Truyen3h.Co

rc; trộm vợ

12🍂

josiethemjolibee

Đức Duy nhìn Quang Anh mà biểu cảm trên mặt anh đều đông cứng, cánh môi hơi nhếch lên và giật giật một chút.

" ai hiếp, à nhầm, ai mà ức hiếp cậu chứ...đừng có khóc nữa "

Đức Duy đang thắc mắc người này phải Quang Anh bao ngầu cứu anh khỏi vụ bắt cóc không?

" anh không thương em, anh thương ai mất rồi "

Đức Duy mặt khổ sở và khó hiểu, cộng thêm một chút bực vì bị đổ oan. Anh đúng là không yêu cậu, nhưng có thương ai đâu.

" được rồi, đừng như vậy nữa a, tôi có thương ai đâu chứ? "

Quang Anh mím môi trên vào để môi dưới thì đưa ra, mếu máo nhìn Đức Duy, ủy khuất mà rơi lệ.

" vậy sao thân em cũng cho anh, thành ý cũng cho anh, cớ sao anh không nhận cái nào vậy a? "

Quang Anh mếu mếu hỏi, Đức Duy nhìn mà đúng tội nghiệp và thấy cưng. Nhưng lại mang chút không thích vì thấy dạng như bản thân bị vướng phải phiền phức.

" thì tôi chưa muốn nhận thôi, để sau, để sau đi nha, giờ cho tôi về nhà đi a "

Quang Anh không muốn, hôm nay nói rõ cậu sẽ không đưa Đức Duy đi đâu hết.

" để sau là bao giờ hả? Không muốn đâu, anh không nói rõ, em không chở "

" không chở thì không chở, tôi bắt taxi là được rồi, cần gì cậu nhọc thân "

Đức Duy biết thân còn chưa rung động, sau này cũng không chắc là yêu hay không thành ra chẳng dám nói trước đi.

Nếu Quang Anh vẫn muốn làm khó anh, bảo anh hứa hẹn gì đó thì Đức Duy nói thẳng là sẽ không được.

" được rồi, em chở về là được chứ gì? Đừng đi mà "

Thấy Đức Duy định tháo dây an toàn, Quang Anh liền lo sợ, cho tay ngăn cản và bắt đầu ngồi ngay lại để lái xe đưa anh về nhà.

Đức Duy cũng thấy khó xử lắm, đứng trước một người toàn tâm toàn ý đối tốt với bản thân anh như thế đúng là lòng rất vui và ngập tràn cảm động. Chỉ tiếc dù là ngàn lần cảm kích cũng không sánh bằng một lần rung động.

Thành ra, muốn mối quan hệ tiến triển xa, thì Quang Anh còn phải làm thêm gì đó. Chứ đối tốt, cưng sủng, trao trọn tim yêu lẫn cư xử lịch thiệp tôn trọng Đức Duy hết mực vẫn chưa đủ.

" anh, anh có muốn đi tăng 1 không? "

" nhậu á? "

Đức Duy kinh ngạc quay sang hỏi Quang Anh, cậu gật gật đầu.

" hôm nay anh có chuyện buồn mà, đi giải khuây chịu không? "

Đức Duy cũng chơi lớn luôn, nhanh lẹ đồng ý.

Quang Anh đưa anh đến quán bar của bản thân mở để cùng nhau uống.

" ồn quá đi "

Đức Duy không hợp với những nơi như thế này, lần đầu đến nên cảm giác lạ lẫm nhưng mà lại thấy vui vui. Nhưng nhạc xập xình cộng thêm đèn đủ màu chớp nháy liên tục khiến đầu anh bị đau.

Nhìn thấy Đức Duy nhăn nhó như thế, Quang Anh cũng không vui, gọi nhân viên ra kêu họ đổi nhạc và chỉnh đèn xuống dạng mờ. Dẫu sao đây cũng là quán bar, không như ở nhà mà tắt luôn nhạc được. Dù gì thì cậu cũng phải kinh doanh nữa mà.

" anh thấy ổn hơn chưa? "

" rồi a "

Đức Duy thấy đầu óc nhẹ hơn rồi, Quang Anh cười một cái rồi kêu người mang rượu.

" tôi vào nhà vệ sinh một lát "

Quang Anh đương nhiên không cản trở, nhưng cậu ngồi đã tầm 10 phút vẫn không thấy anh trở ra thì hơi lo.

Đây là nơi phức tạp, dù cậu là chủ thì cũng đâu vị khách nào biết Đức Duy là phu nhân. Cho nên lòng thấy sốt ruột, đi vào trong để tìm anh.

Đức Duy đúng là vướng phải rắc rối, có một tên uống say để mắt trên chân mày đi va phải vai anh nhưng lại cố tình sinh sự, sau đó còn ép anh phải đi khách nữa chứ.

" có chuyện gì vậy? "

Thấy Đức Duy đang giằng co để bỏ trốn thì Quang Anh nhanh chân đi lại, kéo tay anh, đem anh ra phía sau lưng mình để che chắn. Trong khi, cơ thể cậu nhỏ hơn anh.

" người đó muốn đánh tôi, còn sỉ nhục tôi... "

" ông ta nói gì anh hả? "

Quang Anh xoay mặt lại hỏi, Đức Duy chu chu môi bảo rằng.

" hỏi tôi giá bao nhiêu đó...đáng ghét lắm luôn... "

Quang Anh thở ra một hơi, trước tiên phải nói chuyện đàng hoàng. Đức Duy cũng đâu thích cậu động tay động chân, dụng võ chứ chẳng dụng khẩu chưa chắc là cách hay, lỡ khiến anh có thêm ấn tượng không tốt nơi cậu thì tiêu rồi.

Chuyện lần trước, khó lắm Đức Duy mới chẳng thấy nó lặp lại trong đôi mắt. Giờ mà thô lỗ hành sự, chắc gì anh không phản đối? Khi về lại đâm ra ghét cậu.
Cho nên, vạn sự phải phòng, Quang Anh cũng có ăn có học. Nói chuyện tử tế trước rồi tính sau.

" người này là của tôi, nếu muốn thuê, thì ra nói với tiếp tân, ở đó sẽ thu xếp "

Quang Anh trả lời xong thì nắm cổ tay anh kéo đi, nhưng tên đó lại tên tiếng bảo rằng.

" nói thẳng ra là đã bị bao sớm hơn thì nãy giờ tao đâu có mất thời gian dây dưa với mày. Đúng là đã thấp kém còn cố làm giá, ai vào đây mà không thể chứ? Tao rành hạng như mày quá mà "

Đức Duy tức đến muốn khóc, Quang Anh không nhịn được mà trở lại túm lấy cổ áo ông ta đấm cho một phát.

Anh bị sỉ nhục, nhưng người tức đến run rẩy là Quang Anh, sao ông ta dám nói năn như thế với người cậu yêu.

Huống chi, chấp nhận làm cái nghề bao dưỡng thì họ đều thấp hèn sao? Có tiền là có thể xem thường con người ta đến thế sao? Đây cũng là một nghề nghiệp mà, trăm người chọn con đường này đều có nỗi khổ hết 70 người. Sao lúc phát biểu không chịu suy nghĩ gì mà lại thốt lên như thế? Chê người ta thấp kém lại bỏ tiền ra bao để được quan hệ? Đúng là nực cười mà.

" mày...mày dám đánh tao "

Ông ta thấy miệng mình toàn mùi máu tanh liền tức giận, tiến đến định đánh lại Quang Anh, nhưng cậu đã nhanh hơn, tiếp tục đấm vào phía còn lại của ông một cái, làm lão chao đảo, ngã phịch xuống sàn.

" ông đáng tuổi cha chú của tôi, nhưng ăn nói thật sự thua cả một đứa trẻ "

" được rồi, được rồi, đi thôi "

Đức Duy sợ rắc rối, cũng như không biết nơi này là địa bàn của Quang Anh. Anh thấy nhịn một chút cũng không chết, miệng người ta thì người ta nói, căn bản đâu ngăn cấm được thành ra kéo tay cậu bảo ngưng lại.

" được rồi, đi thì đi "

Quang Anh cũng không muốn nói nhiều với dạng không cùng đẳng cấp, cậu thuận theo lực kéo của Đức Duy mà đi ra khỏi nhà vệ sinh.

" chắc em không dám cho anh ra đường một mình quá "

Đức Duy nhướng mày nhìn, sao Quang Anh lại nói như thế chứ?

" lần trước thì bị bắt cóc, lần này mới có 10 phút đã bị người khác sinh sự. Đức Duy à, em thật không dám rời mắt khỏi anh luôn rồi "

Quang Anh vừa nói vừa cười, bộ dạng như bất lực. Bộ Đức Duy của cậu là nơi thu hút rắc rối hay sao mà toàn thấy anh gặp chuyện không suôn sẻ, đến lúc đi chơi mà còn ngã lên ngã xuống.

" tôi cũng đâu có muốn thế đâu, là tại cái quán này chứa hạng người không đủ tốt "

Quang Anh uống xong rượu mới đưa mắt nhìn Đức Duy đang trách mắng. Đã vào nơi này thì hạng người đàng hoàng sẽ được đếm trên đầu ngón tay. Vả lại người sai thì nhiều không tính hết, đã rượu vào thì ai ai cũng mất kiểm soát cả thôi, luôn muốn sinh sự, đem chuyện bé xé ra to.

Đức Duy đúng thật đâu muốn, ai lại ham chuốc phiền vào thân. Chỉ là muốn tránh cũng chẳng được chứ bộ.

" là nó đó "

Người bị Quang Anh đánh trong nhà vệ sinh đã kêu đại ca của mình đến, gã ta đứng từ xa chỉ về hướng hai người đang ngồi.

Tên đại ca liền tiến lại chỗ cả hai, đoạt lấy chai rượu trên tay Quang Anh và đập xuống nền dạng như đang lấy oai phong, dọa cho hai người sợ.

Đức Duy thì đúng sợ, còn Quang Anh đang nổi điên nhưng cố giấu sự tức giận vào trong. Khẽ đưa mắt lườm một cái.

" mày mà cũng dám lườm tao sao "

Tên đó hống hách, đưa tay lên định tát đầu Quang Anh, nhưng tay còn chưa kịp hạ xuống thì đã nghe tiếng súng vang lên.

Viên đạn được bắn ra không ghim đi đâu ngoài vị trí giữa lòng bàn tay của hắn. Tên đó hét lên và nắm chặt chỗ cổ tay, mong cơn đau từ bàn tay đừng chạy thẳng lên vị trí vai nữa. Vì hắn đang rất đau nhức.
Đức Duy ngồi đối diện Quang Anh phát sợ, lại liên quan đến súng đạn, giết chóc sao?

" mày lấy tư cách gì đứng ngang hàng với tao mà dám ở đây lên mặt? "

Quang Anh từ từ đứng lên, nhẹ thổi đầu súng một cái. Lúc hắn còn đang huênh hoang bản thân đập được chai rượu thì cậu đã cho một tay ra sau lưng, chầm chậm lấy súng ra rồi.

" mày...lên cho tao "

Kẻ đại ca kia không chịu mất mặt như thế nên kêu đàn em của mình lên. Đức Duy hoảng hốt chạy nhanh đi trốn, Quang Anh cũng đang bận đối phó thành ra để anh chạy đi, chứ đứng ở giữa chỗ đang hỗn chiến thì nguy hiểm lắm.

Phía bọn chúng dùng dao chứ không dùng súng, Quang Anh phải vừa tránh vừa thủ, chân thì đá còn tay thì đỡ, phía còn lại thì canh chuẩn vị trí rồi bắn.
Không quá 5 phút, cậu đã giải quyết gọn được 12 tên. Đức Duy đứng từ xa mà vỗ tay hoan hô. Tuy mới lần hai trải qua loại chuyện có mùi máu tanh, nhưng chắc anh thấy quen rồi.

Bản thân không còn thấy sợ, thay vào đó là phục Quang Anh. Cậu đúng chuẩn anh hùng mà. Một thân đối chọi cả tá người, đáng khen đáng ngưỡng mộ.

" oa, đánh hay lắm đó "

Đức Duy chạy lại phía Quang Anh, lúc anh sắp tiến gần về phía cậu thì tên cầm đầu lúc nãy cầm dao, định đâm sau lưng anh, nhưng cậu làm sao cho hắn toại nguyện chứ.

Nhanh thôi một viên đạn bay vụt qua vai anh và trúng vào cổ của đối phương. Khiến hắn khụy xuống, sau đó ngã ngửa và rồi chết không nhắm mắt.
Đức Duy chỉ biết đứng yên tại chỗ, lúc nãy nếu Quang Anh nhắm không chuẩn thì người bị đạn xuyên qua yết hầu chính là anh rồi không phải sao?

" cậu...lại giết người rồi? "

Quang Anh hạ súng xuống, mặt hơi lo lắng nhìn Đức Duy. Nãy giờ cậu đều không bắn vào chỗ gây thương vong, đa phần đều chân và tay. Cậu làm thế không phải muốn anh đừng quá bị ám ảnh sao?

Nhưng đến cuối vẫn là phải giết người, Quang Anh không giết hắn thì hắn giết Đức Duy. Do đó mà cậu mặc tất cả, buộc lòng nổ súng hạ gục kẻ đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co