm hẹp đẫm nước của mình, anh sụp đổ.

- Ưm!!!! Ưm!!!!!

{Thích lắm sao? Trống rỗng nhỉ? Anh muốn em giao cấu với mình lắm rồi ha?}

Thanh âm ngọt ngấy vọng vang trong đầu, anh rít lên trong khi miệng vẫn bú mút xúc tu của cậu. Lồn nhỏ mới xuất hiện bị liếm dọc theo khe rãnh, chảy thêm thật nhiều nước nhờn khi bị "chồng" mình bú mút. Kakavasha hít hà lấy mùi hương riêng thuộc về anh, tay vẫn không quên tuốt lấy dương vật đã rỉ dịch chỉ vì bị cái lưỡi của cậu liếm quanh khe bướm.

{Ngoan nào cô dâu của em, phải mở rộng trước một chút, cả hai lỗ. Vậy anh mới dễ sinh sản sau này.}

Cậu nói như trêu chọc, giọng nói ngọt ngào và hưng phấn.

{Ah, em chưa muốn có con, nhưng em muốn nhìn con mình chui ra từ cái lỗ hồng hào này. Anh sẽ vừa khóc vừa bắn tinh vì sướng trong khi rặn ra những bé con của chúng ta, anh yêu. Nó sẽ chèn ép trong bụng anh, khiến anh giật mạnh trong sung sướng, vừa tiểu mất kiểm soát vừa khóc lên trong sợ hãi.}

Cậu thọc lưỡi vào, đảo mút cái lỗ lồn bé nhỏ, cười đầy tà ác. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn dần biến đổi, nó dài ra, thọc sâu vào trong và như biến thành xúc tu vậy, xâm phạm âm đạo ướt đẫm của anh và khuấy đảo.

Ratio cảm thấy mình đang hét, một thanh âm vỡ vụn khi khoái cảm dâng cao lúc cậu thọc sâu lưỡi vào. Cảm giác đó quá kỳ lạ, quá kích thích, cũng quá nóng bỏng để anh thật sự hiểu. Anh chưa từng trải nghiệm nó, chỉ biết nó đốt cháy não mình.

Đầu vú bị nghiền ép đau nhói, bộ ngực mềm lắc lư phập phồng trong khoái cảm khi anh cố giãy giụa, nhưng không cách nào thoát được những xúc tu tà ác đang quấn chặt lấy mình.

Kakavasha nheo mắt, ậm ờ trong sự thỏa mãn khi nếm vị nước dâm trong lồn cô dâu của mình. Cái lưỡi dài bất thường đó đảo quanh, rồi phồng to, từ từ chèn lấy cái lồn trinh nữ, muốn anh quen dần một cách từ từ. Vị của nước chảy ra thật ngọt ngào, khiến cậu mê đắm. Đầu xúc tu nhỏ khuấy đảo bên trong, tiến vào sâu hơn, như muốn gãi ngứa cho bụng dưới đáng thương của nhà nghiên cứu nghiêm túc này.

Mắt Ratio đã mờ nước mắt, anh hốt hoảng, thật sự ý thức được mình đã có tử cung, một cái tử cung hoàn chỉnh. Một cái tử cung chỉ dành riêng cho cậu.

Những điều bất hợp lý khiến sống lưng anh co giật trong kích thích, đầu óc anh mơ màng, những tiếng hét to, âm khóc thút thít vẫn bị cái xúc tu nhồi đầy trong họng chặn lại, giảm bớt âm lượng.

Ratio mờ mắt hoàn toàn, anh cảm nhận rất rõ cách những thứ đó ngo ngoe trong lồn mình. Tử cung bị nó chạm tới, thúc lên một chút. Điểm G chẳng biết từ đâu ra khiến anh giật mạnh liên tục khi bị lưỡi cậu lướt qua, ngón chân cong hết cả lại trong khoái cảm cùng cực.

Ngón tay loài người của Kakavasha cũng chẳng hề rảnh rỗi. Cậu trườn xuống, xoa nắn hậu môn anh. Ratio mềm nhũn, lắc đầu liên tục, thổn thức không ngừng xin được thương hại. Chỉ một cái âm đạo đã làm anh phát điên rồi, anh không biết nếu tuyến tiền liệt bị hành hạ thì mình sẽ thành ra thế nào.

Nhưng Kakavasha nào khoan nhượng? Cậu bị thiếu chút lòng đồng cảm, chỉ muốn thấy anh vỡ vụn khi giao cấu cùng mình.

À, còn cái dương vật hồng hào xinh đẹp này nữa. Kakavasha nheo mắt, nhìn cách nó lắc lư liên tục vung vẩy trước mặt khi lồn anh bị xâm phạm, bỗng có hơi xót thương. Ừm, cái cảm xúc này hơi bị hiếm với cậu đấy.

Nên Ratio lại nhũn ra khi lại thêm một cái xúc tu có miệng giống cái đang hút núm vú mình trườn xuống dương vật, rồi hút lấy cả nó vào trong.

Nhớp nháp, ướt át, lạnh. Anh bị những cái răng mềm trong cái xúc tu đó hút chặt lấy dương vật. Người Ratio giật lên rồi cong cao, sau đó thả phịch xuống, đã hoàn toàn không giãy giụa nổi nữa. Vật đó mút chặt lấy con cặc cương cứng của anh, mút bót. Những cái răng mềm đó cọ xát và nuốt lấy cặc anh thật thuần thục, mát lạnh. Khoái cảm dồn dập quá mức như làm anh cháy não vậy, ngón chân co giật và cong lại mất kiểm soát.

Miệng cuối cùng cũng được buông tha, gương mặt anh đờ đẫn, không khép lại ngay được. Hai tay vẫn bị xúc tu quấn chặt, nhưng nước mắt lăn dài liên tục. Đôi mắt đã mất đi tiêu cự, chỉ có giọng nói là khản đặc. 

- Nhiều...nhiều quá rồi... Kích thích quá rồi...

Anh thật sự có hơi không chịu nổi, rồi rít lên cao vút khi ngón tay cậu hoàn toàn xâm nhập hậu môn mình.

{Thích không? Sướng không? Em yêu anh quá đi.}

Kakavasha cười khùng khục, cậu hơi rời ra khỏi lồn Ratio, nhưng độ dài của thứ bên trong vẫn vậy. Anh thậm chí còn cảm nhận được những cái giác hút từ những xúc tu khác nhau đang dính lấy hai mép huyệt của mình, banh ra thật rộng, phơi cái lỗ nguyên trinh đang bị dị vật chèn ép của bản thân trước cậu.

- Kaka...vasha...

Anh run rẩy rên lên tên cậu, đã phát khóc khi bụng gồ lên một cục u nhỏ trong tầm mắt mình. Hậu môn mềm nhũn vì chất kích thích bị tiêm vào cơ thể qua những nụ hôn, dễ dàng nuốt gọn lấy ba ngón tay thon dài.

Cậu đưa đẩy cả hai lỗ liên tục trong anh, đè ép điểm G và tuyến tiền liệt của anh đến giới hạn. Xúc tu đang hút chặt lấy núm vú anh đến đau nhói, anh thật sự cảm thấy có cái gì đang chảy ra từ đó. Dương vật cũng vậy, bị hút lấy tinh dịch tới mức thật sự muốn xuất đầy trong đó.

Ratio cảm thấy mình bị mù tạm thời, tầm mắt mờ trắng dần dần. Anh lè lưỡi khi âm đạo bị khuấy đảo mạnh hơn, bụng phát đau trong khoái cảm dồn dập. Đầu anh giờ chẳng nghĩ gì thêm ngoài việc giao cấu này quá mãnh liệt, quá kích thích. Mắt anh trợn tròn, giọng rên vụn vỡ khi cảm thấy cái lồn sắp phun ra thứ gì đó mà anh không biết.

- Tiểu!!! Anh tiểu!!! Kakavasha!!!  Anh tiểu ra mất!!!!

Ratio khàn giọng hét lên, cơ thể cong cao thật cao và cố giãy đạp trong tuyệt vọng. Kakavasha híp mắt, ngắm nhìn gương mặt bị tình dục làm cho ngốc đi của anh một cách hài lòng. Cậu cũng cảm thấy nhịp thở hỗn loạn, giọng càng ngọt ngấy bất thường, cũng rút lưỡi lại khi anh đến đỉnh.

{Đó là nước sướng, nhưng không sao, để em nuốt trọn nào cưng.}

Những ngón tay thon dài dày vò cái lỗ hậu mong manh tăng nhanh tốc độ. Cậu móc anh một cách điêu luyện theo những gì mình từng ghi nhớ, khiến bụng Ratio nóng bừng ham muốn. Anh rít lên, khóc thành tiếng khi cả dương vật lẫn âm đạo đều lên đỉnh cùng lúc. Khoái cảm dồn dập làm đầu anh mụ mị, co giật dạng chân bắn hết thứ nước lỏng lẻo màu trắng hơi đục lên mặt bạn tình.

Kakavasha há miệng, một cái xúc tu của cậu đang hút lấy hết tinh hoa anh xả ra vào trong mình, không ngừng co bóp lấy dương vật hưng phấn quá mức, còn cậu thì chẳng e dè mà đón nhận dòng nước nóng bỏng đó trong miệng mình.

Tất cả của anh là của cậu, đôi mắt gian trá lóe lên tia thỏa mãn. Kakavasha lại chúi đầu vào lồn anh, ở càng gần càng nuốt được nhiều thêm. Cậu nuốt, cậu uống, rồi hút lấy niệu đạo đáng thương đang phun nước xì xì, húp lấy và hút, chẳng muốn để phí dù chỉ một giọt trong khi cái tay hư hỏng vẫn đang móc Ratio đến mức co giật cả người.

{Ngon quá anh yêu... Anh ngon lành làm sao. Cô dâu của em có khác, không ai sánh bằng.}

Kakavasha run rẩy trong phấn khích, tham lam mút lấy niệu đạo lẫn hột le cương cứng phấn khích của người yêu. Cậu thỏa mãn đến lạ, không thể kìm chế bắt chặt lấy eo anh, xâm phạm cái lồn ngon lành này.

{Mang thai, giao phối, đánh dấu. Anh là của em. Giờ không thể nhưng sau phải có thể. Cái lồn ngon lành này chỉ là của em, cái đít này cũng phải của em.}

Sinh vật huyền bí tham lam tuyên bố, cậu cười gằn, bắt chặt lấy cái cằm của người đã ngờ nghệch vì khoái cảm. 

Ratio nằm bẹp, run lẩy bẩy và vẫn còn co giật. Anh chưa tỉnh hẳn, lần đầu trải nghiệm kiểu tình dục mãnh liệt này làm anh choáng hết đầu óc.

Nhưng trong vô thức, anh vẫn ngửa cổ lên, hôn cái chụt lên môi cậu.

{...}

Kakavasha là động vật máu lạnh, cậu không thể đỏ mặt, cậu từng nghĩ vậy.

Nhưng cậu quên, bạch tuộc có thể thay đổi màu da. 

Thế là, mọi cái xúc tu đều đỏ hết cả lên, nhìn như màu tôm luộc ấy.

Cô dâu của cậu dễ thương quá, phải làm sao đây???!!!

Ăn tới cái cặn cũng không chừa chứ sao nữa?

===========================

- Giáo sư, nhìn anh không khỏe lắm nhỉ?

Trợ lý ái ngại nhìn Ratio phờ phạc đến lạ ngồi uống cà phê không đường. Anh chẳng đáp, hết sức để đáp.

Mắt anh thâm quầng, thầm nhủ phải hủy đăng ký cái trang web "học tập" kia của Kakavasha mới được. Anh thật sự ăn không tiêu, thằng nhóc này học cái gì cũng nhanh, nhất là học bậy.

Ratio bị quần tới bốn tiếng đồng hồ, anh cảm thấy mình mà không có thể lực tốt hơn người thường thì chắc chắn đã chết vì tinh tẫn nhân vong, trong khi cái con bạch tuộc chết tiệt kia thì phơi phới lắm. 

Mà, Ratio thoáng nheo mắt. Hẳn anh cũng bị biến đổi tương đối nên mới chịu được lâu vậy. 

Có lẽ anh nên note thêm vào mục mới việc sinh vật huyền bí có khả năng tăng tiến thể chất cho người ký kết. Dạng nào thì nên nghiên cứu thêm, anh cũng tò mò mình được ban cho những gì.

Trợ lý thấy Ratio trầm ngâm thì không hỏi thêm, chỉ nghĩ anh đang lo lắng cho Kakavasha. Hiện cậu ấy đang tham gia vòng kiểm tra an toàn cuối cùng để đạt tư cách trở thành nhân sự đặc biệt của Cục Dị tượng. Từ đó cậu mới có thể ký kết với Ratio, đồng thời được cấp một thân phận hợp pháp ở thế giới con người.

Nói thật, Ratio không lo lắng vụ này. Tên mới của cậu Kakavasha cũng đã tự lựa từ lâu, hiển nhiên cậu ấy cũng chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.

- Cậu ấy vẫn chỉ chọn anh nhỉ?

- Đó là đương nhiên.

Ratio cầm bút, nhẹ nhàng viết lên tờ giấy note một chữ "Aventurine" bằng mực đỏ, rồi khoanh tròn.

- Cậu ấy từ đầu đã là của tôi rồi.

Một giọng điệu tự tin đến tự phụ. Anh cười khẽ, chống cằm hớp nốt ngụm cà phê đắng nghét, chờ đợi sinh vật nhà mình thi xong trở về.

Của anh thôi. Của một mình anh.

Ratio cười đến là ngọt, có phần hơi quỷ dị.

Dù sao, người triệu hồi cậu ấy đến thế giới này...

Ratio nheo mắt. Anh có tham vọng, Ratio hiểu mình đúng là hơi điên cuồng, nhưng anh thích những thứ độc nhất vô nhị, chỉ thuộc riêng về mình.

Thế là tự ý triệu hồi lên thứ sinh vật chẳng có bao nhiêu ghi chép đó từ trong một loại trận pháp cổ xưa. 

Triệu hồi lấy sinh vật trong truyền thuyết đã làm bản thân phát cuồng trong tò mò bao đêm. 

Tên thật của cậu, cũng chỉ mình anh biết.

Chà, có vẻ Kakavasha biết ngay từ đầu rồi. Nên là, cậu chưa từng hối hận. Vì tò mò, vì hứng thú, cũng vì nhận định lấy anh chỉ thuộc về mình.

Thế thì anh cũng chẳng cần phải do dự, trói buộc lấy vị tà thần đó mãi mãi bên mình. 

Cho đến khi cái chết chia lìa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co