14🍂
Đức Duy đã khá lên nên không cần truyền dịch nữa, kim luồn cũng được rút ra. Anh xoa xoa chỗ ghim kim đó suốt, mặt cứ nhăn nhăn như tiếc số máu mình vừa chảy ra, Quang Anh ngồi cạnh cũng chỉ biết lòng thương xót.
" Được rồi, về thôi anh à "
Y tá đã mang giấy ra viện đến, Quang Anh cũng giúp Đức Duy mang giày vào rồi dìu đứng lên và dẫn đi về. Đây là nơi đông người nên Quang Anh chẳng dám bế anh mà đi, sợ anh bảo mất mặt và giận nữa là xong.
Xe đến trước cổng nhà, Quang Anh mới ôm anh đi vào trong và đặt xuống giường.
" Anh ngủ chút đi "
Quang Anh kéo chăn đắp lại cho Đức Duy, sau đó hôn trán anh một cái mới rời đi.
" Cậu...cũng đi nghỉ đi "
Dù đêm hôm Quang Anh có ngủ được một chút, nhưng chắc cũng mệt mỏi lắm rồi. Đức Duy sợ cậu vì cứ lo cho anh mà đổ bệnh thì chẳng hay chút nào.
" Được, anh ngủ ngon "
Quang Anh thấy ấm lòng lắm, vỗ vỗ tay của Đức Duy dạng như bảo anh cứ an tâm mà nghỉ ngơi đi.
Tối đó, Đức Duy cùng Quang Anh đến nhà của ba Phát để ăn tối, anh đi rồi thì chỉ còn mình ông cô quạnh trong ngôi biệt thự rộng lớn mà thôi. Nên anh cũng buồn lòng lắm, nhưng chuyện rời khỏi nhà cậu chính là không có khả năng.
" Ba, con dọn về đây sống với ba nha "
Ngồi trong bàn ăn, Đức Duy liền nói lên quyết định của mình.
" Ba bảo không chứa rồi mà "
Quang Anh bên cạnh muốn cười mà chẳng dám cười, chuyên tâm ăn cũng như gắp thức ăn cho anh.
Ông Phát nói thẳng là không chứa Đức Duy trước mặt Quang Anh khiến anh hơi bị mất mặt, thành ra bĩu môi phồng má đáp lại và ừm hết một miếng thịt lớn vào miệng.
" Ba à...con không lấy cậu ta đâu "
" Ba vẫn gả thôi, con nói sao cũng thế "
Ông Phát bình thản ăn, sau khi nói xong với Đức Duy thì quay sang bảo Quang Anh ăn nhiều một chút.
" Ba à, con là Đức Duy đó, đâu có phải dạng hàng tồn kho đâu mà ba cứ muốn tống đi cho nhanh vậy a? "
Đức Duy thấy bản thân tròn trịa thì đã sao? Gương mặt vẫn là rất thanh tú, nếu nói theo kiểu tự luyến thì chính là đẹp dạng khuynh thành đổ nước chứ đâu vừa. Mà thế thì vì cái gì ông Phát cứ muốn gả anh đi cho rồi?
" Ba thích thì ba gả thôi "
Đức Duy không nói nữa, càng nói càng ê mặt trước Quang Anh. Ăn xong thì cả ba cùng nhau ăn đến trái cây và xem TV, nhưng vẫn buông lời tán gẫu là chính. Sau đó ông kêu Quang Anh đưa anh về chứ không cho ngủ lại đây.
Đức Duy cũng không biết sao ba mình lại nỡ lạnh lùng đối xử với đứa con độc tôn như thế, anh đi rồi, nhà liền phủ ảm đạm, vậy mà ông Phát vẫn không chọn chứa anh.
" Cậu ra xe trước đi, tôi muốn nói chút chuyện với ba của mình "
Quang Anh cũng ra xe đợi Đức Duy, anh ngồi lại xuống ghế xoa bóp tay cho ông và hỏi rằng.
" Ba biết lai lịch thật sự của Quang Anh không? "
Ông Phát khẽ gật đầu, Đức Duy càng không tin được mà. Ông có thể giao con mình cho người trong thế giới ngầm sao?
" Có phải cậu ta uy hiếp ba không? "
Đức Duy lại hỏi, anh sợ Quang Anh dùng thân phận của mình để uy hiếp ông.
Ông Phát lần nữa lắc đầu, còn nắm lại bàn tay của Đức Duy mà vỗ nhè nhẹ như đang căn dặn.
" Con nghe đây Đức Duy, ba thấy Quang Anh rất đáng tin cậy mới bảo con lấy cậu ta. Còn nữa, con phải ghi nhớ điều này, tình cảm là thứ có thể vun đắp, con cũng chưa từng yêu ai thành ra lựa chọn lấy người yêu con là rất đúng đắn, con hiểu không? "
Lấy người yêu mình, lúc nào cũng hơn lấy người mình yêu. Nếu là trường hợp đã có đối tượng yêu thích thì vấn đề lấy người thương mình có lẽ sẽ hơi đau lòng một chút. Nhưng đằng này Đức Duy chưa từng thương yêu ai, cho nên anh lấy Quang Anh chính là không sai vào đâu được.
Thấy Đức Duy định nói gì đó, thì ông lại tiếp tục nói, chặn lời chưa thoát ra khỏi miệng của anh lại.
" Con đừng để ý đến chuyện đối phương ở bên ngoài là người tốt hay xấu, cũng đừng xem họ giàu hay nghèo. Cái con cần biết là họ có đối tốt hoặc bảo vệ được con hay không. Chỉ cần ở bên họ mà thấy an toàn thì đó là chính là người làm chỗ dựa của con suốt đời "
Đức Duy ngồi trên xe, suy nghĩ lại những lời ông Phát đã nói. Ông sống cũng hơn nửa đời người rồi, có vài chuyện đúng là nhìn rất thấu đáo.
Đức Duy xoay mặt sang phía Quang Anh, dán mặt lên đối phương, nhìn cậu đang chuyên tâm lái xe.
Ở bên cạnh Quang Anh, Đức Duy thấy bản thân như rơi vào một sự ấm áp đến không tưởng cũng như thấy an tâm tuyệt đối.
Mỗi lần gặp nguy hiểm hay rắc rối Đức Duy cũng không sợ vì anh biết Quang Anh sẽ đến cứu anh ngay thôi. Mỗi lần giận hờn, anh không bao giờ hạ giọng vì biết cậu sẽ nói xin lỗi trước.
Những sủng ái mà Quang Anh dành cho Đức Duy khiến ai ai cũng ganh tị đến chết sống chứ không vừa. Tuy anh luôn nói cậu phiền phức và tỏ ra tức giận, nhưng thật chất trong lòng lại coi đây là một niềm vui.
Như lúc anh mệt, lúc anh sợ, lúc anh bệnh. Chỉ cần Quang Anh nói chuyện hay đối xử ôn nhu, cũng có thể là không làm gì hết, chỉ cần yên lặng ở cạnh bên cũng đủ khiến anh thấy bình yên đến lạ.
Phải chăng, tình yêu đã đến nhưng do Đức Duy không hay? Hoặc loại cảm giác của anh đối với cậu chỉ mới hình thành nụ và chưa nở hoa nên mới không nhận thấy?
Mà bấy giờ cũng còn sớm để đưa ra kết luận cuối cùng. Đức Duy vẫn là muốn suy nghĩ kỹ thêm một chút. Chọn bạn đời không phải là chuyện dễ như ăn bánh hay uống nước, chỉ cần sai một li sẽ đau thương cả đời.
Đức Duy thì chẳng muốn bản thân nhuốm đầy ưu phiền, vì vậy mà kỹ càng vẫn tốt hơn. Mất nhiều thời gian thì đã sao? Không hối hận hay hối tiếc mới là cái trọng tâm.
" Anh nghĩ gì mà ngơ người ra vậy? "
Quang Anh biết từ nãy đến giờ Đức Duy cứ luôn nhìn mình, nhưng sự tập trung thì lại đặt vào vấn đề khác.
" À...ừ....thì.....không có gì "
Đức Duy hơi ấp úng, đến cuối cũng là chẳng thể nói ra.
" Anh mệt lắm à? Ngủ đi, đến nhà em sẽ bế anh lên phòng, đừng lo "
Đức Duy đang mỏi mệt về tinh thần do dồn sức suy nghĩ, chứ cơ thể anh rất ổn, hồi nãy cũng ăn rất no.
" Không có buồn ngủ a... "
" Anh, muốn về nhà lắm à? "
Quang Anh hỏi như vậy khiến Đức Duy cũng không biết trả lời sao nữa. Anh đương nhiên là muốn về nhà rồi, nhưng lại phát hiện thâm tình nơi cậu, anh chẳng thể chối từ một cách dễ dàng được.
" nếu anh muốn về, thì về đi "
Đức Duy hơi nhướng mày, vì anh không hiểu sao Quang Anh lại nói thế, phải chăng cậu đã không chịu nổi tính khí của anh nên mới chọn buông tay rồi.
" cậu....cậu chán rồi? "
Với tính của Đức Duy cộng những rắc rối vừa qua, đổi lại là người khác thì đã chạy trước đó 80 kiếp rồi, không như Quang Anh đợi đến hôm nay đâu.
Không biết do đâu mà ngay sau đó lòng Đức Duy lại nặng và khó chịu, anh luôn ỷ lại chuyện Quang Anh đã cưng chiều, sủng nịnh anh đến vô đối. Giờ đột ngột phải chấp nhận chuyện cậu không ở bên mình, không ai lải nhải, chẳng ai hạ giọng, xuống nước trước thì buồn lắm.
Đức Duy buồn đến muốn khóc, Quang Anh đưa tay lau nước mắt còn chưa rơi xuống của anh và bảo.
" không có, em đi công tác vài hôm, nên em mới kêu anh cứ về nhà của bác Phát mà ở. Đến khi em giải quyết xong chuyện sẽ về đón anh "
" thật...thật sao? "
Ngữ điệu của câu hỏi này chẳng khác gì câu trước kia đã hỏi Quang Anh, vẫn mang sự chần chừ trong đó. Nhưng lần này thì đan xen vui mừng chứ chẳng phải chứa buồn lòng.
" thật, đừng khóc, ngoan, ngoan nào. Anh khóc là em đau ở đây này, ngoan đừng khóc vậy chứ "
Quang Anh cho tay còn lại chỉ chỉ vào tim mình sau đó cũng ôm chặt Đức Duy vào lòng. Những gì nói với anh đều là thật, cậu chẳng buông tay anh một cách dễ dàng như thế đâu, huống chi cũng chưa đến một tháng mà.
" ngoan, sao lại khóc như thế chứ? Ngoan, ngoan nào "
Quang Anh ân cần dỗ dành, trước kia toàn thấy anh khóc vì bị thương, vì giận quá mức, vì sợ. Còn kỳ này là đặc biệt, có thể nói là vì cậu mới khóc.
Đức Duy cũng không nói gì, cố gắng không khóc nằm gọn trong lòng Quang Anh, sự buồn tủi này chẳng rõ là từ đâu xuất hiện, nhưng khiến anh khó chịu đến mức thở không đặng.
Quang Anh thì thấy vui lắm, do hiểu lầm những gì cậu nói mà Đức Duy đã khóc, dường như đã nói lên điều gì đó. Phải chăng quan hệ cả hai đã tiến lên thêm được một bước?
Quang Anh dỗ xong Đức Duy thì tiếp tục lái xe đi về nhà. Trước khi cởi dây an toàn và xuống xe thì anh lên tiếng.
" tôi sẽ ở đây, chờ cậu đi công tác về được không? "
Trên đường về, Đức Duy đã suy nghĩ rất nhiều. Đến cuối là đưa ra quyết định như lời vừa nói. Thật, không hiểu nổi bản thân anh đang nghĩ gì mà lại muốn như thế.
Nhưng suy cho cùng vẫn là đáp án từ Đức Duy, lựa chọn này càng khiến Quang Anh vui mà thôi.
" quá được là đằng khác, ban đầu em sợ anh ở nơi này một mình nên buồn thôi "
Quang Anh nói xong cũng xuống xe. Cậu sợ bản thân đi công tác rồi Đức Duy phải ở một mình trong căn nhà lớn, chắc hẳn anh sẽ thấy cô độc, lạnh lẽo, buồn đến mức chẳng cười nổi. Thành ra đã hỏi thử ý anh xem sao.
Nào ngờ lại khiến Đức Duy hiểu lầm, thấy anh buồn buồn như thế thì lòng cậu cũng đâu dễ chịu.
Yêu nhau thì tâm liền tâm, chỉ cần một người khổ, thì người còn lại đau không kém hoặc gấp đôi chứ chẳng vừa.
" lúc em đi công tác rồi nếu anh buồn, có thể đi chơi, hoặc về nhà bác Phát "
" không cần cậu chỉ a "
Đức Duy cũng nhanh lấy lại tinh thần, nhưng vẫn còn chút gượng ép bản thân...chứ chưa hoàn toàn thả lỏng tự tại.
" được rồi, anh lớn hơn em sáu tuổi mà đúng không? Coi như em nói sai đi nha, nha, nha "
Quang Anh ôm Đức Duy trong vòng tay mà tự hỏi rồi tự xin lỗi. Anh thở ra một hơi cộng vẻ mặt bất cần. Sự u mê trong cậu vẫn là hết phương pháp chữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co